Chương 5: Huyết thái tử

Mỗi lần nàng tỉnh lại thì bị cho uống thực vật, rất nhanh lại mê man đi, tuy rằng có thể khẳng định mình bị hạ dược, biết rõ mỗi ngày đều ăn cơm nhưng tứ chi mềm nhũn, nàng vô lực phản kháng. Bất quá có thể yên tâm không lo lắng tính mạng. Bọn giết người

không chớp mắt đó lại cho nàng uống mê dược mang nàng đi, tột cùng không hiểu là vì sao lại như vậy? Lưu nàng sống có ý nghĩa với chúng hay không? Còn cái người che mặt có đôi mắt màu lam băng lãnh đó là ai? Mỗi lần thanh tỉnh ngắn ngủi trong đầu nàng không ngừng quanh quẩn vấn đề này, làm đầu đau đến muốn nứt ra vậy.

Không rõ qua bao lâu, Liên Kiều bị một chậu nước lạnh làm nàng tỉnh lại, lại bị một đại hán khiêng từ trên xe ngựa xuống, lọt vào tầm mắt là một toà thành cao lớn hùng vĩ, cùng loại với kiến trúc cổ xưa ở thế giới của nàng. Tường thành thật dày, dưới chân có một loại cỏ có niêm tính rất mạnh, mấy trăm năm thậm chí hơn ngàn năm cũng sẽ không bị ăn mòn, phong hoá. Lần đi Tân Cương giảng bài từng thấy qua một vài di tích thành cổ có cùng loại kiến trúc như vậy, giản dị tự nhiên lại làm cho người ta có cảm giác yên tĩnh, mà thành này so với thành cổ ở Tân Cương càng thêm chắc chắn hùng vĩ hơn.

Đầu óc tuy đã tỉnh táo đôi chút nhưng tay chân vẫn vô lực, chỉ có thể như con gà con tuỳ ý cho người kia mang vào một gian phòng nhỏ. Nghe cánh cửa nặng nề đóng lại, từ đầu tới giờ nàng chưa từng hoảng sợ nhưng những người này mang nàng đến nơi này sẽ không chỉ để nhìn nàng chứ, haiz, trước mắt việc duy nhất là chờ đợi thôi.

Phòng ở coi như sạch sẽ, có giường có bàn, không giống với thứ phạm nhân dùng. Theo hướng cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy năm sáu trượng tường thành ở trước mắt, dọc theo tường thành cách một khoảng đều có thành lâu, rất xa cũng có thể trông thấy có người đứng trên thành lâu canh gác. Xem ra thành trì này còn kiêm chức năng quân sự.

Aiz dược tính lại nỗi lên, cảm giác có chút mệt mỏi Liên Kiều tự động lên giường ngã đầu liền ngủ. Cũng không biết qua bao lâu, mông mông lung lung giống như nghe thấy có người khóc, nàng mệt mỏi cố gắng mở hai mắt, dưới bóng đèn lay động hai bóng người, trong lòng nàng chợt trầm xuống, da đầu lập tức có cảm giác run lên. Hai cái bóng này không biết là ngưới hay là quỷ lại vào đây khi nào. Mở to hai mắt buộc mình mau chóng nhìn lại, đèn thì quá mờ, ngoài phòng lại tối, hai người kia lại đưa lưng về phía nàng khiến nàng như thế nào cũng không thể thấy rõ khuôn mặt đối phương.

Sau một lúc lâu, nàng cố lấy dũng khí nhẹ giọng hỏi: “Là ai?”

“Liên Kiều tỷ tỷ, ngươi đã tỉnh lại rồi”

“Tô Lạp?” nàng hoạt kê, vốn tưởng rằng Tô Lạp đã sớm chết không nghĩ giờ cư nhiên lại thấy nàng ở đây.

Nàng có cảm giác như đã lâu lắm mới gặp lại, Liên Kiều xuống giường đi lại gần Tô Lạp muốn hảo hảo nhìn xem nàng không ngờ cảnh tượng trước mắt làm cho nàng hớp một ngụm khí lạnh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn trơn bóng trước đây của Tô Lạp giờ vết máu giăng kín mặt, hơn nữa lại chưa khô làm khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đáng sợ. Trên người, y phục lam lũ hiện lên vết máu đỏ tươi, cũng có vết đã nhạt đi lại có vết sậm đen như đã khô. Những vết máu này đã có từ trước không phải vết mới, ánh mắt nàng rời đi nhìn Tô lạp giờ đây huyết nhục mơ hồ.

“Đằng Triệt…” nàng thở c không dám thở mạnh, cả người không ngừng run rẩy. Những người đó rốt cục đã làm gì hai mẹ con này? Tàn nhẫn tra tấn các nàng thành bộ dạng như vậy, sao không cho các nàng một đao giải toả thống khoái.

Nàng thanh âm run run hỏi: “Này…rốt cục…sao lại thế này?” Sao lại tàn nhẫn như vậy a, chẳng lẽ thời này không có vương pháp sao? Xem mạng người như cỏ rác.

Đằng Triệt miễn cưỡng há miệng thở dốc, một chữ cũng không nói ra được. Tô Lạp nhào vào trong lòng Liên Kiều khóc không thành tiếng, nước mắt rơi như thác đổ, hỗn hợp máu và nước mắt dính trên vạt áo nàng biến thành màu đỏ nhạt. Vỗ nhẹ Tô Lạp, mũi nàng cũng bắt đầu đỏ lên nong nóng. Một khắc trước nàng vẫn ngây thơ khờ dại, thân hình nhỏ nhắn mảnh mai còn nấp trong lòng cha làm nũng, giờ khắc này lại phải đối mặt với sinh ly tử biệt, trơ mắt nhìn phụ thân mình bị chặt đầu, tộc nhân bị giết hầu như không còn ai, biến đổi lớn như vậy thì một cô nương mười bốn mười lăm tuổi sao chấp nhận được đây?.

“Bọn họ là ai? Là ai? Rốt cuộc là vì cái gì?” Từ khi đi vào thời đại này, nàng luôn dùng sự lạnh nhạt để nhìn hết thảy quanh mình, giống như mọi sự đối với nàng đều là hư ảo, nhưng khi nhìn thấy Tô lạp và Đằng Triệt như vậy, từ tận đáy lòng nàng lần đầu tiên sinh ra tâm trạng phẫn nộ, phẫn nộ đối với những tên hung đồ này, phẫn nộ với thời đại này, thậm chí với tên tử thần bỏ rơi nhiệm vụ kia. Không ai, không một ai có thể giẫm lên sinh mệnh của người khác như vậy.

“Là Huyết Thái Tử” Tô Lạp vùi đầu trong ngực nàng nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ.

“Huyết Thái Tử?” Nàng thì thào lặp lại tên này, trong đầu đối với ba chữ này không hề có khái niệm.

“n” Tô Lạp ngẩn đầu lên, hai mắt trợn lên đầy phẫn nộ nhưng lại nặng nề mà gật đầu, “Là hắn, chính là hắn, hắn giết phụ thân, giết đệ đệ, giết mọi người, tất cả mọi người …” Nói xong lời cuối cũng đã khóc không thành tiếng.

Nàng ôm Tô lạp vào lòng nhẹ giọng an ủi: “Đừng khóc, khóc cũng không hết đau, cừu hận cũng không hết. Nước mắt của ngươi đối với tên Huyết Thái tử kia chẳng là gì.” Nếu đau xót không thể tiêu trừ, vậy thì cừu hận chính là thứ duy nhất làm cho người ta có lý do để kiên cường sống.

Trong chốc lát, Tô Lạp quả nhiên nín khóc, mắt sáng như đuốc, tất cả nước mắt tựa hồ như đều đã bốc hơi hết.

Thấy nàng đã bình tỉnh lại, Liên Kiều tiếp tục nói: “Nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì.”

Hít một hơi thật sâu, Tô Lạp đem ánh mắt u ám hướng ra ngoài cửa sổ, lời nói có vẻ mờ ảo vô định: “Huyết thái tử là thái tử của Cách Tát quốc, hai năm trước vì phụ thân không muốn thần phục hắn nên chuẩn bị mang theo tộc nhân rời đi, sau đó đêm đến Huyết thái tử liền xuất lĩnh Huyết kỵ binh đánh vào bộ tộc chúng ta. Suốt một đêm, phụ thân mang ta cùng một nhóm tộc nhân phá tan vòng vây trốn thoát, muốn là từ nay về sau mai danh ẩn tích, không dám tự xưng là người của Ngạc lỗ tộc nữa, chỉ vì tránh né Huyết thái tử đuổi giết, ta còn nhớ rõ đêm đó trong gió phiêu tán một mùi máu tươi rất nồng đậm. Vốn tưởng rằng dưới sự bảo vệ của Phiên quốc có thể ở lại nơi đó, không cần vừa chạy trốn vừa lo lắng nữa, không nghĩ tới hắn lại như âm hồn không tan, rốt cục vẫn bị hắn bắt được rồi đem chúng ta đến nơi này, Ngạc lỗ tộc vẫn không thoát được kiếp diệt tộc.”

“Nếu Huyết thái tử kia mục đích là đem mọi người một lưới bắt hết vậy vì sao không giết các ngươi?” Không phải nàng vô tình nhưng đây chỉ là nghi vấn trong lòng, giết Đạt Cách Lỗ cùng tộc nhân nhưng cố tình để lại mẹ con Tô Lạp, nếu Huyết thái tử không phải ngu ngốc nhất định là hiểu đạo lý diệt cỏ phải diệt tận gốc. Bất luận nhìn mẹ con này nhỏ bé nhu nhược cỡ nào chắc chắn sẽ không chịu được đã kích. Lưu lại mạng sống của các nàng, việc này không hợp lý.

Lắc đầu, Tô Lạp cũng không rõ: “Không biết, bọn họ đem ta cùng mẹ dùng dây thừng buộc lại sau xe ngựa kéo đi.”

“Cái gì?” Nàng hét lên đầy khiếp sợ, trách không được nhìn hai mẹ con họ rất thảm người đầy thương tích, toàn thân huyết nhục mơ hồ. Những người đó thiệt là biến thái…

Phát hiện Đằng Triệt bên kia có chút lay động, Liên Kiều chạy nhanh qua đặt nàng nằm xuống, thuận thế cũng để Tô lạp nằm xuống, tuy rằng trên giường hai người nằm thì hơi chật nhưng so với ngủ mặt đất thì tốt hơn nhiều.

Nhìn Tô Lạp mơ mơ màng màng dần ngủ say, nhìn ngọn đèn mờ nhạt chiếu lên hai gương mặt này Liên Kiều khẽ thở dài, không biết vận mệnh của mình sẽ như thế nào đây nữa. Ở thời đại không biết là đâu này, nàng không có hi vọng gì, chỉ sợ là tự bảo vệ mình còn không xong.

Chương 6: Chịu nhục>Nằm trên bàn ngủ một đêm, tỉnh lại thì trời đã sáng. Cử động gân cốt, thân thể cũng đã mềm mại, nàng cảm giác thể lực đang dần dần khôi phục rồi. Trên giường Tô Lạp cùng Đằng Triệt vẫn chưa tỉnh, nhìn các nàng toàn thân thương tích lớn nhỏ chằn chịt Liên Kiều sợ miệng vết thương bi nhiễm trùng liền đưa tay đặt lên trán

xác định xem có bị sốt không, may mắn là không sốt. Sau đó nàng lại bắt mạch, mạch tượng tuy có hơi yếu nhưng cũng không đáng ngại. Bên ngoài loáng thoáng có tiếng người đến, cửa phòng lập tức bị đẩy ra, một cái khay đựng thức ăn được đặt trên mặt đất, còn chưa nhìn rõ là ai đến thì cánh cửa nặng nề đã bị đóng lại.

Đi đến cạnh cửa, nàng bưng khay lên, bên trong là ba cái bánh nướng áp chảo và nước, xem ra đây là bữa sáng, so với lúc trước thật là tốt, ít nhất không cho nàng ăn sưu thuỷ môi thước(1). Một bên cầm bánh nướng ăn, một bên suy nghĩ lại lời nói của Tô Lạp tối hôm qua, phân tích lại cảm thấy trong đó có điểm khả nghi rất lớn. Như lời nói của Tô Lạp thì thứ nhất, Huyết thái tử vì Ngạc Lỗ tộc không khuất phục nên mới tiêu diệt họ, vì sao lại để các nàng sống? Thứ hai, những người này đã được huấn luyện rất tốt, mỗi người đều che mặt và khi ra tay thì không lưu lại dấu vết, tác phong làm việc giống một đám cướp của giết người, giang dương đại đạo. Thứ ba, nàng không phải người trong tộc, bọn họ không có lý do buông tha nàng, càng không nói đến việc mang nàng về đây, lại không ngược đãi nàng, tựa như xem nàng là người của họ vậy. Nhiều dấu hiệu cho thấy, việc này nhất định có liên quan đến mình nhưng lại không lý giải được, haiz.

Tô Lạp đã muốn tỉnh lại, giật giật hàng mi, mở to mắt liền thấy Liên Kiều đang cầm bánh nướng ngẩn người, liền gọi: “Tỷ tỷ!”

Suy nghĩ bị gián đoạn, bỏ bánh nướng trong tay xuống, Liên Kiều đứng lên đi đến trước giường, đưa tay đẩy Tô Lạp ngồi xuống: “Đau không?”

Tô Lạp gật gật đầu, lại lập tức lắc đầu: “Không đau, Tô Lạp không đau, nhưng mẹ ta…” nhìn về phía Đằng Triệt đang nằm trên giường, mặt lộ vẻ u sầu.

“Đằng Triệt không có việc gì ngươi yên tâm”. Vỗ nhẹ vào bàn tay nàng, “Đến đây, tỉnh rồi cũng nên rời giường đi, lại ăn một chút này.”

Đem bánh nướng đưa cho Tô Lạp, cô gái nhỏ mắt không hề chớp cứ nhìn chằm chằm, liếm liếm đôi môi khô khốc, cầm lấy bánh cắn nhanh từng ngụm, xem ra thật sự là đói lắm. Sợ nàng nghẹn, Liên Kiều vội đem nước lại cho nàng uống.

“ từ từ thôi, không ai giành với ngươi đâu”. Nhìn Tô Lạp ăn, Liên Kiều có chút lo lắng nhìn lại Đằng Triệt vẫn chưa tỉnh, dù sao cũng lớn tuổi, muốn hồi phục nhanh cũng khó.

“Phanh” cánh cửa bị đá văng, xông vào là hai gã người vạm vỡ, trực tiếp kéo Liên Kiều ra ngoài.

“Tỷ tỷ, Liên tỷ” Tô Lạp kinh hãi, thình lình bị hai người đàn ông nhảy vào doạ cho choáng váng, sống chết nắm lấy tay Liên Kiều không cho họ mang nàng đi.

“Cút ngay.” Một gã không kiên nhẫn đá vào ngực Tô Lạp một cước, Tô Lạp ngã trên đất không đứng dậy nỗi, Liên Kiều cũng thất kinh, bất lực để cho bọn họ mang đi nhưng vẫn liên tục quay lại nhìn Tô Lạp khoé miệng đang vương tơ máu cùng với hai mắt hoảng sợ đầy tuyệt vọng.

Xuyên qua mấy cái thông đạo, qua vài cái cửa lớn, cuối cùng nàng bị đưa vào một căn phòng vừa to vừa rộng, hai gã đại hán đem nàng đẩy vào, đến nỗi nàng thân thiết luôn với mặt đất, may mà trên sàn có thảm màu trắng tuyết thật dày nên không đau nhiều như nàng nghĩ.

Vừa đứng dậy bên tai liền truyền đến một đạo mệnh lệnh: “Cỡi quần áo ra.”

Ách? Liên Kiều ngạc nhiên ngẩn đầu lên lại thấy ngay một đôi mắt xanh băng lãnh. Đôi mắt kia giống như muốn đem người ta nhốt vào trong đó và mang theo vẻ băng lãnh cùng khinh thường nhìn nàng.

Là hắn, nhưng lần này hắn không che mặt, khuôn mặt tuấn mỹ gần như tà ác cùng khí chất vương giả không gì sánh kịp nhưng lại phản phất toả ra hơi thở nguy hiểm, hắn tà tà nằm dựa người vào ghế phủ tấm da gấu phía trên. Một bộ trường bào rộng được thắt đai, đem những đường cong đầy nam tính cùng thể hình tráng kiện to lớn như tượng điêu khắc. Một mái tóc như thác nước tuôn chảy xuống phát ra ngân quang, vài sợi tóc lơ đãng trên gương mặt cương nghị mà thâm thuý. Bộ dáng của hắn như vậy càng toả thêm khí chất bức nhân, đẹp đến mê người.

Vô luận là ở phương Đông hay phương Tây, cho dù người đẹp đến cỡ nào so ra vẫn kém hắn vạn phần. Nàng chưa từng gặp qua nam nhân nào xuất sắc như vậy, trong lúc nhất thời nàng không ý thức được là mình đang còn nằm trên mặt đất ngơ ngơ ngác ngác, ngây ngốc nhìn hắn không phản ứng được gì.

Nhìn Liên Kiều bộ dáng ngây ngốc như vậy, đôi mắt băng lam kia phúng ý càng sâu, nhẹ nhàng chuyển động, khoé miệng gợi lên một chút ý đùa cợt, âm thanh trầm thấp thu hút người vang lên: “Đem quần áo của ngươi cỡi ra hết, một chút cũng không được để lại.” Tuy mang theo ý cười nhưng ngữ băng hàn lại làm cho ngươi ta rùng mình sợ hãi.

Liên Kiều rốt cục cũng phản ứng lại, không ngờ nam nhân tuấn mỹ trước mắt này lại yêu cầu nàng cỡi quần áo. Kỳ lạ là hắn không phẫn nộ, nhưng cũng cái mâu trung như ác quỷ ấy nhìn thấy nữ nhân là phác*. Quái, hắn không duyên không cớ, cớ gì lại tìm nàng?

“Không được”, nam nhân này tám phần là kẻ điên, nàng cũng không muốn điên cùng hắn a. Nàng không nhanh không chậm đứng lên, một câu lập tức cự tuyệt yêu cầu vô lý của hắn.

Mâu quang băng lam rõ ràng như đang bị kiềm hãm. Đuôi lông mày hắn khẽ nhếch tựa như không dự đoán được nàng sẽ có loại phản ứng này.

“Không được?” Hắn cười nhạo, tiếp tục chuyển động môi, “Xem ra ngươi càng ngày càng có định lực”.

Liên Kiều nhíu mày, hắn nói vậy là có ý tứ gì? Nàng hiểu ra…chẳng lẽ nói… bỗng nhiên ý thức được rằng bấy lâu nay nàng đều xem nhẹ vấn đề này, thân thể này rốt cục là ai, cho dù không cha không mẹ là cô nhi đi nữa cũng phải có người quen biết chứ. Chẳng lẽ hắn biết thân thể này là ai?

“Chúng ta biết nhau sao?” Nàng thử hỏi.

“Điểm này ngươi so với ta càng rõ hơn chứ”. Hắn cố ý trả lời vòng vo.

“Có điều ta dễ quên”. Muốn vòng vo, nàng đáp ứng.

Hắn chăm chú nhìn nàng, đáy mắt sáng lạnh làm nàng sợ hãi, rụt rụt cổ, theo bản năng lui về sau nửa bước. Không hề báo trước, hắn đột nhiên tiến đến, cách nàng chỉ còn bốn năm trượng, thật quỷ mị. Lãnh khí bức nhân, hắn rốt cuộc là người hay quỷ. Thế nhưng rất nhanh, tóc dài đã bị hắn hung hăng kéo, Liên Kiều thủ thế không được liền ngã về sau. Thân thể khổng lồ của hắn lập tức áp chế nàng, nàng còn chưa kịp phản ứng thì quần áo trên người đã thành nhiều mãnh.

Hắn ở trên thân thể nàng tuỳ ý chà đạp, Liên Kiều trong lòng rất rõ ràng, sức lực nàng và hắn hoàn toàn cách xa căn bản không thể chống cự lại hắn, nàng giờ chỉ biết đơn giản buông tay không giãy dụa nữa. Hạ thân hắn chuyển động, tàn nhẫn đâm vào trong cơ thể nàng, nàng không cảm thấy đau đớn nhiều lắm, chỉ là có chút khô, làm nàng đau. Điều này cũng khiến nàng hiểu được khối thân thể này không còn là xử nữ, như vậy nàng cũng không áy náy, kí chủ này đã không còn trong sạch, nàng cũng không cần phải ra sức bảo vệ.

Tên cầm thú trên người nàng điên cuồng rong ruổi, dần dần, nàng cũng bị thân thể cường tráng này mang đến một loạt những khoái cảm, như vậy cũng tuỳ theo hắn mà cử động, rên rỉ…

Xong việc, Liên Kiều cảm thấy mệt nên nằm xuống thảm mà thở dốc, mồ hôi đổ đầm đìa. Kỳ thật nàng nên thừa nhận nam nhân này kỹ thuật và thể lực rất tốt, ở hiện đại quan niệm về trinh tiết không quá khắt khe, mọi người sớm đã không xem trọng nó rồi, nàng mặc dù không đến mức lạm tình nhưng trước sau gì cũng đã có qua vài người bạn trai, nhưng không một nam nhân nào có thể so sánh được với người trước mặt này, nàng mang vẻ mặt có chút không đứng đắng nhìn hắn mà nghĩ, hắn cường hãn bá đạo cuồng mãnh, càng….kéo dài. Ách, nghĩ như vậy có chút dâm đãng, nhưng thân thể có phản ứng này thì không lừa được ai, mà nàng cũng không nghĩ sẽ lừa dối hắn, aiz đang là tù binh mà.

“Ngươi quả nhiên không thay đổi, đúng là kỹ nữ”. Những lời vũ nhục hắn nói ra cũng không làm nàng tổn thương, bất quá bị mắng như vậy mà không đáp trả lại nàng không phải gọi Liên Kiều.

Nàng cười lạnh: “Nếu như vậy cũng không thể tránh khỏi việc này, sao không để nó trở thành một cách hưởng thụ đi.” Đối với loại người cường ngạnh, vẻ đáng thương sẽ chỉ làm mình lâm vào cảnh đáng buồn hơn.

Trong tích tắc, đôi mắt hắn chuyển sang sắc bén đến đáng sợ, hắn không ngờ được nàng lại đáp lời hắn như vậy.

“Ba!” một bàn tay vung lên đánh nàng một cái khiến nàng hoa cả mắt, khoé miệng chậm rãi hiện một đường tơ máu.

“Thấp hèn.”

Gương mặt xinh đẹp tinh xảo của Liên Kiều lập tức xưng to một bên, tuy rằng đau nhưng lại có khoái cảm của thắng lợi. Trong tình huống này thân thể nàng vô lực kháng cự nên mới chịu nhục như vậy, nàng sẽ không để cho hắn có cơ hội lại giẫm lên tôn nghiêm của nàng. Cho nên nàng vẫn như cũ ngẩng cao đầu, dù chết cũng không cúi đầu.

Hắn bị chọc giận, bàn tay bóp chặt cằm của Liên Kiều, lực đạo khá mạnh, nàng đau đớn cố thở lấy một hơi, quật cường không để rơi một giọt nước mắt.

“Ngươi nghĩ bao nhiêu đó đã là tất cả sao?” Thanh âm theo cổ họng hắn phát ra giống như đến từ địa ngục âm u vậy, “Từ hôm nay, ngươi phải phục vụ tất cả nam nhân ở đây.”

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Liên Kiều bắt đầu sợ hãi có chiến tranh, để an ủi binh lính xa nhà sẽ có một vài kỹ nữ được đưa đến làm quân kỹ, nàng không muốn trải qua cảnh tượng này, nàng không muốn như vậy, vậy thì có khác gì sống không bằng chết, nếu thật sự rơi vào kết cục như vậy thì nàng chỉ còn một con đường, dù sao cũng đã chết một lần, chết một lần nữa cũng đâu có sao.

Giãy dụa ra khỏi bàn tay của hắn, toàn thân trần trụi, liếc mắt nhìn xung quanh, vung tay đem màn che cửa sổ dùng sức quấn thật chặt lên người. Hắn mặt không chút thay đổi nhìn nhất cử nhất động của nàng, đáy mắt nàng không chút sợ hãi. Đến khi đã che lại thân người xong, nàng đứng trước mặt hắn nói.

“Ngươi có sinh khương** không? Nếu có thể thỉnh ngươi cho ta một ít, đa tạ.”

Hắn vẫn vẻ mặt như cũ nhìn nàng không thay đổi, Liên Kiều nhún nhún vai: “Không có sao, xem như ta chưa nói vậy.”

Nàng xoay người bước đi, hắn vẫn không cản nàng. Ngoài cửa một gã tráng hán lập tức mang nàng đi. Đến khi thân ảnh nàng biến mất khỏi tầm mắt hắn, hắn nhíu mi thầm nói: “Không phải nàng….”

*************************

(1)sưu thuỷ môi thước: thức ăn ôi thiu.

*phác: chém

**sinh khương: gừng, dùng để sát trùng rất tốt, cũng là một vị thuốc dùng chung với một số khác để tránh thai

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 07 - 08

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Y nữ xuân thu Chương 05 - 06