Truyện Vô Tự Thiên Thư

CHƯƠNG 1: VÔ TỰ THIÊN THƯ (HẠ)

Tác giả Closeads
Đó là một cô gái còn rất trẻ, phỏng chừng mới học tới năm ba cao trung, gương mặt trắng bệch, có thể là vừa rồi bị trường hợp xe đụng làm sợ hãi, Tiểu Khai cảm khái vạn phần, nghĩ thầm: " Không ngờ trên thế giới này vẫn còn người tốt a...cô gái này thật là thiện lương, một cô gái thật xinh đẹp." Hắn một bên vừa nghĩ, một bên đi tới, đang muốn nói tiếng cảm ơn thì đột nhiên vẻ mặt cô gái lộ ra vẻ giống như đang nhìn thấy quỷ, quát to một tiếng: " Quỷ a!" Rồi quay phắt người xô mạnh hắn một cái, vội vàng bỏ chạy.

Cái mông của Tiểu Khai còn đang đau nhức, bị cô gái đẩy mạnh một cái, thân thể liền mất đi thăng bằng, cái mông lại rơi bịch xuống đất " ai yêu", hắn hét thảm một tiếng, lần này nước mắt cũng đã chảy ra.

" Trời ạ, thật là không còn thiên lý a !" Tiểu Khai bi phẫn thầm nghĩ : " Chẳng lẽ không đúng lúc như vậy, thật là uổng phí nước miếng phải không chứ?"

" Đúng vậy, thời điểm đúng là không chút may mắn, quả thật là uống phải nước đắng rồi nha." Không biết từ khi nào thì lão nhân dơ bẩn rách rưới kia lại chui ra, cười hì hì đứng ở trước mặt Tiểu Khai: " Thế nào, ta nói đúng chứ, ngươi hãy xem ngươi đi, chỉ ngắn ngủi trong vòng mười phút thì đầu tiên ngươi đạp phải phân chó, sau đó rình coi thì bị phát hiện, tiếp theo thì bị xe đụng, hắc hắc, nếu ngươi còn chưa tin ta, vậy cứ tiếp tục không may mắn như vậy đi."

" Ngươi thúi lắm." Tiểu Khai tức giận điên lên, đã không còn nghĩ đến việc dùng những từ ngữ văn minh nữa, nắm lấy vạt áo lão nhân: " Hay oa lão bất tử, ngươi cư nhiên còn theo dõi ta, thành thật nói đi, hết thảy những việc này có phải là ngươi an bài không?"

" Hắc hắc, a a, không phải vậy đâu." Lão nhân không có chút gì sợ hắn, dùng những ngón tay dơ bẩn đen đúa chỉ vào tay Tiểu Khai đang nắm lấy quần áo mình: " Nha, ngươi xem, tay ngươi đang cầm lấy quần áo của ta, sắt tử trên người ta sẽ nhảy lên người ngươi, hắn sẽ cắn ngươi, ngươi có nhiều thịt như vậy, không giống như lão nhân ta xương thịt ốm nhom, cho nên nó sẽ cắn ngươi, ngươi sẽ bị lở loét, và nơi bị đầu tiên sẽ là..." Lão nhân dùng ngón tay chỉ vào eo của Tiểu Khai: " Nơi này !"

Vừa dứt lời, Tiểu Khai liền cảm thấy phần eo bị đau thốn một cái, phảng phất như bị cắn một ngụm, nhịn không được " ai yêu" kêu lên một tiếng. Lão nhân vẫn không ngừng, ngón tay chỉ liên tục lên ngực hắn, cánh tay, trên lưng, trên đùi, chân...cứ như vậy lão nhân cứ kêu lên liên tục, mỗi khi kêu một vị trí, thì Tiểu Khai liền bị cắn một cái đau nhói. Đau, cuối cùng không chỗ nào không đau, quả thật cả người đều đau đến không chịu nổi.

" Hắc hắc, còn không buông tay?"

Lão nhân nhẹ nhàng đẩy cánh tay của Tiểu Khai, tay Tiểu Khai đang nắm lấy quần áo lão cũng rất nghe lời liền buông lỏng ra. Nói ra thật kỳ quái, khi hắn vừa buông tay thì tất cả đau đớn trên người hoàn toàn biến mất.

" Ngươi, ngươi đến tột cùng là ai?" Tiểu Khai kinh nghi hỏi: " Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Lão nhân chậm rãi nhướng mắt: " Ta không phải đã nói qua rồi sao? Ta phải giúp ngươi tiêu tai giải nạn."

Lão vừa nói lại vừa xuất ra vài quyển sách: " Tiểu tử, ngươi nói xem, ngươi có nguyện ý bảo hộ hòa bình thế giới? Mấy bí tịch này mười đồng một quyển, nếu ngươi mua ba quyển, còn có thể tặng một quyển, nắm chặt cơ hội đi."

" Làm nháo nửa ngày, thì ra là một tên lừa gạt." Tiểu Khai vốn đã có tám phần tin tưởng lời lão nhân nói, nhưng khi mấy quyển sách vừa được đem ra, hắn lại phản ứng: " Chuyện vừa rồi chỉ là trùng hợp, cho nên những cái đau vừa rồi chắc chắn là loại thuốc hóa học gì đó của lão nhân ngươi, may là ta không ngu ngốc."

" Đừng có lo lắng suy nghĩ nữa, cứ mua đi." Lão nhân tiếp tục nói: " Mỗi một quyển sách này, đều có thể giúp ngươi trở thành cao thủ tuyệt thế, đây là cơ hội hiếm có khó gặp, nếu ngươi bỏ qua, tuyệt không có lần thứ hai nữa !"

" Như vậy đi." Con mắt Tiểu Khai vừa chuyển, đã nảy ra chủ ý: " Mấy quyển công phu này của ngươi quá thường tục rồi, nếu thật muốn ta mua, thì hãy lấy quyển cao cấp ra đi."

" Cao cấp?" Con mắt lão nhân suýt chút đã lọt ra: " Đây là tu chân giới..nga, không đúng, ý ta nói, những quyển này đã là thiên hạ đệ nhất công phu, bao nhiêu người đánh vỡ đầu cũng khó nhìn thấy một quyển, bây giờ bán cho ngươi ba mươi đồng tiền mà ngươi cũng không cần, ngươi cư nhiên còn muốn quyển cao cấp hơn?"

" Phải." Tiểu Khai vốn cũng là một người linh lợi, ra vẻ nói: " Ngươi đừng có gạt ta nữa, ai chẳng biết trong ngực ngươi còn một quyển sách a."

" Cái gì!" Thanh âm của lão nhân nhất thời cao hơn, chụp lấy cánh tay hắn: " Sao ngươi biết trong ngực ta còn một quyển sách?"

Đừng xem lão lớn tuổi, khí lực lại không nhỏ, chỉ bị lão nắm một cái thì đã cảm thấy cánh tay giống như bị cùm sắt chộp trúng, một trận đau đớn tê tâm liệt phế, hắn vội vàng kêu lên: " Nhẹ chút nhẹ chút, ngài mau buông tay, cánh tay ta gãy bây giờ. Kháo, muốn giết người đoạt của hay sao a?"

" Nói mau, ngươi làm sao mà biết?" Lão nhân đột nhiên trở nên nghiêm túc, hai tay vẫn không buông ra, vẫn đang như gọng kìm nắm chặt cánh tay Tiểu Khai, xem giống như đang dùng lực bức cung.

" Trực giác, trực giác a..." Tiểu Khai kêu lên: " Ta thề, chỉ là trùng hợp thôi !"

Lão nhân nhất thời sửng sốt, cứ đứng ngây ra suốt ba phút.

Lão chẳng những sửng sốt, hơn nữa trong miệng bắt đầu thì thào tự nói: " Ý trời...ý trời a...chẳng lẽ thật sự muốn đem sách cho hắn... Vô Tự Thiên Thư a...đại kiếp ngàn năm..bí mật phi thăng..."

Nhìn lão như đang phải làm ra một lựa chọn thật gian nan, gương mặt nhất thời âm trầm, đôi chân mày giãn ra, gương mặt toát lên vẻ quái dị, thêm thần sắc kỳ lạ, thoạt nhìn có vẻ dữ tợn vô cùng. Tiểu Khai ở một bên nhìn thấy, chỉ cảm nhận trái tim mình nhảy dựng lên bình bịch.

" Uy..uy..ta nói..." Tiểu Khai cẩn thận đẩy bàn tay đen đúa của lão, nhưng vẫn bất động: " Lão nhân ngài rốt cuộc muốn thế nào a? Ta mua...ta mua được rồi chứ?" Vẻ mặt hắn đau khổ mò vào trong túi, sờ cả nửa ngày cuối cùng lấy ra tiền mặt: " Tiền bối, lão tiền bối, lão tiền bối tôn kính a, đây là một tháng tiền sinh hoạt của ta đó, hôm nay ta đưa nó cho ngài, võ lâm bí tịch này ta cũng không cần, hòa bình thế giới ta cũng không bảo hộ gì hết, ngài để cho ta đi thôi, thêm mười phút nữa đi phải tới chỗ làm. Nếu ta tới trễ, quản lý khẳng định sẽ làm cho ta rất thê thảm đó."

" Ngươi cho ta một trăm đồng này?" Thần sắc của lão nhân cực kỳ cổ quái.

" Đúng vậy, ngài hài lòng chưa?" Tiểu Khai rầu rĩ nói.

" Mỗi quyển sách này chỉ cần mười đồng, ngươi lại đưa cho ta một trăm đồng, nhưng sách của ta cộng lại cũng không đủ một trăm đồng, ngoại trừ quyển sách trong ngực của ta...chẳng lẽ đây là ý trời?"

Lão nhân phảng phất như đã làm ra quyết định gì đó, dùng sức cắn răng: " Được rồi, Tiểu Khai ! Sau hôm nay, ngươi và ta hoàng tuyền( suối vàng, ý chỉ cõi chết) tương cách, nếu có gì cũng đừng nên trách ta, đã là vận mệnh của ngươi như thế, ta phải..."

" Đừng giết ta !" Nước mắt của Tiểu Khai tuôn ra, tiếng kêu tê tâm liệt phế vang lên thảm thiết: " Lần trước thầy tướng số còn nói ta có thể sống đến chín mươi chín tuổi đó! Ta không muốn chết a !"

" Ai nói muốn giết ngươi?" Lão nhân thò tay vào trong ngực lấy một quyển sách ra: " Cầm đi."

" Đây là cái gì?" Tiểu Khai nước mắt còn đầm đìa cầm lấy quyển sách, trên bìa sách đề bốn chữ thật to: " ...."

" Đây là chữ gì? Sao ta lại không biết?" Tiểu Khai đáng thương ngẩng khuôn mặt ướt đẫm nước mắt lên hỏi.

" Đây là Vô Tự Thiên Thư." Thần sắc của lão nhân bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc: " Ngươi đã lựa chọn quyển sách này, vậy phải giữ gìn cho tốt, tuyệt đối tuyệt đối không thể có gì sơ thất."

Tiểu Khai ngậm miệng chửi mắng, tay mở tới mở lui vài lần, nhưng vẫn không mở được: " Quyển này...không mở được.."

" Ngươi bây giờ không thể mở, vì công lực không có, trong quyển sách này, bao gồm tất cả bí tịch ngàn năm của tu chân giới, là mấu chốt trọng đại để phi thăng thiên giới. Mà mấy vấn đề này sau này phải do ngươi giải quyết thôi."

Lão nhân vỗ vai hắn, trên mặt lộ ra nụ cười cổ quái: " Nghiêm Tiểu Khai, ngươi không muốn duy hộ hòa bình thế giới, vậy ngươi cũng chỉ có khả năng phải duy hộ hòa bình của tu chân giới mà thôi."

" Hòa bình...của tu chân giới..." Tiểu Khai ngơ ngác nhìn mặt lão nhân, rốt cuộc nói không ra lời.

" Ta cũng sắp chết rồi, từ nay về sau hết thảy mọi việc chỉ có thể nhờ vào ngươi, tự mình lĩnh ngộ đi thôi." Thanh âm lão nhân bỗng nhiên tràn ngập cảm khái: " Một ngàn năm trước, Thiên Tuyển Môn của ta tại tu chân giới từng được xưng là môn phái tiếp cận với chuyện phi thăng nhất, nhưng cho đến ngày nay, suốt cả mười đời vẫn không có ai có khả năng mở được Vô Tự Thiên Thư, sáng tạo kỳ tích phi thăng. Hôm nay ý trời muốn ta truyền Vô Tự Thiên Thư cho ngươi, từ đây về sau, danh dự của Thiên Tuyển Môn, tương lai của tu chân giới, tất cả ký thác vào trên người ngươi a."

Ở ba phút trước, Tiểu Khai còn nghĩ lão nhân chỉ là một tên cướp muốn giết người cướp của, chỉ ba phút sau, hắn nghĩ hết thảy mọi chuyện vừa nghe đã vượt qua sự tưởng tượng của mình, lão nhân trước mắt, trên mặt dù tràn đầy âm khí, nhưng khí thế trong lời nói, cùng với phong độ của một bá chủ nắm cả giang sơn vũ trụ, tuyệt đối một lão nhân bình thường sẽ không thể biểu lộ ra được. Dĩ nhiên Tiểu Khai bỗng nhiên cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hoàn toàn bị ngôn ngữ của lão nhân làm nổi lên khí khái nam nhi: " Ta biết rồi ! Sư phó, Thiên Tuyển Môn chúng ta có phải là tu chân giới siêu cấp, cường đại siêu cấp, siêu cấp địa vị và danh tiếng hay không? Không phải ta chính là một thiên địa linh thể trong truyền thuyết mấy ngàn năm mới xuất hiện một tu chân kỳ tài đó chứ? Cho nên trước khi chết ngài mới truyền y bát cho ta, để cho ta đem Thiên Tuyển Môn phát dương quang đại?"

Lão nhân không đáp, chỉ nở nụ cười: " Ta phải đi rồi, chúc ngươi may mắn." Hắn đột nhiên quay đầu, nhìn Tiểu Khai một cái, nói: " Ngươi nhớ kỹ, ta là truyền nhân thứ hai trăm bốn mươi chín của Thiên Tuyển Môn, tại tu chân giới ta là môn chủ đại danh đỉnh đỉnh Nhị Tứ Cửu. Bây giờ, ta phải đi rồi, chúng ta vĩnh biệt thôi."

" Ngất, vậy ta đây là truyền nhân thứ hai trăm năm mươi? Vậy ta là Nhị Bách Ngũ môn chủ?" Tiểu Khai vừa nghĩ tới đó đã cảm thấy không đúng, chợt thấy hoa mắt, lão nhân đã biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, phảng phất như chưa bao giờ xuất hiện qua. Hắn lại nhìn trên tay, quyển sách vẫn còn đó, với những nét hoa văn kỳ quái, vẫn nhìn không ra đang viết cái gì. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng không cách nào nghĩ ra lối thoát.

Hắn lấy tay cẩn thận niết thử, sách này không giống tơ không giống trúc, vào tay bóng loáng mềm mại, hiển nhiên chất liệu cũng rất kỳ lạ dị thường, tất cả ngưng tụ thành một khối, căn bản không nhìn thấy được một khe hở nào.

" Chẳng lẽ đây là kỳ ngộ trong truyền thuyết?" Tiểu Khai mơ màng tưởng tượng: " Nhưng ta vẫn nghĩ không ra nó có năng lực gì chứ...phi thiên độn địa( bay lên trời chui xuống đất)? Ngự kiếm phi hành? Trữ vật thủ trạc( vòng tay giữ vật)? Ngọc đồng giản? Hay là Luyện Khí tông pháp? Trời ạ ! Ta phát hiện ra ta cũng chẳng nghĩ ra cái gì ! Quyển sách bại hoại này dường như không có tác dụng gì cả a..."

Loading...

Đọc Tiếp CHƯƠNG 2: VẬN XẤU NGẬP TRỜI (THƯỢNG)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vô Tự Thiên Thư CHƯƠNG 1: VÔ TỰ THIÊN THƯ (HẠ)