Lâm Hạo Hi rời khỏi trường Kim Tín lái xe chạy về trường học của mình lên lớp. Hai tiết học buổi chiều qua đi, hắn lại lái xe trở lại đón Tống Vũ Huy.

Hôm nay là lễ Giáng Sinh, các cửa hàng ở khắp phố lớn ngõ nhỏ ít nhiều gì đều được trang trí, trên cửa kính dán những bông hoa tuyết lục giác, trên giá cửa treo chuông gió cùng những quả cầu, trên cây thông Noel đặt trước cửa được treo chuỗi dây đèn màu lung linh.

Ở trước cửa một siêu thị có đặt một cây thông Noel cao chừng 5, 6 mét, trên cây treo rất nhiều dây đèn màu cùng những quả cầu, đèn màu không ngừng chớp nháy, bên dưới cây thông còn treo vật trang trí là những ông già Noel vác túi quà hoặc là đang điều khiển tuần lộc.

Đường phố rộn ràng những bản nhạc Giáng sinh được phát ra, chuông leng keng, chuông leng keng, Jingle Bell…

Lâm Hạo Hi lái xe chạy ngang qua một cửa hàng bán quà tặng, sau mười phút, hắn ôm một ông già Noel nhồi bông từ cửa hàng đi ra.

Tống Vũ Huy nhìn hắn ôm ông già Noel nhồi bông đến, mở cửa sau nhét vào băng ghế phụ, cười “Quà Giáng Sinh”

Tống Vũ Huy ôm ông già Noel mũ đỏ râu bạc, trên mặt nở nụ cười như hoa nở “Cám ơn anh”

Lý Nghị trên tay bưng các thứ đồ ăn đứng bên ngoài cửa, một tay bấm điện thoại di động, nghe có tiếng bước chân, lập tức quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Hạo Hi cùng Tống Vũ Huy “Các người cuối cùng cũng chịu về, lạnh chết người ta, mau mở cửa đi”

Lâm Hạo Hi tra chìa khóa vào mở cửa ra, Lý Nghị nhìn Tống Vũ Huy ôm ông già Noel trong ngực “Yo, có diễm phúc gớm chứ, là nữ sinh nào tặng đấy?”

“Ca cho”

Khóe miệng Lý Nghị giật giật, làm ra vẻ mặt ‘Anh trai cậu lại đi tặng thứ này’ “Đến đây, Nghị ca cũng tặng cậu một món quà giáng sinh”

“Tặng cho một nụ hôn Giáng sinh nè, a…” Mân mê miệng muốn hướng đến hôn vào mặt Tống Vũ Huy một cái, lưng Tống Vũ Huy chạm vào tường, trên tay vẫn ôm chặt ông già Noel, chẳng biết phải làm sao. Một bàn tay lớn chặn lấy cả mặt Lý Nghị “Đợi tới lúc chết đi”

Lý Nghị ấm ức hất cái tay trên mặt ra “Có phải hôn mày đâu” (Jian: ai cũng không được nha anh :3 )

Lâm Hạo Hi không buồn liếc nhìn tên kia một cái, ôm lấy vai Tống Vũ Huy đi vào nhà “Thằng đấy bị biến thái, cách xa nó ra một chút”

Lý Nghị mang theo đồ ăn, đi theo phía sau, giống như nàng dâu nhỏ mà oán trách nói “Lâm Hạo Hi, mày nỡ nào đối xử với anh em như thế”

Tống Vũ Huy một mình ngồi ở trên ghế sopha, ông già Noel đặt bên cạnh, Lâm Hạo Hi ở trong nhà bếp làm cơm, Lý Nghị đứng một bên trợ giúp.

Ăn cơm xong, không nghi ngờ gì về nhiệm vụ phải đi rửa bát của Lý Nghị.

Lâm Hạo Hi ngồi ở trên ghế sopha, dùng điều khiển mở TV lên. Tống Vũ Huy nói “Ca, ngày mai em không đi học, ở nhà học cũng vậy thôi”

Dĩ nhiên đây không phải là ý nghĩ thật sự của Tống Vũ Huy. Lâm Hạo Hi đã ở chung với cậu gần nửa năm, gần như đã nắm bắt được tâm lý của cậu “Vũ Huy, có chuyện tôi nhất định phải nói rõ với cậu”

“Chuyện gì ạ?” Tống Vũ Huy đột nhiên trở nên hơi sốt sắng.

“Trước nay tôi chưa từng xem cậu là người ngoài, những chuyện tôi làm cho cậu cũng không phải là vì khách sáo”

Tống Vũ Huy có chút nóng ran “Em biết”

“Nếu đã biết, vậy cậu có xem tôi là người ngoài không?” Ngữ khí trước sau vẫn là rất ôn nhu.

“Không có” Tống Vũ Huy liền thật lòng đáp.

“Nhưng cậu vẫn khiến tôi có cảm giác như cậu vẫn xem tôi là người ngoài”

Tống Vũ Huy bối rối “Không… không có”

Lý Nghị rửa bát xong đi ra, ở bên cạnh Tống Vũ Huy ngồi xuống

“Hạo Hi, đừng quanh co lòng vòng nữa, có gì cứ nói thẳng ra luôn đi”

Tống Vũ Huy thoáng nhìn sang Lý Nghị, Lý Nghị nói “Ý anh trai cậu là cậu đừng đối với nó quá khách sáo, nó tốt với cậu như vậy là xuất phát từ tấm lòng, cậu không cần ra kiểu cung kính với nó”

“Em biết” Tống Vũ Huy mím môi, liếc mắt về phía Lâm Hạo Hi một chút “Em cũng muốn tốt cho ca, không muốn để anh ấy quá mệt mỏi”

Lâm hạo Hi đối diện với Tống Vũ Huy, ẩn tình đưa tình, ẩn tình đưa tình. Lý Nghị nhìn họ một chút, chợt mới phát hiện ra mình đang là một cái bóng đèn chói sáng, lập tức làm ra dáng vẻ muốn khóc “Hai người huynh đệ tình thâm, tôi đây là người ngoài, được chưa?”

Nói xong ngã vào trên vai Tống Vũ Huy giả khóc, Tống Vũ Huy cứ nghĩ hắn thật sự để ý, lập tức động viên “Không có đâu, em cũng xem Nghị ca là anh trai ruột của em mà”

Lý Nghị chỉ vào Lâm Hạo Hi “Vậy anh với nó, ai thân thiết hơn?”

“Hụ, cái này…”

Lâm Hạo Hi lạnh nhạt đứng lên, kéo luôn Tống Vũ Huy đứng dậy “Tiểu Huy, đi tắm rửa đi”

Lý Nghị muốn phun một ngụm máu ra, nhìn bóng lưng hai người kia “Các người… các người…”

Trời vừa sáng, Lâm Hạo Hi đưa Tống Vũ Huy đến trường học, lúc trở lại trường của mình đã là 8h30, bài học hai tiết đầu nhất định đã bị lỡ vì thế quyết định ngủ bù, chờ đến hai tiết học sau bắt đầu lúc 10 giờ.

Tống Vũ Huy ăn bữa trưa ở trường.

Mấy ngày nay Ngô Diệu Hàm cứ như là bảo mẫu 24/24 của Tống Vũ Huy vậy. Buổi trưa sau khi tan học thì phi như bay tới cantin xếp hàng mua đồ ăn về phòng học.

Tống Vũ Huy nhìn cô dáng vẻ chạy về thở không ra hơi, có chút lúng túng “Để tớ tự đi mua cũng được mà”

Ngô Diệu Hàm đặt hai hộp cơm đặt trên bàn của cậu “Anh cậu đã nói rồi, chân cậu vẫn còn chưa lành, tốt nhất là nên hạn chế đi lại”

Tống Vũ Huy nói “Gần như đã khỏi hẳn rồi mà”

Ngô Diệu Hàm ngồi xuống chỗ của Vương kim Trác, cầm chai nước ngửa cổ uống một ngụm, sau đó cười cười “Khà khà, cậu không cần phải bận tâm, nếu tớ đã chịu thù lao của người ta thì tớ cũng nên làm việc cho đàng hoàng chớ”

“Thù… thù lao?”

“Ừ, đúng rồi, anh cậu đã nói lúc đưa cho tớ một bộ truyện của anh ấy, hơn nữa còn tự tay ký tên lên!” Ngô Diệu Hàm vui vẻ cười hớn hở.

Tống Vũ Huy yên lặng cúi đầu ăn cơm, không nghĩ tới anh trai cậu vẫn dùng loại thủ đoạn này để thu phục fan.

Lâm Hạo Hi dạo gần đây thường hay xem các trang web liên quan tới kiến thức xây dựng một website, Lý Nghị hút hộp sữa bước tới, nhìn màn hình máy tính của Lâm Hạo Hi. “Đừng nói mày tính chuyển sang khoa máy tính chớ?”

Lâm Hạo Hi đáp “Không hẳn”

“Tính làm gì đó, mấy bữa nay thấy mày cứ coi mấy cái này”

Lâm Hạo Hi liếc nhìn sang Lý Nghị, lại nhìn hộp sữa trên tay hắn “Lấy cho tao một hộp lại đây đi”

“…” Lý Nghị bất đắc dĩ “Ờ”

Lâm Hạo Hi mở nắp hộp sữa ra, uống một hớp, nói “Tao định sẽ mở một trang web văn học”

Lý Nghị suýt nữa là bị sặc sữa “WTF?”

“Có cần làm lố thế không?”

Lý Nghị ho khan vài tiếng “Mày mới vừa nói, định mở một trang web văn học, để kiếm tiền hở?”

“Sao không, chẳng qua là cảm thấy việc này trong tương lai rất có lợi”

“Hầy…” Lý Nghị đối với loại văn học online có thể nói là một chữ cũng không biết “Ví dụ thử?”

“Văn học online có thể được xem là nền tảng của các tác giả tự phát, có thể hấp dẫn được một lượng lớn những tác phẩm tự sáng tác, mà lượng lớn người đọc hay người tự sáng tác này đều đem lại lợi nhuận từ việc quảng cáo”

“Ý mày là, lợi dụng trang web văn học để tụ tập dân mạng, sau đó dùng không gian trong trang web để quảng cáo thu lợi”

“Cái đó cũng chỉ là một phần. Văn học online nếu như thành công thì không những chỉ thu được lời ở phương diện quảng cáo mà còn thu được phí đọc online, việc xuất bản cũng có thể đêm đến lợi nhuận tương ứng, sau đó lại mở rộng thêm, có thể có cả phí bản quyền chế tác game hay chuyển thể thành phim truyền hình”

Lý Nghị nghe xong cả người cứ sững sờ “Vậy phải cần bao nhiêu năm?

Lâm Hạo Hi trên tay cầm bút máy di chuyển “Cái này cũng không chắc được, nếu như bước đầu tuyên truyền tốt thì sẽ giai đoạn đầu sẽ thu hút được một lượng khá lớn khách tham quan, làm cho trang web sôi động lên, những nhà quảng cáo sẽ bắt đầu tìm đến. Dựa vào tiền thu được từ quảng cáo để duy trì việc hoạt động trang web, đợi tới lúc thời cơ chín mùi thì lúc này có thể thu lợi từ phương diện bản quyền xuất bản, lúc này trang web gần như là sinh ra lợi nhuận đều đặn”

Lý Nghị suy nghĩ một chút “Cái ý tưởng này có phải là quá xa vời rồi không?”

“Bất kể ý tưởng gì nếu không vận dụng nó trước, thì đều là không”

“Mày không định tiên phong vận dụng nó thiệt chớ?” Lý Nghị cầm hộp sữa trên tay hút tới thấp, tiếng sồn sột vang lên.

Lâm Hạo Hi di chuyển tầm mắt của mình sang màn ảnh máy tính “Còn chưa xác định nữa, giờ tao còn đang thăm dò”

Lý Nghị đem hộp sữa quăng vào sọt rác ở cửa, lại quay lại hỏi “Nhưng mà mày đâu có chuyên về ngành vi tính, chuyện mở một trang web có thuận lợi được không?”

“Đồng học, mở công ty giải trí không nhất định phải biết ca hát nhảy nhót”

“Hụ, được rồi”

Lâm Hạo Hi tiếp tục nghiên cứu thông tin, Lý Nghị tới gần liếc một cái “Tính lúc nào làm”

“Đang xem thử trước, nếu như có tính khả thi cao thì hết tết có thể bắt đầu chuẩn bị”

“Nếu như làm thì tao cũng muốn tham gia một chân vô”

Lâm Hạo Hi nghiêng đầu nhìn thằng bạn, trực tiếp hỏi “Mày có bao nhiêu tiền?”

Lý Nghị liền ho một tiếng “So với mày thì ít hơn tí, cơ mà tiền tiêu vặt tích trữ được mấy năm chắc ít nhiều cũng 10 vạn”

“Ờ, để suy nghĩ lại đã”

Lý Nghị liếc hắn “Đem tiền cho mày, mày còn cân nhắc cái giề nữa” Đột nhiên như nhớ tới chuyện gì đó, Lý Nghị đâm cùi chỏ vào Lâm Hạo Hi “Sao tự dưng lại đi gây dựng sự nghiệp thế hở?”

“Kiếm tiền” Đơn giản trả lời hai chữ.

Lâm Hạo Hi trước nay chẳng thiếu tiền, vậy mà gần đây cứ liên tục nghĩ tất cả các biện pháp kiếm tiền, chủ yếu là vì chuyện mua nhà để chuyển hộ khẩu cho Tống Vũ Huy. Lý Nghị thở dài “Lại là vì em trai bảo bối của mày chắc luôn”

Lâm Hạo Hi hời hợt đáp “Cũng không hẳn”

“Không phải mới là lạ!”

“Không hoàn toàn phải”

“Tao nói chớ” Lý Nghị tựa ở cạnh bàn của Lâm Hạo Hi, nhìn hắn bằng ánh mắt không rõ ý tứ “Ê!”

Lâm Hạo Hi ngước mắt lên, nhướng mày “Hả?”

“Mày vì thằng bé làm nhiều như thế, lỡ mà nó thẳng, thì mày tính sao giờ?” (Jian: vãi anh Nghị =)))))))))))) )

“Cậu ấy thẳng hay cong, đối với quyết định của tao không có ảnh hưởng” Lâm Hạo Hi đóng máy tính lại, nhấn nút phía dưới tắt máy.

“Xí, ngoài miệng làm bộ tiêu sái nói cho lắm, lỡ như thằng bé mà có bạn gái, rồi thì kết hôn sinh con, ôm con trai tới trước mặt mày kêu, lại gọi bá bá đi con, lúc đó coi mày khóc ra tiếng nước nào” (Jian: anh nói chuẩn =)))))))))))) )

Lâm Hạo Hi liếc hắn một cái, đứng lên khỏi ghế, khẽ nhấc chân đạp một phát vào chân Lý Nghị, Lý Nghị gào lên “Á! Đau! Đờ mờ mày! Biết tao không mang dép không!”

Lâm Hạo Hi ngoảnh mặt làm ngơ, mở cửa đi ra ngoài.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 32

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vợ Ngoan Muốn Bắt Đầu Nuôi Từ Nhỏ Chương 31