Tới mười một giờ rưỡi, bọn người Trương Vĩ Đông mới từ trong KTV đi ra, ba đứa con gái đi cùng họ lúc bước ra khỏi KTV thì nói với bọn họ mấy lời chào tạm biệt rồi gọi taxi rời đi. Mấy người bọn Trương Vĩ Đông đi xe máy phân khối lớn, ra đến chỗ giữ xe phía sau KTV lấy xe rồi chạy đi ra.

Bốn chiếc xe gắn máy phân khối lớn màu sáng, phía sau gắn đèn neon đỏ bật lên phát ra ánh sáng rực rỡ, Trương Vĩ Đông vừa mới chạy ra, đột nhiên lại bị mười hai người từ đâu lao đến bao quanh vây nhốt, còn chưa nhìn thấy rõ hình dáng bọn họ đã bị mấy người đấy mạnh mẽ lôi từ trên xe máy xuống, ngã nhào xuống đất.

Vừa mới té ngã xuống đất lại bị mấy người kia đồng thời đá một cước vào người, Trương Vĩ Đông bị đánh cho tối tăm mặt mũi, mới đầu còn chửi thề mấy câu, giãy giụa muốn bò dậy đánh trả, vừa mới bò lên liền bị Lâm Hạo Hi một cước đá văng ra ngoài, va vào phía sau xe gắn máy khiến cả xe gắn máy cũng ngã đổ xuống.

Lâm Hạo Hi tập trung dội quyền cước vào người Trương Vĩ Đông, gọi mười người tới chỉ là để phô trương thêm khí thế. Bản thân Lâm Hạo Hi vốn là đai đen taekwondo, thừa sức đối phó với với một tên Trương Vĩ Đông. Trương Vĩ Đồng bám vào xe gắn máy bị ngã bò lên, mũi bên trái chảy máu, nhìn ba người khác cũng đang bị vây lại tấn công, hai chân như nhũn ra, nhìn Lâm Hạo Hi nói “Anh… anh… anh là ai?”

Lâm Hạo Hi bước gần về phía hắn, ánh mắt phát ra hàn khí nhìn hắn “Mày còn nhớ chiều qua bọn mày đã làm cái gì không?”

Trương Vĩ Đông nuốt nước bọt, theo bản năng co người lại lùi về phía sau, tựa hồ như đã đoán được lai lịch của đám người này, lại vấp phải xe gắn máy phía sau, cả người đổ sụp xuống, bỗng ngẩng đầu lên, con ngươi mở to, hoảng sợ nhìn Lâm Hạo Hi.

Lâm Hạo Hi túm lấy cổ áo hắn kéo hắn đứng lên, tay phải nắm thành nắm đấm vung quyền đấm thẳng vào mắt hắn, Trương Vĩ Đông bị đánh ngã lăn trên mặt đất, trong miệng đổ máu, đau đến chảy nước mắt, nhìn Lâm Hạo Hi đang dần áp sát đến, sởn cả tóc gáy, liên tục lăn lộn muốn chạy trốn “Cứu mạng a! Cứu mạng…”

Lâm Hạo Hi giơ chân lên đá vào bụng hắn một cước, Trương Vĩ Đông vừa mới đứng lên đã bị đá ngã va vào tay vịn của xe gắn máy, nước mắt hòa lẫn với máu, toàn thân đều run như cầy sấy.

Lâm Hạo Hi giống như bị đèn nén ở trong lòng quá lâu, hôm qua nghe tiếng Tống Vũ Huy kêu thảm thiết trong điện thoại, lúc tới thì nhìn thấy miệng cậu đầy máu, cơn giận điên cuồng tích tụ trong lòng, nếu như không cho bọn này nếm mùi thì cơn giận này không cách nào có thể nuốt trôi nổi.

Lý Nghị đến kéo Lâm Hạo Hi lại, nhỏ giọng khuyên “Hạo Hi, được rồi, đánh tiếp nữa sẽ chết người đấy”

Lâm Hạo Hi liếc nhìn Trương Vĩ Đông co người ở trên mặt đất mà thở dốc tức giận, bước đến một bước, tóm chặt lấy cổ áo hắn, trừng mắt nhìn “Mày nhìn cho rõ, tao, là anh trai của Tống Vũ Huy, sau này mày còn dám động đến một cộng tóc gáy của nó, tao chặt chân mày!” Nói rồi, làm một động tác cắt chém ở bắp đùi hắn, buông cổ áo hắn ra, thuận thế đẩy hắn một cái “Không tin thì mày cứ thử xem”

Trương Vĩ Đồng thân thể run rẩy, nước mắt chảy đầy cả mặt, ba tên khác cũng bị đánh cho bò ra đất lăn lộn kêu đau.

Xong xuôi mọi chuyện, Lâm Hạo Hi lập tức trở về bệnh viện, Lý Nghị gọi mười người kia đi ăn khuya, uống rượu, tiện thể trả tiền cho bọn họ.

Mở cửa phòng bệnh ra, bên trong truyền đến thanh âm của Tống Vũ Huy “Ca?”

Lâm Hạo Hi đáp một tiếng, tay mò trên tường bật đèn lên, Tống Vũ Huy chống hai tay nhấc người ngồi dậy, nhìn hắn “Anh đi đâu vậy?”

Lâm Hạo Hi đi đến ngồi xuống mép giường “Đi ra ngoài ăn khuya một chút, sao cậu lại dậy rồi?”

“Em nằm mơ nên tỉnh dậy”

“Gặp ác mộng sao?”

Tống Vũ Huy gật đầu, lúc nãy cậu nằm mơ thấy Lâm Hạo Hi cũng bị bọn người Trương Vĩ Đông đánh, thấy anh khắp người đầy máu, sợ tới mức từ trong mộng tỉnh dậy. (Jian: bởi ngừi ta hay nói giấc mơ thường trái ngược với hiện thực là dzậy đó =)) )

Lâm Hạo Hi xoa xoa đầu cậu “Chỉ là nằm mơ, không có chuyện gì đâu. Lại đây, mau nằm xuống ngủ tiếp đi, hiện tại chỉ mới có 12 giờ đúng thôi”

Tống Vũ Huy nghe lời nằm xuống, Lâm Hạo Hi kéo chăn đắp cho cậu. Tống Vũ Huy nói “Ca, chỗ chăn này của em ấm lắm, anh có muốn ngủ không?”

“Được” Sau đó Lâm Hạo Hi tắt đèn, cởi áo khoác và tháo giầy ra nghiêng người nằm xuống, trong chăn quả nhiên rất ấm áp. Tống Vũ Huy dịch sang bên cạnh chừa chỗ cho hắn, Lâm Hạo Hi đưa tay ôm lấy eo cậu “Đừng dịch sang đó nữa, lát nữa sẽ ngã đấy”

“Anh nằm có vừa không?”

“Được rồi”

Ngày hôm sau, khi Tống Vũ Huy tỉnh lại thì chỉ mới hơn 6 giờ, cánh tay Lâm Hạo Hi đặt ngang trước ngực cậu, cằm tựa lên đầu cậu. Tống Vũ Huy bất động duy trì tư thế này, đợi được đến 8 giờ thì Lâm Hạo Hi tỉnh dậy. (Jian: chi cực vại chời =v=)

Buổi trưa, có một bé trai chừng 7,8 tuổi bị phỏng được đưa vào phòng bệnh, vì đau quá nên từ lúc đưa vào tới giờ vẫn cứ khóc liên tục không ngừng. Cha mẹ cậu bé dỗ đến mệt cả người.

Vì trong phòng bệnh quá ồn ào nên Tống Vũ Huy không học bài, Lâm Hạo Hi đưa Tống Vũ Huy ra ngoài tắm nắng, đi một vòng xung quanh khu vực cây xanh của bệnh viện mới trở về, lúc đó thấy Lý Nghị đã ngồi chờ trong phòng bệnh.

Bé trai kia rốt cuộc không còn sức để kêu khóc nữa, chỉ còn dư lại thanh âm thút thít.

Lâm Hạo Hi đỡ Tống Vũ Huy nằm lên giường, phát hiện ở cái tủ đầu giường có một hộp bánh gatô, hắn quay đầu lại nhìn Lý Nghị ở phía sau.

Lý Nghị cong mắt cười, chỉ nói bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ”

Lâm Hạo Hi ngưng lại một chút, tựa hồ vừa mới sực nhớ ra hôm nay chính là ngày sinh nhật của mình “Cảm tạ”

Tống Vũ Huy ngẩn người, nhìn Lâm Hạo Hi rồi lại nhìn Lý Nghị. Lý Nghị búng nhẹ ngón tay lên trán Tống Vũ Huy “Tiểu tử làm ra cái vẻ mặt này nhất định là quên mất cả ngày sinh nhật của anh trai cậu rồi có đúng không?”

Cậu trước giờ chưa nghe qua Lâm Hạo Hi nói về ngày sinh nhật bao giờ, nhìn Lâm Hạo Hi, há miệng “Ca, hôm nay là sinh nhật của anh hả?”

“Ừm” Hời hợt trả lời một tiếng.

Tống Vũ Huy suy nghĩ không biết có nên mua quà tặng không… hay… hay là làm cái gì đó khác? Có điều trước hết vẫn phải nói “Sinh nhật vui vẻ”

Lâm Hạo Hi xoa xoa đầu cậu “Ngoan”

Lý Nghị ở bên cạnh nói “Vũ Huy, cậu không tặng quà cho anh trai cậu à?”

Tống Vũ Huy đối với quà tặng sinh nhật hoàn toàn không có kinh nghiệm, liền rất chăm chú hỏi “Ca, anh muốn quà gì?”

Lý Nghị cướp lời nói “Cậu có thể tặng thứ gì đó rất đơn giản, như là, hôn một cái”

“Cái gì gọi là hôn?”

“Hôn lên môi, giống như này này” Lý Nghị quay sang Lâm Hạo Hi trực tiếp làm mẫu, vuốt môi hướng về phía gò má Lâm Hạo Hi giả như đụng tới.

Lâm Hạo Hi đưa tay ngăn mặt Lý Nghị lại, chán ghét liếc nhìn hắn “Lăn cho xa một chút”

Mặt Tống Vũ Huy đỏ ửng lên, nhìn hai người bọn họ cảm thấy rất buồn cười. Cả bé trai giường bên cạnh đã khóc cả ngày hôm nay cũng bật cười.

Lý Nghị xui Tống Vũ Huy đến “Vũ Huy, làm giống anh lúc nãy, tới đi”

Tống Vũ Huy đối diện với mắt Lâm Hạo Hi, khuôn mặt càng đỏ, hai tay gắt gao nắm lấy mép chăn. Lâm Hạo Hi nhìn cậu khó xử như vậy thì lập tức nói sang chuyện khác “Quà tặng năm sau nếu nhớ thì đưa cũng được”

Lý Nghị chậc lưỡi, cười “Ngày 24 tháng 12 hàng năm vào đêm Giáng sinh là sinh nhật của anh trai cậu, rất dễ nhớ nha”

Tống Vũ Huy yên lặng ghi nhớ ở trong đầu, nhất định năm sau sẽ tặng cho Lâm Hạo Hi một món quà.

Lý Nghị đem bánh Black Forest cắt ra thành 6 phần, đưa cho bé trai cùng mẹ của bé mỗi người một phần. (Jian: tui chơi ngu đi search hình ảnh bánh Black Forest TT^TT)

“Ca, ngày mai em muốn tới lớp” Trời ngả về chiều, Tống Vũ Huy nói.

“Trước hết cứ nghỉ ngơi mấy ngày đã sau đó hẵng đi học”

“Em khỏi rồi, trên người không còn chỗ nào đau hết, có thể đi tới trường mà” Mặc dù sắp kết thúc năm học nhưng giáo viên vẫn giảng bài học của năm sau. Vì để kịp tiến độ mà mỗi học kỳ phải hoàn thành chương trình học của hai học kỳ, toàn bộ thời gian của năm cuối cao trung sẽ dùng để ôn tập. Vì lẽ đó nên thời gian học khá là gấp gáp. Nếu như nghỉ học mấy buổi, muốn đuổi kịp sẽ rất cực.

Lý Nghị vừa mới mua cơm tối cho hai người kia trở về, đúng lúc nghe được Tống Vũ Huy nói muốn đi học “Hạo Hi, nếu nó muốn thì cứ để nó đi đi, chứ cả ngày từ sáng tới tối nằm ở bệnh viện suốt cũng khó chịu lắm”

Lâm Hạo Hi trầm ngâm nửa ngày “Sáng sớm mai tạm thời xin nghỉ, chiều hãy về trường học”

Tống Vũ Huy gật gật đầu.

Sáng hôm sau Lâm Hạo Hi thức dậy rất sớm, trở về nhà một chuyến. Trong nhà hắn có 3 chiếc xe. Cha 2 chiếc, mẹ 1 chiếc. Lâm Thành Đức từ hồi mua chiếc Mercedes về thì chiếc Audi để ở gara rất ít khi dùng tới.

Lâm Hạo Hi lên tiếng chào Lâm Thành Đức, về nhà uống một ly nước rồi liền lái xe đi. Hắn lấy được giấy phép lái xe khi vừa tốt nghiệp trung học, ở nhà thỉnh thoảng có lái xe đi ra ngoài, kỹ thuật lái cũng không tệ lắm.

Trước tiên là lái xe đi đón Tống Vũ Huy xuất viện, làm xong thủ tục xuất viện. Sau đó trở lại chỗ ở ăn cơm trưa rồi lái xe đưa Tống Vũ Huy đến trường.

Tự bản thân lái xe nên đi rất nhanh, đến trường chỉ mất nửa tiếng đồng hồ. Lâm Hạo Hi đưa Tống Vũ Huy đến lớp học, còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu giờ học nên học sinh trong phòng học không nhiều lắm.

Lúc sau Ngô Diệu Hàm đến lớp, nhìn thấy bóng dáng Lâm Hạo Hi, suýt chút nữa hét toáng lên, vội vội vàng vàng chạy về chỗ ngồi, mừng rỡ nhìn Lâm Hạo Hi “Anh..anh là…”

Lâm Hạo Hi nhận ra cô là cô gái lần trước ở buổi ký tên, làm một động tác ra dấu cho cô im lặng.

Ngô Diệu Hàm che miệng lại, gật đầu, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, nam thần không đeo kính đen quả nhiên là đại soái ca!

Tống Vũ Huy nhìn thấy bên trong đôi mắt Ngô Diệu Hàm cứ như có vô số ngôi sao sáng lấp la lấp lánh.

Ngô Diệu Hàm sau khi kinh hỉ, nhìn thấy trên chân Tống Vũ Huy bó thạch cao, ngẩng đầu nhìn cậu hỏi “Vũ Huy, chân cậu bị sao vậy?”

Lâm Hạo Hi giải thích “Xảy ra chút chuyện thôi”

“Không phải chứ, có nghiêm trọng không?”

Tống Vũ Huy lắc lắc đầu “Không nghiêm trọng đâu”

Mắt cá chân cậu chỉ bị gãy xương nhẹ, nhưng vì để hồi phục nhanh hơn nên bác sĩ vẫn bôi thạch cao lên, sau một tuần thì có thể tháo bột.

Lâm Hạo Hi lên tiếng chào hỏi Ngô Diệu Hàm, đại khái chính là nhờ cô quan tâm nhiều đến Tống Vũ Huy, chẳng hạn như nếu như Tống Vũ Huy có bị gọi lên bảng trả lời câu hỏi hoặc là phải đứng lên thì hãy nói với lão sư cho phép cậu ngồi, vân vân…

Ngô Diệu Hàm lúc đó đã nghĩ, Tống Vũ Huy thật quá may mắn, có được một anh trai quan tâm chu đáo như thế, lại đẹp trai như thế, tài giỏi như thế, thực khiến người ta ao ước ghen tỵ quá mà.

Những chuyện kế tiếp mà Lâm Hạo Hi dặn dò, Ngô Diệu Hàm đều làm đúng y như vậy, ra chơi thì đi lấy nước cho cậu uống, lão sư gọi cậu lên làm bài, Ngô Diệu Hàm lập tức giải thích rằng chân cậu bị thương không thể đi lên.

Bốn tên ngày hôm qua bị một trận giáo huấn như thế phỏng chừng khoảng thời này sẽ chẳng dám tới trường, bị đánh thành ra như vậy, hiện tại tốt nhất nên nằm trong bệnh viện. Bốn người bọn họ mặc dù hoành hành bá đạo chẳng coi ai ra gì, nhưng dù sao cũng là con nhà giàu, sợ chết cũng là thiên tính, lần này phải chịu giáo huấn như vậy, dự là sau này thấy Tống Vũ Huy liền phải nhượng bộ lui binh.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 31

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vợ Ngoan Muốn Bắt Đầu Nuôi Từ Nhỏ Chương 30