Truyện Vô Hạn Khủng Bố

Trái tim bùng cháy.

Tác giả zhttty
Trừ việc không có vũ khí, họ còn không có lương thực và nước, không có hai thứ đó, trong không gian khép kín của phim kinh dị, họ có khả năng chết đói, chết khát.

- Chúng ta quả là non nớt, cứ nghĩ sống qua một bộ phim là thành cựu binh rồi, thực ra còn rất nhiều thứ chưa chuẩn bị đã nghênh ngang đi vao phim như đi chơi vậy, àiii..

Trịnh Xá cảm thán một cách vô nại, Chiêm Lam lẳng lặng gật đầu, cô gái đang lần sờ dọc tường, tìm kiếm cái gì đó. TRịnh Xá tò mò hỏi:

- Em tìm cái gì vậy?

Chiêm Lam không ngoảnh đầu nói:

- Đây là một con tàu hiện đại, em không tin là không có phương tiện liên lạc, chẳng lẽ thuyền viên muốn nói cái gì lại phải chạy đi tìm nhau?

Vừa lúc đó, Chiêm Lam tìm được một cái nút trên tường, ấn vào phát ra tiếng xè xè như điện thoại nhấc máy mà không ai trả lời. Chiêm Lam vuốt vuốt trán, nói:

- Có hơn 40 cái nút, mỗi nút liên lạc đến một phòng, chúng ta đang ở khoảng giữa, nói một cách khác, phòng điều khiển ở cách đây không xa.

Trịnh xá nhìn qua, có tổng cộng 46 nút, chỗ của họ đề số 21, chỉ có nút số 27 là màu hồng. Hắn nghĩ theo cách của Chiêm Lam, theo suy luận thì phòng số 1 và 46 ở tận cùng hai đầu thuyền, cả tàu chia làm 46 khu vực, họ đang ở khu 21, nằm ở khoảng giữa, còn cái nút đặc biệt màu hồng số 27 chắc là phòng điều khiển.

TRịnh xá chần chừ một lúc rồi nói:

- Nếu các tên nút và vị trí không liên quan đến nhau thì sao? Nếu phòng số 27 không phải phòng điều khiển mà là phòng an ninh hay gì đó thì sao? Chỉ bằng như vậy mà em phán đoán vị trí của chúng ta có vũ đoán quá không?

Chiêm Lam hanh một tiếng nói:

- Vũ đoán thì đã sao? Còn hơn ở lại đây để Alien tìm thấy, lặp lại vụ Licker phá cửa lần trước, nhìn cửa bị phá mà không làm được gì. Dù phòng 27 không phải là phòng điều khiển mà là phòng an ninh thì cũng phải có vũ khí đúng không?

Trịnh Xá nhức hết cả đầu, đừng có trêu đàn bà, họ sẽ cằn nhằn suốt ngày, tràng giang đại hải khiến bạn chóng mặt hoa mắt, hắn vội vàng gật đầu:

- Đúng, rất tốt, không vấn đề, chúng ta nên ra thử xem, còn hơn là kẹt ở đây, anh hoàn toàn đồng ý.

Chiêm Lam liền cười hi hi nói:

- Ưm ưm, Trịnh Xá đúng là người đàn ông tốt, biết tiếp thu lời phụ nữ, phải bảo vệ em cẩn thận đấy nha, trông cậy cả vào anh đấy.

Trịnh xá buộc ba ống sắt sau lưng, tay cầm một ống to, dài nhất, không nói gì, chỉ chờ Chiêm Lam mở khóa bèn hít một hơi thật sâu, xông ra ngoài...

- Đúng vậy, tôi suy luận rất chính xác, mỗi căn phòng quan trọng đều có số hiệu, chúng ta vừa đi qua phòng số 25, như vậy phòng điều khiển ở rất gần đây.

Sở Hiên từ một căn phòng bước ra, nói ngắn gọn với bốn người còn lại, mọi người đều cảnh giác nhìn bốn phía. Trương Kiệt nói:

- Tìm phòng điều khiển để làm gì, tôi cho rằng chúng ta nên đi tìm Trịnh Xá thì hơn, cậu ấy là sức chiến đầu quan trọng nhất của bọn ta.

Sở Hiên lanh lùng nói:

- Chưa nói đến việc họ còn sống hay không, muốn tìm được họ phải tìm được phòng điều khiển, chúng ta không quen thuộc địa hình, không biết Alien tập trung ở đâu, không biết vũ khí ở chỗ nào, ở đâu có thức ăn và nước uống, thậm chí...mọi người còn không biết nhà vệ sinh ở đâu? Vì thế chúng ta phải đến phòng điều khiển, tìm hiểu sơ đồ tàu, lúc đó mới có khả năng chiến đấu.

Trương Kiệt định nói gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng, Zero cắt ngang:

- Muốn làm gì thì nhanh lên, tôi có cảm giác cái gì đó đang tiến về hướng này, tuy còn xa nhưng cảm giác nguy hiểm rất rõ ràng.

Bá Vương cũng gật đầu nói bằng thứ tiếng TRung không sõi:

- Đúng thế, tôi dám chắc đó là Alien.

Sở Hiên nhíu mày nói:

- Ok, chúng ta đi bên trái, mọi người chạy nhanh, chúng ta phải tìm được phòng điều khiển, nếu tôi đoán không sai thì chỉ cần tìm được phòng điều khiển... chúng ta có cơ hội sống sót rất lớn.

Các đó không xa, Trịnh Xá và Chiêm Lam đang vừa cẩn thận vừa nhanh chóng hướng về cùng một nơi, chay không bao lâu, Chiêm Lam kêu lên:

- Chờ chút, để em vào xem đã, nếu có tình huống thì anh tự quyết định.

Nói xong không thèm nhìn Trịnh Xá, xông vào một căn phòng. TRịnh Xá cười khổ lẩm bẩm:

- Nói đến là dễ, tự phán đoán tình huống! Quyết định quái gì cũng chết mà...

Nói thì nói vậy, hắn vẫn căng người lên cảnh giác bốn phía, tự nhiên hắn có cảm giác rất khó chịu, như có cái gì đó nguy hiểm đang đến gần khiến hắn hồi hộp.

Giây lát, Chiêm Lam trở lại, cười nói:

- Tuyệt quá, em suy luận không sai, đây là phòng số 23, lúc nãy chúng ta đã đi qua phòng 23, cứ theo hướng này sẽ đến phòng điều khiển..ý..sao mặt anh trắng bệch vậy, sợ à?

Trịnh Xá cười miễn cưỡng nói:

- Không hiểu sao tôi thấy rất lo, hay là chúng ta tìm nơi nào đó nấp chút đã...

Chiêm Lam lắc đầu nói:

- Không nên, chúng ta bị lạc khỏi mọi người rất nguy hiểm, huống hồ chúng ta cách phòng điều khiển không xa nữa, dù sao cũng phải tìm được phòng điều khiển....em biết là anh cảm thấy không khỏe, anh còn cố gắng thêm một chút được không?

Trịnh xá cười khổ:

- Thế thì đi thôi, mà em cũng giỏi thật đấy, gan to lại còn kiên cường nữa, con gái bình thường gặp tình cảnh này thì sợ bẹp dí trên giường rồi.

Chiêm Lam quay đầu cười hi hi nói:

- Từ bé em đã rất kiên cường, hồi 12 tuổi bố mẹ em đều mất, họ đi mua bánh sinh nhật cho em, bị tai nạn, nếu không kiên cường làm sao sống đến giờ, vì vậy anh phải bảo vệ cẩn thận một người con gái tốt như em nha...

Phập một tiếng, Chiêm Lam đang đi đến góc đường, vừa quay đầu nói với Trịnh xá thì một cái lưỡi đầy răng vụt ra, xuyên qua vai cô gái, lôi tuột nàng vào hành lang. Máu bắn tóe lên đầy mặt Trịnh Xá, bên tai hắn còn vẳng tiếng:" phải bảo vệ cẩn thận một người con gái tốt như em đó nha..."

- Khô..ô..ng!

Hai mắt Trịnh xá đỏ ngầu, không biết vì phẫn nỗ hay máu của Chiêm Lam nhuộm đỏ, khi cô gáu vừa khuất sau goc tường, hắn đã xông đến, vì quá mạnh nên va vào bức tường đối diện. Lúc này phản xạ thần kinh gấp ba người thường cứu hắn, mọi thứ xung quanh bỗng chậm hẳn lại, mỗi động tác đều phai dùng hết sức, không khí, mặt đất, mọi thứ đều tạo thành sức kéo ngăn cản hành động của hắn, hắn chưa từng trải qua cảm giác này. Đến gần tường, không khí đặc quánh lại như nước, thậm chí hắn đạp lên không khí đến gần tường, lúc này hai chân hắn búng mạnh vào tường, toàn thân xoay lại. Hắn thấy một con Alien đang lôi Chiêm Lam, con này nhỏ hơn một chút nhưng cũng cao đến 2m, dài 3m, Chiêm lam bị kéo đi sền sệt, vai bị vỡ nát, toàn thân đầy máu, đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng và một tia quyến luyến kỳ lạ.

Trịnh xá hiểu tia quyến luyến ấy là gì, đó là sự nuối tiếc cuộc sống và hy vọng tương lai, hắn chưa từng nhìn vào mắt chính mình nhưng hắn dám chắc vào những lúc nguy hiểm nhất, trong mắt hắn cũng có tia quyến luyến ấy. Trong mắt Trịnh xá, Chiêm Lam đã biến thành Lý Tiêu Nghị, sắp bị xé nát thành từng mảnh vụn, hay chính hắn khi bị Alien bắt cũng sẽ có sự tuyệt vọng và quyến luyến trong đáy mắt. Vì thế hắn phải cứu nàng, dù thế nào cũng phải cho người con gái kiên cường ấy tiếp tục sống!

Aaaaa!

Trịnh xá rống lên điên cuồng, vì mọi thứ trở nên châm chạp nên hắn nhìn rõ từng chi tiết của Alien, không khí đặc quánh khiến hắn đạp lên, vọt tới trước con Alien.

Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, trong mắt Chiêm Lam, Trịnh Xá đien cuồng lao đến tường, dùng một tốc độ kỳ quặc đạp mạnh vào tường thép thành một tiếng động lớn, tạo thành hai vế chân in hằn, sau đó biến thành một viên đạn bay khỏi tầm mắt nàng.

Lúc này Trịnh Xá đã lao đến cạnh Alien, hắn nhìn rõ cải cái miệng lòng thòng rãi rớt của Alien, cai lưỡi kinh tởm, khi ngang qua, cây gậy trong tay hắn cực kỳ chính xác chém xuống cái lưỡi đó, một tiếng động trầm muộn vang lên, Chiêm Lam ngã xuống sàn, cái lưỡi bị Trịnh xá chém làm đôi, đoạn đứt phun phè phè thứ máu ăn mòn như acid. Alien rống lên.

Aaaaa!

Trịnh Xá cũng gầm lên, hắn điên cuồng, đôi mắt không còn lý trí mà chỉ còn một màu đỏ rực của máu, không biết là máu Chiêm lam hay tự nó biến thành như thế. Hắn vừa chạm đất, cây côn thép quật mạnh vào lưng Alien, tiếng kim loại va đập lanh lảnh, cả cây côn cong veo, nhưng vỏ cứng của Alien đã toác ra, máu acid bắn tung tóe, cả hành lang đã bị ăn mòn lỗ chỗ.

Tốc độ của Alien cũng rất nhanh, dù bây giờ Trịnh Xá đã cảm thấy không khí quánh lại mà cũng chỉ nhanh ngang với Alien, khi móng vuốt đánh tới, hắn chỉ kịp giơ tay ra chặn, bị đánh bật vào tường, đầu đập đến tóe máu.


Ý Kiến

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
nguyen ngocnhu

Chẳng hiểu sao rating cao, đọc chán v~
hhhhh hh

có ai có truyện hay đọc ko vậy cho lick với
hoang tung

Truyện hay thật nhưng vẫn muốn xem phim hơn haizzzz
nguyễn hồng hải

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
nguyen tai

Một trong những truyện hay nhất mình từng đọc <3
do manh cuong

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
vu duy hai

Chuyện này khoảng bn chap ắ mb
Đửng hỏi tại sao

nhìu chap đọc về sau càng chán v~
le truong thien

Ôi. Chưa đọc nhưng đọc cmt của các bạn thôibmà cũng thấy hấp dẫn rồi
phamcaocuong

Loading...

Đọc Tiếp Trái Tim bùng cháy ( tiếp theo)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vô Hạn Khủng Bố Trái tim bùng cháy.