Truyện Vô Hạn Khủng Bố

Lăng mộ hỗn chiến (1)

Tác giả zhttty
Khi tiểu hòa thượng bị Trịnh Xá một quyền đánh văng vào vách tường, phản ứng của Aladas không thể nói là không nhanh, thân thể hắn bắt đầu tấn tốc bành trướng, cả người lại sắp biến thành một người sói khổng lồ. Nhưng đúng lúc ấy, hắn vụt quay người lại phía sau, trong bóng tối của thông đạo, một thiếu nữ tay càm hỏa diễm chủy thủ lẳng lặng đứng đó, hắc ám và ảnh lửa hòa quyện, làm bóng dáng nữ hài có chút mờ mịt, hư ảo.

Aladas lạnh lùng nhìn nàng, sau đó, hắn mỉm cười dữ tợn nói:

- Lần trước giáo huấn còn chưa đủ sao? Ngươi căn bản không phải là đối thủ của ta, chỉ cần một kích nhẹ nhàng... Có thể biến người thành thịt vụn, để huyết nhục trên người ngươi vung vãi hết ra, cho máu vào cốc uống cạn, biến ngươi thành bộ xương chơi đùa, ha ha ha...

Triệu Anh Không nhàn nhạt nói:

- Vậy tới đi...

Nói xong, nàng chậm rãi lùi vào trong bóng tối.

Aladas lạnh lùng liếc nhỉn, hắn đột nhiên mỉm cười hung tợn, tiếp theo cơ nhục toàn thân kịch liệt bành trướng, sau mấy giây đã biến thành một người sói cao lớn, hắn cũng không quay đầu lại, lao theo Triệu Anh Không, hướng về ngách nhỏ tối tăm phóng đi.

Một nam một nữ còn lại đều sợ đến ngây người, bọn họ không biết làm thế nào nhìn hai người hai bên, một bên là tiểu hòa thượng đội trưởng của họ, một bên là thầy thuốc tóc vàng Aladas, chiến lực phi thường cường đại. Bọn họ một người là công kích thủ tầm xa, một người là phụ trợ kỹ năng thuần túy, cũng có thể nói là không có chút chiến lực nào, cho dù là súng ống bình thường cũng có thể tạo thương tổn cực lớn, cho nên sau khi hai người cường đại nhất đã li khai, bọn họ lập tức không biết làm thế nào cho tốt.

-Rama, trong bóng tối ngươi có thể bắn trúng mục tiêu không?

Nữ nhân tên là Mandavya kia đột nhiên hỏi

Rama lắc đầu nói:

- Không nhìn rõ thì không thể bắn trúng, vô luận khoảng cách xa gần thế nào... Nhưng một khi tỏa định được đối phương thì tuyệt đối có thể bắn trúng mục tiêu, không quan tâm khoảng cách thế nào, trong phòng này quá tối, phỏng chừng không thể bắn trúng mục tiêu.

Mandavya nhìn căn phòng tối đen phía sau vách tường , nàng cắn răng nói:

- Chúng ta đi tới chỗ Imhotep trước, chỉ cần tìm được Imhotep, ít nhất sẽ không phải lo bị người khác giết chết... Chúng ta hiện tại đã bị âm điểm rồi, nếu hai người bọn ta cũng chết, mọi người không biết sẽ bị trừ bao nhiêu điểm a, đi thôi, tìm Imhotep trước.

Rama lo lắng nhìn căn phòng, bên trong không ngừng truyền đến tiếng gào thét và kim loại ma sát, chỉ nghe thôi đã đủ làm người khách phát lạnh, đặc biệt là trong phòng kia một mảng tối đen, chuyện này làm Rama căn bản không có tín tâm, do vậy hắn lưỡng lự nửa ngày trời cuối cùng cắn răng nói:

- Đội trưởng rất mạnh, hắn chắc là có thể chiến thắng... Ha ha, đúng vậy, chúng ta cứ đi tìm Imhotep trước.

Hai người thương lượng một chút, lập tức quyết định trước tiên đi tìm Imhotep. Khi hai người bước qua cái túi đầy máu kia, sắc mặt có chút tham lam, không đành lòng nhìn lại, Rama giơ cương châm nói:

- Làm thế nào đây? Giết cô ta? Người như vậy có sống cũng đáng thương, dù sao cô ta cũng không sống nổi ở chỗ Chủ Thần. Chết sớm coi như giải thoát...

Mandavya rút trong tay áo ra một khẩu súng lục, cười cười nói:

- Vậy để ta giết đi. Ta nhớ lần trước ngươi vẫn còn 3000 điểm thưởng chưa sử dụng phải không? Ta không có nhiều điểm như vậy, để ta giết cô ta đi...

Rama nhíu mày, hắn dú khoát vác túi lên nói:

- Bây giờ tranh luận chuyện này còn quá sớm, đi tìm Imhotep trước đã, chỉ cần có thể giải quyết thành viên còn lại của Trung Châu đội, đến lúc đó nói không chừng chúng ta còn có thể giết chết một người mở cân nhân tỏa ấy chứ... Tóm lại chuyện giết cô ta để tính sau đi.

Mandavya bất đắc dĩ thở dài, nàng chỉ có thể theo sau Rama cùng nhau bước vào trong một ngách nhỏ, phía sau lưng họ, trong căn phòng tối đen kia vẫn như cũ, thanh thế kinh người.

Trịnh Xá dù sao cũng không phải là thích khách, trong tích tác khi hắn triển khai công kích liền bộc phát sát ý cực mạnh do vậy, tiểu hòa thượng mặc dù không tránh được quyền đầu tiền của hắn nhưng theo bản năng cũng có một chút tránh né, cho nên quyền này thực tế cũng không đánh trúng chỗ yếu hại, tối đa chỉ đánh văng lên, tiếp theo hắn dùng lực lượng bản thân dẩy tiểu hoad thượng đập vào vách tường phía sau, đó là một đại sảnh đầy vàng.

Tiểu hòa thượng dù sao cũng mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai, trong chốc lát khi bị đánh văng vào tường hai mắt hắn đã một mảng mờ mịt, song cước dùng lực điểm lên đầu quyền Trịnh Xá, cả người bắn vè phía sau. Để dự phòng sau lưng có gì sắc nhọn, hắn vung tay lên triệu hoán con rắn hổ mang khổng lồ , cả người lập tức đập mạnh lên thân rắn.

Trịnh Xá sao có thể để tiểu hòa thượng tách ra xa? Rắn hổ mang khổng lồ là lợi khí chiến đấu tầm trung, tầm xa, mà hắn lại mạnh nhất về cận chiến, nếu như không thể giết chết tiểu hòa thượng trong cận chiến, một khi bị kéo giãn khoảng cách, hắn chắc chắn sẽ thất bại không nghi ngờ gì, vì thế hắn không hề suy nghĩ liền vọt tới, tay phải vung lên rút ra prog knife, tay trái đưa nội lực tiến nhập vào trong Nạp giới, cả người theo bản năng lao vào trong bóng tối.

Tiểu hòa thượng phản ứng cũng rất mau lẹ, trải qua khoảnh khắc đối đầu ngắn ngủi, vị trí của song phương đại khái cũng nắm được, hắn không chút nghĩ ngợi, vung tay lên, rắn hổ mang hai đầu lập tức từ đỉnh đầu vọt ra, con hắn khổng lồ này chợt há mồm phun ra một đoàn hỏa diễm. Ngọn lửa này lập tức chiếu sáng cả đại sảnh, Trịnh Xá cách tiểu hòa thượng không xa, nhưng bị hỏa diễm này cứng rắn bức lui.

Tiểu hòa thượng vội vàng chỉ huy đầu rắn còn lại quay về phía Trịnh Xá,một tia chớp bắn tới, đáng tiếc vẫn chậm một chút, tia chớp đó chỉ đánh trúng một bức tượng vàng, bức tượng bị bắn vỡ đôi, còn Trịnh Xá đã rút vào trong bóng tối, biến mất không thấy nữa.

-Ha ha, kỹ năng của ta là triệu hoán thượng cổ bát kỳ đại xà a, căn cứ vào thực lực của người bị ăn thịt mà tiến hóa, đây chính là kỹ năng cấp A, ha ha! Một cường giả mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai, có thể thấy ngươi còn cường hóa một vài loại khác? Không sao cả, ăn thịt ngươi có thể tiến hóa ra đầu rắn thứ ba, khi đó thực lực của ta lại được tăng cường một mức lớn, ha ha ha...

Tiểu hòa thượng lớn tiếng gào thét, hắn chỉ huy rắn hổ mang lấy hắn làm trung tâm, không ngừng di động, không thể tiếp cận hắn trong phạm vi năm mét, khảng ba mươi giât sau, hắn lệnh cho một đầu rắn tiến hành phun lửa, ánh sáng của hỏa diễm có thể chiếu sáng cả đại sảnh, một khi Trịnh Xá không kịp ẩn mình trong bóng tối đầu rắn còn lại sẽ bắn thiểm điện về phía hắn. May mắn là giữa lúc hai đầu rắn bắn ra có một chút khựng lại, mới có thể hắn trong khoảng thời gian cực ngắn này né tránh, nếu không một tia chớp có thể khiến hắn trọng thương trí mạng.

"Không được, tránh không nổi, vô pháp tiến gần, thời gian ba mươi giây, lại không thấy chỗ đầu rắn lướt qua, căn bản không có khả năng có cơ hội áp sát..."

Trịnh Xá trong lòng thầm lo lắng, mặc dù đúng như hắn đoán trước, đồng bọn của tiểu hòa thượng cũng không tới cứu hắn, nhưng đồng dạng, đồng bọn Triệu Anh Không của hắn cũng lâm vào nguy hiểm. Hắn cũng không cho rằng Triệu Anh Không bị thương nghiêm trọng có thể địch nổi gã người sói to lớn kia, nói thật là nếu về phương diện cận chiến lực ngạnh đấu mà nói, hắn cũng không tin rằng có thể địch nổi người sói kia, cho nên hắn buộc phải trong thời gian ngắn giải quyết tiểu hòa thượng, nếu không có thể hắn sẽ một lần nữa mất đi đồng bọn...

"Sơ hở duy nhất là... Đỉnh đầu, sơ hở duy nhất..."

Trịnh Xá lúc này đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai, bản năng chiến đấu vô tận không ngừng tràn vào trong đầu hắn, vừa có chủ ý, hắn liền lập tức nhấc một món đò bằng vàng ném thẳng về phía tiểu hòa thượng, đồng thười cả người lao về phía tường.

Tiểu hòa thượng lúc này chỉ cảm thấy một luồng kình phong ập tới, rắn hổ mang khổng lồ dễ dàng đánh rơi món đồ đó, tiếp theo hắn không chút nghĩ ngợi để một đầu rắn phun hỏa diễm, đầu rắn kia tủy thời chuẩn bị bắn tia chớp, nhưng chuyện làm hắn kỳ quái chính là, hướng đó tịnh không thấy Trịnh Xá, hắn vội nhìn quanh bốn phía, đúng lúc ấym hỏa quang lại một lần nữa biến mất...

-Ha ha ha, mục đích ngươi công kích ta chỉ là để chạy trốn thôi sao? Sao không dám chính diện đối chiến với ta? Được rồi, hai tân nhân của các ngươi lọt vào tay chúng ta, ha ha ha muốn biết kết quả của chúng không? Một người bị tay bắn tỉa của các ngươi bắn nát tâm tạng, ha ha, tự tàn sát lẫn nhau a, cảm giác bị trừ một phần điểm thấy thế nào? Có phải đặc biệt dễ chịu không? A, xin lỗi, quên mất tay bắn bỉa ấy bị giết rồi. Ha ha ha, thật quá đáng tiếc, nếu không thế, nói không chừng mấy người bọn ta có lẽ đã sớm bị bắn chết hết rồi, còn nhớ tân nhân kia không? Nữ nhân châu Á xinh đẹp ấy, cô ta bị đồng bọn ta chơi đùa vài lần, ta còn để bác sỹ cắt cụt chân tay, móc mắt, cắt lưỡi, đúng rồi, ta còn để bác sỹ lột từng phân thừng phân da trên người, sau đó phun một ít thuốc cầm máu, thành một huyết nhân a, ha ha ha ha...

Tiểu hòa thượng không ngừng cuồng tiếu, nhưng ánh mắt hắn vẫn rất tỉnh táo, mấy lời này đều để chọc giận Trịnh Xá, nhưng kỳ quái là, hắn không cảm nhận được sát ý của Trịnh Xá, phảng phất như hắn đã rời khỏi gian phòng này.

Đem bản thân biến thành một bộ phận của bóng tối, trong đầu không suy nghĩ gì hết, hoàn toàn buông bỏ thân phận loài người, chỉ vỏn vẹn là bóng tối, là bóng tối mà thôi...

Trịnh Xá chậm rãi bò trên nóc gian phòng, cách mặt đất bảy tám mét, để không cho một chút âm thanh ào xuất hiện, hắn mỗi lần đều nhưng tụ nội lực lên đầu ngón tay, sau đó từng chút từng chút cắm vào đá, từng bước, từng bước tiến về phía tiểu hòa thượng, theo hướng âm thanh không ngừng tiến tới, theo hướng báo thù không ngừng tiến tới... Không ngừng tiến tới!

Đột ngột, Trịnh Xá buông lỏng tay, từ trên cao lao thẳng về phía tiểu hòa thượng, sát ý cuồng bạo trong nháy mắt tràn ngập ý thức. Tiểu hòa thượng cũng cảm giác được sát ý này, hắn ngẩng đầu lên, trong nhát mắt để hai đầu rắn giao nhau phía trên, còn cách tiểu hòa thượng chừng một mét, Trịnh Xá đã bị hai đầu rắn hổ mang quấn chặt lấy.

-Tóm được ngươi rồi!

Tiểu hòa thượng cười hung tợn, hắn phất tay lệnh cho hai đầu rắn dùng sức siết lại.

Trịnh Xá cũng điên cuồng hét lên:

- Tóm được ngươi rồi!

Trong nháy mắt, trên người hắn bộc phát huyết sắc hỏa quang, đó chính là kỹ năng Vampire hồng viêm... Đối với linh loại sinh vật đặc biệt hữu hiệu!

Hai đầu rắn khổng lồ phảng phất như tuyết gặp liệt hỏa, trong chốc lát bị hỏa quang đỏ như máu thiêu sạch, Trịnh Xá vung prog knife chém thẳng về phía tiểu hòa thượng...

Loading...

Đọc Tiếp Lăng mộ hỗn chiến (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vô Hạn Khủng Bố Lăng mộ hỗn chiến (1)