Truyện Vô Hạn Khủng Bố

Cắn chết tiểu hòa thượng (3)

Tác giả zhttty
Tốc độ của hai tượng nhân sư cũng không nhanh như tưởng tượng, với người bình thường mà nói, thân hình to lớn như vậy đã có tính chấn nhiếp, không chỉ như vậy, lực lượng và tốc độ của chúng cũng vượt qua khả năng phản ứng của người thường. Bất quả, chỉ vỏn vẹn đối với người bình thường mà thôi, tố chất thân thể Trịnh Xá và Triệu Anh Không đều hơn gấp ba người thường, trong đó thực lực của Trịnh Xá là cường đại nhất, Triệu Anh Không mặc dù kém một chút bất quá thân pháp quỷ dị của nàng đã bổ khuyết cho chút bất lợi ấy, hai người cơ hồ đồng thời đánh trúng tượng nhân sư.

Nạp giới của Trịnh Xá và chủy thủ của Triệu Anh Không đều là vũ khí đặc biệt hữu hiệu với sinh vật linh loại, thậm chí đến cả Imhotep cũng ăn phải quả đắng, đừng nói đến mấy tượng nhân sư này. Bị hai người công kích, hai tượng nhân sư nhất thời bị hai vũ khí xuyên qua, tiếp theo thân hình bắt đầu tan vỡ, chậm rãi biến thành tro bụi, mặc dù đám tro bụi này chậm rãi chuyển động tổ hợp lại nhưng tốc độ so với lúc trước bị tiểu hòa thượng đánh tan thì chậm hơn cả trăm lần. Trịnh Xá đột nhiên quát lớn, tượng nhân sư xung quanh đang định xông tới tấn công hai người chợt khựng lại, Imhotep nhìn Trịnh Xá nói:

- Ta không muốn đối địch với các ngươi, chỉ cần các ngươi giao cuốn sách Anubis cho ta, ta sẽ để các ngươi mang cô gái da vàng này đi, ta chỉ cần cuốn sách Anubis và nữ nhân này là được.

Imhotep chỉ về phía Evelyn trên tế đàn.

Evelyn hai tay đều bị dây xích trói lại, nàng nhìn xác ướp bên cạnh không ngừng la hét:

- Trịnh Xá! Đừng đáp ứng hắn, hắn chỉ sợ uy lực vũ khí của các ngươi thôi, đừng bỏ ta lại đây a!

Trịnh Xá cười khổ, bất luận bọn họ có nguyện ý giao cuốn sách của Anubis ra hay không, giao dịch này căn bản bản không cách nào thực hiện, vì nhiệm vị của bọn họ chính là mai táng bất tử tế tự Imhotep, hơn nữa nếu không giết hắn, người khác tựa hồ vô pháp sử dụng cuốn sách của Anubis. Chẳng lẽ muốn hắn tự sát rồi giao sách ra sao?

Imhotep không kiên nhẫn được, cuộn lên một cơn lốc cát, sau khi lốc tan, bên cạnh Evelyn và Chiêm Lam xuất hiện hai xác ướp thị vệ, chúng cầm khảm đao trong tay chỉ về phía hai người trên tế đàn. Tiếp đó Imhotep lạnh lùng nói:

- Các ngươi tự mình chọn đi. Là bọn họ chết, sau đó ta tới đoạt cuốn sách Anubis... Hay là các ngươi tự giao sách ra, ta chỉ dùng một người làm tế phẩm, các ngươi cứ lựa chọn cho tốt đi.

Trịnh Xá hít sâu một hơi, hắn lấy cuốn sách của Anubis trong Nạp giới ra, tiếp theo đưa về phía hồ hỗn tương bên cạnh nói:

- Ngươic hỉ cần làm các nàng bị thương một cọng lông, ta sẽ lập tức ném sách xuống, như vậy không ai có được hết... Ngươi muốn thử không?

Imhotep rút cuộc sắc mặt cũng biến đổi, hắn hung ác nhìn Trịnh Xá nói:

- Được! Ta sẽ không để họ chết! Bắt hết những kẻ lấy được cuốn sách của Amun-Ra lại đây!

Hắn quát lớn, tượng nhân sư lập tức lao vào thông đạo lúc trước Trịnh Xá tới, không lâu sau đã có vài tượng nhân sư chạy vào thông đạo.

Trịnh Xá trong lòng khẩn trương, đang định lao tới chỗ tiểu hòa thượng và Imhotep, nhưng hắn vừa đụng đậy, đao trong hai gã xác ướp thị vệ đã ấn xuống, chỉ cách cổ hai cô gái mười phân, đén khi Trịnh Xá vội dừng lại, hai xác ướp mới giơ đao lên.

Imhotep hung tợn nói:

- Ta để ngươi chậm rãi suy nghĩ, mấy phút nữa chúng sẽ về tới đây, thời gian của ngươi cũng không nhiều, trước khi bọn họ phải chết, ngươi tốt nhất là cho ta một đáp án thích hợp...

Tiểu hòa thượng vẫn quan sát thế cục biến hóa, hắn chợt cười ha hả, tiếp theo nhấc cái túi lớn đi về phía Trịnh Xá, Trịnh Xá phản ứng cũng rất nhanh, hắn lập tức bỏ cuốn sách của Anubis vào Nạp giới, dự phòng tiểu hòa thượng có thể đánh lén.

Tiểu hòa thượng vừa đi vừa mở túi ra, bên trong chính là Tần Chuế Ngọc mặt mũi đầy máu tươi, hai mắt đã trắng dã, trong miệng toàn máu và nước dãi, tiểu hòa thượng chậm rãi lôi Tần Chuế Ngọc trong túi ra, vừa nhìn thấy Trịnh Xá lập tức cuồng nộ vô cùng, trong nháy mắt, hắn thiếu chút nữa đã xông vào tiểu hòa thượng.

Tần Chuế Ngọc tứ chi đã bị cắt rời, không chỉ như thế, từ cổ trở xuống không còn chút da dẻ nào. Toàn thân đều là cơ nhục và mạch máu đỏ hồng, nhìn vô cùng khủng bố. Cho dù là thầy thuốc ngoại khoa nhìn thấy cũng phải nôn ọe. Da trên người nàng không ngờ bị lột tươi xuống, cả người nhìn như một con thỏ bị lột da, tàn khốc đến mức không thể dùng lời nào để hình dung.

Động tác của tiểu hòa thượng tựa hồ kích thích Tần Chuế Ngọc tỉnh dậy, nàng nhìn thấy Trịnh Xá cách đó không xa, nữ nhân này lập tức bắt đầu điên cuồng giãy giụa, nàng há miệng muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể phát ra mấy tiếng ô ô, nữ nhân vốn xinh đẹp này trong mắt đầy lệ.... vì trên mặt quá nhiều máu nên lệ cũng biến thành huyết lệ.

Trịnh Xá yên lặng nhìn miệng nàng đang ra hiệu, phảng phất như đang nói cái gì giết nàng đi, không chỉ như thế, nàng vừa nói vừa không ngừng giãy giụa trên đất, chỉ như vậy thôi cũng khiến nàng đau đớn vô cùng...

-Ngươi... Ta nhất định sẽ giết ngươi! Ngươi là kẻ khiến ta thống hận nhất từ nhỏ đến lớn, ta tuyệt đối không thể tha thứ cho ngươi, tuyệt đối không thể!

Trịnh Xá nghiến răng lạnh lùng nói, khóe miệng hắn không ngừng chảy máu, răng cắn chặt đến sắp vỡ.

Tiểu hòa thượng cười dữ tợn nói:

- Không cần ngươi tha thứ! Giết chết các ngươi, ta sẽ thu hoạch được một lượng lớn điểm thưởng và chi tiết kịch tình a! Cho dù lập lại một đội ngũ cường đại hơn cũng không phải là nói suông, ha ha ha... Các ngươi đều sẽ chết! Toàn bộ các ngươi đều phải chết

Tiều hòa thượng vừa nói, hắn vừa ném Tần Chuế Ngọc lên không trung.

Ngay trước mặt Trịnh Xá, Tần Chuế Ngọc vô lực bị ném về phía rắn hổ mang hai đàu, tiếp đó nàng không kêu nổi một tiếng đã bị rắn hổ mang phân thây, trước mặt Trịnh Xá... nàng thật sự bị phâ thây thành vạn mảnh.

Ba!

Khi rằn hổ mang ăn thịt Tần Chuế Ngọc, ngực Trịnh Xá như bị giáng một đòn mạnh, cả người đứng ngẩn ra, hai miệng rắn to lớn đã lao về phía hắn, chỉ cần bị cắn trúng, vậy đúng là chết không có chỗ chôn...

-Trịnh Xá!

Triệu Anh Không đột nhiên hét lớn, thừa dịp mọi người đang chú ý vào Trịnh Xá và tiểu hòa thượng, Triệu Anh Không lặng lẽ giấu phi đao bằng bạc trong tay, tiêp đó, phi đao bắn ra, trước khi hai gã xác ướp thị vệ kịp phục hồi tinh thần, đã bắn trúng đầu cả hai, cùng lúc đó, một thanh hỏa diễm chủy thủ cũng hoành không bay tới phía Imhotep, vẻ mặt hắn đang sững sờ, hỏa diễm chủy thủ đã ghim hắn vào cột, nhất thời lồng ngực hắn bắt đầu bùng cháy.

Trịnh Xá gầm lên, huyết sắc hỏa quang trên người bùng phát, hắn cũng không tránh né hai miệng rắn, dễ dàng thiêu cả hai đầu rắn thành tro bụi, sau đó bao trùm trong hỏa diễm lăng không đánh về phía tiểu hòa thượng.

Tiểu hòa thượn sợ đến hồn phi phách tán, hắn đang định lui về phía sau, cả người đã bị Trịnh Xá giữ chặt, nhất thời huyết sắc hỏa quang và phật quang kịch liệt xung đột, hỏa diễm dần dần tan biến, phật quang cũng từ từ ảm đạm xuống, đến khi biến mất không thấy nữa...

-A!

Trịnh Xá gào lên, hắn vung tay điên cuồng đánh thẳng vào bụng tiểu hòa thượng, vài quyền đánh xuống, mặt đất sau lưng tiểu hòa thượng gần như đã bị đánh nứt ra, mà tiểu hòa thượng thì miệng mũi phun máu, trong thời khắc liều mạng này, hắn cũng bất chấp tất cả, mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai toàn lực bộc phát, cơ nhục hai tay bành trướng lên gấp ba người bình thường, ngắn trở quyền Trịnh Xá, đồng thời dụng sức đẩy hắn ra, liều mạng chạy vào trong một thông đạo.

Trịnh Xá hai mắt một màu đỏ đậm, hắn giờ phút này đã hận không thể nuốt tươi tiểu hòa thượng vào bụng, khi tiểu hòa thượng giãy khỏi tay hắn, Trịnh Xá lập tức đạp mạnh dưới chân lao tới ôm lấy tiểu hòa thượng, há miệng cắn tới, rứt ra một miếng thịt lớn trên lưng. Lưng tiểu hòa thượng cơ hồ bị xé ra, máu tươi phun ra như suối.

Tiểu hòa thượng cũng bất chấp cảm giác đau đớn của thân thể, hắn đã bị sát ý điên cuồng của Trịnh Xá làm kinh sợ, trong đầu chỉ còn ý nghĩ làm thế nào sống sót, vai bị xé ra một miếng thịt nữa, hắn ngược lại càng liều mạng chạy vào trong thông đạo.

Trịnh Xá trong miệng cắn chặt lấy khối thịt, dụng sức quá mức, cắn đứt đôi ra, tốc độ dưới chân cũng không chậm lại, hai người một chạy một đuổi, khoảng cách giữa hắn và tiểu hòa thượng rút ngắn lại, hai tay lại một lần nữa kẹp chặt lấy tiểu hòa thượng. Tiếp đó tay phải biến thành trảo chụp lên mặt, bụp một tiếng trầm đục, tiểu hòa thượng cuối cùng kêu thảm một tiếng, nửa mặt bên phải hắn cơ hồ bị xé nát, mắt phải cũng bị ngón tay cứng rắn móc ra. Hắn liều mạng giãy giụa tránh khỏi trảo của Trịnh Xá, cả người lao vào trong thông đạo.

Trịnh Xá cũng lao theo, hắn tóm lấy thắt lưng tiểu hòa thượng, hai người cứ như vậy lăn lộn chìm vào trong bóng tối, tiếp đó trong tế đàn chỉ còn nghe thấy tiếng huyết nhục và xương cốt lạo xạo, còn có tiếng kêu thảm càng lúc càng yếu ớt của tiểu hòa thượng. Hơn mười giây sau, tiểu hòa thượng khuôn mặt đầy máu, hai mắt đã hoàn toàn biến mất, trên mặt còn có một dấu răng to tướng, rút cuộc cũng bò ra được, hắn vừa kêu to cứu mạng đã bị một bàn tay đầy máu lôi vào trong thông đạo, tiếp đó... trong thông đạo không còn chút thanh âm nào.

Bên ngoài đại sảnh tế đàn, Chiêm Lam, Evelyn, Triệu Anh Không, còn có Imhotep vừa rút chủy thủ ra, bốn người nhất tề nuốt nước bọt...

Loading...

Đọc Tiếp Thần bí quỷ bảo (1)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vô Hạn Khủng Bố Cắn chết tiểu hòa thượng (3)