Truyện Vô Hạn Khủng Bố

Cắn chết tiểu hòa thượng (1)

Tác giả zhttty
Rama sợ đến hồn phi phách tán, hắn hiện tại chỉ còn một cánh tay, chẳng những cầm theo một cây đuốc, trên vai còn vác theo một cái túi lớn, khi Mandavya bị bắn chết, gần như đồng thời, sau lưng hắn vang lên vài tiếng súng nổ, liên tục máy viên đạn bắn trúng vào lưng, cơ hồ đẩy hắn ngã sấp xuống đất. Bất quá, tên này chắc chắn là đã cường hóa tố chất thân thể, không ngờ vẫn cứng rắn chịu đựng mấy lỗ đạn đầy máu, dưới chân ngược lại còn tăng tốc chạy thẳng vào sâu trong thông đạo, mấu giây sau đã hoàn toàn biến mất.

Tiêu Hoành Luật hạ súng thở dài, hắn lẩm bẩm:

- Không được a, súng ở thời đại này uy lực quá nhỏ, mà độ chính xác cũng hoàn toàn không đủ... Lực giật quá mạnh, tê hết cả tay, âm thanh cũng quá lớn, tai vẫn còn ong ong... Trương Hằng! Ngươi nói gì đi chứ!

Trương Hằng nửa quỳ trên đất, không ngừng nôn mửa, hơn nửa ngày sau mới đứng dậy, yếu nhược nói:

- Chờ... chờ một chút, ta đi kiếm đuốc.

Tiêu Hoành Luật thở dài, hắn cao giọng nói:

- Nếu vừa rồi ngươi có thể bắn ra một tiến nữa thì gã kia chết chắc rồi, ngươi rút cuộc là sợ cái gì a? Ta không hiểu về mấy loại bệnh thần kinh này lắm, lúc trước thầy thuốc trị liệu cho ngươi thông minh một chút, trực tiếp tiến hành thôi miên trị liệu cho ngươi, ta nghĩ ngươi sẽ không để gã kia chạy thoát đâu.

Trương Hằng không nói gì, chạy vào trong ngõ tắt lấy đuốc, tiếp theo đốt đuốc cắm lên tường, lúc này Tiêu Hoành Luật mới phát hiện Trương Hằng cả người vẫn đang run rẩy, sắc mặt nhìn trắng bệch, phảng phất như bị thứ gì đó cực kỳ kinh khủng dọa khiếp.

-Ngươi rút cuộc là sợ cái gì chứ?

Tiêu Hoành Luật kỳ quái hỏi.

Trương Hằng yên lặng xốc Trương Kiệt lên lưng, hắn cười khổ nói:

- Ta cũng không biết chính mình sợ cái gì, nhưng chỉ cần đánh nhau với người khác hoặc phát sinh mâu thuẫn, trong lòng ta liền sợ bị đánh... Ta thật sự sợ bị người khác đánh a. Lúc ấy nếu không phải tên đã lên dây, nói không chừng ta sẽ trực tiếp chạy trốn.

Tiêu Hoành Luật cười lạnh nói:

- Giống như ngươi bỏ bạn gái lai chạy trốn phải không?

Trương Hằng lập tức đỏ mặt, nhưng hắn chung quy vẫn không nói gì, hơn nửa ngày sau mới thì thào nói:

- Nếu như có thể... Ta hi vọng có thể chết trước mặt nàng, thù đã báo rồi, chết trước mặt nàng cũng có chút chuộc tội... Ta biết thương tổn ta gây ra cho cô ấy cả đời này cũng không có cơ hội sửa chữa, nhưng ta vẫn hy vọng, có thể gặp lại cô ấy, dù chỉ một lần cũng được.

Tiêu Hoành Luật móc trong áo ra một quả táo, hắn cắn một miếng nhồm nhoàm nói:

- Chuyện này bỏ đi... Nếu như ta không lầm, phỏng chừng trong lăng mộ này sẽ có thứ gì đó có thể bảo vệ tính mạng chúng ta. Mặc dù không dám khẳng định, bất quá từ tình huống trước mắt, suy luận của ta có lẽ là đúng, nói cách khác, ngươi cũng có cơ hội...

Trương Hằng kỳ quái hỏi:

- Có cơ hội gì?

Một giọng nữ cũng nhàn nhạt hỏi:

- Có cơ hội gì?

Tiêu Hoành Luật và Trương Hằng lập tức sợ đến phát khiếp, Trương Hằng vội muốn giương cung, mà Tiêu Hoành Luật thì trực tiếp trốn sau lưng Trương Hằng, thằng nhóc này đến tận giờ phút này mới lộ ra một chút khí chất trẻ con. Giọng nữ kia nói xong, nàng cũng từ từ bước ra khỏi bóng tối, chính là Triệu Anh Không vẻ mặt bình thản vô thường.

Tiêu Hoành Luật lập tức từ sau lưng Trương Hằng đi ra, hắn vòng quanh Triệu Anh Không hai vòng nói:

- Rất nhẹ nhành giải quyết à? Không thấy có mùi máu tươi a, thật sự giải quyết xong? Hay là một mình ngươi chạy về trước?

Triệu Anh Không cười nhẹ, nàng không ngờ lại đưa tay vỗ vỗ đầu Tiêu Hoành Luật, thằng nhóc này cả kinh tròn mắt nhìn, nàng bấy giờ mới nói:

- Ta không có thói quen vứt bỏ đội viên... Nếu như ta trở lại, chỉ có thể là đã hoàn thành nhiệm vụ, nếu ta không trở lại... Vậy địch nhân đã tiêu diệt được ta rồi.

Nói đoạn, nàng chuyển thân đi vào trong góc đường.

Tiêu Hoành Luật kỳ quái vuốt vuốt tóc, hắn thì thào nói:

- Nghe nói bị người khắc sờ đầu sẽ không cao được nữa/ nếu có thể trở về Chủ Thần không gian, ta nhất định phải cường hóa một thuộc tính tóc thật cứng, cho các ngươi sờ, cho các ngươi sờ...

Trương Hằng cười khổ, hắn hơi hâm mộ nhìn về phía thân ảnh Triệu Anh Không càng đi càng xa, hắn nắm chặt trường cung bằng gỗ cứng trong tay, thần sắc lại càng khổ sở...

Cùng lúc đó, trong một thông đạo khác của lăng mộ, Trịnh Xá như phát điên cầm chủy thủ đuổi chém tiểu hòa thượng, bộ dạng thật sự điên cuồng khát máu tới cực điểm. Trên mặt đầy máu tươi, một tay cầm chủy thủ, tay kia điêm cuồng vồ lấy tiểu hòa thượng, xem dáng vẻ hắn, nếu thật sự bị chộp trúng sẽ trực tiếp ăn một đao. Một chạy một đuổi nhìn qua giống hệt hai tên côn đồ đầu đường xó chợ đuổi đánh nhau, chỉ là trong đó một người toàn thân bao trùm hảo diễm đỏ máu, người kia bap trùm phật quang.

-Mẹ kiếp, đừng chạy nữa! Ngươi không phải muốn ta một một đối chiến sao? Lão tử tới rồi đây! Các ngươi không phải rất ngoan cố, một mực truy sát chúng ta sao? Các ngươi không phải giết Linh Điểm và Tề Đằng Nhất sao? Tân nhân kia bị các ngươi làm gì rồi? Mẹ kiếp! Đừng chạy!

Trình độ mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai của Trịnh Xá rõ ràng là cao hơn tiểu hòa thượng, cơ nhục hai chân hắn cường hóa cũng mạnh hơn một chút, mỗi bước chân đều giẫm nát nham thạch và bùn đất dưới chân, sau đó cả người phảng phất như lưu phong lao về phía trước. Dần dần hắn đã tới sau tiểu hòa thượng, vung chủy thủ chém mạnh tới, âm thanh như sắt thép va chạm vang lên, tiểu hòa thượng bị chém trúng cước bộ loạng choạng, thiếu chút nữa đã bị tay trái Trịnh Xá tóm được, hắn sợ đến vỡ mật, liều mạng chạy trốn kéo giãn khoảng cách ra một chút.

-Mẹ nó! Đi ra đi!

Tiêu hòa thượng chạy một đoạn dài như vậy, hắn mới nhớ ra mình có thể triệu hồi rắn hổ mang hai đầu, vừa rồi một trận khiếp đảm làm hắn ngoài chạy trốn ra cơ hồ không nghĩ nổi điều gì. Từ khi lên làm đội trưởng Ấn Châu đội, đây là là lần đầu tiên hắn chật vật không chịu nổi, hơn nữa cũng làm hắn mất mặt nhất, trước đó, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chật vật như vậy, không ngờ bị người khác truy đuổi phải chạy trốn. Sỉ nhục như vậy làm lửa giận trong lòng hắn bốc lên, nhưng đồng thời, chỉ vừa nghĩ tới sát tinh đằng sau lưng đang liều mạng truy sát, hắn lại không thu nổi dũng khí quay đầu lại ứng chiến, bất đắc dĩ, chỉ có thể càng lúc càng chạy trối chết.

Tiểu hòa thượng vừa chạy vừa phẫn nộ quát, theo tiếng quát của hắn, từ bên người lập tức xuất hiện một con rắn hổ mang hai đầu cực lớn, trong đó một đầu rắn bị hắn đạp dưới chân, phù không không chạy trốn, cái đầu còn lại cắn ngược về phía Trịnh Xá đang truy đuổi hắn, oanh một tiếng lớn, đầu rắn nuốt trọn lấy Trịnh Xá, hơn nữa ép thẳng vào vách tường.

Trịnh Xá giờ phút này trong mắt chỉ còn thân ảnh của tiểu hòa thượng, hăn bị áp lên vách tường cũng không hề dừng lại, huyết săc hỏa diễm trên người dễ dàng thiêu đốt sạch sẽ đầu rắn, cả ngươi lại tăng tốc lao về phía tiểu hòa thượng đang chạy càng lúc càng xa.

Hai người lại một lần nữa một chạy một đuổi, đến khi bọn họ chạy tới một cửa thông đạo bên vách núi, không ngờ lại trông thấy trên vách núi có vài người đang đứng, chính là mấy người O⬙Conneil, Carnahan. Bọn họ đang đứng vây quanh một bức tượng, có vẻ đang thương lượng gì đó, mãi đến lúc Trịnh Xá và tiểu hào thượng một chạy một đuổi tới nói, bọn họ mới giật mình nhìn xuống.

Tiểu hòa thượng nhìn thấy rõ ràng, hắn chỉ huy đầu rắn dưới chân hướng về phía vách núi, Trịnh Xá thấy vậy trong lòng lo lắng, hắn đang muốn hét lên nhắc nhở chợt thấy đầu rắn bắn ra một tia chớp đánh trúng nham thạch dưới chân bốn người. Tiểu hòa thượng cũng không công kích bốn người, ngược lại đánh nát nham thạch dưới chân họ, nói thì chậm xảy ra thì nhanh, Carnahan tên ngốc nghếch này đang muốn đưa tay vẫy gọi, không nghĩ tới dưới chân chợt hẫng, cả người theo vách núi trượt xuống, may hắn phản ứng nhanh nắm được vào một khối đá nhô ra, bấy giờ mời tránh được rơi xuống vách núi. Nhưng dù như vậy, ba người ở phía trên cũng không giúp được hắn bởi vì lúc này hắn đã hòa toàn dán vào phần vách đá cuối cùng.

Trịnh Xá nhìn đến muốn rách khóe mắt, hắn thật sự hận không thể tóm được tiểu hòa thượng, nhưng không thể khác được, hắn vẫn phải từ từ chậm lại, còn tiểu hòa thượng càng gào lên khoa trương chạy đi, hắn không ngừng la hét:

- Cút mẹ các ngươi đi, Trung Châu đội! Ngươi có gan thì tới mà giết a!Lão tử sẽ chạy tới chỗ Imhotep! Bây giờ không giết ta, sau này ngươi sẽ phải hối hận cả đời, ha ha ha, giả nhân giả nghĩa, ngươi là đồ ngu ngốc... Lão tử không đem từng đội viên Trung Châu đội các ngươi ra lột da không xong, ha ha ha...

Thanh âm đã càng lúc càng xa.

Trịnh Xá hít sâu một hơi, hắn lạnh lùng nhìn bóng tiểu hòa thượng chạy càng lúc càng xa, đột nhiên nhặt một cục đá trên đất, tiếp đó ném mạnh về phía xa, mơ hồ thoáng nghe thấy một tiếng á lên từ thông đạo truyền tới...

Carnahan dán người vào vách núi, hắn đã sợ đến sắc mặt trắng bệch, thậm chí cả gào lên kêu cứu cũng không dám chỉ có mấy đầu ngón tay gắt gao bám chặt lấy khối nham thạch. Dù vậy cả người vẫn từ từ, từ từ trượt xuống dưới... Ngón tay hắn đầu mồ hôi, cộng thêm trọng lượng của một người thì sao có thể bám giữ lâu được, đến lúc này hắn cuối cùng gân cổ gào lên:

- Mẹ nó... Đế tượng đá là vàng khối a!

Tiếp đó cả người rơi xuống vách núi.

Trịnh Xá lúc này đang đứng bên gờ đá, cách vách núi chỗ Carnahan rới xuống khoảng tám mét, khoảng cách này cũng không phải là xa, với tốc độ và lực lượng của hắn chỉ cần tăng tốc một chút là đến nói... Nhưng hắn nhất định phải tính toán chuẩn xác mới có thể đỡ được Carnahan, vậy không thể cứ tăng tốc chạy tới, mà hắn chỉ có thể...

Trịnh Xá hít một hơi thật sâu, khi Carnahan rơi xuống cách hắn khoảng ba mét, Trịnh Xá cũng nhảy từ bờ đá nhảy xuống, tiếp đó hai chân dụng lực đạp mạnh vào vách đá. Mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai, toàn lực cường hóa lực lượng của hai đùi, cơ hồ trong nháy mắt đã đạp nát vụn nham thạch, tiếp đó cả người như đạn pháo bắn về phía Carnahan, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, tóm lấy Carnahan, hai người bay thẳng về phía vách núi đối diện. Tiếp theo, quyền trái Trịnh Xá toàn lực đánh ra, một quyền hung hăng ngập thẳng vào đá, trên quyền trái lập tức đầy máu tươi nhưng cũng cắm chặt trên vách...

Loading...

Đọc Tiếp Cắn chết tiểu hòa thượng (2)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Vô Hạn Khủng Bố Cắn chết tiểu hòa thượng (1)