Truyện Trinh Nữ Báo Thù

Chương 15: PHƠI BÀY

Tác giả Khuyết Danh

Sau khi tất cả mọi người trong nhà ông Thái đều đã ra về. Tín quay lại nói với tên thanh niên bên cạnh.

- Anh hãy điều tra kỹ càng về gia đình họ cho tôi!. Nhất định họ đang cố che giấu điều gì đó!.

- Dạ thưa anh!!. Em hiểu rồi!!. – Người thanh niên đáp.

Tín nheo mắt nhìn ra xa, nơi mà gia đình ông Thái vừa khuất bóng.

***

Chiều tối, tại nhà ông Thái. Tất cả mọi người đều tập trung tại phòng khách, nét mặt họ có vẻ như rất nghiêm trọng. Bỗng Toàn lên tiếng.

- Không hiểu tại sao thằng Dần lại xảy ra chuyện như thế nhỉ?!. Nó có thù oán với ai đâu ta?!.

Câu hỏi của Toàn khiến khuôn mặt ông Thái trở nên nhăn nhó khó chịu, có vẻ như lão đang cố gắng trấn tĩnh bản thân mình. Bất chợt hai mắt lão đăm chiêu nhìn về phía trước.

- Là con Nhạn!. Có lẽ nó đã trở về!. – Lão từ tốn nhấn mạnh từng chữ.

- Cha nói cái gì thế?!. – Toàn bỡ ngỡ. – Nhạn nào mà về đây?!!. Không phải nó đã bỏ về nhà rồi sao?!!.

- Thật ra nó đã chết ...từ mười lăm năm trước rồi...!!. – Ông Thái nói giọng khổ sở.

- Cái gì?!!!. Đã chết từ mười lăm năm trước rồi?!!. – Toàn kinh hãi, hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhăn nhó của ông Thái. – Ai giết nó?!!!. Chẳng lẽ...?!!.

- Chính nó đã tự sát chứ không có ai giết nó cả!!. – Bà Bích cắt ngang.

- Ngay cả mẹ cũng biết chuyện này àh?!!. Thế tại sao lại nói dối con là nó bỏ về nhà rồi?!. Cha mẹ đã giấu mười lăm năm trời rồi tại sao đến bây giờ lại không nói rõ mọi chuyện?!!.

- Thôi đi anh cả àh!. – Trí lên tiếng. – Cha mẹ đã không muốn nói là có ý riêng của họ, anh cần gì phải hỏi kỹ như thế?!!.

- Cái gì?!!. Mày nói chuyện kiểu đó với ai thế?!!. – Toàn tức giận.

- Ơ!!. Thế anh bị chậm hiểu hay sao mà hỏi tôi câu đó?!. – Trí khinh khỉnh.

- Mày...!!. – Toàn nghẹn họng.

- Thôi đi anh ơi!!. Nói chuyện với hạng người đó làm gì ệt!!. – Nga (vợ của Toàn) lên tiếng.

- Chồng với cả vợ, toàn lũ vô học!. – Trí cười nhếch mép.

- Rầm...!!!. – Thôi đi!!!!. – Bà Bích đập tay xuống bàn. – Tụi bây là anh chị em trong nhà mà sao cứ tranh chấp với nhau thế hả?!!. Tại sao bây giờ không nghĩ cách gì giúp gia đình xem?!!.

- Mẹ không nói rõ lý do thì sao tụi con nghĩ cách giúp mẹ được bây giờ?!!. – Toàn bực dọc.

- Thôi được rồi!. – Bà Bích thở dài. – Mẹ sẽ kể cho các con nghe chuyện gì đã xảy ra với con Nhạn vào mười lăm năm trước!.

- Thưa cha!!. Thưa mẹ!!. Thưa anh chị cả!!. – Dung (vợ của Trí) bưng mâm cơm từ dưới bếp đi lên thưa. – Con mời cả nhà dùng cơm ạh!!.

Dung được Trí xin ông bà Thái hỏi cưới cách đây chưa đầy 2 năm. Cô hơi gầy, khuôn mặt trẻ trung hiền hòa, vì Dung từng xuất thân từ gia đình nghèo khó nên ở cô có tính tình rất đôn hậu và dịu dàng, tuy là thân phận cô hai nhưng cô không bao giờ tỏ thái độ chủ tớ trong nhà, cô thường hay giúp con Đẹt làm cơm cho ông bà Thái dùng. Nhìn vào chắc chắn bạn sẽ thấy rất khó tin khi nói đó là vợ của Trí.

Chờ Dung để mâm cơm lên bàn xong, bà Bích mới bắt đầu kể. Bà đem tất cả những bí mật về cái chết của Nhạn kể ọi người nghe, kể cả chuyện ông Thái đã giở trò đồi bại với Nhạn và đã định giết cô ra sao. Toàn há hốc cả mồm vì hắn không nghĩ ngay đến cả cha mình cũng muốn làm chuyện đó với con Nhạn, Nga thì nhếch môi cười khinh miệt vì ả cho rằng những kẻ nghèo hèn đáng bị như thế, Trí thì nhìn bâng quơ vì mọi chuyện hắn là người rõ nhất, riêng chỉ có Dung là cô chăm chú nghe từ đầu đến cuối.

Bà Bích đem cả sự suy diễn của mình về những cách hoa Sứ màu trắng tím cho cả nhà cùng nghe, bà cho rằng có điều gì đó rất kỳ lạ liên quan tới Dũng con trai út của bà. Bà còn cho biết có lần ông Thái đã nhìn thấy Dũng cầm chậu hoa Sứ như vậy nhưng sau này thì không thấy nữa. Và hiển nhiên điều kỳ lạ đó khiến mọi người phải suy nghĩ.

Bất chợt Trí lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

- Con biết chậu hoa ấy bây giờ ở đâu!!.

- Con nói sao?!!. – Bà Bích ngỡ ngàng. – Con biết chậu hoa ấy bây giờ ở đâu àh?!!.

- Dạ!!. Mọi người hãy đi theo con!!. – Nói xong Trí đi ra ngoài phía sau vườn.

Mọi người lật đật đứng dậy cùng nhau đi theo Trí. Hắn dẫn họ đến căn phòng nhỏ sau vườn. Hắn bước vào trước, mọi người cùng bước theo sau.

Nhìn xung quanh căn phòng vẫn không có chút nào thay đổi, chỉ có trần nhà là đóng nhiều lớp bụi của thời gian mà thôi. Nhìn khắp phòng, bà Bích vẫn nhớ như in cái ngày mà bà phát hiện chồng mình làm cái chuyện sai trái ở đây, tim bà chợt đập nhanh, điều gì đó đã làm cho bà cảm thấy đáng sợ, cũng chính vì lẽ đó mà bà không bao giờ bước chân vào căn phòng này nữa kể từ ngày mà Nhạn chết. Có lẽ cái cảm giác tội lỗi đã bắt đầu nổi lên trong tâm can của mụ.

Trí yên lặng nhìn chăm chú về phía cửa sổ, mọi người cùng nhìn dõi theo, một điều gì đó khiến cho ông bà Thái và những người còn lại đều nín thở. Một chậu hoa Sứ màu trắng tím nằm hiên ngang ngay cửa sổ mà chẳng bao giờ có ai để ý đến cho tới giờ phút này. Chậu hoa gồm có mười bông hoa và được chia ra làm ba tầng, tầng trên cùng thì chỉ duy nhất có một bông, tầng dưới có bốn bông, tầng dưới cùng thì có năm bông.

Dung chầm chậm bước tới gần cửa sổ, cô vuốt ve những cánh hoa Sứ và nói.

- Mọi người xem này!!. Dường như có ai đó vẫn chăm sóc chậu hoa này thường xuyên!!. Trông những cánh hoa vẫn còn ươn ướt!!.

Điều Dung vừa nói khiến mọi người càng trở nên kinh hãi hơn. Nếu nói là con Đẹt đã chăm sóc thì không thể nào vì hiện giờ nó đang nằm nghỉ ở trên phòng khách và nó cũng chẳng bao giờ để ý tới những bông hoa Sứ, còn nếu nói đó là do những giọt sương gây ra thì cũng không đúng vì mùa này đang rất nóng làm gì có sương. Mọi ý kiến đưa ra đều không hợp lý dẫn đến sự bế tắc ọi người.

Bất chợt Dung lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

- Ấy da!!!. Mọi người xem này!!!.

Dung quay mặt sau của chậu hoa ra ọi người cùng xem. Ở tầng dưới cùng, một bông hoa nằm ngoài bìa đã bị thiếu đi hai cánh, bây giờ chỉ còn lại ba cánh mà thôi. Mọi người không hẹn mà cùng nhau há hốc mồm. Bất chợt Toàn tỏ vẻ sợ hãi lớn tiếng.

- Không đâu?!!!. Không thể nào đâu?!!!. Chẳng lẽ con Nhạn về báo thù?!!. Nếu vậy người tiếp theo sẽ là ai?!!. Không thể đâu?!!. Nó tự vẫn chết kia mà?!!. Vậy thì có liên quan gì đến gia đình mình chứ?!!!.

- Coi nào anh cả!!. Mới có bấy nhiêu đó mà anh đã sợ rồi sao?!!. – Mặt Trí nghiêm nghị lạ. – Đúng là cháy nhà mới ló mặt chuột!!. Anh chỉ lo sợ chuyện anh đã làm và sẽ bị trả thù chứ gì?!!.

- Mày nói cái gì?!!!. – Toàn cảm thấy mình bị xỏ xiên quá mức nên hắn cố lao vào Trí và định cho Trí một bài học, nhưng chẳng may hắn đã bị Nga giữ chặt lại.

- Anh bình tĩnh chút đi!!!. Chúng ta vẫn chưa biết chắc chắn chuyện gì đã xảy ra mà!!!. Biết đâu không chừng có người cố ý dựng nên tình cảnh này để ám hại người khác thì sao?!!. – Nga vừa nói vừa liếc Trí.

Trí vẫn cười nhếch mép như không có chuyện gì. Nhưng chính điểm đó của hắn lại vô tình lọt vào ánh mắt của Dung, cô yên lặng nhìn hắn dò xét.

Ông Thái lên tiếng phá vỡ bầu không khí khó chịu.

- Tụi bây đừng gây nhau nữa!!!. Mọi chuyện càng ngày càng khó hiểu rồi đấy!!.

Ông Thái ngồi xuống giường nhăn nhó, lão nhắm mắt suy nghĩ, chừng giây phút sau lão mới lên tiếng.

- Không hiểu tại sao chậu hoa Sứ của thằng Dũng lại được dời đến đây?!!. Ai đã làm chuyện này?!!.

- Chuyện đã tới lúc này con cũng không muốn giấu nữa!. Thật ra con nghĩ chính thằng Dũng đã tặng chậu hoa Sứ này cho con Nhạn!!. – Trí từ tốn.

Mọi người cùng đổ dồn ánh mắt tò mò về phía Trí.

- Cái gì?!!!. Sao con lại nghĩ vậy?!!. – Ông Thái thắc mắc.

- Mười lăm năm trước, trước cái ngày mà Dũng lên tỉnh học!. Nó có nhờ con một chuyện!. – Trí vừa nói vừa nhìn về phía Toàn. – Đó là trông chừng con Nhạn tránh xa khỏi bàn tay của anh cả!.

- Cái gì?!!. – Toàn trừng mắt. – Ý của thằng Dũng là sao chứ?!!. Tránh xa khỏi bàn tay của tao là sao?!!. Tụi bây giỏi lắm mà!!. Cả hai thằng tụi bây muốn chống đối tao chứ gì?!!.

- Mày im đi Toàn!!!. Để cho thằng Trí nó kể!!. – Bà Bích lớn tiếng.

- Thật ra lúc đó.... – Trí tiếp tục kể. – Tụi nó đã thương nhau ba năm rồi!!.

Bí mật từ nhiều năm trước cuối cùng cũng đã được phơi bày. Mọi người đều ngơ ngác nhìn nhau. Ánh mắt của ông Thái và bà Bích cũng đồng loạt nhìn nhau, điều này khiến họ cảm thấy khó chịu vô cùng.

- Hèn chi lúc trước thằng Dũng muốn con Nhạn hầu hạ nó!!. Bây giờ thì con đã hiểu tại sao khi nó đi học ở tỉnh về lại bệnh nặng như thế!!. – Toàn hậm hực.

- Lúc trước mẹ cũng có chút nghi vấn về chuyện này, nhưng không ngờ nó đã xảy ra như thế!. – Bà Bích từ tốn.

Kế đó bà quay sang hỏi ông Thái.

- Bây giờ tính sao đây ông?!.

- Còn tính cái gì nữa?!!. – Ông Thái càu nhàu. Lão quay sang nhìn Trí và nói. – Ngày mai con đánh thư tín lên tỉnh thành kêu thằng Dũng về đây!!. Bây giờ chỉ còn cách đó mà thôi!!. Có nó ở đây chắc sẽ có một cách nào đó để giải quyết vấn đề này!!.

- Dạ!!. Con biết rồi thưa cha!!. – Trí gật gù.

Bên ngoài. Có một bóng đen nép ngay sau cửa sổ, những gì xảy ra trong phòng hắn đều chứng kiến và nghe hết tất cả. Sau đó bóng đen vội vàng len vào vườn hoa Sứ rồi trèo lên tường leo ra ngoài và khuất bóng ngay sau đó.

Bất chợt có một làn gió nhẹ từ bên ngoài thổi vào vườn hoa Sứ, làn gió thổi đến đâu thì những cánh hoa Sứ bỗng reo lên "xì xào" đến đó.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: BÃO NỔI

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Trinh Nữ Báo Thù Chương 15: PHƠI BÀY