Truyện Trinh Nữ Báo Thù

Chương 12: GIEO GIÓ

Tác giả Khuyết Danh

Sau khi nhìn thấy khung cảnh trước mắt, bà Bích khô cứng cuống họng không nói nên lời. Ngay cả thằng Tý cũng đứng chết trân không biết làm thế nào. Bỗng con Đẹt từ bên ngoài chạy vào.

- Áaaaaaa...!!!. – Con Đẹt hét lên kinh hãi rồi ngất lịm đi dưới sàn.

Tiếng hét của con Đẹt làm bà Bích tỉnh hẳn, mụ nhìn đăm đăm vào thi thể Nhạn rồi nheo mắt.

- Hừ!!. Không ngờ mày dám tự sát!!. Đã vậy tao không còn cách nào khác là để mày không có đất chôn thân!!.

- Thằng Dần đâu đến đây tao biểu!!!. – Bà Bích gọi lớn.

Vài giây sau thằng Dần từ bên ngoài chạy vào. Nhìn thấy xác Nhạn treo lủng lẳng trên trần nhà, hắn chợt há hốc mồm.

- Mày với thằng Tý kéo xác nó xuống, đem đi quấn chiếu rồi thả nó xuống hồ cho tao!!. Nhớ quấn cho thật chặt và nặng, nhét cả đất đá vào cũng được, tao không muốn ai thấy xác nó nổi lên trên mặt nước nghe chưa?!!. – Bà Bích căn dặn kỹ lưỡng.

- Dạ...!!!. Thưa bà chủ!!!. – Tý và Dần cùng đồng thanh.

- Còn nữa!!!. – Bà Bích nhìn cả hai thằng dò xét. – Tao không muốn bất cứ ai biết chuyện này rõ chưa!!!.

- Dạ!!!. Tụi con rõ rồi ạh!!!.

Trong khi cả hai thằng đang loay hoay gỡ thi thể Nhạn xuống, Bà Bích tiến lại gần con Đẹt lay nó dậy. Lay mãi một hồi con Đẹt mới tỉnh nhưng vì quá sốc trước cái chết của Nhạn nên nó vẫn còn run.

- Mày viết thư cho bà Tư Vịt, nói là con Nhạn nó trốn đi rồi nghe chưa?!!. – Bà Bích căn dặn.

- Nhưng thưa bà!!. – Con Đẹt run run. – Sự thật là em Nhạn đã chết rồi mà?!!. Sao bà lại....?!!.

- Im đi!!!. – Bà Bích nạt lớn. – Mày muốn bôi tro trét trấu vào mặt tao àh!!. Không lẽ nói ra là tại ông chủ mày hại nó nên nó mới tự sát!!. Rồi để cho người ta kiện lên quan àh?!. Không lẽ mày muốn tao với ông chủ mày vào tù?!.

- Dạ không thưa bà!!. Nhưng liệu làm như vậy có ác nhân quá không?!. – Con Đẹt tỉ tê.

- Không có gì gọi là ác nhân hết!!. Tao chỉ vì bảo vệ gia đình này thôi!!. – Bà Bích nhấn mạnh. – Mày cứ làm theo lời của tao, tao sẽ không bạc đãi mày đâu!!.

- Dạ con biết phải làm gì rồi thưa bà chủ!. – Con Đẹt khẽ gật đầu.

***

Một bóng đen đứng nép ngay cạnh cửa sổ bên ngoài phòng. Tất cả sự việc vừa diễn ra hắn đều chứng kiến hết. Hắn lặng lẽ bỏ đi men theo cửa sau nhà ông Thái rồi mất hút. Hắn hậm hực trở về phòng của mình, người đó không ai xa lạ chính là Trí.

- Binh!!!. – Lốp!!!. Cốp!!!. – Hắn đá mạnh làm cái ghế đẩu bay thẳng vào tường. Kế đó, dường như chưa nguôi cơn giận, hắn đấm thẳng vào tường. - Ình....!!!. – Mẹ kiếp!!!. Tại sao?!!. Tại sao lại như thế?!!. Tại sao không giết lão già đó cho rồi!!!. Tại sao...?!!!!. – Hắn hét lớn.

- Chẳng lẽ mình đã tính sai nước cờ?!!. – Hắn khẽ lẩm bẩm. – Không thể nào?!!. Mình đã tính toán cẩn thận lắm mà?!!. Vậy thì lý do là ở đâu chứ?!!.

Hắn ngồi xuống, bình tĩnh, trầm ngâm suy nghĩ. Sau vài giây, mắt hắn lóe lên tia giận dữ.

- Thật là khốn nạn!!. – Hắn khẽ càu nhàu. – Tại sao mình lại quên mất điều này chứ?!!. Sai lầm của mình chính là tạo cơ hội cho thằng Dũng và con Nhạn yêu nhau, nên con Nhạn mới không nỡ giết lão. Thật ra lúc đầu cơ hội đó chính là mấu chốt có lợi ình cơ mà!!. Không ngờ khi thay thế con Nhạn làm công cụ giết lão thì lại phản tác dụng.

Sau khi biết rõ nguyên nhân, hắn lại trở nên tức giận cùng cực.

- Xẻng....!!!. – Tiện tay hắn ném thẳng cái ghế đẩu ra ngoài cửa sổ làm cho những mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi. – Hừ!!. Chỉ tính sai một ly mà hỏng cả nước cờ thật là chó đẻ mà!!.

Hắn đứng thẳng người tiến về phía cửa sổ, giơ hai bàn tay lên trước gió, hắn ngửa mặt nhắm mắt hứng từng làn gió thổi vào và khẽ thì thầm.

- Tuy mất đi cơ hội lần này, nhưng sẽ giúp mình rút kinh nghiệm cho lần sau!!. Hễ ngày nào mình còn thời gian thì nhất định sẽ có cơ hội tốt!!.

Gió thổi cuồn cuộn như nhấn mạnh lời thầm thì của hắn. Trong vườn hoa Sứ bỗng nhiên phát ra tiếng xì xào lạ, như tức giận, như cuồng nộ, ngay đến thực vật vô tri vô giác mà còn có tính người vậy tại sao con người lại mất đi nhân tính như vậy?.

***

Hai giờ sau. Tại bờ hồ gần nhà ông Thái. Tý và Dần đang vác xác của Nhạn (đã được bó chiếu) đến gần đó. Sau khi đến nơi cần đến, thằng Tý lên tiếng.

- Hừ!!. Làm có bấy nhiêu thôi mà tao thấy mệt bỏ mẹ!!.

- Mày thì tối ngày ăn với ngủ, làm việc thì ít, bây giờ mới làm có chút chuyện mà đã than!!. – Thằng Dần cằn nhằn.

- Mày thì biết gì mà nói!!. – Thằng Tý phản ứng. – Tao thì hầu hạ ông chủ, lâu lâu còn bị đẩy qua hầu hạ cậu cả Toàn!!. Đâu có sướng như mày, được cậu hai Trí che chở!!.

- Thôi đừng có cà nanh!!. – Thằng Dần xua tay. – Hầu hạ cho thằng cha Trí cũng chẳng sung sướng như mày nghĩ đâu!!.

Nghe thằng Dần nói vậy nên thằng Tý cũng thở dài chẳng muốn nói thêm. Bọn chúng cột dây nơi thân chiếu vào một tảng đá vôi khá to mà chúng vừa kiếm được. Sau khi mọi việc đều đâu vào đấy, bỗng nhiên thằng Dần cúi xuống bung dây chiếu nơi mặt của Nhạn ra khiến thằng Tý thắc mắc.

- Mày làm gì vậy Dần?!!.

Thằng Dần không nói gì, hắn nhìn khuôn mặt xanh ngắt, mắt trợn trắng của Nhạn, hắn khẽ đưa tay vuốt đôi mắt cô nhắm lại. Vì lòng thương cảm chăng?. Không hề.

- Không ngờ!!. Người đẹp như vậy mà lại chết trẻ như thế!!. – Thằng Dần cười dâm đản.

- Này!!. – Thằng Tý cắt ngang. – Xong rồi thì sao không thả xác nó xuống đi mà còn đứng đó khen với chê?!!.

- Từ từ!!. Để tao vui vẻ với cái xác này chút đã!!. Lúc nó còn sống tao đã thèm nó lâu rồi mà không có dịp!!. Bây giờ thì phải làm cho đáng chứ!!.

- Hả!!. – Thằng Tý giật nẩy mình vì câu nói quái đản của thằng Dần. – Mày?!!. Mày bệnh hoạn quá Dần ơi!!.

- Hừ!!!. – Thằng Dần xua tay. – Mày không thích thì lại đằng kia chờ tao mười phút đi!!. Xong rồi thì tao kêu!!.

Biết sẽ không khuyên được một tên biến thái bệnh hoạn như thằng Dần nên thằng Tý lủi thủi rời khỏi nơi đó. Vừa đi hắn vừa ngẫm nghĩ.

- Hừ!!!. – Đúng là chủ nào tớ nấy!, người thì nhẫn tâm kẻ thì bệnh hoạn, toàn là lũ ác độc!!. Mình còn ở đây làm gì nữa!!, đi về cho xong!!.

Sau khi thằng Tý đi khỏi, thằng Dần bắt đầu thực hiện kế hoạch đầy thú tính của mình. Hắn đưa lưỡi liếm dài trên khuôn mặt trắng dã của Nhạn và luồng tay vào áo của cô mò mẫm, hắn bắt đầu say sưa tháo từng cúc áo của cô. Bỗng nhiên...

- Ầm ầm....!!!. – Một tia sét chẻ ngang bầu trời u tối, đánh thẳng vào thân cây gần đó làm cho cành cây mất đi một nửa và cháy sém một mảng lớn.

- Chuyện gì vậy?!!. – Thằng Dần hốt hoảng nhìn lên trời. – Tại sao hôm nay lại có sấm sét vậy nhỉ?!!.

Sau vài giây, thấy không có chuyện gì xảy ra, hắn quay lại tiếp tục công việc. Thì bỗng nhiên hắn giật mình thét lên....

- Trời ơi!!!. Nó...nó....!!!.

Hắn nhớ rất rõ ràng là mình đã vuốt mắt Nhạn nhắm lại rồi, vậy mà bây giờ đôi mắt đó lại trợn trắng nhìn thẳng vào hắn. Mặt cắt không còn một hột máu, hắn bật dậy, lùi ra xa khỏi cái xác.

- Có chuyện gì vậy Dần?!!!. – Thằng Tý từ xa chạy lại hỏi. – Tao đi từ xa thấy có sét đánh nên quay lại xem!.

Sau khi nhìn kỹ lại, thấy Nhạn vẫn nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền. Hắn mới bình tĩnh thở hổn hển.

- Không!!. Không!!. Không có gì hết!!.

Nhìn sắc mặt của thằng Dần, thằng Tý nửa tin nửa ngờ. Nghĩ thằng Dần đã thấy cái gì đó, nhưng nó đã giấu thì thôi thằng Tý cũng chẳng muốn hỏi thêm.

- Thôi làm nhanh nhanh đi rồi còn về!, tao buồn ngủ lắm rồi!!. – Thằng Tý hối thúc.

Sau chuyện vừa rồi thằng Dần cũng chẳng còn hứng thú gì nên đồng ý với thằng Tý. Bọn chúng buộc lại dây chiếu, cả hai cùng đẩy tảng đá xuống hồ. Thi thể Nhạn từ từ chìm xuống đáy hồ cho đến khi mặt nước phẳng lặng. Cảm thấy mọi chuyện đã xong nên hai người vội vã quay về cho đến khi khuất bóng.

Sau khi hai người rời khỏi chừng vài phút. Mặt nước ngay chổ thi thể Nhạn vừa chìm xuống bỗng sôi lên ùng ục lạ thường.

***

Cùng thời điểm này, tại một nơi xa khác.

- Dũng ơi....!!!. Cứu em với!!!. – Tiếng nói như oán than văng vẳng từ nơi xa xăm vọng về khiến Dũng bừng tỉnh. Anh thở hổn hển.

- Chuyện gì vậy nhỉ?!!. Sao mình cảm thấy trong lòng nôn nao quá!!. Không biết ở nhà có chuyện gì không?!!. Nhạn không biết bây giờ ra sao?!!.

Đang mãi mê suy nghĩ, bỗng Dũng nghe tiếng gõ cửa.

- Cộc!!. Cộc!!. – Anh Dũng ơi!!. Em vào được không?!.

- Lan hả?!!. Cửa không khóa, vào đi em!!.

Một cô gái cao ráo, xinh đẹp bước vào. Đó là Lan, cô bạn cùng lứa với Dũng ở tỉnh thành, cô có mái tóc dài uốn xoăn bồng bềnh ngang lưng và có cái đẹp của người con gái thành thị quý phái, sang trọng.

- Cha em bảo em lên mời anh xuống ăn cơm!!. – Lan cười dịu dàng.

- Ồh!!. Mới đây mà đã tới giờ cơm rồi sao?!!. – Dũng bỡ ngỡ. – Anh lo học bài nên quên mất!!.

- Hi hi!!. Em thấy anh lúc nào cũng ham học cả!!.

- Hì hì!!. Đâu có!! – Dũng cười trừ. – Anh chỉ không muốn cha mẹ thất vọng về anh thôi!!. Thật ra thì cũng cảm ơn cha em vì đã cho anh ở đây trọ học!. Nếu không thì anh phải vào khu ký túc xá mà trọ rồi!. Ở đấy ồn ào quá, khó mà học cho nổi!!.

- Có gì đâu!!. Cha anh ngày xưa là bạn của cha em mà!!. Bạn bè giúp đỡ lẫn nhau thì đâu có sao!!. Thôi anh rửa mặt rửa tay đi, rồi xuống ăn cơm, em xuống trước đây!!. – Nói xong Lan nhoẻn miệng cười rồi quay lưng bước ra ngoài.

- Uhm!!. Cám ơn em!, anh sẽ xuống liền!!.

Sau khi Lan đi khỏi, Dũng khẽ thở dài, anh tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm.

- Nhạn ơi!!. Anh nhớ em đến chết mất....!!. – Dũng thì thầm.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 13: ĐIỀM BÁO

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Trinh Nữ Báo Thù Chương 12: GIEO GIÓ