Truyện Tống Thì Hành

Chương 3.2: Yến Nô (thượng)

Tác giả Canh Tân
Một trảo của Yến Nô ít nhất cũng kéo đi hai lạng thịt.

 

  Cơn đau khiến cho tên du côn vừa ôm cánh tay vừa kêu la ầm ĩ. Đúng lúc này, Ngọc Doãn cũng vọt vào sân. Hắn không nói tiếng nào, vọt tới túm được tên du côn rồi dùng sức hai cánh tay mà nâng y lên trên đỉnh đầu.

 

  - Tiểu Ất ca! Dừng tay lại.

 

  Chu Yến Nô cũng hoảng sợ vội vàng chạy tới nắm cánh tay Ngọc Doãn. Nàng nhận ra chiêu thức của Ngọc Doãn chính là "Bột cáp toàn". Nếu mà dùng hết sức thì chắc chắn tên du côn đó sẽ phải chết ngay tại chỗ. Mặc dù trong thâm tâm nàng không thích Ngọc Doãn lắm nhưng dù sao thì hắn cũng là trượng phu của mình. Dựa theo luật của Đại Tống thì Ngọc Doãn đánh chết tên du côn đó, nặng sẽ bị giết, nhẹ bị xăm chữ lên mặt rồi lưu đầy. Đây không phải là cái kết quả mà Chu Yến Nô muốn thấy.

 

  Cánh tay nhỏ bé như vậy nhưng lại giống như gọng kìm, nắm chặt lấy tay Ngọc Doãn.

 

  Ngọc Doãn giẫy tay hai cái thì nhận ra không thể nào cử động được. Tới lúc này, hắn cũng từ từ tỉnh táo, nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi mà hoảng sợ. Trước đây, Ngọc Doãn là một vị thư sinh, chưa bao giờ đánh ai lấy một cái. Vậy mà hôm nay, không ngờ hắn lại có thể nhẹ nhàng nhấc bổng một người lên cao quá đầu như thế này?

 

  Sức lực của người này đúng là quái vật.

 

  Tỉnh táo rồi thì Ngọc Doãn cũng không thể đánh tiếp. Hắn ném tên du côn văng ra đất. Quay đầu lại liếc nhìn Chu Yến Nô, ngắm đôi má lúm đồng tiền của nàng, hắn chợt nhớ tới phụ thân của Yến Nô mà cũng là nhạc phụ của mình là một người nổi danh thời hậu thế.

 

  Chu giáo đầu có tên là Chu Đồng. Lão theo học Đàm Chính Phương, nhận được chân truyền của Thiếu Lâm có tài bắn cung kinh người. Người trong thiên hạ chỉ biết tới tài thiện xạ của Chu Đồng nhưng trên thực tế, quyền thuật của lão cũng vô cùng lợi hại. Thời hậu thế được lưu truyền một pho quyền có tên là Ưng Trảo quyền. Nghe nói bộ quyền thuật đó là do danh tướng Nhạc Phi sáng tạo ra. Mà Nhạc gia tán thủ thì hình như lại do Chu Đồng truyền cho Nhạc Phi rồi sau đó được y cải tiến. Còn đó có phải là sự thật hay không thì không một ai có thể biết được.

 

  Dù sao thì Ngọc Hoàn bộ mà Ngọc Doãn vừa mới sử dụng cũng là do Chu Đồng diễn hóa lại từ đô vật. Nó có tên đầy đủ là Ngọc Hoàn bộ Uyên Ương cước, với uy lực kinh người. Ngọc Doãn mới chỉ dùng Ngọc Hoàn bộ đã đánh cho hai tên du côn không phản đòn lại được. Nếu hắn sử dụng cả Uyên Ương cước thì chắc chắn hai tên đó sẽ bị gãy xương.

 

  Chu Đồng chính là sư phụ của Nhạc Phi. Mà Chu Yến Nô là con gái của Chu Đồng, thuở nhỏ đã nhận được sự chân truyền nên quyền thuật rất giỏi. Vừa rồi do hốt hoảng cho nên hắn mới quên mất chuyện này. Đến khi tỉnh táo lại, Ngọc Doãn mới nhớ ra việc đó.

 

  - Ngươi...không sao chứ?

 

  Yến Nô là thê tử của hắn nhưng mỗi khi đối mặt với nàng, Ngọc Doãn vẫn có một thứ cảm giác rất lạ.

 

  Nàng là thê tử của hắn.

 

  Nhưng hắn cũng không phải thực sự là hắn.

 

  Từ sau khi chiếm được cái thân thể này, hắn đã thầm nhủ rằng khó có thể cắt được mối liên hệ với người con gái trước mặt. Nhưng mỗi lần xưng hô với Yến Nô, Ngọc Doãn vẫn cảm thấy ngượng ngịu. Cũng may là Yến Nô luôn lạnh lùng đối với hắn cho nên cũng không cảm nhận được sự khác lạ.

 

  Nghe Ngọc Doãn hỏi vậy, Chu Yến Nô mấp máy môi. Chẳng biết sao đang định trách mắng, nàng lại không thốt ra được thành lời. Thực sự là nàng không thích Ngọc Doãn, cảm thấy hắn tranh cường háo thắng là một chuyện không hay. Tuy nhiên lệnh của cha mẹ, nàng không thể từ chối. Cho dù phụ thân của nàng đã mất thì Chu Yến Nô vẫn gả cho Ngọc Doãn, chỉ có điều trong lòng không hề có cảm giác vui vẻ. Nhưng vừa rồi nàng có thể cảm nhận được sự lo lắng của Ngọc Doãn vì vậy mà muốn trách hắn nhưng lại không được. Thế cho nên mặc dù vô cùng bất mãn nhưng nàng chỉ có thể thở dài mà trả lời:

 

  - Thiếp không sao. Nhưng tiểu Ất ca hãy xử lý chuyện này cho thỏa đáng, đừng để cho mấy tên du thủ du thực này tới đây làm loạn.

 

  Ngọc Doãn nghe thấy vậy thì thực sự hổ thẹn.

 

  Đúng lúc này, một gã đàn ông cao gầy bước vào. Chỉ thấy gã mặt trang phục màu đen, nơi hông có buộc một cái dây lưng to, thể hiện một sự dũng mãnh.

 

  Nhìn thấy Ngọc Doãn xuất hiện, đầu tiên gã đàn ông đó hơi sợ hãi nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh mà bước tới.

 

  - Ngọc Tiểu Ất!

 

  "Quách Kinh?"

 

  Ngọc Doãn nhìn thấy gã đàn ông đó lập tức trong đầu xuất hiện tên của y.

 

  Người đàn ông này chính là Quách Kinh. Gã là một trong những tên lưu manh nổi danh của phủ Khai Phong, ngày thường hay hoạt động ở Tang Gia ngõa tử có thể nói là vô cùng kiêu ngạo. Gã là một kẻ khéo ăn khéo nói, lại thêm tính du côn cho nên bên cạnh có rất nhiều những kẻ lưu manh.

 

  Mà đám lưu manh cũng là một trong những điểm đặc sắc của phủ Khai Phong. Nói thẳng ra thì đám lưu manh là một loại chơi bời lêu lổng không có viêc làm. Người như thế vô cùng khó chịu, ngay cả quan phủ cũng không làm gì được họ. Ngày thường, chúng hay tập trung lại với nhau nên dân chúng không dám động vào

 

  Quách Kinh hoành hành ở vùng Tang Gia ngõa tử vốn không có liên quan tới Ngọc Doãn. Nhưng cái phản thịt của Ngọc Doãn lại nằm ở phố Mã Hành, đó là một nơi vô cùng phồn hoa của phủ Khai Phong. Quách Kinh muốn mở rộng phạm vi tới phố Mã Hành nhưng do có sự tồn tại của Ngọc Doãn vì vậy mà mãi không thể thành công. Gia đình Ngọc Doãn có tiếng từ lâu, hắn lại được Ngọc Phi và Chu Đồng dậy dỗ. Thêm nữa, hắn ra tay rất ác, phác pháp lại rất cao cho nên ở phố Mã Hành cũng có chút thanh danh. Cái cửa hàng thịt của hắn có năm sáu người cầm dao, chuyên phụ trách việc buôn bán.

 

  Quách Kinh và Ngọc Doãn vì việc phân chia quyền lợi ở phố Mã Hành nên nhiều lần xung đột, có điều phần lớn là chấm dứt trong thất bại.

 

  - Quách thiếu tam! Ngươi dám đến nhà ta làm loạn?

 

  Thiếu Tam là biệt hiệu của Quách Kinh. Nếu xưng hô thời hậu thế thì chính là tiểu Tam. Quách Kinh là con thứ ba, lại nhỏ nhất cho nên gọi là Quách Thiếu Tam. Cũng có người gọi là Quách Tam hắc tử. Tuy nhiên trước mặt y rất ít người dám gọi như vậy. Một trong số những người dám gọi thế là Ngọc Doãn. Tuy nhiên có nhiều người ở đây, hắn cũng không dám làm quá. Có điều hắn gọi "Quách Thiếu tam" thì tính chất cũng không khác lắm.

 

  Quách Kinh biến sắc, phong thái của y lập tức trở nên kiêu ngạo.

 

  - Ngọc Tiểu Ất! Hôm nay ta tới đây là để thu nợ.

 

  Thu nợ?

 

  Chu yến Nô ngơ ngác quay sang nhìn Ngọc Doãn như muốn hỏi xem "ngươi nợ hắn cái gì?"

 

  Ngọc Doãn cung không biết rõ lắm có chuyện gì xảy ra.

 

  Có điều nhìn Quách Kinh như vậy, hắn cũng cảm thấy hồi hộp.

 

  Tên quỷ kia chẳng lẽ nợ Quách Kinh thật? Cũng có thể...có điều không biết là nợ nhiều hay nợ ít.

 

  - Nợ cái gì?

 

  Ngọc Doãn quyết định lên tiếng hỏi.

 

  Quách Kinh lập tức cười to, chỉ vào mũi Ngọc Doãn:

 

  - Ngọc Tiểu Ất! Ngươi định quỵt nợ phải không?

 

  Nước miếng của y phun cả vào mặt khiến cho Ngọc Doãn đột nhiên nổi giận. Hắn giơ tay túm được cổ tay Quách Kinh, thuận tay vặn một cái. Sức mạnh của Ngọc Doãn như thế nào? Mới vừa dùng một chút sức lực, Quách Kinh đã kêu lên đan đớn, quỳ chân xuống trước mặt Ngọc Doãn.

 

  Ngọc Doãn buông lỏng tay, lùi lại một bước rồi cười lạnh:

 

  - Tránh xa ta ra một chút. Miệng ngươi thối lắm có biết không.

 

  - Ngươi...

 

  Yến Nô đứng bên cạnh thấy vậy thì bật cười khúc khích. Nụ cười của nàng chẳng khác nào đóa hoa nở giữa mùa xuân khiến cho lòng người rung động.

 

  Quách Kinh đỏ mặt, đứng phắt dậy. Cảm giác bẽ mặt khiến cho y thẹn quá hóa giận. Y rút trong người ra một từ giấy rồi ném tới trước mặt Ngọc Doãn.

 

  - Giấy trắng mực đen đây. Cho dù ngươi có ra tới phủ Khai Phong thì ta cũng có thể cãi lý với ngươi. Ngọc Tiểu Ất! Ngươi không phải là kẻ định quỵt nợ đó chứ? Ba trăm quan! Chừng nào thì ngươi có?

 

  Ba trăm quan?

 

  Nụ cười trên khuôn mặt Yến Nô tắt ngấm.

 

  Nàng vội vàng khom người nhặt tờ giấy lên đọc lướt qua. Ngay lập tức sắc mặt của Yến Nô trở nên khó coi.

 

  Ngọc Doãn hồi hộp cầm lại tờ giấy từ tay Yến Nô.

 

  Tờ giấy làm bằng đó được viết từ ba mươi ngày trước. Nội dung của nó nói rằng, Quách Kinh và Ngọc Doãn giao đấu với nhau bỏ ba trăm quan ra. Người thua trong vòng hai tháng phải giao đủ ba trăm quan cho đối phương, nếu không phải gán lại gia sản.

 

  Giao tranh thực ra là ước hẹn đô vật. Vào thời đại Tống rất thịnh hành chuyện đánh cược. Mà trong phủ Khai Phong thì người ta lại càng háo hức với chuyện đó.

 

  Phương pháp đánh cược cũng có đủ loại. Thậm chí việc kéo một cái xe cũng có thể trở thành đánh cược. Giao tranh cũng là một việc đánh cược rộng rãi. Ngọc Doãn cũng không nhớ việc này lắm có ều giấy tờ đã ghi rõ như vậy thì chắc chắn không thể giả được. Mà hình như tờ giấy này chứng thực khoảng mười ngày trước hắn và Lý Bảo đấu với nhau kia. Có điều, Ngọc Doãn không ngờ tới việc Quách Kinh lại mời Lý Bảo cho nên không đề phòng bị đối phương đánh chết, giúp cho hắn sống lại.

 

  - Ba trăm quan? Tiểu Ất ca đúng là bị điên rồi.

 

  - Đúng vậy! Ba trăm quan không phải là ít, chuyện này giờ tính làm sao?

 

  Những người đứng xem bắt đầu xì xào bàn tán với nhau. Còn sắc mặt của Yến Nô thì cực kỳ khó coi tuy nhiên vẫn nhìn Ngọc Doãn chăm chú.

 

  Nàng không thể ngờ được, Ngọc Doãn lại đánh cược lớn đến như vậy. Mặc dù đôi lúc nàng biết hắn cũng đánh cược tuy nhiên cùng lắm là chỉ mười quan tiền, chưa bao giờ vượt quá một trăm quan. Vậy mà lần này lại là ba trăm quan.

 

 

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4: Yến Nô (hạ)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tống Thì Hành Chương 3.2: Yến Nô (thượng)