Truyện Tống Thì Hành

Chương 3.1: Yến Nô (thượng)

Tác giả Canh Tân
Thấy Chu Lương có phần do dự, Thạch Tam lập tức lên tiếng:

 

  - Tiểu Ất ca cũng không phải gây chuyện mà chỉ thích lo chuyện bất công của thiên hạ. Chẳng hạn như cái tên Quách Kinh kia ngày thường chuyên tụ tập bọn lưu manh quấy phá khắp nơi. Tiểu Ất ca thấy vậy mới xung đột với Quách Kinh. Đại lão gia! Nếu ngài không tin có thể đi hỏi thăm mọi người. Danh tiếng của tiểu Ất ca mặc dù không được t lắm nhưng không hề ức hiếp người khác. Có lẽ có người nói hắn làm việc không đàng hoàng, cũng có người nói hắn làm người mạnh mẽ nhưng cũng không một ai nói hắn làm chuyện xằng bậy... Tính tình của tiểu Ất ca rất nóng vì vậy mà mới có tội với rất nhiều người. Nhưng nơi đây nếu không có tiểu Ất ca thì không hiểu Khỏa đầu sẽ bị đám du côn biến thành cái gì... Nếu nói tiểu Ất ca là người phá hoại thì tiểu nhân không đồng ý.

 

  Khỏa Đầu chính là tên của một con phố nơi diễn ra hoạt động chợ đêm. Trong phủ Khai Phong, chợ đêm Châu Kiều nổi tiếng thiên hạ. Con phố nơi có chợ đêm Châu Kiều có thể nói là vô cùng náo nhiệt, ngựa xe tấp nập gần như không một lúc nào yên tĩnh. Vì vậy mà người ta mới gọi đó là Khỏa Đầu.

 

  Trần Đông gật nhẹ đầu nói với Lý Dật Phong:

 

  - Đúng là một hảo hán có tâm huyết.

 

  - Thiếu Dương có hứng thú với một người như vậy?

 

  - Ha ha! Chỉ cảm thấy ngạc nhiên khi một đại hán thô lỗ lại có thể nghe được âm luật.

 

  - Cái này...

 

 

 

  - Dật Phong! Theo ta đi xem náo nhiệt. Nếu Ngọc Tiểu Ất là một tên lưu manh thì không phải để ý. Nhưng nếu bị người ta ức hiếp ta cũng không thể ngồi nhìn. Ngọc Đẳng Tử trước đây vì bảo vệ nước mà chết, hậu nhân của y làm sao có thể để người khác làm nhục?

 

  - Chuyện này...

 

  Lý Dật Phong có phần do dự. Nhưng thấy thái độ kiên quyết của Trần Đông, y liên gật đầu đồng ý.

 

  - Đúng rồi! Tại sao Ngọc Tiểu Ất lại thiếu nợ Quách Kinh?

 

  Chu Lương nói:

 

  - Chuyện này tiểu nhân cũng không rõ lắm. Chỉ biết mười ngày trước, Quách Kinh và tiểu Ất hẹn đấu với nhau. Không ngờ tên đó lại mời tiểu Quan Tác Lý Bảo ra tay khiến cho Tiểu Ất suýt nữa bị đánh chết. Vì thế mới nói tiểu Ất nợ y.

 

  - Tiểu Quan tác?

 

  Trần Đông hứng thú hỏi:

 

  - Đó là người ở đâu?

 

  - Đại lão gia không biết tiểu quan tác? - Chu Lương ngạc nhiên hỏi.

 

  Có điều nghĩ lại thì Trần Đông là Thái học sinh, mỗi ngày đều chuyên tâm vào chuyện học hành đâu có thời gian để ý tới những chuyện ngoài đường? Tiểu Quan Tác Lý Bảo rất nổi danh trên phố nhưng nếu đứng trước mặt Trần Đông chỉ sợ không coi vào đâu. Nói không chừng, Tiểu Ất lại khiến cho Trần Đông hứng thú. Chu Lương hết sức tò mò và hâm mộ...

 

  - Lý Bảo là một lực sĩ đô vật nổi danh ở phủ Khai Phong. Nghe nói y đã đạt tới lực sĩ lục đẳng có sức lực rất mạnh, tài nghệ cao thâm. Trước đây, cha của y cùng với Chu giáo đầu và Ngọc Phi nổi danh với nhau. Nhưng sau đó khi tuyển chọn Nội đẳng tử thì bị Ngọc Phi đánh bại. Lý Bảo còn lợi hại hơn cả cha của y. Tiểu Ất bị người đó đánh bại cũng thực sự không oan.

 

  Chuyện trong phố xá nếu nói tiếp thì còn nhiều. Trần Đông nghe thấy thì thích nhưng Lý Dật Phong chẳng hề có chút hứng thú.

 

  - Đại lão gia! Rẽ sang cái ngõ nhỏ bên phải đó chính là Quan Âm viện.

 

  Trong lúc Chu Lương đang nói hăng hái thì Thạch Tam đột nhiên mở miệng. Lúc này, ở đầu ngõ Quan Âm, lượng người qua lại tấp nập.

 

  - Đúng rồi! Chu nương tử là ai?

 

  Trần Đông chợt lên tiếng hỏi.

 

  Chu Lương và Thạch Tam nhìn nhau rồi cùng mở miệng:

 

  - Chu nương tử chính là ấu nữ của Chu giáo đầu cũng là vợ tiểu Ất ca.

 

  .........

 

  Vợ cũng chính là bà xã.

 

  Sau khi sống lại Ngọc Doãn không ngờ phát hiện ra mình đã kết hôn. Hắn mới có hai mươi tuổi mà đã có vợ. Mà vợ hắn lại chính là con gái của Chu giáo đầu đã thu nhận mình. Tên đầy đủ của nàng là Chu Yến Nô.

 

  Có điều họ "Chu" của Chu giáo đầu và họ "Chu" của Chu Lương không quan hệ với nhau.

 

  Năm nay, Yến Nô vừa mới mười sáu, đang độ tuổi trăng rằm nên người ta nhìn thấy là thích.

 

  Chỉ có điều Yến Nô và Ngọc Doãn dường như có mâu thuẫn với nhau. Ngọc Doãn từ khi sống lại tới nay, ngoại trừ hai ngày đầu ra được Yến Nô ở bên cạnh chăm sóc. Tới khi sức khỏe của hắn tốt hơn thì lập tức trở nên như người lạ. Hai người chia phòng ra để ngủ, thậm chí nói chuyện cũng ít. Như hôm nay, khi Ngọc Doãn ra cửa rõ ràng gặp mặt Yến Nô nhưng nàng lại không để ý tới hắn.

 

  Về mặt này tất có vấn đề. Chỉ có điều trong trí nhớ của Ngọc Doãn lại không hề có chuyện đó.

 

  Sở dĩ Yến Nô được gả cho Ngọc Doãn cũng là vì phụ thân của nàng và cha Ngọc Doãn là hai anh em kết nghĩa. Trước đây, hai người từng ước hẹn với nhau nếu sinh con trai thì cho là huynh đệ, nếu sinh con gái thì cho làm tỷ muội còn nếu một nam một nữ thì đời đời kiếp kiếp làm phu thê.

 

 

 

  Có lẽ thái độ lạnh lùng của Yến Nô đối với Ngọc Doãn cũng là vì nguyên nhân này.

 

  Cha mẹ đã nói, con không thể làm trái...

 

  Từ khi Ngọc Doãn sống lại liền tiếp thu toàn bộ những gì mà Ngọc Doãn trước để lại...

 

  Cho dù Yến Nô có lãnh đạm với mình thế nào thì cũng là vợ con của hắn, làm sao mà có thể mặc kệ.

 

  Sau khi chạy về nhà, hắn liền thấy có một đám người đứng ở cửa. Mà từ bên trong vọng ra những tiếng cãi vã. Ngọc Doãn vội vàng bước vào trong thì thấy một tên du côn đang giơ tay đẩy Yến Nô.

 

  Ngọc Doãn giận dữ, không biết lấy sức ở đâu mà quát:

 

  - Cẩu tặc thật to gan...đánh.

 

  Chu Yến Nô có vóc người nhỏ nhắn, mềm mại. Nếu xét theo vóc dáng thì nàng là một người con gái trói gà không chặt. Tên du côn thân thể cường tráng, phanh áo để lộ bộ ngực đầy lông. Gương mặt của y dữ tợn nhìn giống như hung thần ác sát.

 

  Bản thân Ngọc Doãn cũng không có nhiều cảm tình với Chu Yến Nô cho lắm. Nhưng hiện tại do chiếm thân thể của Ngọc Doãn nên hắn cũng đón nhận một chút cảm tình của người cũ với Chu Yến Nô. Hắn có thể cảm nhận được Ngọc Doãn trước đây rất yêu Chu Yến Nô, thậm chí là còn có phần sợ hãi. Mặc dù, hắn không rõ giữa hai vợ chồng có mâu thuẫn nào nhưng Ngọc Doãn vẫn phải nhận trách nhiệm chăm sóc Chu Yến Nô.

 

  Nhìn thấy Chu Yến Nô chịu nhục, chút ký ức còn sót trong đầu của Ngọc Doãn lập tức bùng lên. Một nguồn sức mạnh chợt bốc lên trên người hắn. Chỉ thấy Ngọc Doãn bước hai, ba bước đã vọt tới cửa viện. Hai tên du côn lập tức bước tới ngăn lại. Một tên còn mở miệng:

 

  - Ngọc Tiểu Ất! Ngươi mau dừng lại cho ta.

 

  - Cút ngay!

 

  Ngọc Doãn chẳng nói hai lời bước thẳng về phía trước. Cánh tay của hắn vươn ra xuyên qua nách tên du côn kia rồi sau đó nâng khuỷu tay khóa tay y lại. Sau đó, hắn lập tức thuận thế xoay người nhấc tên du côn kia lên và hông thì huých mạnh vào thân thể đối phương.

 

  Tên du côn kia lập tức như một con diều đứt dây mà bay thẳng ra ngoài.

 

  Huỵch!

 

  Thân hình của y lập tức giáng thẳng vào bức tường. Bức tường rào xung quanh cũng không được chắc chắn cho lắm liền lập tức sập xuống một lỗ hổng. Tên du côn bị ném đi thì nhũn người, xương cốt toàn thân như bị gẫy hết mà kêu lên thảm thiết, nằm im trên mặt đất. Một đám bụi đất bay lên mù mịt khiến cho mọi người không thể nhìn thấy rõ. Nhân lúc tên du côn còn lại đang ngây người, Ngọc Doãn giơ chân gạt chân đối phương rồi vọt tới dùng thân húc thẳng vào người y.

 

  Một chiêu này trong đô vật có tên là Ngọc Hoàn bộ.

 

  Trong Thủy Hử, Võ Tòng say rượu đánh Tưởng Môn Thần cũng dùng một chiêu như thế. Có điều đó cũng không phải là bản lĩnh của Ngọc Doãn bây giờ mà là của người đã chết để lại. Gia đình của Ngọc Doãn cũng được coi là có tiếng lâu đời, phụ thân Ngọc Phi của hắn cũng là Nhất đẳng Nội Đẳng Tử, được coi là lực sĩ số một phủ Khai Phong. Còn người nuôi dưỡng hắn là Chu giáo đầu cũng không phải người tầm thường. Lão từng làm giáo đầu tám mươi vạn cấm quân, ở phủ Khai Phong được coi là giáo tập. Vì vậy mà thân thủ của Ngọc Doãn cũng không phải kém. Mặc dù bây giờ thay đổi chủ nhưng một khi bùng nổ thì những bản năng vẫn còn nguyên đó.

 

  Hai tên du côn bị đánh ngã khiến cho những người đứng xung quanh lập tức ồ lên khen ngợi.

 

  Cùng lúc đó, trong viện cũng xảy ra biến cố kinh người. Tên du côn đang định đẩy ngã Chu Yến Nô thì không ngờ nàng đột nhiên ra tay. Năm ngón tay cong lại nhẹ nhàng chộp lên cánh tay của đối phương rồi lùi lại phía sau. Một tiếng động vang lên, ống tay áo của tên du côn bị xé mất một miếng.

 

  Trên cánh tay của tên du côn lập tức chảy máu đầm đìa, có thể nhìn thấy được mấy đường máu.

 

 

 
Loading...

Đọc Tiếp Chương 3.2: Yến Nô (thượng)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tống Thì Hành Chương 3.1: Yến Nô (thượng)