Vẫn thế nó vẫn còn rất giận Vương,sáng hôm sau nó chào tạm biệt Joséph và đi về, anh chàng mà nó nghĩ là người tốt đã cho nó số ĐT.

NÓ rảo bước xung quanh, mà bụng đói meo, bắt chiếc taxi nó về nhà. Vì chỉ mới có 7h sáng nên ngôi nhà vẫn đang chìm vào giấc ngủ, không gian vẫn còn rất im ắng, đôi lúc có vài tiếc lạch cạch của mấy chị người làm dưới bếp đang chuẩn bị đồ ăn sáng, nó không muốn phải chạm mặt Vương, nó bước từng bước khẽ đến cửa phòng, vì phòng nó và phòng hắn kế bên nhau đã thế phòng hắn lại nằm ngoải vì vậy muốn đi qua cửa nó phải thật khẽ. Đang đi những bước thật khẽ

"phù, cuối cùng cũng qua" nó mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng

_cô đi đâu suốt từ hôm qua đến giờ? - tiếng Vương

_sao....sao anh lại vô phòng tôi? - nó giật mình quay lại VƯơng đang ngồi trên giường của nó

_tôi hỏi hôm qua cô đã đi đâu? - đôi mắt hắn tối sầm lại

_tôi...tôi đi đâu thì liên quan gì đến anh, anh mau ra ngoài đi - nó cũng xem như không có gì xảy ra

_nhưng tôi là chủ của cô, tôi phải biết cô đi đâu chứ? - VƯơng tức mình quát

_tôi về nhà - nó nói nhanh

_cô nói dối, tôi về nhà cô nhưng cô không ở đó? - VƯơng đã điên thật sự

_tôi chỉ là đầy tớ thôi mà, anh đâu cần phải bận tâm đến - nó nói mỉa nhưng trong lòng tức tối

_cô..... hừm, từ nay cô không được phép ra khỏi nhà khi chưa có sự đồng ý của tôi rõ chưa? - Vương nói như ra lệnh

_anh có quyền gì chứ...? - nó la lối

_tôi là chủ - Vương chắc nịch

_anh..... - nó tức muốn sôi máu nhưng cũng chẳng làm gì được ai bảo anh ta là chủ còn nó là tớ làm gì.

nó không thèm xuống ăn sáng, nó đem theo chút tiền rồi bắt đầu đi học, thứ 2 mà

Nó chỉ chào có mấy dì và mấy chị người làm, làm ngơ Vương, hắn cũng chỉ ngồi đó ăn không vô nuốt không trôi chứ có làm gì được với tính cứng đầu của nó

Nó móc điện thoại

_alô, Hoàng huh? tui nè đến đón tui đi học nha ở đường ....xyz..... - nó ra đến đầu đường thì gọi cho Hoàng

Chừng 10' sau, Hoàng đã có mặt và chở nó đi, vừa lúc đó Vương bước ra khỏi nhà và nhìn thấy, máu hắn như sôi đến 100 ºC

Đến trường nó vs Hoàng "tung tăng" cón hắn thì mới dô trường mà trên đầu mây đen mù mịt

_cô, giờ ra chơi, tại sân sau, gặp tôi - Vương nói như ra lệnh

_tại sao tui phải gặp anh ? - nó bướng

_cô muốn tôi đuổi việc cô àh? lúc ấy gia đình cô cứ việc ra đường mà ở nhá - Vương dọa nó rồi bỏ đi

_hừ, cái đồ công tử bột đê tiện, độc ác mất nhân tính......bla bla..... - nó nguyền rủa Vương không ngớt

Các tiết học trôi qua thật nặng nề, nhưng rồi cũng đến giờ ra chơi

_anh có chuyện gì? - nó ra vẻ khó chịu

_cô ăn nói với chủ kiểu ấy hả? - Vương trợn mắt

_oh xin lỗi, vậy cậu chủ gặp tôi có chuyện gì vậy? - nó dẻo mồm, ắt chớp chớp

_tôi muốn cô chấm dứt quan hệ với tên kia.

_anh nói cái gì? chấm dứt vs Hoàng ấy hả? không đời nào - nó dứt khoát - về việc này anh chẳng có quyền gì cả, Hoàng là bạn tôi, anh đừng có mà xía vô

_cô....... - VƯơng câm mỏ luôn, chả lẽ giờ anh bảo thích nó, không hợp chút nào

_thôi tôi đi đây - nó toang bước đi

"một ngày nào đó, em phải là của tôi" - máu độc chiếm lại nổi lên trong con người Vương

GIờ ra về, nó không về nhà mà sang bệnh viện thăm mẹ Hoàng, tuần nào cũng vậy nó thăm ít nhất phải 3 lần 1 tuần

Mẹ Hoàng rất quý nó, còn mẹ hắn cho dù giàu có nhưng lại có thái độ xem thường.

_chàu chào bác - nó cầm một bọc trái cây

_cháu lại đây - bà niềm nỡ chào nó như con gái

_bà đến rồi à? - Hoàng cũng đang ngồi trò chuyện với mẹ

_ùhm, hehe tui mang đồ ăn tới òy nèh -nó vô tư lự

_trời lại mang nữa sao? tiền đâu mà con mua hoài vậy, lần nào tới con cũng mua - bà Ngọc hết hồn

_con cũng chả biết nữa, mở bóp ra thì tiền nó cứ như cũ - nó cũng pó tay hok biết vì sao

_thôi con ngồi đi - bà Ngọc niềm nở

_dạ, thôi để con rửa trái cây rồi gọt cho bác - nó khệ nệ bưng rổ trái cây vô rửa

_bà rửa xong ra tui gọt cho - Hoàng nói với

Nó bưng rổ trái cây ra mặt nghi ngờ

_biết gọt không đấy?

_biết mà - Hoàng chắc nịch

_đây này, thử 1 trái xem, tui có bao giờ thấy ông gọt đâu - nó nghi ngờ

Hoàng cầm trái táo lên và bắt đầu "gọt", nói đúng hơn thì là đâm xỉa

_này này này, ngừng, tôi nói ngưng - nó chặn tay Hoàng

_gì vậy? đang gọt ngon lành mà

_ngon cái mặt ông ý, nhìn này, nó nát bấy hết rồi kia kìa, thế này thì ai ăn ai ở hả? - nó chỉ vô quả táo trách móc - thế mà bảo biết gọt, đưa đây

Nó giật con dao trên tay Hoàng (ghê ***)

_nhìn mà học hỏi này - nó bắt đầu gọt một cách điệu nghệ chỉ 2-3 vòng là trái táo sạch sẽ.

BÀ Ngọc nãy giờ nhìn hai đứa, cứ cãi nhau như hai vợ chồng son, bà thầm mỉm cười và ao ước có một đứa con gái có thể xử lí được thằng con trai bất trị này của bà.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 23

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tôi Yêu Em, Cô Bé Ngốc Của Tôi - I Love You, My Stupid Girl Chương 22