Tầm 1 tiếng sau, tại một căn phòng rộng trong một ngôi biệt thự sang trọng

_aaaaaaaaaaaaaaaahhhh.... - nó la toáng lên

_cô thật là ôn ào quá đi, có gì đâu mà la toáng lên vậy - Vương bực mình

_anh... anh... làm gì ở đây? đây là đâu chứ? - nó la lối rồi nhìn xung quanh

_thế cô nghĩ đây là đâu? khách sạn àh? hay nhà trọ? - Vương cười đểu

_cái đồ đê tiện, xấu xa - nó nhăn nhó

_cô cũng già mồm quá nhỉ - hắn từ từ tiến lại gần nó

_này đồ dê xồm anh định làm gì chứ? tui tui có...có - nó chưa kịp nói hết

_có võ chứ gì? tôi chẳng sợ đâu - tiến lại gần hơn nữa

_đồ dê cụ, đồ đê tiện, đồ điên .... tránh x .... - nó chưa kịp la hết câu thì môi chạm môi (kaka) - ùh.... ùhm... ùhm

Hắn dùng "võ mồm" để khóa miệng nó lại, hai tay nó cũng bị Vương giữ chặt

5' rồi 10' cuối cùng cũng lỏng ra

_ ........ - cuối cùng hắn cũng "buông" nó ra và 4 mắt nhìn nhau - anh ..... đồ đê tiện .....- nó dùng hết sức đẩy hắn ra và chạy về phía cửa nhưng ...... phòng đã khóa

_tại sao cửa lại khóa? anh... rốt cuộc anh muốn gì đây? - nó xanh mặt

_cô biết tôi muốn gì mà ..... - mặt Vương gian xảo, tiến về phía nó và dòn nó vào tường hai tay chống lên

_anh... anh muốn gì chứ? mau tránh ra..... - nó cố đẩy nhưng hắn quá mạnh so với nó

_tôi muốn cô ...... - Vương cuối mặt xuống và tự nhiên ....... bật lăn ra giữa sàn cười như tên điên

_hahahaha ........ trông ...ha... cái... mặt ... ha của ...cô.... tức cười..... ha ... quá đi haa..... - Vương cười sặc sụa

Đúng như hắn nói, mặt nó tái mét, hok còn giọt máu

_nèh, anh cười đủ chưa vậy? - nó từ mặt xanh lè chuyển sang đỏ tía vì tức

_chưa .... hahahaha.... tui hok ngờ cô mà cũng có bộ mặt ban nãy .... kakaaka..... - vẫn chưa nín

_ừh cứ cười đi, cười rồi sặc chết lun cho rồi đi - nó khoanh tay tức mình - này, tui muốn biết tại sao tui ở đây?

_khục... khục.... - lúc này mới chịu nín - cô chưa biết àh? ba mẹ cô hok nói gì với cô àh?

_nói cài gí cơ

_tiệm bánh nhà cô ấy, sắp dẹp tiệm rồi nhưng tình cờ tôi đi ngang qua thấy thế nên tôi mua lại và cho họ buôn bán bình thường với một điều kiện.... - Vương lấp lửng

_điều kiện sao? điều kiện gì chứ? - nó tròn mắt

_đó là cô phải làm người ở trong nhà tôi - Hắn nói vẻ khinh khỉnh

_cái gì cơ? hok thể nào, nhưng rõ ràng là tôi thấy tiệm bánh vẩn đông khách mà - nó nhăn nhó

_đông khách gì mà hok có tiền nhà để trả hở?

_vậy... vậy tại sao họ hok cho tôi biết chứ? - nó lo lắng

_họ nói họ không mún làm cô lo lắng, nhưng chuyện đã đâu vào đấy rồi , hợp đồng cũng đã kí vì vậy cô nhất định phải tuân theo - Vương nói như đe dọa

_nhưng nếu tôi hok muốn làm -nó vẫn còn vênh mỏ

_thì..... chuyện gì đến sẽ đến - Vương cười gian - cô liệu mà làm tròn trách nhiệm đi cô hầu bé ạ

Nói rồi hắn đi ra ngoài nhưng hok quên quay đầu lại

_chuyện cô ở nhà tôi cũng là có trong hợp đồng đấy, đồ của cô ở trong vali kia kìa - hắn chỉ về phía góc tường

Nó nhìn về phía va li và thốt lên

_trời ạh, sao mà to thế, chẳng lẽ mình định cư ở đây lun - nó ỉu xìu - cái đồ hay xem thường kẻ khác, cái đồ chết tiệt ..... %&^*@%^*$

_cô nói xấu ai đấy hở? - tiếng hắn vọng từ ngoài

"huh? sao tai hắn thính vậy cà?"

Đêm đó nó hok sao ngủ được vì lạ chỗ và để trù cái tên kia nhưng rồi cũng đi ngủ lúc 2 h` sáng

Sáng hôm sau, là thứ bảy nên nó hok đi học và cũng là ngày nó nhận việc

Nó thức dậy làm vệ sinh cá nhân xong rồi ra ngoài thì thấy một chiếc đầm của người hầu rất đẹp nhưng lạ là nó hok phải màu đen mà là màu hồng, chiếc đầm có đính chiếc nơ trắng trong rất xinh và có cả nơ trên đầu màu hồng nữa và kém theo tờ giấy

Nó thay đồ, chải tóc gọn gàng rồi xuống nhà nhưng nhìn xung quanh điều lạ là tất cả người hầu đều mặc áo đen và có yếm trắng còn nó thì áo hồng, nó vào phòng ăn và thấy hắn hắn đang ăn sáng. Nhìn thấy nó mắt hắn như lóa lên

"sao hôm nay trông nhỏ xinh vậy nhở?" Vương nghĩ thầm

_ cô biết mấy giờ rồi hok hả? osin gì mà ngủ nướng còn hơn chủ - nhưng hắn vẫn mạnh miệng

_nà ....

"hok đc nếu làm phật ý hắn thì mình toi"

_dạ, lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm - nó giả vờ ngoan ngoãn nó đến gần bên hắn - này, sao ai cũng mặc đồ đen còn tôi thì khác người quá vậy? - nó thắc mắc

_vì cô đặc biệt hơn những kẻ kia -nói rồi hắn đứng dậy - mau dọn vào đi

_cái g.... vânnnggg - nó dịu giọng

Nó dọn và bưng xuống bếp chừng 7 giây sau

"xoảng" tiếng bát đĩa vỡ

Vương thầm đoán ra đã có chuyện và hắn lao xuống bếp

_cô làm osin gì ma.... - Vương chưa kịp nói hết câu thì nhìn thấy máu từ tay nó tràn ra, hắn liền lao tới

_cô làm cái gì mà bất cẩn vậy hả? máu ra quá trời nèh - Vương hét toáng lên vì xót

_ai da, tại tôi tránh nó nên trượt chân mà - nó chỉ tay về phía con sóc nhỏ đang nấp ở chân bàn

_cô thật là ngốc quá đi, đâu nhất thiết phải thế, nó chết thì mua con khác, còn cô mà có chuyện gì thì làm sao ăn nói với nhà cô đây? - Vương tức mình quát nó

_tôi biết rồi mà đây là tay tôi mà có phải tay anh đâu mà anh hét toáng lên vậy? - nó tròn mắt

Lúc này Vương mới nhận ra là đang nắm chặt tay nó, anh vội rút tay về mặt đỏ lựng và vờ đổi thái độ

_dì Bảy mau đem thuốc sát trùng cho cô ta đi rồi dọn đống này lun, tui đi lên lầu - vờ không quan tâm

Người đc gọi là dì Bảy sốt sắn mang bông gòn và thuốc sát trùng đến cho nó

_cô biết hok cậu chủ từ trước tới giờ có biết quan tâm tới ai đâu, đây là lân đầu tiên tôi thấy đó, chắc cậu có cảm tình với cô rồi đó - dì Bảy cười thân thiện

_hok... hok thể nào đâu dì, con thề hok đội trời chung với cái tên khó ưa đó - nó nói mà mặt nhặng xị vì đau rát

_cô nói nhỏ thôi mắc công cẩu nghe là hok hay đâu đó - dì Bảy nhắc nhở

_ơh... dạ con biết rồi - xong xuôi nó cũng được nghỉ, nó hok lên phòng mà đi quanh khu vườn rông lớn

nói thật không khí ngoài vườn rất thoáng đảng và trong lành còn có cả hồ nước và xích đu nữa, nó rất thích

Đang ngồi trên xích đu nhìn mông lung nhớ gia đình thì bỗng có tiếng Piano du dương là bản "river flown in you" của Yiruma, nó thích bản này nhất mà.

Nghe hay nên nó tò mò đi tìm nơi phát ra âm thanh, đó là một căn phòng rộng và trống rỗng chỉ chứa một chiếc piano trắng và con người đang đàn- là hắn

trông hắn lúc này rất đẹp, đôi mắt nhắm nghiền, đôi tay thả thướt nhanh nhẹn bên phím đàn, không gian và mọi thứ như chìm trong giai điệu của bản nhạc, nó cũng vậy mặc dù chỉ là đừng ngoài cửa nhìn hé vào thôi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 16

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tôi Yêu Em, Cô Bé Ngốc Của Tôi - I Love You, My Stupid Girl Chương 15