1 tuần sau nó đk xuất viện vì tình hình tiến triển tốt và khả quan. Để mừng nó ra viện mọi người đã bí mật tổ chức một buổi party nhỏ đủ cho cả lũ tụi nó. Cả buổi party tụi nó quậy tanh bành, cả phòng khách, phòng bếp dính toàn kem, đồ ăn lung tung nhìn ko khác một bãi chiến trường (khổ thân người giúp việc)

_Phù, đã quá – nó ngồi phịch xuống ghế

_Wa, vui wa đi – Dương ngồi xuống cạnh nó

_Hừm, lo mà dọn đi kìa – anh nó cắt ngang

_Ơ hay anh làm cụt cả hứng – nó bực

_Thôi, mọi người cứ ngồi chơi đi để tôi làm cho – chị Năm lên tiếng

_Ko cần đâu chị để tụi em làm là đk rồi – anh nó lên tiếng rồi ra hiệu cho lũ quỷ kia đi dọn

Tụi nó thằng cầm chổi, người cầm cây lau nhà, kẻ cầm khăn lau đồ, nói chung là đủ loại cây lau... Vừa dọn cong vừa nghịch nữa chứ, nào thì té

nước, mỉa nhau vài câu là cầm chổi săn nhau toán loạn. Cái lũ này vừa dọn vừa bày (thế thì dọn làm gì ệt). Dọn từ 2 h chiều đến tận 5h chiều

tụi nó mới dọn xong, ặc! Dọn dẹp xong đứa nào đứa nấy mệt lử nằm luôn tại trận, vừa nằm vừa cười khùng khục như cái lũ vừa trốn viện.

_Nè Nhi! Tao thấy mày vs Huy cứ săn nhau chứ có dọn dẹp đâu

_Làm gì có! Mày ko thấy tao vừa chạy vừa lau à!

_Nói làm gì nó hả Dương, nó vs thằng Huy thì... – anh nó chen vô tặc lưỡi – người ta bảo iu nhau lắm cắn nhau đau mà? Nhỉ?

_Đứng đó! Đúng đó – Dương hưởng ứng

_Đứng cái con khỉ khô ý – Nó trề môi

_Tôi thấy cũng có phần đúng đấy chứ - hắn nói

_HẢ? – 4 cái miệng đồng thanh

_làm gì mà ngạc nhiên dữ vậy – hắn ngơ ngác

_quá ngạc nhiên ấy chứ - đồng thanh tập 2 rồi đứng lên bỏ đi tắm còn hắn và Nam đứng đấy

_Này! mày thích con nhỏ đó thật à – Nam nói nhỏ vs hắn

_Ko phải là thích! – hắn cười đầy tự tin nghĩ “Mà là yêu” rồi cũng bỏ đi tắm luôn làm Nam đứng đơ tại chỗ vì cái biểu hiện từ bé đến h hắn mới có một

lần.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ thì chúng nó lại tụ tập dưới phòng khách Nam vs Hân thì ngồi chơi game, anh nó đơn thân độc mã xem phim kinh dị, nó thì

nằm vừa nghe nhạc vừa cầm Ipad đok truyện, hắn vác cái lapop gõ lạch cạch.

hon ja ga a nin dul dul dul

ga su mi to lyo wa wa wa

ne ge

falling down

falling down

i ron na rin ne ge

hon ja ga a nin dul dul dul

ga su mi to lyo wa wa wa

ne ge

falling down

falling down

Nhạc chuông đt thoại

_Alo! – hăn nhấc máy

_.......... – đầu giây bên kia

_Đk rồi, cảm ơn ông – hắn tắ máy rồi nói to – hey – mọi người quay lại nhìn hắn – đi biển chơi ko

_Yeah – nó vs Dương hét – đi thôi

_Khoan – lũ đàn ông đồng thanh

_Gì nữa!

_Lấy đồ đã – đồng thanh tập 2

_Ờ nhỉ - đến lượt mấy nàng đồng thanh

Tập chung dưới phòng khách đồ đạc đầy đủ rồi lên đường ra sân bay, các anh đồ đạc chỉ vỏn vẹn mỗi anh một cái vali mà 2 chị thì phải đến 3,4 cai vali to ấy (chả viết đem cái gì đi nữa).

_Này! mấy cô đem cái gì mà lắm đồ đạc vậy? – hắn kinh ngạc hỏi

_Thế là ít đấy ba ạ, tôi chỉ đem vài chục bộ quần áo, khăn tắm, sữa tắm, kem chống nắng, đồ bơi,

$%#^*#

$** - nó tuôn một tràng

_Hả? – cánh đàn ông ngớ người, há hốc miệng nghe nó kể - lắm đồ dữ!

_Có cần phải đem đến vài chục bộ ko?

_Cần chứ, tắm xong thay nè, đi chơi thay nè, còn nhiều trò lắm, chơi xong phải thay chứ

_Ax, chịu cô rồi

_Đi thôi nào!

Cả lũ lên đường ra sân bay vs đống đồ đạc lỉnh kỉnh của nó và Dương.

Nội Bài 9pm

3 chiếc BMW đỗ cái xịch ngay trước cổng sân bay.

_Woa, thích quá, mấy tuần trước mình còn ở sân bay mà giờ lại gặp sân bay tiếp (ax) – nó ra khỏi xe

_Trời, pó tay cô luôn, ra sân bay mà cũng thích thế cơ à

_Kệ tôi chứ, liên quan gì đến anh hông mà khó chịu, hứ!

_Thôi thôi, hai người cứ gặp đâu là cãi đấy ko à! Cứ như là người iu ko bằng

_Cái gì – đống thanh tập 1

_Ai thèm iu của cô/anh ta – đồng thanh tập 2

_Ai cho cô/anh bắt trước tôi – tập 3

_Đó, tao bảo mà – Dương lắc đầu

_Hứ! – tập 4

_Thôi đi tụi bay vào trong đi ko muộn h đấy – anh nó kêu

Tất cả lần lượt đi vô trong còn Nam vẫn chưa hết shock bởi màn cãi nhau vữa rồi đứng đơ như tượng phải

Dương xáh cổ áo lôi vào mới đk. Tất nhiên rồi ai mà tin nổi người lạnh lùng như hắn hành động nhiều hơn lời

nói lại đi cãi nhau om tỏi một cách con nít đến vậy. Vào phía bên trong sảnh tiến về phòng chờ có đến hàng

trăm con mắt hướng về phía tụi nó, Ai biểu tụi nó chói loá quá làm chi. Các chị thì cứ đứng pụt máu mũi nhìn

mấy anh nhà mình, cái lũ đàn ông thì tớt hết nước miếng nhìn theo Dương, nó thì chả quan tâm hông thích

nổi bật nên kệ (hông thích nổi bật hay chị hông sáng đk như “người ta”)

Đi qua cửa xoát vé để vô phòng chờ vì nó và Dương đem nhiều đồ quá nên phải bỏ bớt lại nhờ người mang

về (chuẩn bị cho đã vào bây h phải bỏ lại gần hết), bây h nó vs Dương chỉ còn lại 2 cái vali đk mang đi vì

mang nữa sẽ quá tải, hix.

_Ai bảo các cô mang cho lắm vào bây h bỏ lại gần hết, sướng chưa – hắn chọc

_Hừ, kệ tụi tôi chứ, liên quan gì đến anh – nó cãi

_Thôi mày cho cái tai nó nghỉ ngơi chút coi – Dương chen vô

_Thôi kệ đi nó đang bồi dưỡng tình ảm mà – anh nó cũng chả kém

CỐC/CỐC

_Bồi dưỡng cái đầu anh – anh nó lãnh nguyên hai chưởng của nó vs hắn

_Ai! Đau hai đứa này. Làm gì mà nóng thế - anh nó ôm đầu

_Ngu thì chết, bệnh tật gì! – nó vs hắn đồng thanh

_Hai người tâm đầu ý hợp quá ta – Dương vỗ tay

_Tâm đầu ý hợp cái con khỉ khô – đt tiếp

_Đó đó, thấy hông – Dương nói tiếp

_Tại hắn/cô ta bắt trước tao/tôi – tập mấy rồi nhể?

_Biết ngay mà – Dương lắc đầu ngán ngẩm

_Ko thèm nc vs cô/anh nữa – má ơi, rốt cuộc là bn tập roài nè

_Ax! Ax! Dến đó mà vẫn còn trùng phùng đồng thanh – Dương pó tay

CHUYẾN BAY TỪ HÀ NỘI ĐI NHA TRANG SẼ KHỞI HÀNH TRONG 5’ NỮA (Đi trong nước thôi chứ biển nước

ngoài t/g chưa đk đi đâu)

Cả lũ tụi nó kéo nhau lên máy bay, (mọi người sem t/g sếp chỗ đk hông nhá)

Trông cùng là Nam đẹp zai nè, rồi đến Dương, đến nó, hắn và ngời cùng là anh nó. Ổn chưa?!

Vừa lên máy bay là hai chị nhà ta lăn ra ngủ chả biết trời đất là gì? Mà hai chị tính chọc tức hai anh xinh zai

bên cạnh thì phải. Mọi người có thấy 2 cô gái ngủ mà lại dựa vào nhau để ngủ hông? Nhưng mà đấy là ko có

ai bên cạnh thì đành vậy. Thế mà hai chị này lại ko thèm hai anh đẹp zai ngồi bên cạnh mà lại đi dừa vào

nhau để ngủ bao h. Mất sĩ diện đần ông quá, mọi người đi qua lại nói hai kia ko galant, ko chăm sóc bạn gái.

Ax! Thế là cùng một lần, một hành động, hai anh xinh zai nhà ta kéo ahi cô nàng tựa vào vai mình mà ngủ.

hớhớ!

_Này! Heo dậy đi – hắn lay người nó

_Trùi ui mama ak! để con ngủ chút nữa thôi mà – nó đẩy đẩy tay hắn thì đập phải cái gì đấy. “sao mà mịn thế

nhỉ?” Nó mở hé mắt, cái quái gì thế này, cái gối của mình biến thành hình dạng gì đây, khuôn mặt rạng ngời,

chiếc mũi dài thanh tú, lông mày hình cánh cung.... Ơ! Lạ thật! Là hắn – Trịnh Gia Huy, Nó vội vàng bật dậy

thì đập ngay đầu vào chiếc ghế ngồi phía trước.

_Ái! Đau – nó ôm đầu, lấm lét nhìn hắn “mình nhớ là đâu có dựa vào người hắn nhỉ? Ko biết ngủ đk bao lâu rồi

nữa, hix”

_Có đau lắm ko? – hắn sốt sáng. hắn vừa nói vừa đưa tay về phái trán nó, đưa tay xoa nhè nhẹ, nó thấy

lòng bạn tay hắn ấm lắm khác vs con người lạnh lùng hàng ngày cảu hắn. gương mặt hắn luk này chỉ cách nó

chưa đến nửa mét, mặt nó đỏ bừng tim đập thình thịch.

_Đỡ đau chút nào chưa? – hắn hỏi

_Hết...hết đau rồi – nó ấp úng trả lời rồi lấy vali xuống máy bay thật nhanh.

Nó ra đến cổng sân bay thì tụi bạn đã đứng sẵn đấy rồi, nó nhảy ngay đến chỗ Dương hỏi tới tấp

_Này! Sao mày dậy hông gọi tao nữa hả con kia? bạn bè vậy hả? mày thích chết hông hả? HẢ - nó xả một tràng

_Ầy! ầy! từ từ! đừng nóng thế? hạ hoả! – Dương quạt lấy quạt để - mát chưa?

_Mát cái đầu mày á! – nó cốc đầu Dương

_Ái! đau mày – Dương ôm đầu

_Biết đau sao còn dại hả? – nó vừa nói vừa nghĩ “tại mày mà tao xấu hổ muốn chết”

_Hì! Tao sr mày nha, mà ko đúng mày phải cảm ơn tao mới đúng chứ nhể, tạo đk ày thế còn gì nữa –

Dương cười hì hì

Anh nó vs Nam thì đứng diễn lại cái cảnh hắn xoa đầu nó luk trên máy bay làm nó ngại đến nước độn thổ

nhưng khổ nỗi ko độn đk. Hắn đi ra đúng luk đấy nhìn thấy cái cảnh anh nó vs Nam thì khẽ cười rồi liếc nó. Ai

gù! anh nè kinh!

Cuối cùng cũng đk giải thoát bởi... chiếc xe taxi. Tụi nó lên đường về khách sạn, 5 Sao tử tế nhá! Gần biển,

phòng rộng rãi, tiện nghi, sang trọng, wifi như đúng rồi, mỗi người một phòng, tự phục vụ. Nó mở của

phòng, xếp lại vali rồi bước ra ngoài ban công. Hôm nay trời thật đẹp, gió ko mạnh mè chỉ nhẹ nhàng luồn

qua mái tóc dài và mượt của nó, tiếng sóng biển vỗ rì rào, ánh trắng lắt lói trải dài trên mặt biển, bãi cát. Khẽ

ngồi trên chiếc ghế tựa, nhâm nhi tách trà nóng hổi nó thấy lòng mình nhẹ bẫng, thanh thản vô cùng, nó

muốn thời gian mãi như vậy để ko còn lo âu, buồn phiền. Khẽ nhắm mắt tận hưởng ko khí này mà môi nó khẽ

cong lên nở một nụ cười. Hắn đứng ở ban công phòng bên cạnh ngắm nhìn nó mà thấy sao bình yên quá vậy.

_này! dậy đi mặt trời khuất núi rồi

_Hả? – nó bật dậy vì nghe cái câu “mặt trời khuất núi” nó tự nghĩ răng mình ngủ muộn thế cơ ak

_Hì! Đùa thôi mặt trời còn chưa lên đâu

_Thế mà gọi tôi làm gì – nó cau có

_Ngắm mặt trời mọc

_Hử? – nó hơi ngạc nhiên rồi nói – đợi tôi một chút

Nó đứng dậy đi làm vscn, thay đồ rồi bước ra ban công nơi hắn đang ngồi vs hai tách trà. Nó đưa cho hắn

một tách rồi ngồi xuống bên cạnh.

Yên lặng

Yên lặng

Và...

_Cô/anh... – đồng thanh

_Anh nói trước đi – nó nói

_Ukm, cô... thích uống trà – hắn hỏi

_Đó là sở thích của tôi và cũng là thói quen uống trà mỗi sáng – nó nhấp một hụm trà

_Cô có vẻ trầm tĩnh hơn so vs cái thái độ bướng bỉnh hằng ngày – hắn khẽ cười

_Chẳng có gì to tát lắm tôi chỉ thay đổi theo từng trường hợp tôi cần phải là một người như thế nào thôi – nó tiếp – ví dụ như bây h là luk cần sự yên tĩnh chẳng hạn, tôi thích vậy.

_Cô làm tôi hơi bất ngờ đấy – hắn thấy mình chẳng hiểu gì về nó cả

_Con người mà ai cũng vậy, ẩn sau bộ mặt hàng ngày có thể có những gương mặt khác, trầm hơn, vui hơn,

hay thậm chí là những nỗi buồn man mác ko ai có thể hiểu đk.

_Thôi, bỏ đi, đừng nói mấy cái này nữa – hắn ko thích gì mấy cái bộ mặt trầm tĩnh này của nó

_Hừm! Đời là vậy mà

_Cho tôi xin! Cô nói vậy tổn thọ đấy

_Hì! Mà anh vô đây kiểu gì vậy? Tôi thấy cửa vẫn khoá mà

_Tôi sang đây từ chỗ này này – hắn chỉ tay về ban công phòng hắn

_Phòng cảu anh ak?

_Uk

_Ủa, tôi tưởng đấy là phòng Dương

_Phòng của Dương cạnh phòng Nam, đối diện phòng cô. Mà cô biết chuyện gì chưa?

_Chuyện gì cơ?

_Chuyện của Dương vs Nam ý

_Là sao?

_Hai người này là một đôi – hắn vừa dứt lời nó hét toáng lên

_Cái gì cơ? – nó shock

_Bé mồm thôi, làm gì mà hét to dữ vậy

_Anh nói lại xem nào? Dương vs cái tên lắm chuyện đó là một đôi

_Ờ - hắn dật đầu

_Thật hay bỡn

_Nhìn mặt tôi giống đang bỡn lắm ak?

_Ko đk, Cái tên lắm chuyện đấy có gì hay ho mà Dương lại thích hắn nhể?

_Thì họ êu nhau là việc của họ ai cấm đk

_Hix! Dương ơi! khổ thân mày, zai trân đời này đâu phải tuyệt chủng đâu mà lại đi theo hắn! Dương ơi!

_Cô cứ làm như bạn cô đi vào chỗ chết ko bằng

_Còn hơn cả thế ấy chứ

_Thôi! Làm ơn đi, cô làm gì có quyền can hệ vào đời tư của họ

_Ừ thì....

_Đó nên kệ họ đi

_Nhưng Dương là bạn tôi mà

_Cô thử để yên vậy một thời gian xem nào, nếu họ hạnh phúc thì ko nói làm gì nhưng nếu Dương đau khổ

hơn thì luk đấy cô hạng can thiệp vào

_Haizzzz! Nghe anh vậy

_Đó nghe từ đầu phải ngoan hông – hắn xao đầu nó

Thịch thịch tim nó đang đập cực nhanh, mặt đỏ ửng vội quay mặt đi chỗ khác đánh trống lảng

_Uống trà đi nguội hết rồi

Hắn chỉ cười, chỉ cười thôi

_Bây h đi đâu đk nhể? – nó vuốt cằm

_Đi tắm đê – Dương phát biểu

_Cũng đk đó – Nam nói

_Bênh nhau quá ha – nó lườm Nam

_À...Ừ thì... – Nam gãi đầu

_Nay! Này! Mày bắt nạt ck tao hử? Đập cho cái bây h – Dương nạt

_Ơ...Mày trọng sắc khinh bạn a!

_Ừ...thì...thì...tao...tao – Dương lắp bắp

_Này! Đừng có ức ng` quá đáng nha – Nam che Dương

_Hứ, hai người kinh thật đấy

_Thôi, thôi đi tắm nè – anh nó can

Tụi nó kéo nhau ra bãi biển, eo ơi hai nàng nhà ta phải là nghịch như quỷ, các anh thì cứ ngồi ghế trên bãi

chơi thôi ak. Hắn vs Nam thì xem nó vs Dương đùa còn anh nó gọi là ngồi nhưng thực chất là ngồi tán gái! Ui

chao nó bị chuột rút rồi, hix lại đang ở chỗ sâu nữa chứ, nó tiêu mất thôi, hắn là người nhìn thấy nó bị chuột

rút liền nhảy xuống bơi qua chỗ nó. Nó đk một bàn tay ẵm đi nhưng KO PHẢI LÀ HẮN. Là Vũ đó bà con (t/g

nói bỏ Vũ nhưng để Vũ ra đi ảm đạm quá nên cho cậu ta vay một cảnh vậy, hì) Hắn thấy hơi hụt nhưng cũng

kịp nhận ra và theo nó lên bò coi nó có sao ko, may mà có người cứu kịp chứ hông thì nó die thật rồi.

_Này! Sao mày lại ở đây – anh nó hỏi Vũ

_Ak! Đi chơi chút ý mà, mày cũng đi chơi đấy thôi, thế mà ko gọi ae

_Hì, tụi tao đi chơi chút chủ yếu là cho con nhóc kia đi chơi ý mà

_Nhóc Nhi đó hả? Mà đã khoẻ hẳn chưa vậy?

_Nó khoẻ hơn trâu ấy chứ

_Em đỡ chưa vậy – Vũ quay qua hỏi nó

_Tôi đỡ rồi, cảm ơn anh

_Hì, vậy đền ơn anh đi

_Hả? Đền gì

_Ukm – Vũ nói nhỏ vào tai nó – Cho anh vay em một buổi tối nhá?

_Hừm, cũng đk dù sao tôi cũng chẳng bận gì

_8h tối nay nha, anh sẽ gọi điện báo cho em. Tao về khách sạn đây, bye nha – Vũ vỗ vai anh nó

_uk, bye

Sau khi Vũ đi thì hắn hỏi nó

_Anh ta nói gì vậy?

_Mắc mớ gì tới anh hông?

_Ầy! Nhi ak ng` ta lo ày đấy – Dương chen vô

_Làm... gì có – nó đỏ mặt – tao về khách sạn nghỉ đây

Nó bỏ đi, hắn thì thấy khó chịu, rồi cũng dứng dậy về khách sạn, tụi kia thì lắc đầu pó tay cái đôi này, người

ta nói “người ngoài cuộc sáng dạ hơn người trong cuộc” thế mà tụi kia chả sáng dạ hơn đk cái gì thôi thì để

“người trong cuộc” tự giải quyết vs nhau vậy “người ngoài cuộc” thì... đứng xem.

7h30 pm

Ru...Ru...Ru nó có tin nhắn

“8h Anh đợi em trước cổng khách sạn” Là Vũ. Ông này cũng đk đấy chứ, báo trc để ng` khác chuẩn bị chứ ko

như ng` khác đùng cái nói là làm liền ko đợi chờ gì cả. Nó cũng ko ăn vận quá phức tạp, đơn giản chỉ áo

phồng quần jean ngố, đi đôi giày thể thao là xong. 8h đúng nó có mặt trc cổng khách sạn, xuống tới nơi nó

đã thấy Vũ chờ sẵn đấy rồi, hôm nay Vũ rất đẹp zai a, mấy cô đi lại cứ chỉ trỏ xì xầm “hình như đợi người yêu

thì phải” rồi “ước gì mình đk là cô ấy”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 5 - End

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Chương 4