Mọi người trong canteen choáng, chưa bao giờ hắn nói nhiều đến vậy, lại còn đi cãi nhau nữa chứ. Chuyện lạ! Lũ con gái trong trường nhìn nó bằng ánh mắt căm ghét. Cũng đúng thôi một con bé mới vào trường chưa đến 1 tuần lại có thể **** bới Nguyễn Hoàng Khánh Duy-hotboy khối 12, cãi lộn với Trịnh Gia Huy-hotboy khối 11, bây giờ thì đk ngồi cũng bàn với một hotboy khác mới vào trường-Lâm Thiên Vũ. Má ơi! Xung quanh nó toàn zai đẹp, zai xinh. Đã có nam rồi nữ cũng có luôn, là bạn thân của nó Hoàng Thuỳ Dương-hotgirl khối 11. Đó thấy chưa toàn những người nổi tiếng lại còn xinh, đẹp, học giỏi, thuộc hàng “hot” luôn. Ai mà chả tị vs nó chứ. Có vẻ như cuộc sống của nó trong trường sẽ ko thanh bình cho lắm. Nó sẽ có nhiều đối thủ đây!

Nhà nó lúc 8h tối

Sau khi ăn cơm xong nó lại thực hiện nghĩa vụ xem TV, chơi (nó ko phải học mà). Đang xem TV thì anh nó nhảy vô hỏi.

_Ê, mày vs thằng Huy là loại quan hệ gì đây

_Bồ - nó lơ đễnh chả lời

_HẢ??????? Bồ, mày bị điên rồi – anh nó hét toáng lên

_Anh bị giở ng` à, tự dưng hét toáng lên – nó khó chịu

_Lại còn nói mày bị điên mới làm bồ thằng đấy, mấy bữa nó đá cho lại lăn ra mà khóc lóc than trời nhá – anh nó xổ một tràng

_Ơ hay, anh chưa nghe nội dung làm sao mà lại quát em hả, em nói iu hắn bao h, em bảo em khóc bao h, em làm bồ “thật” của hắn bao h, hả, hả, hả? – nó cũng xổ một tràng

_Ơ... – anh nó ngớ ng` - mày bảo bồ thật là sao?

_Đầu óc anh bị ji` thế, ko phải bồ thật tức là bồ giả đó

_Là thế nào, ko hỉu

_zời ơi, hắn nhờ em làm bạn gái để qua mặt pama hắn, hỉu chưa

_Ờ, hỉu oài, nhưng tại sao lại là mày mà ko phải đứa khác, còn nhìu đứa xinh hơn mày ối mà

_Ờ ha, cái này em cũng ko rò tại sao lại lè em, thôi mai hỏi hắn sau – nó gãi đầu (pó tay chị này lun).

_Má ơi, chịu mày rồi – anh nó kí đầu

_Ơ hay sao kí em

_Lại còn hỏi, tại mày very stupid nên phải làm thế - anh nó cười đểu

_Anh đi chết đi – thế là anh em nó rượt nhau khắp nhà (anh em nhà này vui ghê ha).

Sáng hôm sau 7.00am

_Thưa pama con đi học – anh em nó đồng thanh

_Ừ, đi cẩn thận nha con

_Dạ - đồng thanh tập 2

Đến trường nó hứng đủ loại ánh nhìn, ngưỡng mộ có, ghét có, quý có, tức giận có,... Nó thầm than tròn lòng “zời ơi con có làm gì nên tội đâu mà phải chịu cái cảnh này chứ”. Vừa lên đến cầu thang thì nó gặp phải tụi con gái khoảng 10 đứa ăn mặc khá sành điệu, nó đoán là dân quậy. Một con nhỏ lên tiếng

_Ê, con nhỏ kia có giỏi thì theo tụi tao

_Tại sao tôi phải theo mấy người, mấy ng` là cái gì mà tôi phải nghe

_Ơ, con nhỏ này đk – nói rồi con nhỏ kia ra dấu cho bọn còn lại và...

Nó tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh, cái nhà có vẻ khá cũ kĩ, lại nhiều đồ đạc chắc đây là nhà kho. Nó bị chụp thuốc mê và đk mang tới đây. Nó định đứng dậy mà ko thể nào đứng đk. Hiện tại chân nó đan bị trói chặt, tay cũng vậy, hoàn toàn ko thể cử động đk. Đúng lúc ấy nhà kho bật mở, tụi con gái chặn đường nó bước vào.

_Tỉnh rồi à – con nhỏ này có vẻ là chị hai

_Tại sao mấy người đưa tôi đến đây

_Lại còn hỏi đk à, lý do mày phải là ng` rõ nhất chứ

_Tôi chả liên quan gì đến mấy ng` cả, thả tôi ra

_Đâu dễ vậy đâu, bắt xong rồi thả ra mà chưa làm gì thì uổng lắm. Tụi bay lên.

_Từ từ đã cho tôi biết lý do

_cũng đk, ày biết lý do cho nó đỡ thắc mắc. Lý do là mày đk gần anh Duy, anh Huy, ngay cả hotboy ms vào mày cũng ẵm luôn

_Hừ, tưởng gì, tòn một lũ dại trai. Mấy ng` nghĩ làm thế này thì họ sẽ iu mấy ng` à? Đúng là suy nghĩ điên khùng

_Con này chết đến nơi còn mạnh miệng gớm nhỉ, tao ko càn họ iu tụi tao chỉ cần ko ai đụng đến hị hay thân thiết vs hị là đk. ko nói nhiều nữa, đánh nó cho tao.

Thế là tụi kia lao vào oánh cho nó bầm dập (khổ thân con pé, thứ lỗi cho t/g nha Nhi). Nó mệt lử rồi thiếp đi. Tụi kia thì bỏ về để một mình nó trong đấy.

Nó mất tích đk 2 ngày rồi hắn và anh nó, Vũ, Dương nữa đi tìm nó khắp nơi lục gần tung cái thành phố này rồi. Hắn lo muốn chết luôn, tim thắt lại. “Đau, đau lắm” nó đã đi đâu rồi chứ, nó có biết hắn lo cho nó lắm ko, tại sao đi mà ko nói 1 tiếng ( bị bắt sao mà báo đk). Hắn tìm nó ngày đêm, chỉ mong tìm đk nó thật nhanh thôi. Giờ thì hắn đã hỉu mất đi ng` mình iu cảm giác ra sao rồi.

Nó tỉnh dậy, cả người đau ê ẩm, vết thương chưa đk chữa lành đàng thấm sâu vào người nó đau nhức. Nó đã bất tỉnh nhân sự đk hơn một ngày

trời (tại bà này khoẻ nên vầy chứ người bình thường bị đánh xong chả lăn đùng ra bất tỉnh cả tuần chứ ít gì). Một mình nó nhốt trong cái nhà kho

ẩm mốc này - nó sợ - sợ cái quá khứ kinh khủng đó lại tiếp diễn với nó. Ngồi gọn trong góc nó mà nước mắt nó lăn dài. “Sao chổi đáng ghét cứu tôi

với” nó không thể nói nổi nữa rồi, kiệt sức và mệt mỏi khiến nó tuyệt vọng và đau khổ. Đúng lúc ấy......

Nó tỉnh lại, ngơ ngác nhìn xung quanh căn phòng – một căn phòng trắng tinh. nó nghĩ “ko lẽ mình đang ở trên thiên đàng” “vậy là mình chết rồi

sao?” “hix... sao mình chết sớm vậy nè”. Cửa phòng bật mở.

_Em tỉnh rồi (ặc. mới có tuần mà thay đổi dữ vậy) – hắn giật mình. Nó nằm mê man cả tuần trời, ngày nào hắn cũng túc trực bên cạnh chăm sóc nó.

Ko dời nó tý nào (trừ luk đi WC à nha) mặc cho pama hắn và nó có khuyên thế nào hắn cũng ko chịu vì nó bị như vầy là do hắn gây ra mà.

_Bác sĩ – hắn gọi

Sau khi kiểm tra cho nó bác sĩ bước ra nói vs hắn vài câu rồi hắn trở lại vào phòng. Nó ngủ mất tiêu rồi. Hắn bước đến bên nó khẽ vuốt mái tóc rồi

đặt lên trán nó một nụ hôn. Đúng lúc ấy pama nó và hắn, anh nó, Vũ và Dương bước vào.

_Cô bé tỉnh rồi à – pama hắn hỏi

_Dạ, cô ấy tỉnh rồi nhưng đang ngủ

_Tỉnh là tốt rồi, ta có việc về trước nha – pama hắn và pama nó ra về

_Nó tỉnh lúc nào vậy – anh nó hỏi

_Sáng nay, lúc đi VS vào thì thấy cô ấy tỉnh rồi

_Tỉnh lại là tốt, nó mà nằm đấy nữa chắc còn đường xuống hố quá

_Anh về nghỉ đi để tụi tôi ở đây đk rồi – Dương lên tiếng

_Ukm, tôi về tắm rửa chút rồi tôi vào – hắn gật đầu

Hắn vừa về thì nó dậy.

_Nhi, mày tỉnh rồi, mày làm mọi ngườ lo quá – Dương mừng rỡ

_Ukm, sr tao cũng đâu có muốn thế - nó nhìn quanh phòng kiếm hắn nhưng ko có thấy, nét mặt nó thoáng buồn

_Kiếm chàng hả? Vừa mới về nghỉ rồi, ông ở bên mày cả tuân rồi đấy – Dương cười gian

_Đâu... đâu có đâu – nó lúng túng

_Thôi, ăn gì ko tao mua cho? – Dương hỏi

_Nhắc mới nhớ, tao đói quá rồi, mua đồ ăn đi mua gì cũng đk – nó nhăn mặt

Vũ từ nãy h vẫn im lặng, quan sát những biểu hiện của nó, nét mặt buồn rười rượi, cười khổ “tôi cũng quan tâm em như hắn cơ mà tại sao em lại ko dành tình cảm cho tôi”. Rồi đứng dậy ra khỏi phòng. Anh em nó lại ngồi chí choé vs nhau đến lúc Dương mua đồ ăn về.

_Này, của mày nè! – Dương đưa cho nó bịch đồ ăn

_Thanks mày nha! – nó nhận lấy cái cái bịch đồ

_Từ từ thôi kẻo nghẹn mày – Dương vỗ lưng nó

_Đói lắm rồi, ko ăn gì cả tuần nay chịu sao nổi – nó phụng phịu

_Ukm, ăn đi cho khoẻ - Dương tán thưởng (ăn vừa thôi ko thành heo thì tèo).

Sau khi chén xong đống đồ ăn Dương đem về thì nó lăn quay ra ngủ (chị này suốt ngày ăn vs ngủ cẩn thận ko phát phì đấy)

Tất cả mọi ng` ra về để nó ngủ cho yên. Hắn sau khi về nhà tắm rửa, ăn cơm là lại vào viện tiếp(anh này cho đáo à nha). Vào phòng thì nó đang ngủ rồi, hắn hơi bùn chút vì từ lúc nó tỉnh hắn chưa nói chuyện vs nó đk câu nào.

Nhẹ bước đến bên cạnh nó, khẽ vuốt vài sợi tóc trước trán hắn thấy lòng mới thanh thản làm sao. Khẽ thì thầm

_Cảm ơn em vì đã tỉnh lại, nếu em ko tỉnh có lẽ tôi sẽ xuống tận âm phủ để lôi em về đấy (kinh). Xin lỗi em về tất cả những gì tôi đã gây ra cho em, xin lỗi vì ko bảo vệ đk em, xin lỗi vì đã để em thành ra như vậy. Xin lỗi em về mọi thứ, chắc em ghét tôi lắm nhỉ? Vì tôi mà em thành thế này mà...

_Tôi ko ghét anh! – nó cắt ngang

_Em...em tỉnh lúc nào vậy – hắn ngớ người

_Từ lúc anh đến – nó tỉnh bơ

_Vậy mà bây giời mới dậy là sao?

_Tại anh làm tôi mún ói, hết sức chịu đựng rồi nên phải ngăn anh lại trước khi tôi ói hết đồ ăn và còn lại cái

bụng đói meo

Hắn gật nhẹ - vậy ngủ tiếp đi

_ko, anh làm tôi tỉnh rồi ko ngủ lại đk nữa trừ khi cho tôi ăn hay chơi ji` đó mới ngủ tiếp đk

Hắn phì cười – vậy để tôi đi mua đồ ăn cho em – hắn đứng dậy nhưng bị nó kéo lại

Nó khẽ lắc nhẹ - ko ăn đâu vừa ăn lúc nãy no rồi, ăn nữa chắc thành heo quá

_Lo ji`, cô vốn là heo mà – hắn chọc (quay phắt 180o vs cái thái độ quan tâm lúc nãy)

_Anh mún chết hả? – nó hét

_Này, cô có phải bệnh nhân ko vậy,hét ji` mà to thế

_Ờ, nói bé là đk chứ gì, xì – nó trề môi

_vậy bây h làm gì để cô ngủ nè

_ko mún ngủ, hay là... – nó vuốt cằm – cho tôi đi chơi nha!

_Hả, cô có vấn đề về thần kinh à, đang bệnh thế này đòi đi chơi mà bệnh viện có cho đi đâu mà đi

_ko cho thì chốn viện bữa chơi coi sao – nó hểnh mũi lên

_ko đi, cô mà bị sao nữa chắc tôi chết á

_Cho tôi đi đi mà, nằm cả tuần zời, chân tay ko đk vận động bực lắm

_Ko là ko, bực cũng phải chịu

_Đi mà, pleaseeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeeee!

_But I don’t think so!

_Zời, bực anh quá, ko cho đi thì tôi tự đi – nó nhảy cái “phóc” xuống giường đi thẳng ra cửa

_Này, đợi đã đi thì đi làm gì mà .... – hắn chạy theo

Hai đứa nó đi trong hành lang bệnh viện mà cứ lén lén lút lút, ai nhìn vào ko hiểu nhầm là trộm mới lạ.

_Tại cô hết đấy, tự dưng đòi đi chơi. Nhìn xem bây h có khác gì thằng ăn trộm ko - hắn gắt nhưng nói nhỏ

thôi ko có người biết thì chết

_Ai bắt anh đi theo tôi làm gì tôi mướn anh phải đi à

_Hừ, cô tưởng tôi muốn hả, ko đi theo nhỡ cô lại thế nào nữa thì tôi chết à

_Ai bắt anh chịu gì đâu, tôi làm tôi tự chịu chứ bộ

_Nhưng tôi là người nhận trông cô nè, cô mà làm sao tôi cũng vậy luôn á

_Có ai bắt anh trông tôi đâu nhể?

_Thế thì thôi, tôi đi về - hắn đứng dậy đi

_Xì, cứ đi đi tôi ko cần nhá – nó nói nhỏ

Một lúc sau nó vẫn đang mò lối ra thì có cảm giác như đằng sau có người nó quay lại thì............

_Á – nó hét

_Trời ơi, làm gì vây, bé mồn thôi ko y tá nghe thấy bây h. Mà thấy tôi cô ghét như gặp ma vậy

_Còn hơn cả ma ấy chứ, nhìn anh giống quỷ lắm – nó cười đểu

_Cô... đợi đấy!

Đứng trước cổng bệnh viện nó vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài

_Thoải mái thật đấy

_Thoải mái quá ha?

_Tất nhiên r...rồi – nó ngớ người quay lại thì gặp ngay Dương đang đứng lù lù sau nó

_Á! Mày làm tao sợ chết khiếp – nó giật mình

_Mày hay quá ha. vừa mới tỉnh mà đã trốn đi chơi, tội này đáng đánh

_Zời, tao đi chơi chút thôi mà, nằm cả tuần zời ê ẩm cả người rồi

_Ko đk đi đâu cả, mày về phòng đi ko tao gọi bảo vệ lôi cổ mày đi đấy

_Đừng mà, Dương ơi nể tình bạn bè cho tao đi chơi chút đi mà, ở hoài trong phòng chán lắm rồi

_Chán gì mà chán hả? Laptop để làm gì? Ipad, Iphone để làm gì? 3G, GPRS để làm gì? hả? HẢ? – Dương tuôn

một tràng

_Hix, nhưng trải nghiệm thực tế vẫn hơn mà – nó cố nài nỉ

_Đợi sau khi mày khoẻ hẳn thì nói đến thực tế sau nhá

_Tôi bảo ko đi thì ko nghe bây h rắc rối chưa – hắn nói nhỏ

_Hừ, anh gọi cho nó hả

_Đâu có đâu chỉ là nhờ sự trợ giúp của người khác thôi mà – hắn tỉnh bơ

_Đợi đấy anh sẽ biết tay tôi – nó lườm hắn một cái toé lửa rồi nhìn Dương thái độ quay 180o – Dương

ơiiiiiiiiiiiii! cho tao đi chơi chút thôi mà mày. Đi mààààà! – giọng ngọt sớt

_Chút thôi cũng ko đk, đi về phong đi ko tao thông báo vs bệnh viện mày trốn viện thì tự biết hậu quả nhá –

Dương đe doạ

_Hix... Lên thì lên – nó lếch cái thân lên phòng bọn hắn đằng sau đứng bụm miệng cười

Lên đến phòng nó nằm cái “phịch” xuống giường

_Làm gì mà bực bội thế - Dương hỏi

_Hừ, đợi đến lúc ra viện tao sẽ tính sổ vs mày

_Đk, tao sẽ đợi ngày đó nhưng bây h thì nghe tao hỏi đây

_Hả? hỏi gì?

_Ukm, nghe nè – Dương hắng giọng – Thay mặt những người chưa biết rõ vụ việc này tôi – Hoàng Thuỳ

Dương xin đk chất vấn....

_Vào để luôn đi mày vòng vo hoài à – nó chặn họng

_Ơ hay chủ toạ đang nói ai cho xen ngang vậy hả? tăng mức phạt bây h

_Zời ạ, có gì nói mau coi mày, sốt ruột

_Rồi vào đề luôn đây. Nghe cho kĩ nè

_Ok

_Tại sao mày giấu thân phận của mày?

_Hả?

_trả lời đi

_Cái này... cái này... khó nói lắm

_Khó cũng phải nói, hôm này mày mà ko nói chết vs tao

_uk thì tao ko thích bám váy ổng thôi

_hả? gì cơ? ko thích bám vấy ổng? mày nói hay nhỉ?

_Chuyện tao mà – nó tự đắc

_Mày có bị thần kinh ko? Vì chuyện mày giấu thân phận mà thành ra nông nỗi này đấy? mày xem lại đi –

Dương quát

_Kệ tao, chuyện tao tao lo liên quan gì đến cái này

_mày nói thế mà nghe đk à? mày có biết mọi ng` lo ày lắm ko hả? – Dương nói rồi bỏ ra ngoài

_Hừm! Tôi thấy cô nên nghe Dương thì hơn – nhân vật lâu nay chưa xuất hiện h đã tái xuất giang hồ rồi đây.

Đó chính là “hotboy lắm chuyện” – Vũ Hoàng Nam.

_Ơ, anh tới từ bao h vậy?

_Tôi tới cùng Dương, tôi thấy cô nên nghe Dương nói ọi người biết đi, giữ gìn sức khoẻ nhá! Bye! – Nam

nói rồi cũng đi luôn

_Hơ, là sao nhểy?

_Cô nên nghe Dương – hắn lên tiếng – vì an toàn của cô thôi

_Ko sao đâu, tôi ko muốn quá khoe khoang – nó thở dài

_Cô bị điên rồi, vấn đề ko phải là khoe khoang mà là vì cô kìa! – hắn cáu

_Ko có gì đâu, tôi sẽ tự lo ình

_Cô... tuỳ cô thôi nhưng cô nên biết mọi người lo cho cô lắm đấy, hãy nghĩ đến ng` thân xun quanh cô họ

quý mến cô như vậy hki chứng kiến cô bị đánh bầm dập họ còn đau hơn cô nhiều!

_Vậy, anh nghĩ ai là người đau nhất – nó ngẩng mặt nhìn hắn

_Hở? – hắn ngớ ra

_Thôi kệ đi, ko nói nữa! Tôi ngủ đây – Nói rồi nó kéo chăn rồi ngủ luôn bỏ lại hắn vs mớ suy nghĩ rối tung, phức tạp.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tôi Yêu Anh Mất Rồi, Tên Sao Chổi Đáng Ghét Chương 3