Sáng thứ hai đầu tuần nên xe buýt đông nghịt người.

Tôi cố chen chân lên xe sau Chanyeol. Cái ông chú này to quá cứ chắn không cho tôi vào hẳn bên trong. Tôi bị mắc kẹt ở gần cửa, rõ ràng ông ta cố tình chặn tôi không để tôi vào.

Tay tôi bị kéo bất ngờ, cả người tôi bị lôi cả vào bên trong và ông béo đó bị đẩy ra. Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Chanyeol đang cầm cổ tay mình. Hoá ra là hắn...

Tôi định bỏ tay ra thì lại bị Chanyeol kéo lại một chỗ trống gần cửa sau, để tôi đứng trong đó còn anh ta đứng đối diện, một tay cầm vào khung sắt, tay kia bám vào ghế... hình như là muốn chắn cho tôi...

Lưng Chanyeol bị mọi người chen lấn xô đẩy đủ kiểu mà vẫn không lên tiếng nói câu nào.

Tôi cũng giữ im lặng ngây người nhìn... khuôn mặt Chanyeol ửng hồng vì nóng nhưng nét mặt không hề khó chịu.

"Hôm nay có lẽ ...cảm ơn anh,Chanyeol !"

Trên lớp có giờ dạy nấu ăn,hoạt động này rất thích, ở Trung Quốc chẳng mấy khi có dịp được học nhiều cái hay như này.

- Lần này chúng ta sẽ phân nhóm để cùng thực hành nấu,mỗi nhóm là một trai một gái.Các bạn nữ hãy giúp đỡ các bạn nam một chút !

Cô giáo nói và bắt đầu phân chia nhóm.

- Chanyeol, em sẽ cùng nhóm với ai?- Cô hỏi đến lượt hắn.

Cả lũ con gái dơ tay lên rất quyết liệt.

- Sao nhiều người thế này? Vậy thì Chanyeol, em muốn cùng nhóm với ai?

- Baekhyun.

Gì chứ? Sao lại là tôi?

Tôi quay sang nhìn hắn đầy khó hiểu. Cô giáo và cả lớp cũng không ngoại lệ...

- Em muốn cùng nhóm với Baekhyun sao? Nhưng...

- Có gì khó hiểu đâu? Tất cả các bạn nữ đều đủ nhóm với các bạn nam rồi. Chỉ còn mỗi em với Baekhyun thôi.

- Oh~ Cũng phải! Vậy Baekhyun! Em cùng nhóm với Chanyeol nhé!

- Hả? Sao phải thế hả cô?- Tôi giật nảy mình nói to.

- Thôi không nói nhiều nữa. Dù sao thì cũng đủ nhóm rồi. Chúng ta bắt đầu thôi - Cô cười nói

Cả lớp lập tức nhốn nháo hết cả lên.

- Thật vô lý mà !- Hyun Ly tức tối nói.

Ngàn lấn em muốn nói rằng: Tại sao cô lại đối với em như vậy? Kiếp trước em đắc tội gì với cô cơ chứ ?"

Tôi ngồi cắn răng chịu đựng những lời bàn tán.

Phòng thực hành nấu ăn ở dưới tầng một, tôi đi chung với Kyung Soo xuống đó.

Vào đến bên trong tôi và Chanyeol dùng bàn thứ 3 dãy - trung tâm của lớp đấy. Nguyên liệu đã được chuẩn bị đầy đủ cho từng bàn chỉ việc bắt tay vào nấu thôi.

- Này... anh có biết nấu không đấy ?-Tôi hỏi Chanyeol

- Còn cậu ?

- Có biết một chút... nhưng tôi đang hỏi anh cơ mà ?

- Vậy sao cậu còn trả lời ?

- Anh...

"Thôi bỏ đi, nói chuyện với loại quái vật này càng nói bị thiệt."

Yêu cầu của cô giáo hôm nay là làm một món xào.

- Cậu làm trứng cuộn đi kèm còn tôi làm món xào chính.

Chanyeol vừa nói vừa bắt tay vào làm luôn.

- Anh đang chỉ đạo tôi đấy hả ?

Tôi vẫn đang phân vân không biết có nên làm theo lời hắn hay không ?

- Còn không mau làm thì sẽ nhận điểm F đấy.

- Hả? Ờ tôi làm ngay.- Tôi cuống cuồng bắt tay vào làm.

Park Chanyeol hắn ta cũng không phải một tay vừa đâu, thái hành rồi cắt tỉa đủ các loại rau quả. Sao đến cả nấu hắn cũng giỏi chứ?

Sau khi chuẩn bị xong mọi nguyên liệu tôi bắt đầu làm trứng cuộn

Đầu tiên là xào thịt rồi tráng trứng cuộn với rong biển. Tôi cắt trưng ra thành miếng nhỏ hình chữ nhật đặt vào chiếc đĩa hình vuông. Nhìn miếng trứng màu vàng ở giữa có màu xanh rêu của rong biển tạo thành dòng xoáy thật sự rất đẹp.

Chanyeol cũng đã xào xong vào bày biện trên chiếc đia hình thoi.

- Ok. Xong rồi.- Tôi vỗ tay.

- Cậu thích đến thế cơ à ?

- Ừ~ tôi thích nấu ăn ! Chẳng lẽ anh không thích?

- Không. Tôi chỉ học để bản thân giỏi được mọi thứ thôi.

- Giỏi được mọi thứ? Thế cũng có thể nói là hoàn hảo.

- Tuỳ cậu nghĩ.

- Anh... sẽ không thể nào hoàn hảo được đâu, trên đời này làm gì có ai hoàn hảo cơ chứ.

Tôi nói với hắn một cách nghiêm túc.

- Tôi có nói là mình hoàn hảo chưa?

- Anh... tôi cũng chỉ làm góp ý thôi, anh nghĩ thế nào chả được.- Tôi quay ra chỗ khác, cái con người này đúng là chưa thấy được khuyết điểm nào quá đáng cả.

Cô giáo bắt đầu đi kiểm tra từng bàn một.

Lớp này đúng là ít người khéo tay. Nhóm thì mặn quá,nhóm thì còn hơi sống... nhìn lại có vài nhóm là làm tốt.

Đến nhóm tôi cô có vẻ rất hài lòng.

- Chắc là sẽ được điểm cao rồi.- Tôi lẩm bẩm.

- Cậu mà cũng tự tin vậy hả?- Chanyeol cúi xuống hỏi tôi,nói bé thế mà hắn vẫn nghe thấy.

- Xì !- Tôi không trả lời mặc kệ hắn ta.

Cô chấm xong, bọn con gái liền xông vào đĩa xào của Chanyeol tranh nhau ăn, để lại mỗi trứng cuộn của tôi.

"Tại sao không ăn của mình,cũng ngon lắm chứ."

Đã thế còn thi nhau khen ngợi nào là "Chanyeol oppa giỏi quá",hay "sunbae là số một"...

Chỉ khổ thân món trứng của Byun Baekhyun này thôi!

Dọn đồ xong tôi đứng ăn đĩa trứng của mình, không thèm động đến một cộng rau nào của Chanyeol, mà cũng chẳng còn để mà động.

Tôi lấy đũa gắp tiếp một miếng nữa nhưng chưa kịp ăn thì đã bị cướp.

- Để xem nào___

Chanyeol vừa nói liền kéo miếng trứng từ tay tôi đưa lên miệng.

"Giật cả mình!"

Bỗng dưng hắn cười. Cái này là khen hay chê đây?

- Thấy thế nào? Có được không?- Tôi vội hỏi.

- Ngon thì ích gì? Cũng chỉ có mình tôi thưởng thức thôi mà.

Hắn vỗ vào đầu tôi .

- Anh không thể nói nghe dễ chịu hơn hả? Đồ nhàm chán !

- Nhàm chán mà sao lại được nhiều người thích vậy nhỉ? - tên kia lại cười.

- Anh...dù sao thì anh cũng là đồ nhàm chán.

Tôi bực mình bỏ đi trước.

"Hắn đúng là tự cao, mới tốt bụng được một chút buổi sáng mà đã lật mặt ngay được."

...

Tôi và Kyung Soo ngày càng thân hơn, cậu bạn này kể cho tôi rất nhiều chuyện trong trường,có thể nói đến giờ thì tôi đã hiểu một quy tắc "luật bất thành văn" rằng: Nếu muốn sống yên ổn ở ngôi trường này thì đừng bao giờ động đến Chanyeol !

- Bọn họ đáng sợ vậy sao?- Tôi nuốt nước bọt hỏi Kyung Soo

- Đúng thế, ở trường chỉ có hai người dám động đến Chanyeol hyung thôi.

- Ai thế?

- Hye Jin và Hyun Ly,bọn họ đều là người thân quen từ nhỏ của Chanyeol.

- À...

"Bí mật ở cùng nhà hắn mà bị lộ thì mình chết sớm thôi."

Buổi học kết thúc sớm hơn mọi ngày nên Kyung Soo rủ tôi đi chơi một lúc cho vui.

- Baekhyun, cậu có thích Hàn Quốc không?- Cậu ấy vừa chở tôi bằng xe đạp vừa hỏi.

- Cũng có thích nhưng mà tớ vẫn muốn ở Trung Quốc hơn...

- Tại sao?

- Vì ở đó có bạn thân, có họ hàng,có cả người tớ thích nữa.

Trái tim tôi trùng xuống một nhịp khi nhắc tới người kia...Đã lâu lắm rồi tôi không được ngắm nhìn cậu ấy...

- Cậu có người yêu rồi hả?

- Không, không phải vậy, chỉ là tớ thích cậu ấy thôi chứ không có nói ra...

- ...

Kyung Soo hông nói gì, chắc cậu ấy biết tôi không muốn nghĩ đến chuyện này.

Thực ra, đến giờ tôi vẫn chưa thể vứt bỏ được tình cảm đơn phương dành cho Ngô Thế Huân trong ba năm qua... Tôi muốn nhìn thấy nụ cười của cậu ấy ,muốn nghe cậu ấy nói chuyện vui... nhưng tiếc là tôi phải rời xa Ngô Thế Huân sớm quá.

Đi loanh quanh vài shop nhạc tôi nhờ Kyung Soo chở về nhà...khoan đã...nhà...không được !

"Chết rồi ! Nhà Chanyeol đấy,làm sao mà để Kyung Soo biết được đây?"

- Kyung Soo à! cậu chỉ cần để tớ ở chỗ cửa hàng KFC kia thôi nhé

Tôi chỉ tay vào cửa hàng nơi anh Mẫn Hiền làm thêm.

- Ừ, tớ biết rồi.

"Cầu trời cậu ấy không biết khu vực này là gần nhà Chanyeol."

Chiếc xe dừng ngay trước cửa hàng đó, đối diện với đường đi vào nhà Chanyeol.

- Kyung Soo, hôm nay cảm ơn cậu đã đưa tớ đi chơi. - Tôi xuống xe nói.

- Cậu không định mời tớ vào nhà hả?- Kyung Soo hỏi một câu tỉnh bơ.

- Cái gì? Không được !- Tôi giật mình thốt lên.

- Cậu sao thế?- Cậu ấy ngạc nhiên hỏi.

- À...không có gì đâu !- Tôi lúng túng nói - Kyung Soo này,thật sự xin lỗi nhé, hôm nay tớ hơi mệt hay là để hôm khác hãy đến nhà tớ nhé.

Tôi nói dối trắng trợn. Bạn thân yêu à ! Cậu không thể vào đó đâu,nếu cậu vào thì tớ chết chắc !

- Tớ chỉ đùa thôi, bây giờ cũng phải về luôn rồi.- Kyung Soo cười.

- Vậy hả? Thế cậu về nhé,tớ vào nhà đây.

Tôi nói rồi quay đi luôn.

- Ơ, hình như nhà cậu cùng khu với nhà Chanyeol hyung.

- Làm gì có.- Tôi quay lại nhìn Kyung Soo vội vàng chối.

- Thật mà mình nhớ rõ đường này vào hyung ấy mà.

- Thôi cậu về nhé...

Tôi đánh trống lảng vẫy tay chào cậu ấy rồi đi nhanh.

- Á !- Tôi vấp phải cục đá ngã xuống đất rất mạnh.

- Cậu không sao đấy chứ?

Kyung Soo hỏi định chạy đến chỗ tôi.

- Không sao đâu,cậu cứ về đi muộn rồi.

"Thật sự là rất đau đấy !"-Tôi cắn răng nén cơn đau xuống.

- Chanyeol hyung !- Kyung Soo tự nhiên thốt lên.

"Làm gì có Chanyeol ở đây? Cậu ấy mơ ngủ hả?"

- Này, cậu đi đứng kiểu gì đấy?

"Giọng nói này quen quen !" Tôi ngước lên nhìn... Chanyeol đang đứng ngay đằng sau. Tôi dụi mắt nhìn lại, đúng là hắn rồi ! Sao lại xuất hiện đúng lúc này chứ?

- Ơ? Hyung...

Tôi loạng choạng đứng dậy, Kyung Soo vẫn chưa về, làm sao đây?

- Không về nha...òn...ưng...ây...àm...gì thế?- Chanyeol lên tiếng.

Vừa nói đến từ "nhà" tôi vội vàng với lên bịt miệng hắn lại và đẩy đi.

- Kyung Soo, cậu đi nhé !-Tôi cười với Kyung Soo

- Ừ. Tớ đi đây !- Dù ngơ ngác không hiểu gì nhưng cậu ấy vẫn đạp xe đi.

Tôi bỏ tay xuống khỏi mặt Chanyeol.

- Cậu làm cái gì thế?

- Anh mau đi đi cho tôi, Kyung Soo vừa ở đó đấy không thấy hả?- Tôi trợn mắt lên đe dọa.

- Thì sao?

- Nhỡ cậu ấy biết tôi và anh ở cùng nhà thì sao hả?

Tôi vừa đi vừa nói.

"Cái chân đau quá,bị chảy máu rồi"

- Cậu ta biết thì có việc gì đâu?

- Anh khờ đến mức đấy hả? Anh không sao nhưng tôi thì rất nhiều sao đấy hiểu chưa?

- Tôi muốn xem bọn họ phản ứng thể nào nếu biết chúng ta ở chung nhà.

- Đồ độc ác, tôi không thích có bất kì cái gì liên quan đến anh cả, rất nguy hiểm.

Tôi nói rồi bỏ đi trước một đoạn.
Loading...

Đọc Tiếp Chap 4

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tôi Ở Đây Vì Em Đang Khóc Chap 3