Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi

Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết

“Bát ca, huynh nói xem nha đầu Cao Ly[1] này sao lại muốn đến biệt viện của Tứ ca?”, Dận Trinh khẽ hỏi.

[1]Cao Ly: Triều Tiên. Những năm 918-1392, người Trung Quốc quen gọi nước Triều Tiên là Cao Ly.

“Muốn biết?” Dận Tự điềm tĩnh liếc hắn một cái, “Muốn biết thì đợi mà xem!”.

“Bát ca…” Dận Trinh cảm thấy mặt mình đang biến dạng, hắn nhất định có khuynh hướng thích bị ngược đãi, nếu không tại sao hắn luôn hỏi Bát ca những câu hỏi mà biết rõ là sẽ bị nghẹn chết như thế.

“Nếu nha đầu này thích Tứ ca, thế thì có trò vui để xem rồi”, Dận Đường khẽ nói. Nhìn nhìn quận chúa Cao Ly, Lý Chân Thục đang đi cạnh sứ giả Cao Ly, Phác Thiện Nguyên. Vị quận chúa này đến đây chưa được mấy ngày nhưng đã khiến đám A ca bọn hắn phải đau đầu vô cùng. Tính cách ngang bướng của nàng ta thì ngay đến Quân Chỉ cũng phải ganh tị, vì vậy mặc dù vị quận chúa này đẹp thì có đẹp, nhưng các vị A ca lại chỉ nhìn nàng ta như nhìn một củ khoai lang nóng bỏng tay, chỉ mong một trong những huynh đệ của mình rước nàng ta đi cho rảnh.

Đang đi, thấy mọi người đều dừng cả lại, Dận Đường bèn giương mắt nhìn tới. Không có gì mà, chỉ có một cái xích đu và hai người đang ngồi trên đó mà thôi!

 “Bát ca, người kia có phải là…”, Dận Ngã lắp bắp nói nhỏ.

Cả đoàn người không ai có động tĩnh gì, Lý Đức Toàn đang định hô “Hoàng thượng giá đáo”, thì bị Khang Hy giơ tay lên ngăn lại. Khang Hy thích thú nhìn một lớn một bé đang ngồi ngủ rất say trên xích đu. Người con gái xõa tóc, mặc một chiếc váy dài màu xanh nước biển, bên ngoài khoác áo voan màu trắng, lúc này đang co chân nằm nghiêng trên chiếc xích đu dài, tóc và tà áo chốc chốc lại bay theo gió. Đứa trẻ nằm dựa vào người nàng ta toàn thân mặc một bộ đồ màu xanh nhạt, và chẳng hề khách khí khi một mình bá chiếm cả hơn nửa chiếc ghế. Người phụ nữ có lẽ bị đứa bé dựa lâu nên tê chân, đang lẩm bẩm: “Dịch ra kia một chút ẹ”.

Tại sao lại có cảm giác như rất nhiều đôi mắt đang nhìn nàng nhỉ? Đám nha đầu rảnh rỗi không có việc gì làm chạy tới ngắm nàng ngủ chăng? Đợi lúc nào ngủ chán dậy sẽ mắng cho bọn chúng một trận. Nhưng hình như nàng còn nghe thấy có ai nói gì đó, là gì nhỉ? Hình như giọng nói có ý miệt thị sỉ nhục, gì nhỉ, gì mà nói xích đu của Đại Thanh bọn họ chỉ dùng để ngủ thôi sao?

Việc liên quan tới sự tôn nghiêm của quốc gia nhất định phải phản bác, Nhan Tử La thầm nghĩ, thế là nói luôn: “Kẻ nào đang ở đây cắn càn thế? Còn không mau mau cút đi?”. Nằm mơ cũng lại mơ tới cái này thật là kỳ lạ, mà giấc mơ còn rất thật, giọng nói đó cũng rất thật, ai đang quấy rối nàng nhỉ? Nhan Tử La cố gắng mở mắt ra nhìn, ngay lập tức, đám “trùng ngủ” đang bám chặt trên người nàng chạy thẳng không sót dù chỉ một con. Đó là một màu vàng chói lọi… không phải là thật, nhất định nàng đang nằm mơ. Nhan Tử La nhắm mắt lại lắc lắc đầu, vỗ vỗ ngực, miệng vẫn nói liên tục: “Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là nằm mơ thôi”.

Bàn tay bé xinh bên cạnh kéo kéo nàng, “Ngạch nương, không phải nằm mơ, đúng là có rất nhiều người đấy. Nhưng con chỉ biết Mẫn cô cô và Thập tứ thúc thôi”.

Khuynh Thành quyết liệt đập tan ảo tưởng, tự lừa dối mình của ngạch nương. Nhan Tử La mở trừng mắt rồi nhìn khắp đoàn người một lượt. Hỏng rồi, chết chắc rồi, nàng nhận ra rất nhiều người, chồng nàng và đám huynh đệ của chồng nàng. Nàng nhất định sẽ bị băm nát như tương!

“Còn không tiếp giá?”, Lý Đức Toàn the thé hỏi. Nhan Tử Lăng rùng mình, lại thế rồi, giọng nói này nghe như giọng của ma, lạnh xuyên cả não. Có điều, đôi chân của nàng đã tự động nhảy bộp xuống đất, ngay sau đó đập mạnh hai đầu gối tội nghiệp xuống, miệng cũng không rảnh rỗi, phối hợp nói: “Hoàng thượng cát tường!”. Nhan Tử La quay đầu lại trừng mắt lườm Khuynh Thành. Tiểu nha đầu ngoan ngoãn nhảy xuống, quỳ ngay bên cạnh nàng ngọt ngào nói: “Hoàng thượng gia cát tường!”.

“Bình thân. Lại đây, nha đầu, ngươi tên là gì?”, Khang Hy thấy đứa bé mũm mĩm trắng trẻo thì rất thích. Khuynh Thành mạnh dạn bước đến trước mặt Khang Hy, “Con tên là Ái Tân Giác La Khuynh Thành. Người có thể gọi con là Khuynh Thành hoặc Bảo bối. Ngạch nương toàn gọi con là Bảo bối thôi”. Nhan Tử La nghe đến đây xém chút nữa ngất xỉu, tự nhiên như quen từ lâu ấy nhỉ? Nha đầu chết tiệt, sao nàng lại không biết con mình gan lớn thế chứ!

“Bảo bối!”, Khang Hy khom người bế Khuynh Thành lên, “Bảo bối có thể nói cho Hoàng gia gia biết a ma con là ai không?”. Đây là con của lão Tứ? Tính cách không giống, nhưng ở trong khu nhà này…

“A ma? Ngạch nương không nhắc tới bao giờ, con cũng chưa gặp bao giờ”, tiểu nha đầu nói, nhìn nhìn Hoàng thượng, “Hoàng gia gia, người không vui ạ? Sao sắc mặt người khó coi quá!”. Nhan Tử La thầm tự vả mình một trăm cái, sao lại quên mất vụ này chứ, sao có thể không tìm người tới dạy lễ nghĩa cho nó nhỉ? Nhìn bộ dạng hồn nhiên muốn nói gì là nói đấy của con bé, có biết tim ngạch nương nó đang rỉ máu rồi không.

“Hoàng gia gia rất vui.” Khang Hy lập tức khôi phục lại vẻ mặt trước đó, bất kể là con của hoàng tử thứ mấy, về cung phải dạy dỗ nghiêm khắc lại mới được, đứa cháu gái đáng yêu thế này mà lại vứt ở đây cho tự sinh tự diệt.

“Bảo bối, có muốn gặp a ma của con không?” Tiểu bảo bối tội nghiệp, đến a ma cũng chưa được gặp bao giờ.

“A ma có hung dữ không ạ? Nếu đánh đít con thì con không muốn gặp đâu.” Khuynh Thành chớp chớp mắt nhìn Hoàng gia gia, như muốn cầu xin Hoàng thượng hãy thưởng cho nó một a ma không mắng phạt nó như ngạch nương!

“Có Hoàng gia gia ở đây, ai dám đánh đít con?” Khang Hy liếc mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh xích đu, dám đánh cháu gái ta?

“Ngach nương ạ, ngạch nương còn phạt con úp mặt vào tường, buổi tối không ăn cơm, gần đây còn phạt con đứng tấn, bắt dì Yến trông”, tiểu nha đầu Khuynh Thành hồn nhiên tố cáo một lượt các tội trạng của mẹ. Nhan Tử La chỉ biết cúi gằm mặt, nha đầu chết tiệt cứ việc nói đi, xem tối nay ta xử lý người như thế nào.

“Vậy Hoàng gia gia cũng phạt ngạch nương con đứng úp mặt vào tường, buổi tối không cho ăn cơm, đứng tấn, có được không?”, Khang Hy cười nói.

“Tại sao ạ? Ngạch nương có làm sai gì đâu?”, Khuynh Thành lo lắng hỏi. Hoàng gia gia sao có thể tùy tiện phạt người khác như thế?

“Thế là do Bảo bối phạm lỗi nên mới bị phạt phải không?” Khang Hy có cảm giác như mình đã mắc lừa.

“Vâng, úp mặt vào tường suy nghĩ vì con không nghe lời trốn mẹ đi trượt băng. Không được ăn cơm tối vì con đã cho Chiêu Tài ăn lung tung khiến nó đau bụng. Đứng tấn là bởi vì con đã cắt y phục của ngạch nương…”, Khuynh Thành ngượng ngùng cười nói. Nhan Tử La nghiến răng nha đầu chết tiệt, coi như cũng có chút lương tâm.

“Bảo bối, Chiêu Tài là cái gì?” Đây là kiểu tên gì vậy? Khang Hy hỏi.

“Con chó ạ, ngoài Chiêu Tài, còn có Tiến Bảo, Cung Hỉ, Phát Tài”, Khuynh Thành rõ rảng rất đắc ý, “Cung Hỉ, Phát Tài là Mẫn cô cô tặng con”, kết quả bị Mẫn Chỉ trừng mắt lườm ột cái.

“Ồ, quá…” Quá phàm tục, Khang Hy nghĩ, xem ra mẹ con bé không dạy dỗ nó đủ nghiêm. “Lại đây”, ông quay sang nói với Nhan Tử La, Nhan Tử La cui cúi cái đầu đi tới.

“Ngẩng đầu lên, ngươi là ngạch nương của Bảo bối?”, Khang Hy lạnh lùng hỏi. Nhìn xem, nàng ta đã dạy dỗ long tôn của Ái Tân Giác La thành người thế nào?

Nhan Tử La từ từ ngẩng đầu, những tiếng kêu thất thanh bỗng vang lên đúng như dự tính. Chết chắc rồi, Nhan Tử La nghĩ. “Vâng!”

“Ngươi tên là gì?”, Khang Hy hỏi. Đây là thê tử của ai mà sao không thấy nhận ra nhỉ?

Còn chưa đợi Nhan Tử la trả lời, liền nghe thấy mấy âm thanh cùng nhau cất lên: “Bạch La?”, “Cát Tường?”, “Nhan Tử La?”.

“Nô tỳ là Nhan Tử La.” Có phải là thi xem ai trả lời nhanh đâu, cần gì phải nói như ăn cướp thế. Đám A ca này không có việc gì làm hay sao mà nhớ dai vậy làm gì. Hừ hừ, nếu hôm nay nàng bị chém đầu, nàng thành ma cũng phải quay về hành hạ bọn họ. Nhan Tử La trong lòng thầm nghĩ như thế, khiến nàng bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Cát Tường là ai?” Ánh mắt Khang Hy trở nên thâm sâu khó dò.

“Là… nô tỳ”, Nhan Tử La trả lời đơn giản. Chết thì chết, chỉ cần đừng đau quá là được.

Không đợi Khang Hy hỏi tiếp, Lý Chân Thục đã cướp hỏi: “Một nô tỳ mà dám mắng bổn quận chúa. Hừ, ta phải chém đầu ngươi”. Phát hiện đây là ngạch nương của hoàng tôn nữ, Quận chúa tưởng nàng ta là nô tỳ thật chắc?

“Kẻ ngu dốt không đáng khinh, mà đáng khinh là đến kiến thức thông thường cũng không có. Trước mặt Hoàng đế ai không phải là nô tỳ? Những lời thiếu hiểu biết như thế mà cũng dám nói, thật xấu hổ thay cho ngươi. Ngươi có thật là quận chúa không đấy?” Dù gì cũng chết, đã thế phải lấy cô ta làm cái bao cát trút giận mới được, “Không phải hồi nhỏ bị người ta bế rồi làm rơi đấy chứ? Có điều cũng khó trách ngươi, vương triều Cao Ly nhỏ xíu như thế, bé tí như thế, sao so được với thiên triều đại quốc của ta, chưa từng gặp vua cũng là chuyện thường”, Nhan Tử La lạnh lùng nói.

“Ngươi..”, Lý Chân Thục tức tới mức á khẩu không biết nói gì, giơ tay lên định giáng cho nàng ta một cái tát. Phác Thiện Nguyên thấy đã không có cách nào ngăn cản, chỉ còn biết thở dài thườn thượt. Xem ra nhiệm vụ tới để cầu thân lần này không thành rồi.

Nhan Tử La không né tránh, chỉ cười nhìn nàng ta, nhưng cái tát đó không được giáng xuống một cách thuận lợi, giữa chừng thì bị Dận Đề giữ lại, “Quận chúa xin tự trọng!”. Lý Chân Thục tức giận nhìn Nhan Từ La, từ từ hạ tay xuống.

“Đủ rồi, đừng làm ồn nữa!”, Khang Hy nói. Chuyện nhà tốt hơn hết vẫn nên đóng cửa lại mà bảo nhau. Có điều đây là thê tử của kẻ nào?

Nhan Tử La đứng dậy, xã hội cũ đáng ghét này! Đột nhiên, tóc gáy dựng hết cả lên, đấy chính là cảm giác đi đêm gặp ma trong tiểu thuyết thường viết. Nhan Tử La vô thức nhìn ngó xung quanh, ha ha, thì ra là ông chồng thân yêu của nàng đang nhìn nàng, ánh mắt sắc lẹm. Nhìn lại thì, chồng nàng cũng rất đẹp trai!

“Xin Hoàng a ma trị tội dạy bảo không nghiêm của nhi thần!”, Dận Chân quỳ một gối xuống nói. Đây chính là Nhan cách cách ở biệt viện không chịu hồi phủ của hắn sao? Được lắm, to gan lắm!

“Ồ! Ngươi cũng đứng dậy đi”, Khang Hy nhìn Dận Chân một cái rồi nói. Dạy dỗ không nghiêm? Nhìn hai mẹ con nhà này đâu có vẻ gì là đã được dạy dỗ.

“Hoàng gia gia, vị thúc thúc oai phong lẫm liệt này phạm lỗi ạ? Tại sao người lại phạt thúc ấy?”

Giọng nói trẻ con vừa ngây thơ vừa nghi hoặc cất lên. Nhan Tử La đột nhiên rất muốn cười. Nhìn đi, con gái gặp cha mà không biết, quả nhiên nghệ thuật đều bắt nguồn từ cuộc sống, không sai!

“Không phải là thúc thúc, đấy là a ma của con!”, Khang Hy nhẫn nại giả thích với tiểu nha đầu.

“Ồ!”, Khuynh Thành ôm cổ Khang Hy ồ một tiếng, chẳng có vẻ gì là vui mừng phấn khởi, “A ma mặc dù đẹp trai nhưng xem ra còn đáng sợ hơn cả ngạch nương!”.

“Hoàng gia gia đảm bảo a ma sẽ không đánh đít con”, Khang Hy nói với Khuynh Thành, liếc xéo một cái về phía Dận Chân, về cung sẽ tính sổ với ngươi.

“Móc tay nào”, Khuynh Thành cười tươi như hoa, giơ ngón tay mũm mĩm trắng nõn ra nhìn Khang Hy. Kết quả là Hoàng đế Khang Hy đáng thương bị một đứa trẻ con lừa hết lần này tới lần khác. Thậm chí còn cam tâm tình nguyện bị lừa.

“Hoàng a ma hôm nay đi dạo nơi biệt viện lại nhặt được bảo bối, nhi thần chúc mừng Hoàng a ma”, Dận Nhưng sảng khoái nói, “Hoàng a ma đứng thế này cũng lâu rồi, trời không còn sớm nữa, hay là để hôm khác lại tới chơi”.

“Ừm. Quay về thôi.” Khang Hy nhìn lên trời, đúng là không còn sớm nữa. Khuynh Thành bị Khang Hy bế trong lòng đang co co người, “Hoàng gia gia, người cho con xuống đi!”, con bé lại chớp đôi mắt to tròn, “Hoan nghênh Hoàng gia gia và các vị bá bá, thúc thúc, cô cô hôm khác tới chơi!”. Khuynh Thành chân vừa chạm đất, liền chạy tới cạnh Nhan Tử La, đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó. “Ừm, ngươi thì không cần đến nữa. Đứng trên đất của ta mà còn định đánh ngạch nương ta, ta ghét ngươi. Có điều coi như nể mặt Hoàng gia gia, ta tha cho ngươi lần này, nếu ngươi còn tới, ta sẽ không khách khí. Cung Hỉ, Phát Tài của ta rất lợi hại đấy”, Khuynh Thành chỉ vào Lý Chân Thục nói.

Sau đó con bé kéo tay Nhan Tử La, “Ngạch nương, con đói rồi, chúng ta về nhà ăn cơm đi!”.

Cằm của đám người đứng kia muốn rớt xuống đất, đứa trẻ này cũng thật to gan, khẩu khí đó, sao nghe giống như của nữ vương thổ phỉ sống trong núi thế.

“Đi thôi!” Khang Hy vịn cánh tay Lý Đức Toàn cất bước. Nhan Tử La vội kéo Khuynh Thành quỳ xuống, nói: “Cung tiễn Hoàng thượng”. Cuối cùng cũng kết thúc rồi, buổi chiều khủng bố, ngày mai nàng phải dẹp cái xích đu kia đi, nếu không thì cũng phải liệt chỗ này vào dạng cấm địa! Đây đúng là đất dữ!

“Lão Tứ, ngươi ở lại. Tội dạy dỗ không nghiêm của ngươi hôm khác trẫm sẽ trị sau”, Khang Hy nói mà không buồn quay đầu nhìn. Đột nhiên ánh mắt của các vị A ca cùng hướng về phía Dận Chân, lão Thập tam chỉ nheo mắt cười hi hi, không biết đang nghĩ gì, Đại a ca lại sầm sắc mặt, những người còn lại mặt không đổi sắc, chỉ lúp xúp theo Khang Hy về.

“Khuynh Thành đói rồi phải không? Để cô cô đưa con đi ăn cơm.” Mẫn Chỉ bế Khuynh Thành lên, nhìn Nhan Tử La nói, “Ta đã xin với Hoàng a ma, hôm nay ở lại đây”.

Nhan Tử La thở phào nhẹ nhõm, lại len lén liếc mắt nhìn người đàn ông đang sa sầm sắc mặt kia, em gái hắn ở đây chắc hắn không dám đánh nàng đâu nhỉ?

“Khuynh Thành, hôm nay con ngủ với cô cô được không?”, Mẫn Chỉ hỏi đứa bé trong lòng mình.

“Được ạ.” Khuynh Thành chẳng nghĩ ngợi nhiều, dù sao cô cô cũng thường xuyên ngủ cùng hai mẹ con mà.
Loading...

Đọc Tiếp Phần 2 - Chương 38

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tối Chân Tâm (Tập 1) Phần 2 - Chương 37