Chương 26: Đồng loại

"Lại thấy không vui rồi?", Nhan Tử La thận trọng hỏi.

"Không, giờ ta đang rất vui. Cho dù xuất phát từ mục đích gì, Hoàng a ma đã đến thăm ngạch nương ta, ta rất vui. Coi như phận làm con gái ta đây cũng đã báo được chút hiếu ẹ. Được rồi, không nói chuyện này nữa, ngày mai chúng ta hãy đi thôi, tỷ không thấy là lại có người tới giục ta đấy à?" Mẫn Chỉ mở túi lụa ra, tiện tay cầm bạc đặt lên bàn.

"Đây là bao nhiêu bạc?" Nhan Tử La nhìn những đĩnh bạc trên bàn, hôm qua lần đầu tiên nàng được cầm bạc, mà Bách Hợp nói rằng mỗi đĩnh là một lượng.

"Năm trăm lượng." Mẫn Chỉ lấy y phục ra, một bộ màu xanh khổng tước, một bộ màu mật ong, còn có hai chiếc mũ, hai chiếc dây lưng, hai túi thơm.

"Oa, nhiều thế à?" Nhan Tử La cầm một đĩnh bạc lên cắn thử, đau răng quá!

"Chẳng phải tỷ nói nên mang nhiều một chút à? Này, tỷ thích mặc bộ nào?", Mẫn Chỉ hỏi.

"Bộ nào?" Nhan Tử La hướng ánh mắt về phía mấy bộ y phục, "Một to một nhỏ, cần gì ta ta chọn nữa? Đương nhiên là mặc bộ nhỏ hơn rồi". Tên Tiểu Kim Tử này cũng thật quá đáng, lại dám khinh thường nàng, sau này nhất định phải nghĩ cách xử lý hắn mới được.

"Tiểu Kim Tử chuẩn bị thật chu đáo, he he, không hổ là người trong cung, làm việc quả là chu đáo."

Nhan Tử La háo hức mặc y phục vào, nhưng kéo cách gì nó cũng không ngay ngắn, phải chờ tới khi Mẫn Chỉ giúp mới mặc xong, tết tóc thành cái đuôi sam, gắn thêm vài hạt ngọc, đội mũ. Mặc dù nhìn hơi thấp, còn có chút nữ tính, nhưng tóm lại cũng ra hình ra dạng. Đang tự ngắm mình, quay lại thấy Mẫn Chỉ đang vận lộn với mái tóc, Nhan Tử La giúp nàng ta tết lại gọn gàng rồi gắn ngọc lên. Nhìn nàng ta đội mũ xong, Nhan Tử La thực sự không kìm được nói: "Thật quá đáng, rõ ràng là cô rất cao, còn chọn cho cô một bộ màu xanh khổng tước, khiến cô càng cao hơn. Nhìn tôi xem, vốn đã thấp lại còn mặc thứ màu của mấy bà mấy cô này, chẳng giống đàn ông tẹo nào?".

"Cũng được mà, giống thiếu niên là được rồi!", Mẫn Chỉ hài lòng nhìn dáng vẻ đóng giả nam nhi của mình, đẹp!

"Giống thiếu niên? Giống người hầu của cô thì có." Nhan Tử La vẫn nhìn bóng hai người trong gương, cách biệt quá xa. Kết quả khiến nàng buồn bã suốt cả buổi chiều cho tới tận tối.

Hôm sau Mẫn Chỉ dậy rất sớm, Nhan Tử La lại không ngủ ngon giấc, bị Mẫn Chỉ đá ột cái mà tỉnh dậy

"Gì vậy? Sáng sớm đã định mưu sát người khác rồi?", Nhan Tử La nằm bò ra gối nói, giọng trầm trầm từ trong giường truyền ra.

"Hôm nay phải vào thành mà!", Mẫn Chỉ ngồi dậy nói.

"Tổ tông ơi, xin cô đấy! Làm gì có ai sáng sớm tinh mơ đã chạy tới thanh lâu rồi, buổi tối mới náo nhiệt!"

Nhan Tử La nằm bò ra ngủ tiếp, hoàn toàn không có ý định dậy.

"Sao tỷ biết?", Mẫn Chỉ ngạc nhiên hỏi. Tỷ ta chưa đến đó bao giờ tại sao lại biết chuyện ấy?

"Chưa từng nghe nói 'miên hoa túc liễu'[1] bao giờ à? Miên, túc đều chẳng phải muốn nói buổi tối sao?", Nhan Tử La đáp. Cũng may nàng phản ứng nhanh, xém chút nữa thì nói là mình xem trên ti vi rồi.

[1] Miên hoa túc liễu: Ám chỉ việc chơi gái.

"Ồ, vậy...", Mẫn Chỉ còn đang định nói tiếp.

"Vậy cô cứ ngủ đi, tôi sẽ gọi", Nhan Tử La vò vò tóc nói.

Dưới sự kiên quyết của Nhan Tử La, hai người bọn họ giờ Thân mới ra khỏi cửa, đến kinh thành thì trời đã nhá nhem tối. Nhan Tử La sờ sờ túi tiền, cảm giác của người có tiền thật tuyệt. Hai người bọn họ lại vừa đi vừa hỏi, cuối cùng cũng đến được Bát đại hồ đồng. Nhưng lúc này...

"Chúng ta phải vào nhà nào đây?" Mẫn Chỉ nhìn hai bên đường xanh đỏ rợp trời, mắt hoa hết cả lên.

"Đi xem sao, tôi cũng đã đến đây bao giờ đâu." Nhan Tử La vẻ mặt tò mò, đây chính là Bát đại hồ đồng nổi tiếng, ở thời đại của nàng những nơi này không được cởi mở và hợp pháp như thế này.

"Ồ!" Mẫn Chỉ bước về phía trước. Chưa được hai bước, liền thấy bên trái có một tòa lầu ba tầng, mặc dù cũng đèn hoa rực rỡ, nhưng ngoài cửa không có mấy cô gái y phục xộc xệnh đứng lôi kéo mời gọi khách quan như những nhà khác, thế là nàng ta nhìn Nhan Tử La: "Nhà này được đấy. Lan Quế phường? Tên cũng khá hay". Còn Nhan Tử La đã khựng lại, không thể nào, "Lan Quế phường? Ở đây cũng có?", tiến tới gần hơn, chỉ thấy ngoài cửa đóng một tấm biển, bên trên có khắc Không phân biệt nam nữ. Lập tức trong lòng nàng nảy sinh một cảm giác khác lạ, cảm giác đó giống như kích động vì sự xa cách bấy lâu nay mới trùng phùng.

"Được, nhà này đi." Nhan Tử La sải bước vào, nhìn bài trí bên trong, tim nàng đập càng mạnh. Trời ơi! Chúa phù hộ! Nhất định là thật rồi!

Bên trong người đã ngồi chật từ lâu, một cô gái bước ra đón, lanh lảnh nói: "Hoan nghênh hai vị công tử". Cô ta không biết tim Nhan Tử La bởi vì những lời của mình đã sắp nhảy ra rồi.

"Hai vị công tử, tầng một đã hết chỗ rồi, mời hai vị lên tầng trên." Hạ Chí đi trước dẫn đường, Mẫn Chỉ và Nhan Tử La không hề do dự đi theo cô ta lên tầng trên. Hạ Chí đưa họ đến một khoang bao bên cạnh sân khấu. Trước khi Hạ Chí mở cửa Nhan Tử La đã bắt đầu tưởng tượng ra bài trí trong phòng. Vào giây phút cửa được mở ra, nàng cảm thấy nước mắt mình đang chảy lòng vòng ở khoang mắt… giống hệt như bài trí trong phòng bao của nhà hàng, chỉ có điều đồ đạc ở đây cổ hơn nhiều. Mẫn Chỉ nhận thấy sự kì lạ của nàng, hỏi "Tỷ sao thế?".

"Không có gì, không có gì!" Nhan Tử La ngồi xuống "ghế sô pha".

Mẫn Chỉ gọi một ít đồ ăn và rượu, sau đó thì ngồi xuống một bên, Hạ Chí buông rèm xuống rồi đi ra. Lúc này, trên sân khấu, một cô gái áo trắng đang ngồi đánh đàn tranh bên trong tấm rèm. "Đàn hay lắm", Mẫn Chỉ tán thưởng.

Nhan Tử La ăn rồi uống, tâm trạng vẫn kích động, kích động, giờ nàng muốn đi gặp chủ của tòa lầu này, nhưng ngộ nhỡ đó là một người đàn ông thì làm thế nào? Hay là nghe ngóng xem sao đã!

Mĩ nữ áo trắng ôm đàn tranh thi lễ rồi quay người đi xuống. Khi âm nhạc vang lên một lần nữa, cái chén trên tay Nhan Tử La rơi xuống, nước mắt nàng không thể kìm được mà túa ra. Bởi vì trên sân khấu, người ta đang hát bài Lại thấy khói bếp, đây không thể nào là trùng hợp được, thì ra, thực sự có người giống như nàng? Nàng lao tới bên cửa, vén rèm lên để nhìn được rõ hơn. Và những hành động này của nàng đều lọt vào tầm mắt của My Liễm Diễm lúc ấy đang đứng sau tấm rèm của lầu ba.

"Công tử ở phòng Lưu Nguyệt là người thế nào?", My Liễm Diễm hỏi Hạ Chí.

"Sao My tỷ lại hỏi chuyện này? Hai vị đó đâu phải là công tử, là tiểu thư một trăm phần trăm", Hạ Chí nói. Trước kia cô ta là ca kĩ hàng đầu của Vãn Hoa lầu, sao có thể không phân biệt được nam nữ chứ?

"Ồ, thì ra là thế. Đúng rồi, nghe nói hôm nay khoang Lãm Nguyệt do Quế công tử bao phải không?", My Liễm Diễm lại hỏi.

"Vâng! Quế công tử vẫn luôn rất yêu quý Hải Đường", Hạ Chí điềm đạm trả lời.

"Ừm, được rồi. Chuẩn bị mang lên cho ta ít bánh điểm tâm", My Liễm Diễm dặn dò.

"Vâng." Hạ Chí quay người đi ra, không lâu sau bưng một khay điểm tâm tới. My Liễm Diễm chẳng buồn nhìn, chỉ nói: "Em xuống dưới để ý đi, đừng để xảy ra sơ suất gì". Sau khi Hạ Chí lui ra, My Liễm Diễm bưng khay bánh đến lầu hai, đứng trước cửa phòng Lưu Nguyệt, hít một hơi thật sâu, sau đó nũng nịu cười nói: "Hai vị công tử, Liễm Diễm có thể vào được không?".

"Vào đi!", một giọng nói giả mạo vang lên. My Liễm Diễm đẩy cửa bước vào, thấy đồ ăn trên bàn đã được dùng, rượu cũng đã được uống, lập tức nói: "Đây là chút điểm tâm do bổn tiệm mới làm, miễn phí dâng lên hai vị đại gia thưởng thức". Sau đó đặt khay điểm tâm lên bàn, thấy miệng Nhan Tử La hơi mở ra và ánh mắt vui vẻ của Mẫn Chỉ, quả đúng như nàng dự liệu. "Thì ra chỗ các ngươi cũng có thứ này, ta thèm lâu lắm rồi", Mẫn Chỉ nói nhưng vẫn ngồi yên, không qua đó lấy. Phải đến khi My Liễm Diễm đưa tới trước mặt, nàng ta mới cầm một cái, ăn xong một miếng, bèn nói: "Ra là phải cắt thành hình như thế này".

Nhan Tử La nhìn cô gái đứng trước mặt, hoàn toàn không dám tin, "Cô… cô chẳng phải… My Liễm Diễm sao?". My Liễm Diễm là một ca sĩ rất có tiền đồ, mặc dù vừa vào nghề chưa lâu, tiếng tăm cũng không quá lớn, nhưng nghe nói là người mới đang được công ty lăng xê, đáng tiếc vừa phát hành một đĩa đơn liền ngọc vỡ hoa tàn. Thì ra là…

"Thì ra là công tử cũng biết Liễm Diễm, đa tạ công tử đã không quên." Sau đó, Liễm Diễm quay sang hỏi Mẫn Chỉ: "Dám hỏi vị công tử này, bánh điểm tâm công tử ăn lần trước được làm ở đâu? So với bánh của tôi thì sao?".

"Là hắn ta làm, ngon hơn của ngươi", Mẫn Chỉ trả lời ngắn gọn.

"Ồ, vậy xem ra Lan Quế phường vẫn còn phải tiếp tục thay đổi rồi! Vị công tử này có thể chỉ dạy thêm không?"

Đây là muốn hỏi Nhan Tử La. Nhan Tử La lúc này biết My Liễm Diễm đã nhìn ra lai lịch của mình, do vậy cười nói: "Quá lời, quá lời, bà chủ My đừng khách sáo".

"Vậy Liễm Diễm xin đa tạ!" My Liễm Diễm quay người đi ra cửa, rồi quay đầu nhìn Nhan Tử La: "Liễm Diễm xin ở đây chờ công tử đại giá".

Nhan Tử La không gật cũng chẳng lắc, Mẫn Chỉ ở đây bảo nàng phải nói thế nào?

"Không phải vậy chứ? Cô gái đó nhìn trúng người rồi?" Mẫn Chỉ cười.

"Có thể, bổn công tử oai phong lẫm liệt thế này mà." Nhan Tử La rất vui, với lấy một miếng bánh ga tô, sau đó chau mày nói: "Ồ, kém xa bánh tôi làm, phải bảo ban thêm cho cô ta mới được".

"Đừng để bị lừa bán đấy, ta thấy cô gái đó rất gian tà", Mẫn Chỉ vừa xem biểu diễn vừa nói.

"Yên tâm đi, đều là phụ nữ cả, cũng không thể bị cô ta làm gì được đâu". Hơn nữa, chúng tôi đây là đang nhận người thân mà. Đương nhiên, câu này không nói ra miệng.

Xem cho tới cuối cùng, cũng chẳng có mĩ nữ nào mặc mỗi áo lót đi vào. Nhan Tử La thầm nghĩ: Thì ra đại minh tinh vẫn lấy ca vũ làm nghiệp, không làm mấy thứ bậy bạ khác. Cũng rất đáng để kết bạn. Khí chất của cô ta mặc dù hơi… gian tà, nhưng ánh mắt lại rất trong sáng. Nhưng tại sao mắt nàng nhìn gì cũng mờ mờ ảo ảo thế này, đầu cũng đau âm ỉ.

"Này tỷ? Uống say rồi à?" Mẫn Chỉ cúi đầu nhìn Nhan Tử La, phải làm sao đây, sức đâu mà dìu tỷ ta ra cổng thành đợi Tuyết Nhi, làm thế nào bây giờ?

"Tôi không say, chỉ hơi đau đầu thôi. Vẫn đi được, đi thôi", Nhan Tử La nói. Đầu nàng vẫn rất tỉnh táo, chỉ có đôi chân là không chịu nghe lời.

"Không say sao đâm sầm vào cửa làm gì?", Mẫn Chỉ không khách khí đáp trả nhưng vẫn phải đỡ nàng từ từ đi ra, thật không biết phải đi đến bao giờ. Vừa ra khỏi phòng Lưu Nguyệt, My Liễm Diễm đã đứng ngay đó, nhìn bộ dạng của họ nói: "Công tử có mang tùy tùng theo không?".

"Không mang", Mẫn Chỉ ném ra hai từ, đi qua My Liễm Diễm về phía trước.

"Hay là ngài hãy để vị công tử này ở lại đây rồi ra ngoài thuê xe đi, dù sao cũng sẽ không có chuyện gì đâu!", My Liễm Diễm nói. Mẫn Chỉ lạnh lùng nhìn nàng ta một lúc.

"Tôi thấy công tử xuất thân không phải tầm thường, nếu vị công tử này có chuyện, thì ngài cứ dỡ Lan Quế phường của tôi đi!" My Liễm Diễm thuyết phục, "Nếu công tử không yên tâm, thì Lan Quế phường cũng có xe ngựa, không biết công tử có muốn thuê không?".

"Được, xe ngựa của ngươi, ta mua", Mẫn Chỉ đáp.

"Để công tử phải chê cười rồi, Liễm Diễm mặc dù là nữ tử chốn giang hồ, nhưng chữ "Nghĩa" tôi vẫn hiểu, công tử cần cứ lấy mà dùng, nếu không dùng mời công tử nghĩ cách khác", My Liễm Diễm nói, miệng vẫn tươi cười.

Thấy Nhan Tử La sắp ngủ gật tới nơi, Mẫn Chỉ đành nói: "Được, vậy Kim mỗ đa tạ bà chủ My. Sau này bà chủ My có việc cần tới Kim mỗ, Kim mỗ nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ".

"Công tử nặng lời rồi. Chỉ là một chiếc xe ngựa. Để tôi cho người chuẩn bị." My Liễm Diễm đi xuống lầu vẫy vẫy tay.

Bước ra khỏi phòng Lãm Nguyệt, Sách Lăng và Dục Hằng đi phía sau, thấy ngoài hành lang có hai vị công tử áo gấm một ngồi một đứng không kìm được liếc mắt nhìn. Nhưng vừa liếc mắt qua bên ấy, bọn họ liền há hốc miệng kinh ngạc, thế là cứ vậy nhìn chăm chăm về phía đó. Nhan Tử La đã ngủ tít từ lâu, đang mơ, lúc này bỗng cất tiếng "Lại thấy khói bếp!". Mẫn Chỉ cảm giác có người đang nhìn mình, tự nhiên cảm thấy chán ghét, trừng mắt quay lại.

Sách Lăng nhìn thấy sự lạnh lùng của cô gái ấy, bất giác có chút đau lòng.

Sách Lăng và Dục Hằng đi qua hai người họ, Mẫn Chỉ đã nghiêng đầu quay đi chỗ khác, Nhan Tử La đang nhếch miệng mỉm cười, cố tìm một tư thế khác dễ chịu hơn, "Mẫn Mẫn, gối đâu?", nàng ta lẩm nhẩm một câu. Mẫn Chỉ cốc vào đầu nàng một cái, "Say rồi mà còn không chịu nhận". Giọng nói mặc dù rất lạnh, nhưng lại chất chứa sự quan tâm.

"Hai cô gái đó cũng thật to gan, những nơi như thế này cũng dám đến?", Dục Hằng nói.

"Không phân biệt nam nữ, bà chủ My viết thế." Sách Lăng vẫn nghĩ đến ánh mắt của cô gái đó, rất lạnh, dường như chẳng thứ gì có thể khiến nàng ta hứng thú, nhưng nàng ta lại rất dịu dàng với cô gái tên là Nhan Nhan kia, bất giác trong lòng có chút khó chịu. Nàng ta tên là Mẫn Mẫn nhỉ? Hắn nhớ rồi.

"Tướng công của họ chắc tức chết mất", Dục Hằng lại nói. Nếu là vợ hắn chắc chắn sẽ lôi về đánh ột trận, nhưng phụ nữ khi uống say thật giống một chú mèo…

"Sao huynh biết là họ đã có gia đình rồi?" Sách Lăng nhận ra giọng mình thật… khó chịu.

"Sách Lăng, huynh rất lạ, họ có gia đình hay chưa cũng chẳng liên quan gì tới huynh cả, đúng không?" Nếu chưa có gia đình thì tốt.

"Không có gì, đi thôi!" Kẻ hầu dắt ngựa tới, hai người lên ngựa đi chầm chậm. Vừa đi chưa được bao lâu, một chiếc xe ngựa đã nhanh chóng vượt qua họ, lao về tít phía xa.

"Ta không hoa mắt đấy chứ? Cô gái đánh xe đó…?" Cô gái đó chẳng phải là mĩ nữ mặt lạnh vừa rồi sao?

"Là huynh hoa mắt thôi", Sách Lăng nhìn chiếc xe ngựa đi xa dần, nói.
Loading...

Đọc Tiếp Phần 1 - Chương 27-28

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tối Chân Tâm (Tập 1) Phần 1 - Chương 26