Truyện Tối Chân Tâm (Tập 1)

Phần 1 - Chương 07-08

Tác giả Đông Ly Cúc Ấn
Chương 7: Cảnh báo: Chàng đến rồi

Chớp mắt mùa đông đã qua, mùa xuân lại đến, Ái Tân Giác La Khuynh Thành đã biết bò, ngày nào cũng hành hạ Nhan Tử La mệt bở hơi tai. Ngược lại, Tiểu cách cách lại bò rất vui vẻ sung sướng. Nhan Tử La lệnh cho đám a hoàn xới đất dọc hành lang lên, trồng xuống rất nhiều hạt hoa. Đi loanh quanh một vòng, lại ra lệnh cho đám tôi tớ đào một cái rãnh quanh hòn non bộ, dùng đá và bùn đắp thành một cái ao nhỏ, nghe nói là để nuôi cá.

Bận biụ suốt mùa xuân, cuối cùng mùa hạ cũng lần khần đi tới.

"Haizz, chán quá!" Nằm bò trên ghế, Nhan Tử La thốt lên tiếng kêu chán chường lần thứ N. Dường như phối hợp rất ăn ý với nàng, Ái Tân Giác La Khuynh Thành đang nằm trên giường cũng buông tiếng thở dài khe khẽ. Nhan Tử La giơ tay nghịch nghịch những ngón tay nhỏ của con gái, "Bảo bối, con cũng cảm thấy chán lắm phải không? Nhưng ngoài trời nóng thế kia... Ôi, chán quá, đến một cuốn tiểu thuyết cũng không có, cho ta một cuốn từ điển cũng được. Nếu cứ tiếp tục sống như thế này thì bao nhiêu chữ thầy lại trả hết cho thầy mất thôi!". Với tay cầm một quả đào, nàng lại nói: "Phải rồi, sao lại quên mất chứ, dạy bảo bối nhà mình cũng được mà. Đọc một bài thơ trước đã, hi hi, cái này gọi là khai thác tiềm năng". Cắn một miếng đào, nhảy xuống khỏi ghế, Nhan Tử La ôm tiểu quỷ còn chưa mọc răng lên, "Bảo bối, bắt đầu từ ngày mai mẹ dạy con đọc thơ được không? Con có thể trở thành tài nữ, đến lúc ấy đừng quên cảm ơn mẹ nhé". Tiểu quỷ khoa chân múa tay, giơ tay ra cào vào mặt nàng hai cái, không biết là vui hay tức giận. "Ái chà, quên mất, con còn chưa biết nói mà, chỉ biết a a a ư ư ư linh tinh thôi", đặt tiểu quỷ nằm vào trong nôi, lại cắn một miếng đào, xem ra ông Trời quên nàng thật rồi. Nhan Tử La tiếp tục âu sầu buồn bã.

"Chủ nhân, chủ nhân", Bách Hợp kích động chạy vào.

"Từ từ thôi, từ từ thôi, mau xem xem đã va hỏng cửa của ta chưa? Nha đầu này, nhặt được bạc à? Có gì mà vui thế?"

"Là ngài ấy, không, không phải, là Tứ gia", Bách Hợp lại hào hứng nói.

"Rốt cuộc là 'phải' hay 'không phải'? Ngươi nói gì thế? Nóng quá hóa hồ đồ rồi hả? Nào, uống nước trước đi."

"Chủ nhân, Tứ gia muốn đến đây ở một thời gian", cuối cùng Bách Hợp cũng nói được một câu rõ ràng.

"Nhà của ông ta ông ta muốn đến thì đến, ngươi vui như thế làm gì? Có được tiền thưởng không?" Nhan Tử La thỏa mãn cắn xong miếng đào cuối cùng, tiện tay ném hột đào ra ngoài, vỗ vỗ bụng, "Vừa rồi ngươi nói gì?", Nhan Tử La vừa hỏi vừa ngồi thẳng dậy.

"Tứ gia muốn đến đây ở!", Bách Hợp bất lực nhắc lại một lần nữa.

"Vô lý, chẳng phải ông ta đã theo Hoàng thượng rời kinh tránh nóng rồi sao?", trái tim Nhan Tử La bắt đầu run rẩy, những ngày vui vẻ kết thúc rồi sao?

"Hoàng thượng lệnh cho Tứ gia nhà chúng ta ở lại kinh thành", Bách Hợp giải thích. Cô ta thật sự không hiểu, sao vẻ mặt chủ nhân lại sợ hãi thế kia? Đây rõ ràng là một cơ hội tốt, không chừng còn có thể được hồi phủ ấy chứ.

"Ở lại kinh thành? Thật không, đang yên đang lành sao lại ở lại chứ? Thêm một người đi cùng, Hoàng thượng cũng đâu có nghèo đi, thật là nhỏ nhen", Nhan Tử La lẩm bẩm.

"Chủ nhân, người nói gì vậy?", Bách Hợp lo lắng hỏi.

"Không có gì. Bách Hợp, chủ nhân các ngươi tới bình thường sẽ ở đâu?", Nhan Tử La hỏi. Phải thăm dò cho rõ ràng, nơi mà hắn ta ở là bãi mìn, chết cũng không được đến gần nửa bước.

"Tứ gia bình thường sẽ ở Tĩnh Tâm đường." Hay là chủ nhân có ý định khác, ha ha, chắc đúng rồi, nếu không sao có ngày ngẩng mặt lên chứ.

"Tĩnh Tâm đường? Khu nhà phía góc Đông Bắc đó phải không?" Nhan Tử La hỏi.

"Thưa vâng, chủ nhân." Nụ cười trên môi Bách Hợp càng lúc càng nới rộng, bởi vì cô ta nhìn thấy Nhan Tử La cũng bắt đầu cười.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt", Nhan Tử La cười, vỗ vỗ ngực. Chỗ đó ở góc phía Đông Bắc, Thu Dật trai ở góc Tây Nam, về cơ bản chỉ cần nàng ở tịt trong phòng quyết không bước ra ngoài thì sẽ an toàn.

Xem ra phải bắt đầu cuộc sống "bế quan" rồi.

Có câu nói rằng: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời.

Nhan Tử La ngồi phịch xuống ghế, làm gì vậy chứ, đến ở thì đến ở, rình rang tới mức gà bay chó sủa có gì hay?

Nhớ tới lời a hoàn vừa nói: "Phúc tấn sai nô tì đến mời chủ nhân, Tứ gia nói tối nay cả nhà cùng dùng cơm".

Cả nhà dùng cơm? Thế có khác gì cuộc họp của đủ thể loại vợ lớn vợ bé? Mặc dù trong sách sử có chép, Ung Chính đại nhân không nhiều vợ, nhưng nếu ngồi cùng nhau có lẽ cũng rất "hoành tráng". Gọi nàng tới, xem chừng là ý của Phúc tấn, vị đại gia kia có lẽ đến nàng tròn méo thế nào cũng chẳng nhớ ý chứ. Phúc tấn cũng thật là đại lượng hải hà, còn tự nhắc nhở chồng mình về người phụ nữ khác, thật không biết nên khen nàng ta hiền thê hay mắng nàng ta ngốc nữa.

"Bách Hợp, ta có thể không đi không?", Nhan Tử La hỏi.

"Chủ nhân, không được đâu, Phúc tấn đã đặc biệt sai người tới gọi rồi. Hơn nữa, Tứ gia khó khăn lắm mới đến một lần", giọng nói càng lúc càng nhỏ.

"Ừm, ta biết rồi. Ngươi ra đi", Nhan Tử La phẩy phẩy tay. Hơn nửa năm rồi, nhưng nàng không sao học cho thành thạo được mớ lễ nghi phiền phức rườm rà kia, ai mà biết mấy vị đại nhân ấy thích nói gì trong lúc ăn cơm chứ? Nếu như bản thân nàng chính là Nhan Tử La thì có khi còn ứng phó được, nhưng bên trong thể xác Nhan Tử La lại chính là nàng, nàng thì chỉ biết cầm đũa lên và ăn thôi, ăn xong lau miệng rồi ra xem ti vi. Đến lúc ấy mất mặt là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn. Vì vậy, nàng phải nghĩ ra cách gì đó...

Hình như trong ti vi, mấy nữ chính thường mượn cớ bị thương để lánh mặt, mặc dù thủ đoạn chẳng có gì inh hay mới mẻ, nhưng hiện giờ cứ thử đi. Nhưng, bị thương gì đây? Va vào cột bị thương? Đau chết đi được, ngộ nhỡ va mạnh lại thành kẻ ngớ ngẩn thì hỏng. Bị bỏng thì sao? Không ổn lắm, vốn đã chẳng đẹp đẽ gì cho cam, còn định hủy hoại dung nhan? Thế thì làm sao còn ra hình người? Thôi dẹp. Còn chiêu gì nữa nhỉ? Ngã dập đầu? Khả năng hủy hoại dung nhan cũng rất cao. Cảm lạnh? Lấy đâu ra mà nhanh thế, giờ mặt trời cũng đã lặn rồi, trừ phi ném nàng vào trong hầm lạnh.

Lững thững bước ra sân, nàng ngồi xổm xuống cạnh cái ao nhỏ hất hất nước, vắt óc suy nghĩ xem có cách gì vừa hiệu quả lại không phải chịu đau. Ha ha, nước vẫn còn ấm này. A! Đột nhiên một suy nghĩ lóe lên, nàng ngồi nhìn đám cá tung tăng bơi lội dưới nước cười ngốc nghếch.

Nửa canh giờ sau.

"Cứu, cứu! Ta không biết bơi!!!", tiếng thét thê thảm vọng lên từ mặt hồ, một chấm nhỏ màu đen đang nổi nổi chìm chìm.

Cũng may là hồi học đại học nàng đã biết bơi, ha ha, rơi xuống nước rồi, tiện thể hắt hơi hai ba cái là có thể mượn cớ lánh mặt không đến. Tiếp tục, tiếp tục cho đến khi có người tới cứu mới thôi.

Khốn kiếp! Bọn người ở chết đâu hết cả rồi, tại sao chủ nhân rơi xuống nước lâu như thế mà chẳng có kẻ nào tới cứu? Nữ chính trong ti vi chỉ cần vừa rơi xuống nước đã có anh hùng ra tay cứu mỹ nhân rồi. Lẽ nào nguyên nhân chính là vì nàng xấu quá? Hỏng hỏng, còn không đến nữa là nàng chết đuối thật đấy, mặc dù nàng biết bơi, nhưng chưa từng dầm mình lâu thế này. Lần này, bơi chó cũng mệt chết mất. Tiểu Khuynh Thành đáng yêu, con phải trở thành cô bé mồ côi mất mẹ rồi... Chết thì chết, biết đâu lại được về nhà.

Nhan Tử La đang dần chìm thì có người kéo nàng lên khỏi mặt nước, chỉ cảm thấy bên tai có tiếng thở, sau đó"bụp" một tiếng, bị ném lên bờ. Lực vừa khéo, Nhan Tử La trước đó đã uống hai ngụm nước, nhờ cú ném mà ộc được hết ra ngoài. Nàng vừa ôm ngực ho sặc sụa, vừa hướng về phía người kia xua xua tay, lắp bắp nói: "Cảm ơn, cảm ơn ngươi, thật cảm ơn quá...". Lần sau thì sớm hơn một chút, nếu không nàng chẳng còn cơ hội mà cảm ơn đâu.

Ba Lỗ nhìn cách ăn mặc của cô gái đang nằm trên đất, có lẽ là một a hoàn, a hoàn sao lại rơi xuống nước? Hắn đứng cách Nhan Tử La ba bước, hỏi: "Sao ngươi lại rơi xuống nước?", rơi xuống nước mà lại còn rơi xuống giữa hồ? Hình như không hợp lý cho lắm.

"Hả?" Nhan Tử La sững lại, người này sao mà lắm chuyện như đàn bà vậy chứ, cứu người xong rồi thì đi đi, hỏi gì nhiều thế? Thôi được, nể mặt hắn ta đã cứu nàng, đành bịa ra một lý do vậy. Nói là trèo lên cây bị rơi xuống? Nếu nàng nhớ không lầm thì chỗ này không có cây. Rơi từ trên thuyền xuống? Nàng thề, nàng chơi quanh cái hồ này hơn nửa năm rồi chưa từng thấy bóng dáng một con thuyền nào. Vậy làm thế nào mới có thể giải thích cho việc nàng ở giữa hồ nước đây? Ha ha, "Ta bắt cá, không cẩn thận nên trượt chân ngã xuống", lý do này chặt chẽ chứ? Quá thông minh.

"Tự dưng sao lại đi bắt cá?", cô gái này nhìn cũng đâu ngốc lắm, thì ra không thể đánh giá con người qua tướng mạo, đáng tiếc thật...

"À...", mẹ ơi, hỏi nhiều vậy sao? Lẽ nào vị huynh đài này trước kia làm ở nha môn? Nhan Tử La chỉ biết cười ngây ngốc.

"Lần sau thì đứng xa chỗ hồ nước ra, không phải lần nào cũng may mắn gặp người tới cứu đâu", Ba Lỗ không kìm được nói, ai bảo hắn có trái tim nhân từ, nhất là đối với những kẻ ngốc. Mà điệu bộ cô nàng cười ngốc thật, Ba Lỗ lắc lắc đầu, quay người bỏ đi.

Nhan Tử La dụi dụi mắt, không nhìn nhầm đấy chứ, nàng xin thề là nàng vừa thấy vẻ thương xót trên mặt hắn ta. Nàng đâu có chỗ nào đáng để người ta thấy đáng thương nhỉ? "Hắt xì!", một tiếng hắt xì vang lên khiến bước chân Ba Lỗ ngập ngừng, lại lắc đầu đi tiếp.

Nhan Tử La lập cập đứng dậy, xem ra hiệu quả lần này khá tốt, không cần phải giả vờ. Hắt xì thêm mấy cái nữa, Nhan Tử La chạy thẳng về phòng mà không phát hiện ra cách hồ không xa Ba Lỗ đang đứng nói chuyện với một người.

"Tứ gia, chỉ là một a hoàn rơi xuống nước, không có chuyện gì lớn cả. Tứ gia, trời tối rồi, cạnh hồ gió lạnh, người mau quay vào phòng đi".

"Được, đi thôi!", Dận Chân đứng lên, từ từ quay về Tĩnh Tâm đường. Khu nhà này tốt hơn so với trong phủ, vừa yên tĩnh phong cảnh lại đẹp.

Chương 8: Vợ cả giá đáo

Ô Nạp Lạt thị [6a] và một đám phụ nữ đang ngồi trong phòng, Tiểu Hoằng Huy liếc xéo lên người nàng ta: "Ngạch nương, đói!".

Ô Nạp Lạt thị khẽ vỗ nhè nhẹ lên má thằng bé, "A ma sắp về rồi, đợi thêm lát nữa, ngoan". Hoằng Huy xịu mặt xuống: "Nhưng ngạch nương, đã đợi nửa canh giờ rồi, đợi thêm nữa, con đói chết mất".

"Thế ư? Xem ra a ma sai thật rồi, khiến Hoằng Huy phải chịu đói". Một giọng nói khá lạnh nhưng còn có cả ý cười trong đó vọng vào. Tiểu quỷ trong lòng Nạp Lạt thị đã trượt xuống từ bao giờ chạy vù ra cửa: "A ma, người về thật rồi". Dận Chân bế bổng con lên, "Đói đến thế sao? Ba Lỗ nói con ăn khá nhiều bánh ngọt rồi mà".

"Hi hi!" Bị phát hiện rồi, "A ma, Hoằng Huy đang lớn nên mau đói mà! A ma, giờ có thể ăn được chưa?".

"Được rồi." Dận Chân ngồi xuống chỗ đầu bàn, Nạp Lạt thị và Trắc phúc tấn [6b] Lý thị ngồi xuống bên phải và bên trái bàn, Cách cách Lâm thị, Trương giai thị, tiểu thiếp Chương giai thị, Ôn thị cũng lần lượt ngồi xuống, thấy còn trống một chỗ, Dận Chân nhìn Nạp Lạt thị, Nạp Lạt thị vội nói: "Là thiếp hồ đồ, vừa rồi a hoàn tới báo Nhan muội không cẩn thận bị trượt chân ngã xuống nước, bị cảm lạnh, sợ lây sang chúng ta nên không đến. Mong người thứ lỗi". Lời vừa nói xong, trên mặt của mấy Cách cách và người thiếp đều không giấu được nụ cười nhạo báng.

[6a] Là Hiếu Kính Hiến hoàng hậu.

[6b] Trắc phúc tấn: Cách gọi người vợ lẽ của hoàng tử, vương tôn thời nhà Thanh.

"Ồ, vậy đã truyền thái y tới thăm bệnh chưa?", sắc mặt Dận Chân vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra. Rơi xuống nước? Vừa rồi chẳng phải có người rơi xuống nước sao?

"Thái y đã đến thăm bệnh, không có gì phải quá lo lắng, uống vài thang thuốc là khỏi", Nạp Lạt thị đáp. Vị Cách cách này cũng thật vô phúc quá, đúng lúc gặp được Tứ gia thì lại ngã xuống nước, không biết tới bao giờ nàng ta mới được Tứ gia để mắt đến nữa.

"Vậy thì ăn cơm thôi, các con đói rồi", Dận Chân nói. Thế là, những người trong phòng này ai cũng mang theo tâm trạng riêng trong lòng ăn bữa cơm... đoàn viên.

Nhìn Nhan Tử La chốc chốc lại hắt xì hơi, lúc nàng đang quấn chặt người trong chăn, Bách Hợp lắc lắc đầu tới lần thứ một trăm rồi. Vốn tưởng hôm nay chủ nhân có thể gặp Tứ gia, để Tứ gia nhớ ra hai mẹ con bọn họ. Ai ngờ vừa mới sểnh ra một cái mà đã... đã rơi xuống nước.

Hắt xì hơi tới mức bay được quả núi thế kia, xem ra trước khi Tứ gia đi cũng chẳng có hy vọng khỏi.

Cuối cùng cũng không phải gặp Ung Chính đại nhân rồi, nhưng sao lại thế này? Nàng vốn chỉ định giả vờ rơi xuống nước rồi giả vờ bị nhiễm lạnh, nhưng giờ thì hay rồi, chẳng cần phải giả vờ giả vịt nữa. Nhìn nước mũi chảy ròng ròng thế này, mũi đỏ ửng cả lên, nước mắt không ngừng rỉ ra dầm dề... đau khổ quá! Nhưng càng đau khổ hơn là...

"Chủ nhân, thuốc được rồi, thái y nói uống vài thang là khỏi, người cũng thật là, mau dậy uống thuốc thôi", Bách Hợp vẻ mặt tiếc nuối "hận sắt chưa kịp luyện thành thép".

"Ra mồ hôi là sẽ khỏe lại thôi, không cần uống thứ đó đâu, đắng chết đi được", Nhan Tử La lẩm bẩm nói, "Hắt xì!!!".

"Nhìn người kìa, không uống thuốc sao khỏi được?" Bách Hợp bê bát thuốc tới trước mặt nàng.

Nhanh khỏi? Nàng còn đang không muốn nhanh khỏi đây, ốm tới khi nào Ung Chính đại nhân đi mới thôi, nhưng nha đầu Bách Hợp này thật là...

"Thuốc đắng thế này, ngươi ra ngoài tìm cho ta ít mứt mang lại đây", Nhan Tử La nói.

"Vậy người mau uống hết thuốc đi!", Bách Hợp nói.

"Được rồi được rồi, ta biết rồi mà. Mau đi đi được không, lẽ nào ngươi muốn thấy ta bị đắng chết hả? Thế thì ngươi cũng mất một chủ nhân tốt bụng đấy biết không?", Nhan Tử La hắt xì hơi xong lại nói.

"Nô tì sẽ đi lấy cho người ngay, người nhất định phải uống hết bát thuốc đấy!" Nói xong Bách Hợp quay người đi ra ngoài lấy mứt.

Vừa thấy Bách Hợp đi ra khỏi cửa, Nhan Tử La chẳng màng đến việc phải đi hài, chân đất trượt xuống giường cầm bát thuốc ra ngoài, đổ xuống luống hoa bên dưới hành lang, sau đó mau chóng quay vào ngồi lại lên giường như cũ, đặt cái bát không lên đĩa. Khi Bách Hợp quay lại, nàng khoa trương nói: "Trời ơi, sao ngươi chậm chạp thế hả, đắng chết mất! Mau đưa mứt đây!".

Đồ ngọt vẫn dễ ăn nhất, nuốt viên mứt nhỏ xinh vào trong bụng, Nhan Tử La lại co người vào chăn, "Ta đau đầu quá, đi ngủ đây. Bế bảo bối sang phòng khác, tránh để ta lây bệnh cho nó".

"Vâng, chủ nhân, người nghỉ trước đi". Bách Hợp dặm lại chăn cho Nhan Tử La, buông rèm xuống, "Cách cách, giữa đêm mà người thấy không khỏe thì phải gọi nô tì ngay nhé", sau đó bế Tiểu cách cách ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, nàng vừa miễn cưỡng ăn được chút cháo, Bách Hợp đã mang mứt vào, trong đĩa còn đặt thêm vài quả mứt, "Chủ nhân, đến giờ uống thuốc rồi".

"Ồ!" Nha đầu này đã nắm thóp được nàng rồi thì phải! Không thể nào. Nhưng nàng vẫn không muốn uống thuốc đâu. Đảo đảo tròng mắt, nàng làm bộ đáng thương, nói: "Bách Hợp, ngươi đi lấy cho ta chút bánh có được không, ta ăn vẫn chưa thấy no".

"Chủ nhân? Vừa ăn xong đã đói rồi sao? Nô tỳ chờ người uống thuốc xong sẽ đi ngay", Bách Hợp đáp. Người bị ốm mà sao ăn tốt thế chứ?

"Giờ ngươi đi ngay đi, nếu không uống thuốc xong ta còn phải chờ ngươi đi lấy sao? Đi đi về về lãng phí thời gian, ta là bệnh nhân mà." Nàng liếc trộm một cái, thấy Bách Hợp hình như đã lung lay, lại tiếp tục tỏ ra đáng thương: "Bách Hợp, năn nỉ ngươi đấy, ngươi là tốt nhất!".

"Vâng, người nhớ ngoan ngoãn uống thuốc đấy nhé!", Bách Hợp bất lực đi ra.

Bài cũ soạn lại, Nhan Tử La vội xỏ vào đôi dép chạy ra ngoài cửa, đổ thuốc xuống luống hoa, tiện tay để bát trên tay vịn của hành lang tay kia cầm một quả mứt, ngọt quá! Mặt trời cũng rất đẹp, vươn vai một cái, nàng men theo bậc thang đi xuống dứới đến bên chiếc ghế cạnh bờ ao. Đang định ngồi xuống, lại nhìn thấy một vị phu nhân trẻ tuổi diện mạo thanh tú đang đứng bên cửa nhìn mình. Giật nảy cả người, nàng thấy mình đứng không được mà ngồi cũng chẳng xong, lại không biết phải chào hỏi thế nào. Còn đang ngẩn người ra đó thì Bách Hợp đã đi đến sau lưng nàng: "Nô tì bái kiến Phúc tấn". Nhan Tử La lập tức cũng nhún người: "Bái kiến Phúc tấn". Nạp Lạt thị cười khẽ, "Muội muội vừa bị cảm lạnh sao sáng sớm đã chạy ra ngoài hóng gió thế?", rồi lại nhìn sang Bách Hợp: "Chủ nhân bị ốm, không thể chuyện gì cũng chiều theo nàng ấy, phải chú ý một chút". Giọng nói kia mặc dù bình thản, nhưg Bách Hợp đã lập tức "bịch" một tiếng quỳ mọp xuống đất, vội vàng thưa: "Phúc tấn dạy rất phải, nô tì biết sai rồi".

Nhan Tử La thầm thở dài trong lòng: Quả nhiên có tố chất làm hoàng hậu, chỉ liếc qua nói vài câu thôi mà Bách Hợp đã phải quỳ mọp xuống. Đổi lại nếu là nàng, có luyện thêm tám năm mười năm cũng chẳng có được khí chất ấy.

"Phúc tấn, là muội sai nàng ta đi lấy cho chút bánh điểm tâm, nên..."

"Ồ, muội muội cũng tự mình cũng nên chú ý một chút. Phải rồi, Tiểu cách cách dậy chưa? Ta đến thăm bệnh muội muội, cũng muốn thăm luôn Tiểu cách cách", Nạp Lạt thị nói.

"Bẩm Phúc tấn, Tiểu cách cách đã dậy lâu rồi, có lẽ giờ này đang chơi, nô tì sẽ đi bế Tiểu cách cách lại đây ngay", Bách Hợp đứng dậy vội nói.

"Không cần, đưa ta tới đó. Vừa sáng sớm, hơi sương vẫn chưa tan hết không nên để đứa bé bị nhiễm lạnh", Nạp Lạt thị nhẹ nhàng.

"Thưa vâng. Mời Phúc tấn đi bên này". Bách Hợp đi trước dẫn đường.

Nhan Tử La đi sau Nạp Lạt thị, phụ nữ cổ đại thật là... tâm tình quá rộng lượng, quan tâm tới cả đứa con của chồng mình và người phụ nữ khác, bác ái thật đấy. Thì ra từ thời cổ đại nước Trung Quốc vĩ đại cũng đã có tư tưởng ấy rồi, thật đáng tự hào. Hy vọng tiểu quỷ sẽ không gây phiền phức, tiểu quỷ này càng ngày càng bám nàng hơn.

Từ xa đã nghe thấy, "Trời ơi, Tiểu cách cách, tiểu tổ tông của tôi ơi, người bò đi đâu thế? Nhìn y phục bẩn hết rồi này!", giọng vú nuôi bất lực.

Nạp Lạt thị sau khi nghe xong chỉ cười khẽ, lại một đứa trẻ bướng bỉnh nữa, Hoằng Huy khi còn nhỏ cũng rất bướng bỉnh, nghĩ đến đứa con trai bảo bối của mình, nụ cười trên môi Nạp Lạt thị càng mở rộng hơn.

Đến gần rồi mới phát hiện ra Ái Tân Giác La Khuynh Thành đang "chiến đấu" với vú nuôi, quay người ra sức bò đi chơi. Đáng ghét, sao không ình bò đi tìm mẹ, vú nuôi đáng ghét!

"Tiểu cách cách thật hoạt bát!", Nạp Lạt thị cười nói.

"Hoạt bát? Giống một con khỉ, không ngừng một giây một phút nào thì đúng hơn. Hoạt bát? Con khỉ hoạt bát thì còn nghe được", Nhan Tử La thầm nghĩ.

Tiểu cách cách đang ra sức "chiến đấu" với vú nuôi, thấy ngạch nương đến liền toét cái miệng nhỏ xinh ra cười, theo đó nước miếng cũng vui vẻ chảy ra. Hai cánh tay mũm mĩm hướng về phía nàng vẫy rối rít. Đáng tiếc ngạch nương của nó khó khăn lắm mới mượn được cớ bị ốm để nghỉ ngơi một thời gian, vì vậy hoàn toàn phớt lờ coi như không nhìn thấy nó.

Vú nuôi thấy Nạp Lạt thị tới vội vàng bế Khuynh Thành, nhún mình thỉnh an: "Phúc tấn cát tường!".

"Nào, đưa Tiểu cách cách cho ta bế một lát", Nạp Lạt thị nói với vú nuôi.

"Phúc tấn..", vú nuôi nhìn nhìn Nhan Tử La, y phục của Tiểu cách cách còn chưa thay mà.

Nhan Tử La nhìn đứa trẻ vẫn đang ra sức vùng vẫy hai tay, nói: "Phúc tấn, hay là người để vú nuôi thay y phục cho Khuynh Thành trước đã rồi hãy bế, nó vừa nghịch nên đất bám đầy người".

"Có gì đâu? Hoằng Huy khi còn nhỏ cũng thường như thế. Cả ngày chẳng có mấy lúc sạch sẽ", Nạp Lạt thị cười nói.

Hoằng Huy? Đứa trẻ bị chết yểu đó ư? Trái tim Nhan Tử La khẽ nhói đau, liếc mắt nhìn con búp bê nhỏ xinh một cái. Nếu đổi lại là nàng, đến lúc đó không biết có chịu đựng nổi cảnh sinh ly tử biệt hay không. Nàng không muốn rời xa con búp bê này, mặc dù nó thường xuyên dãi rớt dây ra khắp mặt nàng, mặc dù nó thường xuyên rứt loạn tóc nàng cho rối tung lên, mặc dù nó thường xuyên dây bẩn lên y phục nàng...

Khuynh Thành đột nhiên bị Nạp Lạt thị ôm vào lòng, chần chừ một lát, ngước mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang bế mình, lập tức toét cái miệng chưa có răng ra cười, tay cũng bận rộn túm lấy những cái trâm cài trên tóc của Nạp Lạt thị. Thật là một món đồ chơi hay ho, mẹ mình chẳng chịu cài, khiến mình phải nghịch tóc của mẹ.

"Đứa bé này thật chẳng sợ người lạ gì cả". Nạp Lạt thị vẫn đang cười rất tươi, rất giống với con nàng ta khi còn nhỏ, con nàng ta hồi đó thậm chí còn giật đứt chuỗi hạt của cha nó cơ.

Chơi một lúc, cô búp bê xinh đẹp thấy chẳng có thứ gì thú vị để chơi nữa, ánh mắt lập tức chuyển sang nhìn mẹ, hai cánh tay mũm mĩm nhỏ xinh bắt đầu vẫy vẫy, thân hình bé nhỏ vươn về phía nàng đòi hỏi.

"Từ ma ma, mau bế nó đi, Phúc tấn chơi với nó cả nửa ngày cũng mệt rồi!", Nhan Tử La nói. Mệt rồi thì mau quay về phòng nghỉ ngơi, đừng để một người đang ốm như nàng phải đứng mãi đây tới mức hoa mắt chóng mặt, thật là độc ác mà!

Vú nuôi bế Khuynh Thành đi, Nhan Tử La nhìn Bách Hợp, "Phúc tấn, xin mời vào trong ngồi, uống tách trà nghỉ ngơi đã!". Bách Hợp vội đi chuẩn bị trà.

"Cũng được, đúng lúc ta cũng có chuyện muốn nói với muội muội". Nạp Lạt thị dùng khăn tay nhẹ nhàng lau mồ hôi, Tiểu cách cách thật hoạt bát, nghịch ngợm.
Loading...

Đọc Tiếp Phần 1 - Chương 09-10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tối Chân Tâm (Tập 1) Phần 1 - Chương 07-08