Chương 6

.

Editor : Thần Vương Tiên Trang

.

Nguồn : thienanquoc.wordpress.com/

s://nhokkonsieuquayno1.wordpress.com/

.

Chạng vạng thì đi đến Ngạo Long bảo.

.

“Ngạo Long bảo” hùng trì ở trong đất trời. Ở trên thảo nguyên lớn mênh mông vô bờ ngạo nghễ độc lập. (oai phong đứng sừng sững)

.

Tường vây chung quanh Ngạo Long bảo do đá cẩm thạch xây dựng mà thành, một đường thật dài không thấy đầu bên kia, cánh bảo hộ phòng thủ kiên cố.

.

Bên trong tường, cùng một màu là ngói đỏ tường trắng, ngói lưu ly màu đỏ sáng trong, cùng màu trắng của đá cẩm thạch tinh công mài thành tôn nhau lên mà thành.

.

Trên cột đá hai bên cửa lớn có khắc Cự Long (con rồng to lớn), vút lên trên cao đạp mây mà bay, tư thế trông rất sống động, ngạo nghễ không đàn.

.

Kết cấu bên trong bảo là bốn lâu tám viện.

.

Nửa phần trên phân biệt là:

.

Phong Vân lâu, thuộc về phòng nghị sự, chiếm cứ cánh phải, là nơi các đơn vị thủ trưởng tập họp hội nghị.

.

Tụ Hiền lâu, làm phòng tiếp khách và nơi dùng cơm cỡ lớn. Cửa chính đi vào đứng mũi chịu sào, đứng ở vị trí giữa.

.

Hạo Nhiên lâu, nơi làm việc của chưởng quản trướng vụ cùng công việc nội bộ, cứ thủ bên trái.

.

Chính Khí lâu, chuyên giám thị các vấn đề sinh nhai nhân sự, gồm có thăng chức, thưởng phạt, điều tra, xử phạt. Ở quân hậu vệ.

.

Ngoại hình kết cấu của bốn lâu hoàn toàn nhất trí, là kiến trúc hai tầng, ngoại trừ Phong Vân lâu, Tụ Hiền lâu hoàn toàn mở cửa ra, đỉnh lầu của Hạo Nhiên lâu cùng Chính Khí lâu là nơi ở của tứ đại tổng quản, thuộc khu chổ ở cá nhân, lầu một dùng để làm công. Đại lầu chiếm diện tích khá rộng, thực tế xây dựng tính ra hơn ba trăm bình1, còn lại tăng thêm tạo cảnh hoa viên, ước chừng hai bên năm trăm bình. Bốn đại lâu là nơi làm việc của công nhân, có thể tùy ý đi lại, tám viện thì bất đồng. (1 : Phép đo nước Nhật-bản, 36 thước vuông bề mặt là một bình)

.

Phía sau của bốn lâu và tám viện còn cách một tường đá, ở giữa tường đá là một cổng vòm thông nhau, thuộc loại khu vực cấm. Chỉ có người hầu chuyên quét tước mới có thể ra vào. Còn bát viện là nơi sinh hoạt thường ngày của chủ nhân.

.

Từ cánh cửa đi vào là một con đường đá bằng phẳng rộng mười trượng2, hai bên chính là bát viện – khu phân cách của từng người. (2 : đơn vị đo chiều dài, 1 trượng bằng 10 thước, 10 trượng bằng 1 dẫn)

.

Lan viện là tòa đầu tiên ở lối vào phía bên phải. Trong đó tiểu viện tử đủ loại bồn cảnh hoa lan, thưa thớt tập trung xếp ở trên kệ trúc hai bên. Trong trạch tử chia ra phòng ngủ, thư phòng, phòng tắm, phòng luyện công. Bố trí toàn bộ thuộc về nam giới hóa, không trang trí nhiều, chỉ có mấy bức hành thư khí thế hào hùng treo ở thư phòng là đồ trang trí duy nhất, nơi này là nơi ở của Thạch Vô Kỵ.

.

Tùng viện, chỉ có một gốc cây tùng cổ ngàn năm đứng thẳng, đơn điệu mà nghiêm túc, mấy chậu hoa đổ quyên làm điểm xuyến (tô điểm, to vẻ, làm đẹp), toàn bộ đất trống khác trong sân trồng cỏ tươi. Kết cấu đại khái giống nhau, chỉ bố trí vật phẩm trang sức cổ kính, cửa vào sảnh nhỏ có hai mặt tường, trên tủ tường toàn là đồ cổ hiếm có. Ở những gian phòng khác cũng vừa vặn bày ra mấy thứ đồ cổ tinh xảo, cảnh đẹp ý vui, nơi này cũng là cùng một hơi thở nam giới hóa, đương nhiên là chỗ ở của Thạch Vô Ngân.

.

Thạch Vô Giới ở tại Liễu viện. Cùng với các viện khác bất đồng chính là Liễu viện xây ở phía trên hồ nước, ở giữa hồ nước. Trong ao trồng đầy hoa sen, hai bờ rũ xuống cây liễu màu tranh, trong ao cá chép bảy màu khắp nơi có thể thấy được. Từ hành lang dài bày trí tới phòng trong là các loại tượng đá giống như động vật, cũng có đá thiên nhiên, cả phòng đều là vật ly kỳ cổ quái.

.

Bên trong Mai viện có không tận lực chọn tuyến đường đi, đủ loại hoa mai, cần phải thông qua rừng mai đi vào trong như có một khúc chiết (ngoằn ngoèo, khúc khuỷu). Mỗi một cánh cửa sổ đều lấy lụa trắng làm rèm. Trên cửa sổ trồng cây mây leo tương đối khóe léo, trên hành lang dài bày ra một bàn đá ghế đá trắng tuyết, bên trên bày đặt đàn tranh, cùng chung một đàn hương, tao nhã hờ hững. Đây là khuê phòng của Vô Hà, do đó phòng luyện công đổi phòng thêu hoa, phòng trong mỗi một cánh cửa đều có tầng tầng lụa mỏng, khi mở cửa sổ ra đều làm cho lụa trắng bị gió thổi bay tựa như ảo mộng.

.

Phụ tử Lãnh Tụ Dương ngụ ở Hạnh viện, ở ngoài sạch sẽ hoàn toàn không có hoa vật.

.

Hương viện thì thờ cúng bài vị liệt tổ liệt tông của Thạch gia và Lãnh gia.

.

Khách viện dùng để tùy thời chiêu đãi khách quý.

.

Trúc viện, đủ loại trúc xanh biếc. Thuộc về thư phòng, phân ba phòng lớn, một phòng tàng thư, một phòng luyện chữ, một phòng là phòng ngủ.

.

Trong Ngạo Long bảo hơn một trăm người hầu, trừ bỏ người hầu đặc biệt quản lý mỗi viện đều ngủ ở phòng nhỏ của Khách viện ra, toàn bộ những người khác đều ngủ ở trong phòng ở sau tứ lâu, phân thành ba khu người hầu nam, người hầu nữ, người nhà (người nhà ở đây là người nhà của người hầu á).

.

Nghe những lâu, viện này liền choáng đầu não căng a, ở trên đường Vô Hà đã nói qua, nhưng Huyễn Nhi vẫn không có khái niệm cụ thể, cho đến khi Ngạo Long bảo khổng lồ chân thật ở trước mắt, công nhân, người hầu xếp ở hai bên đen thành một mảnh cung kính nghênh đón, Huyễn Nhi mới líu lưỡi không ngớt, nơi này quả thực to đến thái quá. Nàng biết mình gả ột trượng phu có tiền, nhưng Thạch Vô Kỵ nhiều của cải có phần rất… dọa người đi? Thời điểm được đỡ xuống xe ngựa suýt nữa chân mềm nhuyễn, thậm chí miệng cũng quên khép lại.

.

“Không thoải mái sao?” Theo lễ pháp, Thạch Vô Kỵ cần phải buông Huyễn Nhi ra, nhưng Huyễn Nhi thoạt nhìn vô cùng không thoải mái, cho nên hắn vẫn ôm eo của nàng.

.

“Có chút.” Nàng không dám nhìn hắn, cũng không thể nói chính mình nhìn không quen hình thức lớn đi! Mất mặt a!

.

“Đại thiếu gia, dọc đường khổ cực rồi.” Một nam tử trung niên tuổi gần năm mươi, khuôn mặt cực giống Lãnh Cương đứng ở bên cạnh Thạch Vô Kỵ chắp tay.

.

“Lãnh thúc, trong một tháng này vất vả cho người rồi.” Thạch Vô Kỵ cung kính đáp lễ, tiếp tục nói : “Lãnh thúc, đây là Huyễn Nhi, thê tử của ta.”

.

“Thiếu phu nhân.”

.

Hai đạo ánh mắt lạnh lẽo sắc bén nhìn về phía Huyễn Nhi, ánh mắt Huyễn Nhi cũng đang tò mò nhìn vào vị Lãnh Tự Dương cửu ngưỡng đại danh này (ngưỡng mộ đại danh đã lâu). Không tệ, coi như thuận mắt, thích thú cười nói:

.

“Sau này nhờ người chiếu cố nhiều, Lãnh thúc.”

.

“Không dám.” Lãnh Tự Dương diện vô biểu tình (mặt không chút thay đổi), ánh mắt bình thản.

.

Huyễn Nhi để cho các nam nhân cùng Lãnh Tự Dương và các nhóm thủ hạ chào hỏi, lực chú ý của nàng bị nữ tử ở phía sau Lãnh Tự Dương hấp dẫn dừng lại.

.

Nữ tử này vô cùng thanh tú. Ăn mặc không giống thiên kim tiểu thư, nhưng nguyên liệu vải quần áo tốt, cùng khí chất đặc biệt lại càng không giống một đám người giúp việc ở phía sau. Đứng ở phía sau Lãnh Tự Dương càng lộ vẻ cao ngất, dường như thân phận đặc biệt? Một đôi mắt kia trực tiếp nhìn chằm chằm Thạch Vô Kỵ, hai gò má nổi lên ửng đỏ hưng phấn. Ý thức được nguy cơ, tâm tư Huyễn Nhi ngay tức khắc tràn đầy! Nàng theo bản năng dựa vào trong lòng Vô Kỵ.

.

“Huyễn Nhi, làm sao vậy?” Hắn lo lắng đỡ lấy nàng.

.

“Nắng mặt trời làm thiếp hoa mắt.” Nàng giả bộ làm như vô lực. Khóe mắt lại thoáng thấy Vô Ngân quăng ra ánh mắt cười nhạo rõ ràng, nàng trả lại cho hắn một cái liếc mắt.

.

Bất quá ngược lại Vô Ngân rất hỗ trợ, thấu hợp nói :

.

“Không bằng đưa đại tẩu trở về phòng trước, đợi lát nữa kêu hạ nhân đem tổ yến ướp lạnh cho tẩu tiêu nhiệt.”

.

Thấy thân thể Huyễn Nhi hình như không khoẻ, Thạch Vô Kỵ sớm đã quên tuân thủ quy tắc lễ pháp gì đó, toàn bộ một lòng treo ở trên người thê tử, hắn ôm lấy Huyễn Nhi vừa đi vừa dặn dò:

.

“Mỗi người trở về bản vị (nơi làm việc của mình), buổi tối mở tiệc rượu tẩy trần, Vô Hà! Gọi hai người giúp việc đến phục vụ hầu hạ Thiếu phu nhân. Lãnh Cương theo ta đến Tiền viện.”

.

Dựa vào bả vai Thạch Vô Kỵ, nàng nhìn thấy trong ánh mắt thanh nhược (trong sáng yếu đuối) của nữ tử kia là không tin cùng ưu thương. Huyễn Nhi âm thầm làm mặt quỷ, thầm nghĩ: ngươi là cô gái tốt, tìm người khác thích đi, đánh mất chủ ý với lão công ta, Vô Kỵ chỉ có thể là của một mình ta! Tìm một cơ hội nhất định phải tuyên bố với Vô Kỵ, nàng kiên quyết phản đối nhất phu đa thê (một chồng nhiều vợ), phản đối tới cùng.

.

“Huyễn Nhi, khá hơn chút nào không?” Thạch Vô Kỵ đặt nàng ở trên giường, vắt một cái khăn lạnh đặt trên trán nàng.

.

Huyễn Nhi chu môi. “Không tốt. Trống rỗng nóng bức tăng lên, miệng đắng lưỡi khô.” Kỳ thật xác nhận lòng đố kị tăng lên.

.

Lãnh Cương cũng tiến vào, liền muốn nghiêm túc bắt mạch. Nhưng Huyễn Nhi luống cuống, chính mình không có bệnh gì, cái này ngược lại phải vạch trần Tây Dương Kính rồi. Không nên không nên! Kéo lấy trượng phu. “Vô Kỵ, thiếp muốn uống canh hạt sen, chàng kêu hạ nhân nấu cho thiếp ăn có được hay không?”

.

“Được! Ta trở lại ngay. Lãnh Cương, làm phiền ngươi.” Nói xong lập tức đi ra ngoài.

.

Huyễn Nhi ngồi dậy nhìn Lãnh Cương le lưỡi, chính mình đùa giỡn.

.

“Ta không sao.”

.

“Ta biết!” Lãnh Cương lộ ra nụ cười trăm năm khó gặp.

.

Ánh mắt Huyễn Nhi trừng thật lớn, hay là biểu hiện mình ghen tuông thiên hạ đều biết? Không thể nào?

.

“Đừng nói lời thật với huynh ấy, chỉ cần nói ta uống nhiều nước là đến nơi, làm ơn, làm ơn!” Bị vạch trần liền có chuyện, muốn cho Vô Kỵ biết mình đang ghen thật sự sẽ mắc cỡ chết người.

.

“Ta sẽ không nói. Ta cùng Vô Hà đều rất cảm tạ tẩu, đại tẩu.” Lãnh Cương thận trọng cảm ơn Huyễn Nhi.

.

Huyễn Nhi nâng tay, một hồi nói :

.

“Việc này kết thúc như thế nào?”

.

Lãnh Cương kiên định nói :

.

“Sau tiệc rượu tẩy trần, ta sẽ hướng đại ca thỉnh tội, bất kể như thế nào cũng sẽ cưới nàng.”

.

Xem ra Lãnh Cương sớm biết công khai việc này ít nhiều sẽ đưa tới phẫn nộ. Ba huynh đệ Thạch gia có thể vì chuyện hắn phá hư danh dự của Vô Hà mà giết chết hắn; huống chi là Lãnh Tự Dương xưa nay phản đối hai người kết giao. Huyễn Nhi vốn là muốn đề nghị bọn họ bỏ trốn, hiển nhiên loại chuyện trốn tránh hiện thực này, người kiêu ngạo kiên cường như Lãnh Cương sẽ khinh thường sử dụng. Hán tử! Làm hán tử phải chịu đau khổ a!

.

Đang muốn mở miệng hỏi Lãnh Cương, ngoài cửa liền truyền đến tiếng kêu của Vô Giới: “Canh hạt sen, khoái mã ngàn dậm mau chóng truyền đến, yết kiến!” Nói xong, người cũng tiến vào.

.

Lăng tử chết tiệt này, mặt mày một bộ mập mờ, có thể là bị Vô Ngân niệm chú, đợi để thưởng thức hình dáng bát phụ của nàng nổi máu ghen đấy nhỉ (người đàn bà chanh chua).

.

“Đệ tới làm cái gì? Vô Kỵ đâu?”

.

“Đại ca thỉnh tứ đại tổng quản đi Phong Vân lâu rồi, muốn đệ đến phục tứ tẩu (hầu hạ ăn uống), nếu như bữa tối ‘không khoẻ’ cũng đừng tham gia.” Mặt mày Vô Giới hớn hở, kéo một cái ghế an vị ở trước giường. Huyễn Nhi đang muốn mắng hai tiếng, liền thấy thân ảnh của Vô Hà lướt qua ở cửa sổ , nàng đang đi về hướng Mai viện. Quay đầu lại nhìn thấy yêu thương trong ánh mắt của Lãnh Cương, cười nói: “Lãnh Cương, ngươi đi trước đi. Ta có việc nói với Vô Giới.”

.

Lãnh Cương gật đầu đi ra ngoài.

.

Vô Giới khẩn cấp hỏi:

.

“Có chuyện gì? Hiếm thấy có nhu cầu tìm đến chỗ của đệ.”

.

Ánh mắt Huyễn Nhi xoay xoay, quyết định không quanh co, nói thẳng.

.

“Nữ hài kia là ai? Có thân phận gì?”

.

Vô Giới cười nói:

.

“Đệ sớm biết tẩu nhất định không nhịn được muốn hỏi.” Mười phần giá thức dụ dỗ.

.

Huyễn Nhi đại phát thư uy (uy quyền của nữ nhân), chống nạnh trừng hắn.

.

“Có nói hay không? Làm không tốt đệ cũng không biết, cố ý ở trước mặt tẩu ra vẻ hiểu biết! Nhân tài không có học thức mới có cách làm cũ kỹ này.”

.

Vô Giới nhảy dựng lên nói :

.

“Sao đệ lại không biết? Tiểu Thanh là nữ hài Lãnh thúc nhặt được, hai năm trước mệnh khổ bị người nhà bán cho kỹ viện, bởi vì không tiếp khách, bị người ta đánh cho toàn thân bị thương mới trốn ra được, vừa vặn bất tỉnh ở bên cạnh ngựa của Lãnh thúc. Lãnh thúc liền đem nàng chuộc thân, mang về làm nữ hầu, về sau biết nàng biết một ít chữ, để cho nàng ở trướng phòng giúp đỡ, chịu khó làm việc, phần nội sự không phản đối, cũng đặc biệt chịu khó, càng thích giúp đại ca mài mực chân chạy bưng trà. Một năm trước Lãnh thúc còn đề xuất muốn đại ca thu Tiểu Thanh làm thị thiếp; đại ca cũng không có ý kiến gì, nói là chờ cưới chính thất rồi bàn lại. Hiện tại đại ca nghĩ như thế nào, chúng đệ cũng không biết.”

.

Trong lòng Huyễn Nhi không có tư vị, lạnh nhạt nói:

.

“Đại ca đệ cùng nàng từng có cái gì không trong trắng không?”

.

Vô Giới trực tiếp lắc đầu:

.

“Đại ca rất có nguyên tắc, huynh ấy không chạm vào hạ nhân, lại càng không cho phép khách nhân, thủ hạ đi khinh bạc nữ hầu. Huống chi, đại ca có Mã Tiên Mai…” Phút chốc che miệng lại, sợ hãi nhìn Huyễn Nhi.

.

Ngược lại Huyễn Nhi không có giận tím mặt như Vô Giới tưởng tượng, sau khi ngẩn người, giận dữ nói: “Đệ nói hết đi! Rốt cuộc có bao nhiêu nữ nhân đang cùng tẩu tranh cướp trượng phu? Nói ra, tẩu mới có ngọn nguồn.”

.

“Không có! Đại ca rất có chừng mực, Mã Tiên Mai chỉ là kỹ nữ. Hiện tại thành gia rồi, đương nhiên sẽ không tiếp tục đi tìm nàng. Đại tẩu, tẩu… sẽ không cùng đại ca tính toán đi? Những cái này đều là chuyện trước kia rồi.” Thạch Vô Giới không ngừng hận miệng lưỡi của mình lỡ lời, sau này đại ca biết được không làm thịt hắn mới lạ.

.

Ầm ĩ như thế nào? Ầm ĩ cái gì? Ăn những dấm chua kia rất mất thể diện! Dù sao nàng ầm ĩ cũng là ầm ĩ, bất quá; đánh nha, căn bản đánh không thắng. Huống chi tương lai như thế nào ai mà biết! Trước hôn nhân hai bên không liên quan gì, không việc gì để ý; sau hôn nhau trượng phu tiếp tục trộm tinh, trước tiên phải hoài nghi mị lực của mình. Phương thức tốt nhất là để Thạch Vô Kỵ yêu nàng yêu đến khó chia lìa. Để cho hắn không rảnh rỗi nghĩ đến người khác. Từ trước đến nay nàng là như vậy, trước tiên đối phó địch nhân trước mắt, về phần những địch nhân khác có thể càng đủ tính chất uy hiếp, thời điểm chưa xuất hiện toàn bộ không tính toán gì hết. Cho nên phản ứng của nàng đối với Mã Tiên Mai không lớn bằng đối với Tiểu Thanh. Chờ sau này xuất hiện tiếp tục tính toán.

.

“Đệ đi đi! Đừng để cho đại ca của đệ biết đệ nói với tẩu những chuyện này, nếu không, đệ liền đợi đến bị lột da đi! Tẩu sẽ xem như không biết, đệ cũng phóng thông minh một chút.” Nàng lấy khẩu khí ban ơn nói.

.

Chỉ thấy vẻ mặt Thạch Vô Giới yên tâm. Sau đó gật đầu đi ra ngoài, tới cửa đột nhiên nghĩ đến điều gì quay đầu lại. “Buổi tối muốn đến Tụ Hiền lâu dùng bữa hay không?”

.

Huyễn Nhi cười dài nói :

.

“Đương nhiên muốn! Gọi hai nha đầu ngoài cửa kia tiến vào giúp tẩu rửa mặt chải đầu. Buổi tối thỉnh Vô Kỵ tới đón tẩu, tẩu sẽ lạc đường.”

Nếu như tình địch đứng ngồi không yên, không cẩn thận phòng bị đương nhiên không được.

.

Tẩy đi một thân phong trần mệt mỏi, tăng thêm trang phục lộng lẫy, ngay cả Huyễn Nhi nhìn chính mình cũng ngẩn ngơ thất thần một chút. Dung mạo này của mình ít có nữ nhân có thể so sánh được, nữ hài Tiểu Thanh kia so với mình kém hơn rất nhiều. Sau khi Thạch Vô Kỵ vào phòng liền không muốn đi ra ngoài, không muốn để cho thê tử tuyệt tục dung tư (dung mạo tuyệt vời) cùng thuộc hạ đồng hưởng (cùng nhau hưởng thụ). Thời điểm chạng vạng xuống xe ngựa, hắn liền phát hiện rất nhiều ánh mắt si mê chỉ nhìn một mình Huyễn Nhi. Về phần Vô Hà, nhiều người thường thấy ngược lại không chú ý nhiều lắm.

.

Huyễn Nhi săn sóc giúp hắn thay quần áo, có chút oán hận.

.

“Gian phòng này cứng quá, tuyệt không ôn nhu. Ngược lại lộ ra vẻ không hợp với thiếp, không có chỗ đặt chân.”

.

“Sau này nàng là nữ chủ nhân, có thể tùy ý thay đổi vật trong phòng, dung nô (đầy tớ, nô dịch) trong Ngạo Long bảo, tất cả đều tùy nàng sai bảo.” Thạch Vô Kỵ khẽ hôn cổ nàng, nàng ôm lấy cổ của hắn, dựa ở trong lòng ngực của hắn, nũng nịu hỏi:

.

“Thiếp phục tứ được không vậy? Lão gia.”

.

“Thập toàn thập mỹ. Khéo tay, người đẹp.” Chấm dứt câu cuối cùng, hai đôi môi liền giằng co.

.

Tiếng bước chân rất nhỏ đình trữ ở cửa (ngừng lại đứng hồi lâu), đang muốn thối lui khỏi phòng khách; Thạch Vô Kỵ liền phát hiện, kết thúc hôn môi, có chút không vui. Những dung bộc (= dung nô) này sao không có chừng mực! Nhìn thấy là Tiểu Thanh, sắc mặt mới hòa hoãn một chút. “Chuyện gì? Vì sao không ở ngoài cửa thông báo?” Khẩu khí không vui hiện ra trách cứ.

.

Tiểu Thanh cúi thấp mặt, sợ hãi nói nhỏ:

.

“Thực xin lỗi… Trước kia nô tì cũng chưa từng… cho nên hôm nay cho rằng vẫn là… Đã quên có thêm thiếu phu nhân mới làm càn, sau này Tiểu Thanh sẽ nhớ rõ. Lãnh tổng quản thỉnh thiếu gia cùng thiếu phu nhân dùng bữa.”

.

“Đi xuống đi. Chúng ta liền đi.” Thạch Vô Kỵ xua tay.

.

Tiểu Thanh nhỏ giọng lui ra ngoài. Huyễn Nhi khẽ vuốt hai má trượng phu.

.

“Chàng đã lâu không hung dữ như vậy! Vừa rồi mặc dù không có thần sắc nghiêm nghị, cũng không phải nhằm vào thiếp, nhưng thiếp vẫn là sợ đấy! Thiếp không thích chàng nghiêm mặt.”

.

“Không! Ta vĩnh viễn sẽ không đối với nàng hung dữ, cho dù là khi ta tức giận.” Hắn hứa hẹn, ôm lấy nàng đi ra ngoài, bên miệng Huyễn Nhi khép lại không được nụ cười ngọt ngào, làm cho Thạch Vô Kỵ nhìn thấy si say (si mê như say rượu), không chịu nổi trộm hương. Âm thầm đi ra cũng chỉ nghe thấy tiếng cười của Huyễn Nhi cùng thỉnh thoảng ngừng ngắt…

.

**********

.

Những ngày tiếp theo quả thật vô cùng hí kịch hóa. Sau hai ngày quay về bảo, Lãnh Cương hướng Lãnh Tự Dương nói ra chuyện cùng Vô Hà, Lãnh Tự Dương tức giận tàn nhẫn đánh Lãnh Cương một trận, hơn nữa buộc hắn đến trước mặt ba huynh đệ Thạch gia nhận tội. Ba huynh đệ Thạch gia đương nhiên nổi giận không kiềm được. Cùng nhau cầm đao bức Lãnh Cương lập tức cưới Vô Hà, cũng không đối với Lãnh Cương tiến hành thương tổn thực chất, dù sao tác hợp hai người bọn họ, ba huynh đệ cũng trợ giúp, xem như tòng phạm, lạc kiến kỳ thành3.

.

[3: ý là hi vọng nhìn thấy chuyện gì đó phát triển thêm nữa hoặc là giành được thành công (theo baidu)]

.

Nhưng lại không nghĩ tới tay chân Lãnh Cương lại nhanh như vậy, hành vi này thực không hợp với cá tính đối nhân xử thế của hắn (thái độ làm người). Cho nên Thạch Vô Kỵ nghi ngờ không loại bỏ Huyễn Nhi là đồng loã lớn nhất. Bởi vì ba huynh đệ không xử phạt Lãnh Cương, Lãnh Tự Dương liền bắt Lãnh Cương đến Hương viện quỳ trước bài vị liệt tổ liệt tông của Thạch gia và Lãnh gia sám hối, tuyên bố cần phải quỳ đến ngày thành thân mới có thể đứng dậy.

.

Vô Hà thấy người trong lòng bị đánh đến mình đầy thương tích, đau lòng không để ý đến lễ pháp ôm lấy Lãnh Cương, hơn nữa bồi theo hắn quỳ gối trước bài vị, hướng Lãnh Tự Dương cùng các huynh trưởng nói chính mình cố ý dụ dỗ Lãnh Cương, không phải Lãnh Cương xâm phạm nàng, phá hư danh dự của nàng. Từ nhỏ Vô Hà rất được Lãnh Tự Dương yêu thương, xem như con của mình, làm sao cam lòng để thân thể thiên kim yểu điệu của nàng bị một chút dày vò? Vì thế không cho phép nàng quỳ, hơn nữa cũng đối với Lãnh Cương giảm hình phạt, chỉ quỳ ba ngày. Ba ngày nay, Vô Hà hầu hạ ở bên cạnh, ai cũng không khuyên được.

.

Hôn lễ tổ chức vào nửa tháng sau. Ngạo Long bảo tính toán lo liệu một tiệc rượu long trọng chưa từng có, dùng thời gian nửa tháng chuẩn bị, từ Nam đến Bắc mười hàng khoái mã chuyên chở, hơn một trăm dung bộc cả ngày bận rộn, trong bảo một mảnh vui sướng giăng đèn kết hoa. Lần này rộng lượng, thể hiện thực lực của Thạch gia; Ngạo Long bảo luôn luôn thần bí, hơn nữa lấy tiết kiệm làm giáo huấn, lần đầu tiên công khai mời thương nhân danh lưu (nhân vật nổi tiếng) của sáu tỉnh Bắc đến làm khách. Không chỉ là gả Vô Hà, quan trọng nhất là Thạch Vô Kỵ muốn trịnh trọng giới thiệu Huyễn Nhi ọi người nhận thức, bồi thường cho nàng lễ cưới khó coi lần trước.

.

Cùng Ngạo Long bảo có giao tình, có buôn bán qua lại, hôm nay đều tề tụ ở Ngạo Long bảo; bốn đại lâu chiêu đãi khách quý, ở ngoài bảo bài trí năm trăm bàn tiệc cưới cung cấp cho tùy tùng đi theo, người đi đường cùng thôn nhân lân cận hưởng dụng, tính toán số lượng trong ngoài cộng lại ước chừng trên vạn người. Nữ chủ nhân Huyễn Nhi này chính là bận rộn đến bất tỉnh, vừa phải theo trượng phu nhận thức một vài đại thương, hộ khách, vừa phải dặn dò người hầu phục vụ xử lý; bởi vì đối với cổ lễ (lễ nghi thời xưa) hoàn toàn không hiểu biết, lại thỉnh Lãnh thúc tìm đến mấy lão mama thỉnh giáo, không ngờ chuyện lại vẫn còn một cái sọt (hem biết a ~, mà ta nghĩ chắc là lỗ hỏng), thật sự là sợ chết…

.

Rốt cục tất cả phong cảnh náo nhiệt toàn bộ đi qua, ngày hôm sau để cho người hầu thu thập tàn cuộc, sau khi từng khách nhân khởi hành đi hết, Huyễn Nhi mới cảm giác chính mình sắp sụp đổ! Không biết xảy ra chuyện gì, trước đó vài ngày liền choáng váng đầu đến khó chịu, bởi vì vội vàng ngược lại không chú ý nhiều lắm, chỉ cho là mình mệt mỏi quá độ, nhưng hôm nay lại có chút tệ hại hơn! Không chỉ có choáng váng đầu, còn muốn nôn mửa, thậm chí còn không rời giường nổi…

.

Lời của mẫu thân từng nói qua bây giờ như điện quang hỏa thạch chợt hiện vào trong trí nhớ của mình: mẹ có nói qua, mỗi thân thể cùng linh hồn nhất định phải từ trường tương khế hợp lại vừa linh hoạt sử dụng thân thể. Còn một vài người dựa vào tái sinh bởi vì từ trường không tương thông, cho nên sau khi tái sinh, không phải là sắc mặt xanh mét chính là thân thể cứng ngắc giống như cương thi, thậm chí có chút phù hợp, cũng sẽ có trục trặc trên một vài bộ phận. Bởi vậy mẹ không dám tùy tiện tìm thân thể cho nàng dựa vào tái sinh. Còn thân thể Tô Huyễn Nhi này, nhập vào thân trải qua gần hai tháng, cũng chưa từng có cái gì không ổn, vừa vặn hoàn toàn thích ứng. Dù sao đây là thân thể tiền sinh của nàng, nhưng chung quy sẽ có một chút sai biệt đi? Nếu không tại sao hôm nay chính mình đột nhiên yếu ớt như vậy? Qua vài ngày sẽ được đi? Mẹ cũng không nói cần phải điều chỉnh như thế nào.

.

Bận rộn làm xong hôn sự cho Vô Hà, Thạch Vô Kỵ liền cùng các tổng quản cả ngày nhốt ở trong Phong Vân lâu làm việc hoàn toàn quên mình. Nàng đã lĩnh giáo rồi, Thạch Vô Kỵ này là một thiết lập công sự mất hết tính người, ba ngày ba đêm cũng sẽ không đi ra. Thời điểm làm việc ở Phong Vân lâu, tạp vụ nhân sĩ không được vượt qua Lôi Trì một bước, ngay cả Huyễn Nhi cũng không cho. Hôm nay trời còn chưa sáng hắn đã đi, nàng dây dưa làm nũng, hôn nàng một hồi thật lâu mới đi, cuối cùng lại không giữ được hắn. Bình thường nàng sẽ không quá để ý, chủ trì một sự nghiệp lớn có thể có mỗi ngày nhàn hạ cắn răng tốt số như vậy, trừ phi muốn phá sản. Nhưng hôm nay nàng không thoải mái nha, mặc dù không có trực tiếp nói cho hắn biết, nhưng tại sao hắn lại không hiểu phong tình như vậy? Lúc người không được khỏe liền sẽ mãnh liệt đi vào chỗ bế tắc, đây là có thể được phép.

.

“Thiếu phu nhân, dùng cơm, buổi sáng người không ăn được mì phở, phòng bếp đặc biệt làm điểm tâm phương Nam chính gốc, đại thiếu gia còn dặn dò hầm bát canh gà cho người bổ thân thể…” Một nha hoàn lạ mặt đem cơm tiến vào.

.

“Không ăn không ăn, đem ra đi!” Nghe thấy mùi đồ ăn liền muốn nôn mửa, đương nhiên ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn.

.

Nha hoàn kia kỳ rất quái, chẳng những không có bị hù lui, trái lại đến gần bên giường trực tiếp nhìn chằm chằm Huyễn Nhi, ánh mắt kỳ dị.

.

Huyễn Nhi ngồi dậy, kỳ quái nhìn nàng, nha hoàn này nàng xác định chính mình chưa bao giờ thấy qua.

.

“Ngươi là ai?” Huyễn Nhi cẩn thận hỏi.

.

“Ba ngày sau Tô lão gia sẽ tới đây, muốn tiểu thư trong vòng ba ngày lấy sổ sách đưa cho tiểu tỳ. Hơn nữa muốn tiểu thư chuẩn bị tốt rời khỏi, lão gia muốn mang tiểu thư quay về Giang Nam, sẽ không bỏ tiểu thư ở nơi này chịu tội. Nhớ kỹ, tiểu tỳ gọi là Tiểu Nghi, ở tại phòng ba của phòng nữ hầu.” Vội vàng dặn dò xong, giống như một trận gió bỏ đi, xem ra có chút công phu. Huyễn Nhi lặng người thật lâu.

.

Ông trời! Lão nhân Tô Quang Bình kia muốn tới, ba ngày sau sẽ đến? Làm sao bây giờ? Còn muốn mang nàng đi? Không sợ đắc tội với Thạch Vô Kỵ? Trừ phi có chỗ dựa vững chắc rất tốt. Kỳ quái nhất chính là vì sao phải mang nàng đi? Tuyệt đối không phải là bản tính huyết thống gì, trừ phi nàng có thể mang đến cho hắn ưu đãi cực lớn! Tô Quang Bình không dễ đối phó, sợ Ngọc nương phải chịu khổ, nàng nên làm cái gì bây giờ? Nếu như thực sự cho hắn một quyển sổ sách giả, Ngọc nương cũng không thoát khỏi Tô gia, nhiều lắm tạm thời chịu một chút nổi khổ da thịt. Hiện tại thân thể này lại suy yếu không chịu nổi, như thế nào mới tốt đây?

.

Đi ra khỏi phòng, ở trên hành lang dài nhìn thấy Tiểu Thanh. Rất lâu không thấy nàng, Huyễn Nhi không hiểu nhìn nàng, biết nàng là một nữ hài số khổ, cũng không so đo ý đồ của nàng, dù sao chỉ cần Huyễn Nhi nàng giữ chặt Vô Kỵ, người khác cũng không xâm phạm vào, còn Tiểu Thanh cũng có ý vô ý trốn tránh nàng.

.

“Thiếu phu nhân.” Tiểu Thanh liễm thân hành lễ.

.

“Có chuyện gì sao?” Huyễn Nhi tính toán muốn đi tìm đôi phu thê đằm thắm mới cưới tán gẫu, muốn dời đi lực chú ý đối với thân thể khó chịu.

.

Tiểu Thanh chần chờ một lúc lâu, sau đó kiên định nhìn thẳng Huyễn Nhi.

.

“Ta… nghe được phu nhân cùng Tiểu Nghi nói chuyện.”

.

Huyễn Nhi ngẩn ra.

.

“Tại sao không đi báo cho Vô Kỵ, trái lại đến nói với ta?” Hay là muốn uy hiếp nàng? Quá lớn mật đi!

.

“Tiểu Thanh không dám vô lễ đòi hỏi nhiều, chỉ hy vọng phu nhân đáp ứng cho Tiểu Thanh cả đời phục tứ đại thiếu gia cùng thiếu phu nhân.”

.

Thì ra nàng vẫn chưa từng buông tha cho chuyện muốn làm thị thiếp. Một mảnh thâm tình đáng giá đồng cảm, nhưng chỉ có việc này là châm chước không được.

.

“Vô Kỵ mới là người quyết định, ngươi không ngại tìm chàng yêu cầu, việc này ngươi thích nói liền đi nói. Ta sẽ không để cho ngươi tới uy hiếp ta. Thuận tiện nói cho ngươi biết, ngươi cũng nên lập gia đình rồi, ta sẽ kêu Lãnh thúc lưu ý nhiều thanh niên tốt một chút.” Huyễn Nhi lãnh đạm nói xong, liền thấy vẻ mặt Tiểu Thanh tái nhợt mà đi. Huyễn Nhi không phải là nữ tử cổ đại, ở trong xã hội lạc quan lớn lên, dưỡng thành cá tính độc lập, hơn nữa có chút tính cách nam giới hóa, thích tự mình xử lý vấn đề của mình, không bằng nữ nhân cổ đại mọi chuyện đều trốn ở phía sau nam nhân tìm che chở, thời điểm nên cường ngạnh tuyệt đối không yếu đuối.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 7

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Đan Xen Thời Gian Chương 6