Chương 4

Editor : Thần Vương Tiên Trang

Nguồn : thienanquoc.wordpress.com/

s://nhokkonsieuquayno1.wordpress.com/

Lãnh Cương, một khuôn mặt nguội lạnh, gò má trái có một vết sẹo dị thường từ đuôi lông mày kéo dài xuống dưới cằm càng thêm dọa người. Hắn không xuất sắc tuấn lãng như huynh đệ Thạch gia, toàn thân trên dưới đều là đường nét nam giới cứng rắn, cùng tuổi với Thạch Vô Kỵ, là con trai độc nhất của tổng quản Thạch gia Lãnh Tự Dương.

Năm đó Thạch gia bi thảm bị diệt môn, phu thê Lãnh Tự Dương liều chết đem bốn vị công tử tiểu thư cứu ra khỏi biển lửa, giấu ở trong địa đạo (đường ngầm dưới đất). Lãnh phu nhân vì cứu tiểu tiểu thư vừa mới ba tháng mà bỏ mạng.

Lãnh gia bốn đời tới nay vì báo ân cứu mạng mà lập lời thề nhiều thế hệ phải thủ hộ cho Thạch thị, đến chết mới thôi. Thạch gia đối đãi với Lãnh gia như huynh đệ, không xem như nô bộc, càng khiến cho Lãnh gia trung thành mà chống đỡ. Sau khi thực khách làm chim thú tán loạn, Lãnh Tự Dương mang bốn vị chủ nhân đến phương Bắc, nuôi lớn bọn họ, hơn nữa trả lại sản nghiệp lớn hiếm ai biết đến —— hai tòa mỏ vàng, một tòa mỏ bạc, cùng ba tòa mỏ than. Đây là sản nghiệp tổ tiên Thạch gia luôn luôn giữ lại, gia đại nghiệp đại (gia sản lớn sự nghiệp lớn), cũng chưa từng khai thác. Bởi vậy không ai biết phương Bắc có vài ngọn núi hoang bình thường thuộc quyền Thạch gia lại là báu vật hầm mỏ núi vàng núi bạc phong phú. Lợi dụng những sản nghiệp còn thừa lại này, Thạch Vô Kỵ mới có thể thuận lợi trong mấy năm kinh doanh “Ngạo Long bảo” trở thành bá chủ thương giới của sáu tỉnh Bắc. Lãnh Tự Dương cự tuyệt ở không công, vẫn tiếp tục đảm nhận chức tổng quản của mình, giúp đỡ Thạch Vô Kỵ. Giữ vững giới hạn chủ tớ. Đời thứ năm là Lãnh Cương hắn mới huấn luyện trở thành ảnh tử của Thạch Vô Kỵ, tận sức báo thù.

“Như thế nào?” Thạch Vô Kỵ tiến vào thư phòng, sau khi ngồi xuống nhìn Lãnh Cương. Trong mắt Thạch Vô Ngân, Thạch Vô Giới hiện ra khẩn trương.

Lãnh Cương ít nói trầm tĩnh, khuôn mặt hoàn toàn không có hỉ nộ ái ố cho nên không ai nhìn ra tâm tư của hắn. Nhưng hắn cũng là hán tử (= anh hùng) có thể vì bằng hữu mà vào sinh ra tử, cho dù là chết cũng sẽ không nháy mắt. Hắn lấy ra một quyển sổ sách giao cho Thạch Vô Kỵ.

“Ám trướng của hắn.” (sổ ghi chép ngầm, mờ ám)

Thạch Vô Kỵ giao cho Vô Ngân. Vô Giới khẩn cấp lại gần nhìn xem.

“Tin tức đâu?”

“Hắn đổi ý.” Lãnh Cương chỉ Tô Quang Bình.

Cái này cũng là ngoài ý muốn! Gả Huyễn Nhi qua đây lợi nhiều hơn hại, cần gì phải đổi ý?

“Ba ngày sau hắn sẽ mượn danh nghĩa thăm người thân đến phương Bắc. Kha Chính Minh sẽ đi theo.”

“Nhi tử Kha Tất Uy? Không phải luôn luôn ở trong kinh dựa thế quyền quý sao?” Thạch Vô Kỵ suy nghĩ cẩn thận rất lâu.

“Nửa năm trước, Kha Chính Minh từng khinh bạc Thiếu phu nhân.” Xem ra Lãnh Cương giám thị Tô gia không phải là chuyện một sớm một chiều.

Hai tròng mắt của Thạch Vô Kỵ rét lạnh đến mức có thể kết băng, đây là điềm báo hắn tức giận.

“Mặc kệ hắn đến có mục đích gì, ta cũng sẽ không để cho hắn sống dễ chịu!” Không ai có thể khinh bạc nữ nhân của hắn, cho dù là trước lúc thành phu thê cũng như vậy.

“Hắn kết giao không ít người trong giang hồ.” Ý tứ thập phần hiểu được.

Thạch Vô Kỵ dựng thẳng mi.

“Vì sao Tô Quang Bình đổi ý?”

“Kha Chính Minh từng vẽ ra bức tranh giống hệt phu nhân đem dâng tặng cho vương gia Triệu Bình Thất có quyền thế nhất hiện nay. Chính là muốn dùng mỹ nhân kế trở thành tâm phúc của Thất vương gia, tiến tới tiếp cận hoàng thượng làm một quan lớn.”

“Còn Tô Quang Bình không biết?”

“Vâng! Mà Thất vương gia đặc biệt vừa ý phu nhân, muốn Kha Chính Minh đem phu nhân mang tới kinh thành. Kha Tất Uy tìm Tô Quang Bình thương lượng, muốn dựa vào lực lượng của Thất Vương nhất tiễn hạ song điêu1, tiêu diệt thế lực khổng lồ của Thạch gia, tranh giành tài sản. Dùng lực lượng quan phương2 muốn sắp xếp Thạch gia tội danh mưu phản. Tiếp tục dâng lên phu nhân, thì cả đời áo cơm không ngại, tài đại quyền lớn.”

(1 : một hòn đá hạ hai con chim

2 : nhà nước, phía chính phủ => ở đây là nói bên triều đình)

Vẻ mặt Thạch Vô Ngân ngưng trọng nhìn đại ca, còn Vô Giới sớm đã nhảy dựng lên.

“Hảo ác độc! Chúng ta tiên hạ thủ vi cường3, giết hắn không còn mảnh giáp! (3 : ra tay trước thì chiếm được lợi thế)

Nhưng Thạch Vô Kỵ lại nở nụ cười! Một nụ cười không có ý cười, nhìn o Lãnh Cương nói, “Bọn hắn đã phát hiện sao?”

“Chỉ là phỏng đoán.”

“Thà rằng giết lầm một trăm, cũng không muốn thả sai một người? Ngoan độc! Bọn hắn muốn so suy nghĩ với ta cần phải thông minh hơn nhiều. Còn muốn Huyễn Nhi trộm sổ sách không?”

“Muốn. Đây là tư tâm của Tô Quang Bình, muốn bí mật độc chiếm sinh ý của Thạch gia.”

Thạch Vô Kỵ nhìn về phía Vô Ngân.

“Hảo hảo nghiên cứu quyển ám trướng này. Bắt tay vào làm dắt chân sau hắn, ta muốn hắn chưa quay về phương Nam đã phá sản trước.”

“Đã biết.” Thạch Vô Ngân nhận lời, đứng dậy trở về phòng nghiên cứu.

Lúc sau, Thạch Vô Giới cũng bị sai đi.

Thạch Vô Kỵ trầm ngâm rất lâu, hỏi:

“Ba năm qua, ngươi âm thầm quan sát Tô gia, đối với Huyễn Nhi có cách nhìn như thế nào?”

“Yếu đuối, chịu lăng nhục, không đủ tính uy hiếp.”

“Cho nên ngươi đề nghị ta chọn nàng làm thê tử là thỏa đáng?”

“Vâng.”

Huyễn Nhi của hắn cho tới bây giờ cũng không phải là người yếu đuối nhát gan. Thậm chí nàng dám khiêu chiến quyền uy của hắn, người khác muốn khi dễ nàng, nàng cũng sẽ không để cho người khác sống dễ chịu. Lãnh Cương nhìn người luôn luôn chuẩn xác chắc chắn, nhưng Huyễn Nhi này quả thật không phải là hắn biết rõ. Trong lúc này có kỳ lạ, hắn luôn luôn có cảm giác, nhưng lại nói không ra một nguyên nhân.

“Tô Quang Bình có cho nữ nhi đọc sách không?” Hắn hỏi.

“Không. Bản thân Tô Quang Bình không có học thức, cũng không có thỉnh người dạy nữ tử biết chữ. Ngay cả tên mình hắn cũng viết không đầy đủ.”

Thạch Vô Kỵ ngẩn ra, nói :

“Đi theo ta.” Chẳng lẻ Huyễn Nhi là giả mạo? Theo lời Lãnh Cương tuyệt không phù hợp với Huyễn Nhi mà hắn biết. Một đoàn hỗn loạn này khiến cho hắn nóng vội không tự chủ được! Tất cả đều quái dị như vậy.

Huyễn Nhi vội vội vàng vàng cho người hầu dẫn đến phòng trước, cảm thấy rất tức giận. Ban nãy Vô Hà đầy bụng tâm sự đến tìm nàng, nàng đang muốn an ủi nàng ấy, lại bị Thạch Vô Kỵ kêu gọi. Nàng phi thường mất hứng. Cho tới bây giờ Vô Hà không có bộ dáng này, cùng sinh ra làm nữ nhân nàng nhìn Vô Hà khổ sở, tâm cũng gay gắt đau lên, hận không thể vì nàng hái xuống nhiều sao để cho nàng cười. Nhưng giờ phút này lại vội vàng bỏ qua nàng, như hỏa thiêu mông đi đến “yết kiến” trượng phu. Nàng hoàn toàn mất hứng là đương nhiên. Bởi vì rất tức giận, lúc bước vào phòng đã quên bước qua ngưỡng cửa cao, kết quả cả người không thể làm gì khác hơn là ngã nhào về phía trước. Lần này Thạch Vô Kỵ lại cứu không được nàng vì khoảng cách quá xa, lúc chạy tới vừa vặn có thể nâng nàng lên

“Chẳng lẽ không ai báo cáo với chàng ngưỡng cửa này có hiềm nghi mưu tài sát hại tính mạng sao? Tiếp tục ngã mấy lần thiếp nhất định sẽ ngu ngốc.” Nàng oán hận đá tấm ván gỗ.

“Có đau không?” Hắn lo lắng hỏi, đỡ nàng đến thủ tọa.

“Không đau.” May mắn bên trong cánh cửa có tấm vải lông rậm Ba Tư. “Tìm thiếp đến có chuyện gì?” Ánh mắt nàng vừa chuyển, nhìn thấy nam tử ngồi bên phải có một vết sẹo màu đỏ gợi cảm. Không xuất sắc, nhưng lại tràn ngập khí khái nam giới. Nàng tò mò đi tới gần hắn, muốn đưa tay sờ vết sẹo của hắn, nhưng Thạch Vô Kỵ ở phía sau lập tức bắt nàng quay về, còn khuôn mặt Lãnh Cương thì chuyển hướng khác. Nàng không thuận theo nhìn Thạch Vô Kỵ.”Thiếp chỉ muốn sờ xem cái kia có phải là thật hay không mà thôi. Nào có người có vết sẹo đều đặn, dễ nhìn đến như vậy?”

Hiện tại Thạch Vô Kỵ chẳng những muốn hoài nghi thân phận chân thật của nàng, còn muốn xác định nàng có phải là người có thẩm mỹ quan khác thường hay không. Từ khi Lãnh Cương có vết sẹo, không người nào dám nhìn thẳng vào gương mặt dọa người của hắn, thậm chí còn có người giúp việc vì thế mà bị dọa ngất. Huynh muội Thạch thị không cảm thấy khó coi, nhưng cảm thấy áy náy. Cho đến hiện nay nói đẹp, cũng chỉ có Huyễn Nhi.

“Huyễn Nhi! Nàng sẽ không cho rằng trượng phu sẽ chịu đựng để thê tử chạm vào nam nhân khác đi?” Hắn cảnh cáo nhìn nàng, áp nàng quay về vị trí ngồi.

“Đương nhiên —— được rồi.” Cổ kim giai cùng4. Nếu trượng phu đủ để ý thê tử, thì chịu đựng không nổi. (4 : xưa và nay đều giống nhau)

“Hắn là Lãnh Cương, huynh đệ của ta, từ nhỏ cùng nhau lớn lên.” Thạch Vô Kỵ giới thiệu.

“Nhĩ hảo, ta là Tô Huyễn Nhi.” Nàng nhẹ nhàng chào hỏi, dường như còn muốn chứng minh vết sẹo kia có phải là thật hay không, cho nên ánh mắt trực tiếp đảo quanh ở trên vết sẹo.

Thạch Vô Kỵ không có hứng thú vặn khuôn mặt nhỏ của nàng qua lại.

“Không tức giận sao?” Vừa rồi rõ ràng nhìn thấy nàng tức giận đến ngút trời, như thế nào mới ngã một cái, liền quên không còn một mảnh? Thật bản lãnh!

Hắn lấy khẩu khí nhẹ nhàng tự nhiên như vậy nói với nàng, chắc hẳn xem Lãnh Cương là người trong nhà. Ở trước mặt người hầu hắn đều là nguội lạnh vô tình, ở trước mặt Lãnh Cương lại không có. Nàng được Vô Kỵ nhắc nhở mới nói:

“Vô Hà ở trong phòng chờ thiếp, một bộ dáng khổ sở. Không biết có phải là sinh bệnh hay không, bằng không nàng luôn luôn dịu dàng im lặng, chưa bao giờ có loại bộ dáng vắng vẻ như hôm nay. Nếu không có việc gì thiếp trở về phòng nhìn xem nàng như thế nào, cần thầy thuốc thì thiếp sẽ nói cho chàng.” Muốn đứng lên, thình lình bắt được một vẻ thân thiện thoáng hiện trên vẻ mặt khốc hán5. Trong khoảng thời gian ngắn cũng không hiểu nhiều lắm, không suy nghĩ nhiều liền vứt ra sau đầu, hướng trượng phu cười một tiếng liền lui về hậu viện. (5 : nam tử có gương mặt tàn khốc)

“Như thế nào?” Thẳng cho đến khi Huyễn Nhi đi đủ xa, Thạch Vô Kỵ hỏi.

“Khuôn mặt giống nhau như đúc, nhưng tính khí lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược6.” Lãnh Cương không thể tưởng tượng được nói lên. Suy nghĩ một chút lại nói : “Một ngày trước khi xuất giá, nàng thắt cổ tự tử không thành.” (6 : hoàn toàn trái ngược)

Cái này lại có thể đại biểu cho cái gì? Chưa tính là manh mối đi? Ai có thể cung cấp đáp án? Thạch Vô Kỵ khẽ cười khổ. Bất kể như thế nào, tim của hắn chỉ vì Huyễn Nhi trước mắt mà nhảy lên. Ôn nhu yếu đuối điển hình thiên kim tiểu thư, hắn đã từng cho rằng sẽ vừa ý thì lúc này lại xin miễn thứ cho kẻ bất tài. Huyễn Nhi thật tốt! Độc nhất vô nhị, rất hợp với tính khí của hắn —— như vậy là được rồi. Trước mắt chỉ có thể như thế mà thôi, chờ giải quyết hết chuyện khác thì trở lại từ từ tra xét sự kiện kỳ quái này. Lắc đầu, nhìn Lãnh Cương nói :

“Cùng nhau trở về đi. Ba năm nay ngươi không quay về Ngạo Long bảo, Lãnh thúc vô cùng nhớ ngươi.”

Lãnh Cương không nói gì, nhưng ánh mắt phục tạp. Thạch Vô Kỵ uống hớp trà, ánh mắt định trên một mảng lớn trời xanh mây trắng ở ngoài cửa sổ kia, tâm tư trầm tĩnh. Đối với Lãnh Cương, hắn nên hỏi nên làm đều đã làm, nếu hắn không tiếp thu, Thạch Vô Kỵ cũng vô pháp rồi. Trong thế gian vô hạn, lại chỉ có chữ tình là đả thương người nhất.

**********

Trở lại trong phòng, đã thấy Vô Hà khóc sướt mướt. Huyễn Nhi vội ngồi ở một bên, trực tiếp hỏi: “Làm sao vậy? Làm sao vậy? Cũng nên nói ra nha!”

Vô Hà là điển hình tiểu thư khuê các, cử chỉ hữu lễ có chừng mực, loại thất thố này trước đây chưa từng gặp qua! Huyễn Nhi thăm dò trán nàng, sờ sờ tay nàng, không có việc gì nha! Đau buồn từ đó đến giờ là cái đạo lý gì đây? Cần phát tiết sao? Nàng nghĩ nghĩ. Đành phải chờ nàng khóc xong rồi nói sau! Mỹ nhân khóc cũng là một loại nghệ thuật, cái gọi là ‘lê hoa đới lệ’ đại khái chính là chuyện này đi. Huyễn Nhi vốn đã quên dung mạo của mình cũng không thua kém so với Vô Hà, nhưng luôn bị dung mạo của Vô Hà hấp dẫn. Đẹp nha! Khóc đến đau khổ có thể thương, một loại đẹp khác làm cho người đau lòng. (hoa lê đới lệ = hoa lê đẫm mưa, ý chỉ người đẹp khóc nhiều, chảy nhiều nước mắt)

Huyễn Nhi nhìn đến say mê như thế, khiến cho Vô Hà xấu hổ tiếp tục buông thả cảm xúc.

“Tẩu tẩu!” Nàng ngượng ngừng nói nhỏ.

“Có lời gì nói ra sẽ dễ chịu hơn một chút. Buồn dưới đáy lòng sẽ đoản mệnh nga!” Nàng bưng cho Vô Hà một ly trà.

Trong khoảng thời gian ngắn Vô Hà không biết nên mở miệng như thế nào, ngàn đầu vạn tự không có đầu. Huyễn Nhi là đối tượng duy nhất có thể tín nhiệm hơn nữa có thể nói hết, mới khiến nàng thất thố như thế.

“Huynh ấy… Huynh ấy không thích muội.” Một câu không đầu không đuôi.

Hai tay Huyễn Nhi vòng ngang ngực, có chút suy nghĩ sâu xa. Không biết sao, nàng lại đem Lãnh Cương và Vô Hà nghĩ đến cùng một chỗ, vừa rồi nàng cùng Vô Kỵ nhắc tới Vô Hà, Lãnh Cương cũng có chút quái dị. Mà bên Vô Hà, sớm không thất thường, muộn không thất thường, lại vào hôm nay khóc đến rối tinh rối mù. Không thể nào… Lãnh Cương và Vô Hà?

“Lãnh Cương? Muội thích hắn phải không?” Huyễn Nhi ôn nhu hỏi lên.

Vô Hà không chút che dấu gật đầu, lần kiên định này để Huyễn Nhi hiểu được tình cảm này không phải là một ngày hai ngày. Nếu như là thanh mai trúc mã thì hợp lý rồi. Lãnh Cương là nam nhân đáng được phó thác cả đời, nhưng muốn hiểu rõ hắn thì không đơn giản, cần phải ở chung thời gian dài mới nhận thức được hắn.

Vô Hà cầm tay nàng.

“Tẩu tẩu, bộ dạng muội kinh khủng sao? Tại sao huynh ấy không thích muội?”

“Đừng nói bậy, bộ dạng của muội là thiên tiên tuyệt sắc, không ai so sáng được. Tẩu nghĩ có thể là hắn tự ti mặc cảm nhiều hơn. Vô Kỵ biết tâm sự của muội không? Tình cảm của muội và Lãnh Cương như thế nào?” Nàng hỏi.

“Đại ca… không biết. Còn Lãnh thúc… nói chủ tớ không thể vượt qua bổn phận. Lãnh Cương… muội không biết huynh ấy nghĩ như thế nào, muội làm sao biết đây? Cô nương chưa xuất giá không thể nghĩ điều này, muội chỉ là một bên tình nguyện.”

Đúng rồi. Nàng vốn là dùng tâm tính của thế kỷ 20 nhìn niên đại này, lệch lạc quá lớn. Lúc này thay mặt nhà gái có ý định cũng không thể nói rõ, chỉ có thể tĩnh tọa trong khuê phòng để người ta tới cửa cầu hôn. Lãnh Cương lại không có biểu hiện gì. Nhà gái làm sao có thể mặt dày mày dạn nói chuyện đây? Thạch Vô Kỵ như thế nào lại không rõ ràng? Về phần phụ thân kia của Lãnh Cương mới là nguyên nhân chủ yếu. Không tốt a!

Quan niệm huyết thống ở Đại Tống sâu nặng, muốn đánh vỡ truyền thống còn phải xem mọi người có thành toàn hay không. Bất quá nàng suy đoán Vô Hà không phải tự mình đa tình. Chỉ cần một cái thần sắc, nàng đại khái nhìn ra chuyện Lãnh Cương có điều chung. Chuyện cứ giằng co như vậy, kết quả hết sức thường rõ ràng, nhà trai sẽ thương tiếc cả đời; nhà gái xuất giá thành oán phụ. Không được! Việc này nàng nhất định can thiệp, tế bào trời sinh thích chõ mũi vào chuyện người khác lại ngẩng đầu. Một cái cọc ôm ở trên người mình, cũng không quản chịu trách nhiệm hay không chịu trách nhiệm. Nói trở lại, loại người hiền thục giống như Vô Hà sẽ không vì mình mà tranh giành hạnh phúc, sau này tùy tiện tìm người gả đi không phải là rất thê thảm sao? Huống chi tâm lại sớm có sở thuộc7. Dù sao nàng rỗi rãnh không có việc gì làm quyền sung (đảm nhiệm quyền lực)Nguyệt Lão một chút cũng không tồi, giúp nàng và Lãnh Cương xe chỉ luồn kim (= làm mai mối), hữu tình, liền kết hợp; vô tình, cũng có kết thúc. Đầu tiên nhất định phải hiểu rõ trong lúc đó bọn họ có vướng mắc gì trước đã. (7 : có thể hiểu là có nơi thuộc về)

“Tại sao lại yêu thích hắn? Chung quy một nhân quả đi?” (nguyên nhân và kết quả)

Một đôi mắt tiễn thủy của Vô Hà trở nên mê mông! Ánh mắt nhìn về phía phương xa, phảng phất rất nhiều rất nhiều cảnh tượng năm trước… Trong chốc lát, từ từ mở miệng:

“Thời thơ ấu, lúc Lãnh Cương và muội có trí nhớ thì luôn luôn ở cạnh nhau. Huynh ấy không để ý muội quá nhiều, không cùng muội nói chuyện, chỉ yên lặng đi theo muội. Là Lãnh thúc muốn huynh ấy bảo hộ muội. Bởi vì ba ca ca đều bận rộn luyện võ, bị Lãnh thúc đưa đến Tuyết Sơn, không có ở trong nhà. Cho nên, Lãnh Cương đối với muội mà nói như là đại ca, hoặc như là phụ thân.”

“Năm mười tuổi, Lãnh thúc mang muội cùng Lãnh Cương đến Tuyết Sơn thăm ca ca, nửa đường lại bị bầy sói công kích. Rất nhiều sói, hàng trăm hàng ngàn vây quanh xe ngựa. Lãnh thúc cùng phu xe đều toàn lực ứng phó, còn Lãnh Cương ôm chặt lấy muội. Một tay nắm chắc dây thừng thúc giục ngựa chạy. Có một vài con sói lớn mưu tính lên xe cắn người. Có lẽ thấy muội còn nhỏ không năng lực phản kháng, cho nên luôn luôn công kích muội. Huynh ấy… vết sẹo trên mặt chính là vì bảo hộ muội mà bị thương… Bị móng vuốt của sói cào bị thương… Khi đó Lãnh Cương vứt bỏ xe ngựa toàn lực bảo hộ muội, bị ba con sói lớn đâm vào ngã ra ngoài xe ngựa, lăn lộn mười trượng xuống nham thạch trong cốc… Trước khi chưa rơi xuống đất vẫn lấy thân thể làm đệm để uội khỏi bị va đập, … vì thế lưng của huynh ấy lại hoàn toàn thay đổi! Có một viên đá lồi nhọn đứng suýt chút nữa khiến huynh ấy bỏ mạng, xuyên thấu qua bả vai bên trái, toàn bộ phần lưng đâm vào đá vụn lớn nhỏ…”

Vô Hà lại rơi lệ lần nữa, vẻ mặt một mảnh tự trách cùng đau đớn, nắm chặt tay của Huyễn Nhi, nức nở nói: “Lãnh thúc chỉ mới rút ra viên nham thạch cắm trên bả vai huynh ấy. Chạy đến trên núi cầu y, các sư phụ của ca ca đều nói huynh ấy hết thuốc chữa, chết là cái chắc! May mắn, may mắn lúc ấy có một kỳ nhân đến Tuyết Sơn tìm linh dược đi ngang qua, mang huynh ấy đi, dùng thời gian một năm để chữa khỏi cho huynh ấy. Ba năm trước đây, Lãnh Cương từng quay về Ngạo Long bảo một lần. Tam ca nói huynh ấy đã là nhân vật nổi danh trên giang hồ. Truyền thừa y thuật trác tuyệt của kỳ nhân kia, hơn nữa có võ công hạng nhất… Muội thật là cao hứng khi huynh đã trở lại. Năm ấy muội đến tuổi cập kê(15 tuổi), mới vừa hoàn thành niên lễ, có rất nhiều người tới cửa cầu hôn. Muội hi vọng muội có thể làm tân nương của huynh ấy, hi vọng huynh ấy sẽ hướng đại ca mở miệng đề thân (= cầu hôn), nhưng, huynh ấy không có, ở được ba ngày lại biến mất, mà ba ngày đó lại tránh không gặp mặt muội. Sau khi biến mất liền không tiếp tục trở lại trong bảo (là ngạo long bảo á)… Lãnh Cương không muốn lưu lại nơi có muội. Đại tẩu, muội thích huynh ấy nha! Không phải áy náy, không phải báo ân, trong lòng muội chỉ có một mình huynh ấy! Tại sao huynh ấy muốn tránh muội! Cho dù huynh ấy không quan tâm đến muội, muội có thể nhìn thấy hắn cũng đã thỏa mãn… Hôm nay huynh ấy tới nông trường cỏ, muội không dám nhìn huynh ấy, sợ huynh ấy lại phải biến mất… muội thật là khổ sở, tẩu tẩu —— “

Ai! Tiểu khả nhân nhi đáng thường này. Sinh ra dưới thời đại này chính là thương tâm như vậy. Nữ hài tử không thể nói ra tình ý của mình, không thể biểu đạt ý kiến của mình. Bất cứ chuyện gì đều phải dựa vào phụ huynh quyết định, hôn nhân cứ như vậy mà lập thành; còn nữa, dựa vào lời nói của người làm mai mối, giật dây lung tung, đương sự nào có phần hé răng?

Huyễn Nhi đối với Lãnh Cương sâu sắc cảm kích khâm phục. Lãnh Cương bảo hộ Vô Hà như vậy, nào có đạo lý đối với nàng vô tình. Trong lòng nàng vòng vo mấy vòng.

“Đừng khóc, Vô Hà, nhất định Lãnh Cương cảm thấy mình không xứng với muội nên mới né tránh muội.”

Vô Hà lắc đầu.

“Không, huynh ấy nhất định oán hận muội mới trốn tránh muội. Muội hại huynh ấy phá tướng mạo, hại huynh ấy gần bỏ mạng…” Vô Hà hối hận quở trách chính mình.

Huyễn Nhi cắt đứt lời của nàng.

“Tuyệt đối không phải. Tẩu hỏi muội, phụ thân của Lãnh Cương chính là Lãnh thúc, ông ấy là người như thế nào? Ông ấy chỉ là tổng quản, vì cái gì các người đối với ông ấy tôn kính như vậy? Vì cái gì đám người Vô Kỵ chạy đến Tuyết Sơn luyện công? Để muội ở một mình.” Nàng vẫn không hiểu rõ qua lại của Thạch gia. Giờ phút này đương nhiên nàng không phải đang giúp Tô Quang Bình tìm hiểu những thứ kia, mà là nàng phát hiện phụ thân của Lãnh Cương hẳn là lực ngăn cản lớn nhất của Lãnh Cương; trái lại nàng cũng đối với người Lãnh thúc này tò mò.

May mắn Vô Hà cũng không cho rằng Huyễn Nhi đang tìm hiểu cái gì. Nói nhỏ:

“Muội ra đời được ba tháng, cha mẹ liền qua đời, một mình Lãnh thúc mang huynh đệ chúng muội đi. Về sản nghiệp kinh doanh của Thạch gia, sau khi đại ca có thể một mình đảm đương một phía đều chuyển giao toàn bộ cho đại ca, còn chính mình lui trở về làm chức vị tổng quản. Nguyên bản muội muốn bái ông ấy làm nghĩa phụ, nhưng Lãnh thúc không chịu, ông ấy rất giữ nghiêm phận chủ tớ. Ông ấy và phụ thân muội là hảo hữu cùng nhau lớn lớn, sinh tử chi giao8, nhiều thế hệ luôn luôn là tổng quản của Thạch gia. Tương lai Lãnh Cương cũng sẽ như vậy. Tổ huấn của Lãnh gia là thủ hộ Thạch gia, thế thế đại đại, cho đến khi diệt sạch.” (8 : bạn chí cốt, bạn bè vào sinh ra tử)

Loại tổ huấn này rất không hợp lý! Nào có muốn con cháu của mình làm nô nhiều thế hệ, thoát thân không được tổ tiên? Cái này đương nhiên rất làm cho người ta cảm động, nhiều thế hệ Lãnh gia trung thành không lệch, nhìn về cổ kim nội ngoại9, thật sự là hiếm thấy. Có thể trung thành như thế, nhất định là thay mặt một loại đại ân của Lãnh gia đối với Thạch gia. Nhưng tổ huấn đặt ra rất khắc nghiệt, nhiều thế hệ tiếp theo, chủ tớ phân chia rõ ràng như thế, vậy thì phiền toái. Tựa như một đôi hiện tại trước mặt này, làm không tốt liền thành Ngưu Lang Chức Nữ, xong đời a! (9 : từ xưa đến nay, trong nước và ngoài nước)

Vô Hà uống ngụm trà lại nói:

“Thạch gia của chúng ta từ khi bị thổ phỉ tẩy cướp diệt môn, mới đưa các ca ca lên Tuyết Sơn học nghệ.” Nàng không suy nghĩ nói nhiều chuyện.

Như vậy Tô Quang Bình nhất định thoát không khỏi liên quan. Việc này Vô Hà hiểu biết nhất định không nhiều lắm, sau này hỏi lại Vô Kỵ là được.

Lông mày Huyễn Nhi nhíu lại.

“Vô Hà, có muốn nhìn thấy Lãnh Cương không? Thuận tiện để cho tẩu quan sát hắn đối với muội có tình hay không?”

“Muốn nha! Nhưng huynh ấy sẽ trốn tránh muội.”

Huyễn Nhi nở nụ cười quỷ dị.

“Có phương pháp gì có thể làm uội lập tức sinh bệnh?”

Vô Hà ngẩn người, lập tức bật cười. Nga! Ông trời, chỉ có tẩu tẩu mới nghĩ ra được. Nhưng từ trước đến nay nàng rất ít khi bị bệnh, nhiều lắm là từ ngày hôm qua bắt đầu ăn không được, cơ thể có chút trống rỗng mà thôi.

“Dù sao muội lập tức đi nằm, giả bộ bệnh là được rồi, những thứ khác tẩu phụ trách. Nằm tốt! Tẩu đi gọi người.” Huyễn Nhi kéo Vô Hà lên giường, đắp kín mền, lập tức đi ra ngoài. Thật muốn nhìn Lãnh Cương y thuật trác tuyệt kia chẩn đoán bệnh như thế nào.

Ở thư phòng tìm được Thạch Vô Kỵ cùng Lãnh Cương, nàng cố ý không nhìn Lãnh Cương, giả bộ vẻ mặt ưu sầu hướng trượng phu nói :

“Vô Hà bị bệnh! Chàng mau tìm đại phu đến giúp muội ấy nhìn xem một chút. Ngày hôm qua muội ấy không ăn gì, sắc mặt rất không tốt đấy!” Nói xong liền muốn kéo Vô Kỵ đi.

Thần sắc Thạch Vô Kỵ ngưng trọng, nhìn về phía Lãnh Cương.

“Hắn chính là đại phu. Đi thôi!”

Huyễn Nhi tóm được vẻ mặt lo lắng của Lãnh Cương! Nha! Nàng đã đoán đúng.

Đoàn người đi đến trong phòng. Vô Hà nhìn thấy Lãnh Cương liền chảy nước mắt, vội vàng né tránh mắt, sợ một mảnh thâm tình vỡ đê mà ra, còn Lãnh Cương đứng ở mép giường, chần chờ không tiến lên, hơi giật mình nhìn chằm chằm Vô Hà so với ba năm trước đây càng thêm mỹ lệ, càng thêm xinh đẹp giống như thiên tiên.

Huyễn Nhi âm thầm kéo kéo ống tay áo trượng phu, nhẹ nhàng cười nhạo:

“Oa! Thật là lợi hại, dùng ánh mắt cũng có thể thấy được Vô Hà sinh bệnh gì đấy!”

Thạch Vô Kỵ vượt qua nàng liếc mắt một cái, đi lên trước đem tay của Vô Hà giao cho Lãnh Cương. Lãnh Cương khẽ run lên, lập tức thu lại tinh thần, chăm chú bắt mạch, trong chốc lát lập tức buông tay ra. “Thân thể tiểu thư tương đối trống rỗng, ta kê mấy đơn thuốc bổ mỗi ngày uống hai lần là được.”

Không có nhiều lời, liền muốn cùng Thạch Vô Kỵ đi ra ngoài. Huyễn Nhi một phen kéo Vô Hà xuống, Vô Hà đau đớn kêu ra tiếng, cả người té xuống giường.

Hai nam nhân nhanh chóng xoay người, liền nhìn thấy vết máu thấm ra tay áo của Vô Hà. Lãnh Cương vội vàng chạy trở lại, kéo cao ống tay áo của Vô Hà, nàng bị thương ở khuỷu tay, cánh tay trong suốt tuyết trắng có mấy chỗ rách da. Lo lắng trong mắt Lãnh Cương hiển nhiên rõ ràng. Huyễn Nhi âm thầm thè lưỡi, vừa vặn đón nhận ánh mắt cảnh cáo của trượng phu. Khóe mắt hắn đã nhìn thấy Huyễn Nhi làm ‘chuyện tốt’.

“Có làm sao không?” Rốt cuộc Lãnh Cương hướng Vô Hà mở miệng.

Huyễn Nhi vừa vặn ở phía sau Lãnh Cương, liều mạng ra dấu, ám hiệu chỉ vào đau đầu, đau tay.

Vô Hà chột dạ cúi đầu.

“Muội chóng mặt, tay cũng đau.”

“Lãnh Cương, ngươi hảo hảo giúp Vô Hà kiểm tra nhìn xem một chút, chúng ta đi đến tổng quản lấy thuốc trị thương.” Huyễn Nhi dặn dò xong lập tức kéo tay trượng phu đi ra ngoài, liên tục đi đến hoa viên, liền bị Thạch Vô Kỵ ở phía sau ôm lấy, hai chân bay lên không, nàng vội ôm cổ của hắn. Thạch Vô Kỵ để nàng ngồi trên bàn đá ở đình nghỉ mát, nhìn chằm chằm hỏi:

“Nàng đang làm cái gì?”

“Bọn họ rất xứng đôi nha!” Nàng nâng cằm lên. “Chàng phản đối sao?”

Thạch Vô Kỵ cười cười, bình thường trở lại. Nàng muốn chơi, để cho nàng chơi đi, việc này hắn đã làm đến tình cảnh bất lực, có lẽ Huyễn Nhi có thể. Hắn nhẹ ấn xuống cái mũi thon của nàng. “Nàng làm xem, trở về phòng chúng ta bàn lại. Nên dùng bữa tối rồi, xem ra nhiều người dùng cơm cùng lúc thỏa đáng một chút.” Hắn nghĩ đến khiêu khích buổi chiều của nàng, tà khí cười một tiếng. Hắn sẽ không quên —— phải “thương tiếc” nàng như thế nào, chỉ là thời gian chuyển sau mà thôi.

Giờ phút này tất cả tâm tư của Huyễn Nhi đều đặt ở trên người Vô Hà, không chú ý tới vẻ mặt đắc ý của trượng phu, vẫn còn khờ dại lập kế hoạch ‘chuyện tốt’ cho người ta.

Huyễn Nhi trở về phòng lần thứ hai thì Lãnh Cương đã đi trước, nàng tò mò hỏi:

“Các người có nói chuyện gì không?”

“Muội… không biết nên nói chuyện gì…” Vô Hà thất bại nói.

Huyễn Nhi ngồi ở trước mặt nàng.

“Quyết định không phải hắn không lấy chồng?”

Vô Hà kiên định gật đầu.

Như vậy dễ xử lý, nàng cầm tay nhỏ bé của Vô Hà nói :

“Tẩu cho rằng si ngốc chờ đợi thần vận mệnh chiếu cố là hành vi ngu xuẩn nhất. Hạnh phúc cuối cùng của cả đời nữ nhân chúng ta liền cột ở trên người một nam nhân, muội muốn cùng một nam nhân không liên quan gì kết thành phu thê, hay là muốn dựa vào cố gắng của mình gả cho người trong tim? Chắc hẳn muội cũng hiểu biết Lãnh Cương, quá kín đáo thì xong rồi, đánh chết hắn hắn cũng không dám nghĩ đến việc cưới muội, tuy rằng hắn có thể đã yêu muội mười bảy năm. Ai nha! Thực không hiểu được làm sao muội lại trúng ý đầu gỗ kia. Lạnh nhạt giống như khối băng, toàn thân trên dưới không một tia nhu tình, lại bộ dạng bối rối…” Nàng cố ý càng nói càng hỏng bét.

Nhưng Vô Hà nhịn không được.

“Huynh ấy —— huynh ấy mới không phải! Huynh ấy không thiên về ứng đối, nhưng huynh ấy là một người rất tốt, huynh ấy không biết dùng hành vi loè loẹt tỏ vẻ thân thiết đối với người khác. Nhưng chỉ cần người khác gặp nạn, huynh ấy lại đầu tàu gương mẫu10. Hơn nữa, Lãnh Cương cũng không có bộ dạng khó coi, vết sẹo kia càng khiến cho huynh ấy giống như nam tử hán.” Vô Hà kịch liệt phản bác, sau khi nhìn đến ánh mắt trêu ghẹo của Huyễn Nhi thì chợt dừng, khuôn mặt nhanh chóng xấu hổ không thôi, túng quẫn nói : “Đại tẩu, tẩu —— tẩu xấu lắm!” Không thuận theo dựa vào trong lòng Huyễn Nhi. (10 : xung trận tiên phong, làm gương)

“Hắn tốt như vậy, muội cần phải hảo hảo nắm chắc.”

Vô Hà ở trong lòng nàng gật đầu. Trong chốc lát, người hầu đến mời ăn cơm. Nàng kéo Vô Hà đi ra ngoài, đột nhiên nghĩ đến cái gì, cười nói:

“Lãnh Cương này có hai câu nói có thể hình dung hắn: một đôi mắt lạnh nhìn thế nhân, tràn lòng nhiệt huyết mời rượu tri kỷ. Ngày mai lên xe ngựa tỷ dạy uội biết chữ, trước hết học hai câu này đi.”

Vô Hà vui sướng gật đầu. Nhưng Huyễn Nhi lại xấu xa bỏ thêm một câu: “Để Lãnh Cương trực tiếp đến dạy liền hợp ý muội!” Nói xong nhắc váy bỏ chạy.

“Tẩu tẩu! Tẩu hảo xấu!” Vô Hà vung lên quả đấm nhỏ truy đuổi theo.

Tiếng cười như chuông bạc một đường bay tới phòng trước.

Hai mỹ nhân tựa như thiên tiên sắc mặt đỏ bừng chạy đến cùng lúc xuất hiện, thật là khiến người kinh ngạc. Huyễn Nhi tìm được thân ảnh của trượng phu vội vàng trốn đến phía sau, cười đến vô lực.

“Cứu mạng a! Vô Hà truy sát thiếp!”

Thạch Vô Ngân kéo muội muội ngồi ở bên cạnh hắn, vừa vặn xa cách Lãnh Cương.

“Dựa vào năng lực của đại tẩu, Vô Hà đâu phải là đối thủ của tẩu?”

“Đúng nha! Đại tẩu không khi dễ người liền cám ơn trời đất rồi.” Vô Giới cũng mò mẫm gây rối.

Huyễn Nhi cho hai huynh đệ bọn họ một cái liếc mắt, cười lạnh.

“Không muốn cùng các đệ tranh chấp, nếu không sẽ hạ thấp phong cách của tẩu, các đệ cùng thông đồng làm bậy sao?” Khua môi múa mép nàng cũng không chịu thua người ta.

“Dùng cơm đi.” Thạch Vô Kỵ mang thê tử nhập tọa, dặn dò người hầu mang thức ăn lên, tỏ vẻ giương thương múa kiếm dừng ở đây. (= đấu võ mồm)

Một bát mì sợi nổi lên hương vị đặt ở trước mặt nàng cùng Vô Kỵ. Những người khác không cùng ăn món này. Nàng tò mò nhìn tổng quản Lý Thanh.

“Tại sao vậy?”

Lý Thanh cung kính nói:

“Cái này là nông trường cỏ mỗi lần đối với phu thê mới cưới đều phải ăn. Tên là ‘thiên trường địa cửu’, mì sợi thượng hảo, cùng rượu hoa mai năm xưa cộng thêm rượu hoa quả hầm thành, bài thuốc gia truyền độc nhất vô nhị, phu thê cùng nhau ăn, sẽ mãi mãi thật lâu, vĩnh viễn không xa rời nhau. Thỉnh cầu may mắn.”

“Đúng nha, cần phải cùng nhau ăn.” Vô Giới giỡn cợt.

Huyễn Nhi nhíu mày.”Tên này không tốt.”

“Như thế nào không tốt?” Vô Ngân không rõ. Mọi người cũng không hiểu.

Huyễn Nhi rung đùi đắc ý, thật lâu mới nói:

“Câu ‘thiên trường địa cửa’ này đầy đủ nhớ nhung, là như vậy: ‘thiên trường địa cửu có khi hết, hận này kéo dài không tuyệt kỳ’! Cái này còn có thể tốt không? Sửa tên đi, ta cùng Vô Kỵ muốn vui vẻ cả đời, cũng không muốn thành phu thê bất hoà.”

Mọi người bật cười, nàng thật sự nói ra loại câu mất hứng này.

“Không thích ăn phải không? Cứng rắn tìm tên gọi thoái thác.” Thạch Vô Kỵ thật là hiểu rõ nàng.

“Không phải không thích ăn, nhưng không muốn làm trò cho bọn họ xem, lại không có thu tiền.” Nàng nhìn Vô Giới liếc mắt một cái, sau đó ở bên tai trượng phu nói nhỏ: “Chúng ta trở về phòng ăn.” Thạch Vô Kỵ gật đầu cười khẽ.

Mặc ọi người kéo lỗ tai dài cũng không nghe rõ, Vô Giới kêu lên:

“Có lời gì hẳn nên quang minh lỗi lạc nói ra, mọi người cùng nhau nghe.”

Huyễn Nhi dương dương tự đắc liếc xéo Thạch Vô Giới.

“Bảo đệ xem nhiều sách một chút đệ không muốn, Khổng Tử không phải nói: phi lễ chớ nghe sao? Không có tri thức. Cái này gọi là thì thầm, cũng gọi là nói nhỏ. Đại biểu không nên tuyên dương, tẩu còn tưởng rằng chỉ có tam cô lục bà mới có sở thích tham dò riêng tư của người khác. Tẩu nói, Vô Giới, đệ xác định đệ không tính sai giới tính chứ?” Nói xong, cũng nhịn không được mà bật cười.

Trừ bỏ khuôn mặt Thạch Vô Giới dở khóc dở cười ra, những người khác đều cười nghiêng ngã, ngay cả Lãnh Cương luôn luôn thất tình11 bất động cũng nở nụ cười!

(11 : thất tình ở đây không phải là vì thất tình vì yêu đâu, mà là chỉ 7 trạng thái tình cảm: hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục tương đương với mừng, giận, yêu, ghét, buồn, vui, muốn)

“Tẩu tẩu, đệ trêu chọc tẩu chỗ nào a? Ngay cả có cũng không trở thành tội ác tày trời đi?” Vô Giới cười khổ.

Huyễn Nhi lại vẫn có chuyện nói: “Không nghiêm trọng như vậy! Ngược lại, tẩu cảm thấy đệ thật vĩ đại.”

“Nói như thế nào?” Vô Giới không tin.

“Đệ đề cung bản thân khi chúng ta ăn món khai vị nha! Đệ không rõ sao? Trước kia lão Lai Tử bảy mươi tám mươi tuổi vẫn còn mặc y phục rực rỡ vui vẻ với phụ thân, xếp vào nhị thập tứ hiếu; đệ càng vĩ đại hơn rồi, sau này kế tục lão Lai Tử không tiếc hy sinh hình tượng tạo phúc thân nhân. Cùng lão Lai Tử nổi danh, có thể không vĩ đại sao? Chờ đệ chết rồi, tẩu sẽ sáng tác hai mươi lăm hiếu cho đệ ca tụng công đức.” Nói xong hai tay tạo thành hình chữ thập.

“Phi phi phi! Điềm xấu, đệ còn muốn sống đến một trăm tuổi.”

“Vậy đệ liền hảo hảo bảo trọng. Ngàn vạn lần nhớ lấy, quân tử phòng thân.” Nàng hảo tâm nhắc nhở hắn. Vô Giới không dám nhiều lời, im lặng ăn cơm.

Một bữa cơm cũng bình an vượt qua, không có phong ba.

**********

Dùng cơm xong, các nam nhân thay đổi vị trí trận địa đến thư phòng. Vô Hà uống thuốc xong sớm trở về phòng đi nghỉ ngơi! Huyễn Nhi đành phải trở về phòng mình.

Ngâm ở trong bồn tắm một lúc lâu, đứng dậy phủ thêm một áo ngủ tơ tằm, dù sao cũng không có ý định đi ra ngoài, quần áo không chỉnh tề cũng không có người trông thấy, ở trong phòng khách nhỏ hông khô tóc chờ Vô Kỵ trở về. Cũng không biết trải qua bao lâu mệt mỏi buồn ngủ.

Thạch Vô Kỵ trở về phòng liền nhìn thấy Huyễn Nhi toàn thân cuộn lại ở trên ghế dựa, khuôn mặt ngủ ngây thơ giống như một nhi đồng. Ánh sáng nhạt chiếu lên đôi chân thon dài xinh đẹp đều đặn của nàng, thật đúng là làm cho lòng người đều biến mất, hoa mắt thần mê! Hắn mỉm cười ôm lấy nàng. Huyễn Nhi như có cảm giác, xoa nhẹ mặt, dựa vào lồng ngực ấm áp của hắn.

“Tại sao đi lâu như vậy!”

“Ta không biết nàng sẽ chờ ta.” Hắn hôn nàng một cái, ôm nàng quay về phòng trong, khẽ đặt ở trên giường mềm, mình cũng nằm ở một bên. Huyễn Nhi khôi phục lại một ít tinh thần.

“Vô Hà gả cho Lãnh Cương được không?”

“Không thích hợp.” Hắn kéo qua chăn mỏng che đậy hai người, hơn nữa kéo nàng vào lòng.

“Tại sao?”

“Không phải là vấn đề môn đương hộ đối, mà là Lãnh Cương cùng Lãnh thúc không chịu. Tâm tư của nha đầu Vô Hà kia không phải là ta không biết. Nhưng hành tung của Lãnh Cương bất định, không có chỗ ở cố định, nếu bắt buộc hắn cưới Vô Hà, tất nhiên là hắn sẽ không từ chối, nhưng hắn phải sắp xếp Vô Hà như thế nào? Lãnh thúc dù chết cũng không chịu cầm lấy một phân một hào của Thạch gia biếu tặng. Ba năm trước đây khi hắn trở về, ta liền đề cập qua, hơn nữa cũng lo lắng cho tương lai của hắn. Ta cũng không thể để Vô Hà chịu khổ gả đi, Lãnh Cương cũng không bỏ được. Nhưng khúc mắc của hắn quá sâu, hơn nữa Lãnh thúc cũng phản đối. Ngày thứ ba Lãnh Cương rời đi, thỉnh thoảng thư khứ hồi lại không lộ diện, có lẽ Lãnh Cương căn bản vô ý với Vô Hà.”

Huyễn Nhi phản bác:

“Mới không phải là vô ý! Là lưỡng tình tương duyệt lại khổ vì ánh mắt người đời. Chàng biết rõ lại mặc kệ ngồi xem thật đáng giận. Chàng mặc kệ, thiếp để ý! Bọn họ chính là trời sinh một đôi.”

Bên Vô Kỵ quả thực không phải là vấn đề, kế tiếp dễ làm hơn… Huyễn Nhi nắm chặt bàn tay không an phận ở dưới chăn mỏng, thở gấp nói :

“Chàng an phận một chút được không? Thiếp đang suy nghĩ phải giúp đỡ Vô Hà như thế nào đấy!”

Thạch Vô Kỵ xoay người ngăn chặn nàng, cười tà.

“Trước hết nghĩ cách phải trợ giúp trượng phu của nàng như thế nào đi! Nàng sẽ không cho rằng ta đã quên ước định buổi chiều đấy chứ!”

Nói xong, liền không kiêng nể gì mà lấy môi niêm phong, không cho Huyễn Nhi có đường mở miệng, đồng thời lâm vào trong ái dục cuồng nhiệt, không cần ngôn ngữ…


Ý Kiến

web mày đọc truyện đầy đủ hơn thích
mai trung thua

Xin tên truyện có nội dung giống vậy, có Harem nha các đạo hữu. ( Thần khống thiên hạ đã tu luyện qua ). Chân thành cám ơn các đạo hữu.
dsadasd

Đang tính đọc. Ae cho mình hỏi có thấy hay ko
nguyen dinhdung

Cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới
tran trung viet

Đọc lần thứ 3 rồi .. càng đọc càng phát hiện ra thêm nhìu cảm xúc...
letuanthien

truyện hay. đã lọt hố ^^
daoduylong

1 ngày ra bn chap v
son thao

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
nguyen cong nam

KTS thjk ai? Đọc mak mún hộc máu... Thúc ngủ thành gấu trúc rồi
ìdkjfds

đọc đi đọc lại vẫn hay
phamxuantien

Loading...

Đọc Tiếp Chương 5

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Đan Xen Thời Gian Chương 4