"Phần hay nằm ở khúc dưới."

- Vi, con mở cửa cho mẹ, nhanh lên._ 7giờ tối, mẹ Vi đập cửa phòng ầm ĩ. - Không mở mẹ phá cửa đấy.

Nói phá, thực ra là dùng chìa mở cửa mà thôi. Cửa mở ra, mẹ Vi đảo mắt một lượt, dừng ở cánh cửa sổ mở toang, áo quần buộc vào nhau thả xuống dưới. Bà giận, đóng rầm cửa, kêu người làm lục tung nhà.

- Bà chủ, cô chủ đang ở dưới lầu._ Một người làm chạy tới cạnh bà, cúi đầu. Bà chạy xuống hỏi Vi: - Con muốn làm loạn hả?

Vi không nói.

- Quản gia, ông nói xem có chuyện gì?

- Bà chủ, vệ sĩ đang đi xung quanh kiểm tra, thấy tiểu thư nên đang trèo tường nên đưa vào đây ạ.

- À... trốn ngày không được muốn đi đêm hả? Con được lắm, đã thế, mẹ cho con đi luôn. Quản gia, ông cho người đặt vé máy bay đi Mỹ cho tôi, chuyến sớm nhất ấy. Xem hộ chiếu của nó còn dùng được không, cần thiết thì làm cái mới, xin visa 5 năm, tốn nhiêu tiền cũng được. Đưa nó lên phòng thu dọn đồ.

Từ đấy, không ai trong trường thấy Vi. Tin tức hay phương thức liên lạc cũng chẳng có. Hồ sơ ở trường của cô ta được gia đình rút lại. Ba NS kia biết tin, mừng đến chết, đập phá một trận ở bar đến khuya.

~

7.20 tối. Điện thoại Khang rung liên hồi, cậu mở mắt, vớ lấy điện thoại.

"- Cậu chủ, chúng ta muộn giờ rồi.

- Còn 40 phút, vẫn kịp._ Khang nhìn đồng hồ.

- 5 phút nữa tôi mới tới được chỗ cậu.

- Được."

Khang tung chăn đứng lên, thấy tờ giấy trên bàn, cậu cầm lên đọc: "Trời ban đêm lạnh, cậu nhớ mặc thêm áo. Có cháo ở dưới bếp, xuống mà ăn. Ăn xong nhớ uống thuốc, tôi qua nhà một lát sẽ quay lại. Nhớ mặc dép vào, đừng đi chân trần. Ngọc."

Khang đặt giấy xuống, xỏ đôi dép bông ấm áp rồi đi đánh răng rửa mặt, thay bộ vest màu đen tuyền, trong mặc sơmi trắng mỏng khoác thêm cái áo dài đến gối. Trông thật chững chạc. Cậu xuống bếp, lấy thìa xúc từng muỗng cháo đưa vào miệng. Mùi vị thật ngon. Cảm giác thật hạnh phúc.

Vừa mở cửa, Khang đã choáng vì lạnh. Cậu chỉnh lại bộ đồ rồi đóng cửa. Bước ra cổng, xe chờ đó. Cậu ngồi lên, xe lao vụt đi trong đêm tối.

Sau gần 30 phút chạy, cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trong sân của biệt thự. Biệt thự lớn hai tầng, đèn xung quanh bật lờ mờ không rõ. Cây cối đứng bàng quang trơ trụi lá, mùa đông mà. Khang bước ra, gió thổi tới không ngừng khiến cậu cảm thấy lạnh đến tận xương tủy. Cậu nghiến răng đi vào trong.

Trong văn phòng của mình, Ngọc ngồi trên chiếc ghế bọc da. Cô một thân đen từ trên xuống, đồ khá ấm. Trên tay còn đeo chiếc đồng hồ thể thao có viên ngọc trai đen to, xung quanh gắn kim cương sáng loáng, giá trị lên đến 9 chữ số. -"Không biết cậu ấy có sốt không nữa, thật là... lại nghĩ đến cậu ta nữa rồi."

Ngọc đeo chiếc mặt nạ, ra khỏi phòng.

- Bắt đầu đi._ Ngọc nói với hai vệ sĩ đi cùng. Hai người cúi chào, tách đi hai đường, để lại cô trên hành lang tầng hai nhìn xuống đại sảnh đông người phía dưới.

Tiếng nhạc du dương ngân nga, đồ ăn bưng lên, rượu vang đỏ được đưa ra, buổi tiệc bắt đầu.

- Bang chủ._ Ông bác đi tới đứng sau cô

- Dưới kia có ai?_ Ngọc hỏi, ông bác chỉ tay vào từng người một.

- Người cao gầy kia là chủ bang Chó săn, cao ngạo, tự trọng cao. Bên này là ông chủ tập đoàn H, đang hợp tác với ta...bla...bla...

- Devil- Quỷ đêm đâu? Tôi chưa nghe ông nói đấy._ Ngọc cắt lời ông ta, hết kiên nhẫn nói.

- Đối với Devil, bên đó không để lộ thông tin nào, bữa tiệc hôm nay mời Devil cũng là muốn xem ông ta như thế nào, đáng tiếc... Tôi không thấy người lạ mặt nào.

- Làm như ông thì lỗ hết cả à? Thả mồi lớn mà chả câu được cá nào nên hồn. Từ nay, làm tốt việc của ông thôi là đủ._ Ngọc quát lên, quay lưng bỏ đi.

Ngoài sân, khuất sau um tùm những lùm cây lớn, Khang ngồi trên chiếc xích đu hướng ra biển, nhìn xa ra là chiếc đèn hải đăng to ngạo nghễ kiên cường đứng. Gió vẫn thổi, đèn hải đăng vẫn quay quanh, Khang vẫn ngồi đó, cảm nhận từng cơn gió mang vị biển. Sắc mặt cậu rất khó coi.

Người đi cùng Khang là tay hậu cận thân thiết nhất với cậu. Anh ta đang cuống cuồng đi tìm cậu chủ của mình. Xốc cả bữa tiệc chẳng thấy, anh ta tìm tiếp ngoài biệt thự. Đi một vòng mỏi cả chân vẫn chưa thấy người, chợt thấy bóng người trên chiếc xích đu xa xa, anh ta tới gần.

- Cậu chủ, ngoài này lạnh lắm. Sao cậu không vào trong?_ Anh ta lo lắng.

- Tôi ngồi đây một lát thôi.

- Gần nửa tiếng rồi, cậu ốm mất.

Khang vẫn ngồi.

- Cậu chủ! Cậu ốm thì lấy ai lo cho Devil? Còn bao là chuyện khác... bla...

Khang nhức đầu, cố đứng lên, vịnh vào chiếc xích đu: - Vào đúng 15 phút là về đấy.

- Vâng.

Hai người một trước một sau sải bước vào bên trong. Trong ánh sáng mờ ảo, một người với chiếc mặt nạ lướt qua mặt Khang, cậu quay lại nhìn người đó. Tóc dài buộc cao, bộ đồ đen được màn đêm bao trùm. Cô ta ngồi vào ghế lái ôtô. Khang nghĩ: "Phụ nữ? Không ai là phụ nữ được mời... Bang chủ Evil?" Chiếc xe chạy đi, Khang nhớ ra: "Đúng rồi, chỉ cần biển số xe"... Không kịp nữa, xe đi xa rồi, trời cũng tối đen, nhìn xa cũng không được. Cậu đành thôi, đi vào trong. Đúng 15 phút sau rời khỏi đó. Ngồi trên xe, cậu chợt nhớ, nói với tên hậu cận: " Lát nữa tôi lấy chìa khóa chiếc BMW, cậu đưa cho tôi."

Lại nói đến Ngọc, tâm tình không tốt, cô đùng đùng bỏ đi. Ra khỏi cửa đã thấy tên điên nào đó nhìn cô chằm chằm. Trời tối quá, không rõ mặt mũi, cô cũng chẳng thèm quay lại nhìn, ngồi lên xe chỉ muốn đi khỏi đây, về nhà lấy đồ nhanh một chút.

Ngọc về nhà mình, hấp tấp xách vali nhỏ ra gom đồ. Cô để vào trong mấy bộ đồ, lấy thêm mấy cái đồng hồ hàng hiệu. Xách thêm đống sách vở ôn thi cùng laptop đắt đỏ. Thay đôi giày cổ cao màu trắng, trên cổ quàng thêm chiếc khăn bông mềm trắng tinh. Xong xuôi thì túi to bọc nhỏ xách ra khỏi nhà.

~~ Nhà Khang ~~

Khang vừa tắm xong, cậu vừa bước ra khỏi phòng tắm, tiếng chuông cửa cũng reo lên. Khang mệt mỏi xuống mở cửa, thấy bóng người vào thì không khỏi ngạc nhiên. Cậu trố mắt lên nhìn cái bóng đó.

Khi người đó đứng trước mặt Khang, cậu không biết nên nói gì.

- Tránh ra, tôi muốn vào nhà._ Ngọc thấy Khang che mất lối vào, tay xách cũng nặng chịu không nổi nữa mới nói, giọng lạnh tanh.

- Cô... muốn làm gì? Đem theo nhiều đồ như này tới đây..._ Khang không hiểu.

- Tránh ra. Nặng quá.

- Để tôi xách._ Khang chạy ra cầm lấy vali. Cậu hắt hơi một cái "Ắt xì"

- Hử? Hắt hơi? Cậu không chịu ở trong nhà, lại chạy ra ngoài vào ban đêm thế này hả?_ Ngọc đi vào trong nhà.

- Quan tâm tôi sao?_ Khang đặt đồ cô xuống, gương mặt nhợt nhạt nở nụ cười. Ngọc nhìn vào mắt cậu, trong lòng không thể thốt nên lời.

- Tạm thời tôi sẽ ở lại nhà cậu. Vừa trả ơn cậu vừa giúp cậu ôn tập._ Ngọc nói.

- Trả ơn gì cơ?

- Lúc cậu cho tôi mượn bác sĩ. Không nói nữa, tôi đem đồ lên trước, không có việc gì thì cậu nghỉ đi. Không cần lo giữ của đâu, tôi khoong lấy gì cả._ Ngọc xách vali cùng đồ của mình lên phòng cho khách mà cô đã ở trước đây. Cô dọn đồ từ vali đặt vào trong tủ, đồng hồ để trên bàn, sách vở sắp ngăn nắp một góc, laptop nằm trên ghế sôfa trong phòng. Dọn xong xuôi, Ngọc ngồi trên giường. Khang gõ cửa bước vào.

Cậu giơ ra một cái chìa khóa xe, đung đưa đưng đưa trước mặt Ngọc. - Thấy không?

- BMW à?

- Đúng.

- ... Cậu muốn học lái thật?

- Không đùa.

- Khỏi ốm đi rồi chúng ta bắt đầu.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 22

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Của Ác Quỷ Máu Lạnh Chương 21