Căn phòng trống trải, khắp phòng u tối, rèm cửa nặng ịch đem tất cả ánh sáng cản bên ngoài. Không có chút ánh sáng, nhưng lại có một tiếng hát thánh thót như tiếng suối vang vọng khắp căn phòng.

"nhẹ nhàng chạm vào má của anh, là nước mắt của em, khi em ngẩn đầu nhìn anh, lại chỉ có nụ cười lãnh mạc của anh; cho em nụ hôn, là minh chứng cho sự kết thúc....."

Tiếng hát như giọt nước rơi đầy trên mặt hồ, từng tia từng tia liên tiếp nhau. Và lại như trân châu trên ngọc bàn, khi chạm vào nhau phát ra âm thanh vui tai.

Một thân ảnh tĩnh lặng ngồi trên ghế sofa, đôi mắt tựa như loài thú hoang dã, sáng rực nhìn chằm chằm sinh vật phát ra âm thanh— — chiếc máy phát thanh màu xám bạc cao quý, như là muốn nhìn thấu qua chiếc máy và nuốt trọn lấy âm thanh này.

"ding!" tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

Nam nhân tùy ý liếc mắt nhìn chiếc điện thoại không ngừng nhấp nháy đặt cạnh ly trà, vốn không nghe máy, mà để nhạc tiếp tục reo.

Nhưng mà đối phương hiện nhiên không từ bỏ, tiếng nhạc không ngừng reo.

Ngón tay thon dài bất nhẫn động đậy, hắn nhấn vào phím nghe, "nói" ngay cả hành động này hắn cũng cảm thấy dư thừa.

"hi! Hàn, cậu không phải là lại một mình trốn trong chung cư chứ? Hôm nay có tổ chức buổi trao giải thưởng âm nhạc, nếu cậu có hứng thú, tớ sẽ chuẩn bị trang phục cho cậu." Bên kia điện thoại, các chuỗi âm thanh hỗn độn xì xầm.

"......"nam nhân không đáp, ngón tay chỉ lướt đến phím kết thúc cuộc gọi mà nhấn.....

"đợi chút, đừng tắt máy, tớ cũng là quan tâm cậu mà!" như là đoán trước được hành động tiếp theo của đối phương, liền nhanh chóng nói.

"......"

"cậu lại nghe bài hát ấy nữa." Sái Dã hỏi, điện thoại truyền lại tiếng nhạc, đối với y là thập phần quen thuộc.

"ừ." Nam nhân như có như không mà trả lời một tiếng.

"tớ thật nghĩ không thông, bản nhạc này cậu nghe trên trăm lần rồi, bộ nghe hay vậy sao?" một bản nhạc mới trên mạng, lời bài hát là do một người danh bất kiến chuyên (tức nghiệp dư) sáng tác, còn người hát bài hát này càng là một người vô danh.

"rất hay."

"nếu như cậu cảm thấy lời bài hát hay thì......"

"lời bài hát rất khó nghe." Nam nhân nhăn mày đáp.

"hở?"

"tớ muốn nghe là âm thanh này. Tiếng của cô ta, khiến người khác nhìn thấy được hình ảnh bài hát." Ánh mắt hắn thổ lộ ra một sự dục vọng đói khát, đó là ánh mắt của một dã thú đi tìm mồi.

Ngữ khí lộ ra từ tiếng nói của bạn thân, có thể khiến Sái Dã hiểu được một việc, "cậu mê tiếng hát ấy?"

"đúng vậy, mê rồi, mà còn mê đến không thể tả." Hắn thành thật không che giấu, miệng có chút rạo rực, đó là hứng thú mà cơ thể hắn biểu đạt.

Sái Dã bỗng dưng lạnh run, bình thường thứ khiến Hàn chú ý hoặc chán ghét đều không có kết cục tốt, lần này không biết sẽ phát sinh việc gì, "vậy cậu định làm gì?"

"bài hát này, không tra ra nguồn gốc, chỉ có thể tra được đại khái là phạm vi chung quanh —— thành phố H." hắn dùng ngón tay lướt qua đôi mạo nóng rực của mình.

"sau đó?"

"đoạt được cô ta, đoạt được giọng hát này, cho đến khi tớ chán ghét mới thôi."

Amen! Sái Dã trong lòng thầm nghĩ, "cậu định bồi đắp cho người này thành ca sĩ nổi tiếng?" dù sao đi nữa, y cũng lần đầu tiên phát hiện Hàn mê tiếng hát của một người như vậy.

"ca sĩ?" nam nhân cười một tiếng, "tại sao cậu cho rằng tớ sẽ bồi đắp cho cô ta thành ca sĩ?"

"không lẽ cậu....."

"Sái Dã, tớ là một người rất ích kỉ." Trong âm thanh lãnh đạm lại ẩn chứa một ý vị phải có được thứ hắn muốn, "cho nên, thứ tớ thích, chỉ cần thuộc về mình tớ là được rồi."

Tiếng hát này, hắn muốn độc hưởng!

Gió nhẹ nhàng thổi.

Trưa cuối tuần, ngoài sân vườn cô nhi viện Thánh Mary đang náo nhiệt, nguyên nhân không phải là gì khác mà chính là một công ty ca hát đến đây tổ chức hoạt động từ thiện, để tăng danh tiếng của công ty.

Đương nhiên, công ty này là công ty Hồng Việt, trong ngành giải trí chỉ có thể xem là nhị lưu, từng bồi dưỡng ra vài tiểu minh tinh, nhưng mà chưa từng có ai nổi trội.

Một thân ảnh nho nhỏ trong cô nhi viện rộng lớn chạy qua chạy lại, bận rộn khôn cùng. Gương mặt thanh tú bởi vì chãy nhiều mà trở nên ửng hồng, khuôn mặt tròn trịa phối với đôi mắt tròn, tóc đuôi ngựa đen óng đung đưa, khiến người ta có cảm giác liên tưởng đến loài động vật.

Mệt quá! Phùng Hiểu Linh đưa tay lau mồ hôi trên trán, tuy nói là hôm nay vì lợi ích công ty mà cống hiến sức mình. Nhưng mà bận cả nửa ngày cô mới thể nghiệm được, trẻ con bây giờ còn khó đối phó hơn cô tưởng tượng nhiều.

Trong vườn cô nhi viện Thánh Mary, Phùng Hiểu Linh chạy qua chạy lại, mệt muốn đứt hơi.

"Hiểu Linh, đợi chút nữa có tin tức giải trí, cô phụ trách mục tiếp theo." Ông chủ Âu Ly Khải nói.

"được." Cô ứng một tiếng. Sau khi Âu Ly Khải quay người rời đi, Phùng Hiểu Linh lại bị đám nhóc con vây quanh.

"chị ơi, chơi bóng chày với tụi em nhé!"

"bóng chày? Chị không biết chơi." Trên cơ bản với vốn liếng khiến thức nghèo nàn về thể thao, cô chỉ có thể phân biệt sự khác biệt giữa bóng chày và bóng chuyền.

"không sao, chị chỉ cần làm bộ để chiếm nhân số là được."

"ò, vậy à, vậy thì..... chỉ chơi một lúc thôi đó, lát nữa chị còn việc phải làm việc."

Sau đó, Phùng Hiểu Linh bắt đầu bước vào biên giới của cuộc chơi bóng chày ngắn hạn.

Thật sự là rất ngắn, cô thậm chí còn chưa rờ được tới trái banh, đã sửng sốt nhìn trái banh bay lên trời, sau đó một mực bay khỏi cô nhi viện đến một căn biệt thự màu trắng.

"trời ơi, banh làm sao vào trong ấy rồi?"

"tiêu rồi, lần này chúng ta bị mắng chết mất!"

"a, trái banh này của em còn có vận động viên đích thân kí tên nữa." Chủ nhân của trái banh đã khóc tới nước mắt nước mũi tèm nhem như là sinh tử biệt ly hay bi kịch nhân gian lại tái diễn lần nữa vậy.

"Chị ơi....làm....làm sao đây?" tất cả bọn trẻ đều nhìn cô phóng ánh mắt "đáng thương".

Trái banh ấy ấy sao mà bay xa vậy trời? "vậy thì chúng ta nhặt nó về không phải là được rồi sao?" cô mỉm cười gợi ý.

Tất cả bọn nhóc đều nhìn cô như nhìn thấy quái vật.

"sao có thể chứ?"

"viện trưởng nói là chúng em không được tới đó."

"nghe nói ở đó có người rất đáng sợ!"

Phùng Hiểu Linh nghe mà sửng sốt.

"oa oa oa....." Chủ nhân của trái banh còn đang khóc thảm thiết.

"đừng....đừng khóc, chị sẽ giúp em tìm trái banh về đây."

"thật sao?" cô nhoẻn miệng, tất cả là tại cô quá mềm lòng, đặc biệt là đối với ánh mắt nai tơ mong đợi của mấy đứa trẻ này, cho nên lí trí phút chốc quăng sọt rác.

"chị ơi, chị nhất định phải lấy trái banh ấy về nha."

Trong một đám ánh mắt bi tráng "gió hiu hiu thổi mang hơi lạnh, tráng sĩ một đi không trở lại", Phùng Hiểu Linh bắt đầu nhấn chuông cửa căn biệt thự.

Một cái, không có âm thanh gì, hai cái, không có âm thanh gì....sau khi nhấn N lần, cô xác định chuông cửa này nhất định hư rồi.

"có người không? Xin mở cửa một chút!" cô cố gắng gọi to hết sức có thể.

Trong biệt thự vẫn không có bất kì hồi âm nào.

Được rồi, việc đến nước này, việc cô có thể làm chỉ có—- —– trèo, trèo, trèo!

Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Bị Độc Chiếm Chương 2