Người ngốc cũng nhìn ra, địa vị của Phùng Hiểu Linh trong lòng Hàn Ậm Diệc tuyệt đối không bình thường.

Nếu như lão đại đã mở miệng vậy thì Phùng Hiểu Linh đương nhiên không có phản đối.

"đây là tư liệu của những người tới phỏng vấn mấy ngày nay, đương nhiên, cũng có ảnh, nếu như trong này không chọn được người có thể đóng vai thiên sứ, vậy thì chúng ta có thể suy nghĩ xem có nên mời diễn viên trong ngành giải trí tới đóng vai này không." Âu Ly Khải nói, đồng thời cũng phân phát tư liệu cho những người trong phòng hội nghị.

"người này không được."

"người này cũng không, cảm giác già quá."

"NO, loại người này không phải thiên sứ, nhìn sao cũng giống như đại ca xã hội đen."

Mọi người lật xem tư liệu, thảo luận xôn xao.

Phùng Hiểu Linh nhìn Hàn Âm Diệc bên cạnh, hai tay hắn khoanh trước ngực, dựa người vào thành ghế, căn bản không muốn quan tâm những tư liệu này.

"Hàn, cậu không xem tư liệu sao?" Sái Dã hỏi.

"không hứng thú." Hắn lười nhác trả lời.

Lời nói cuồng ngạo như vậy, cũng chỉ có Hàn Âm Diệc mới nói ra được một cách tự nhiên như vậy.

Lông mày dày rậm, ngũ quan lập thể, không phải có người nói có người đẹp, ngũ quan phân ra chưa chắc đã dễ nhìn, nhưng hắn bất luận là hợp lại phân ra đều rất đẹp.

Từ vị trí của nàng vừa đúng có thể nhìn thấy mặt nghiêng của hắn—-chiếc cằm nam tính, chiếc cổ thon dài, yết hầu thỉnh thoảng chuyển động khiến người khác dễ liên tưởng.....

Không được, không được! Nàng là sắc nữ sao? Cư nhiên nhìn yết hầu của nam nhân mà sinh ý nghĩ bậy?! Phùng Hiểu Linh vội vàng dời ánh mắt khỏi Hàn Âm Diệc, lướt lên phía trên.

Môi mỏng quyến rũ, sống mũi cao thẳng,.....

Lông mi dài quá! Lòng nàng thầm than. Vừa dài vừa cong, nhìn từ góc độ nghiêng càng rõ ràng, thần thái lười biếng, giảm bớt đi khí chất sắc bén, hắn như vậy bất giác khiến nàng nhớ đến cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy hình của hắn trên mạng.

Cao quý, ưu nhã giống như.....

"tại sao không có ai có thể có được khí chất của thiên sứ?"

"dù sao đi nữa thiên sứ vốn dĩ là một quan niệm trù tượng, hơn nữa thiên sứ trong bản nhạc này lại là loại ôn nhu lương thiện không thực hương lửa, tự khắc khó tìm."

Mọi người tranh luận ồn ào.

"không đâu, tôi cảm thấy Hàn tiên sinh thích hợp đóng vai thiên sứ." Lòng Phùng Hiểu Linh nghĩ vậy, cho đến khi phát hiện ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía nàng thì nàng mới phát hiện mình không biết từ khi nào đã nói ra lời rồi.

Thiên sứ? Hàn Âm Diệc? Trời ơi! Đây cơ hồ là chuyện buồn cười nhất thế kỉ? Tất cả mọi người đều có cùng một ý nghĩ.

"xin lỗi!" Phùng Hiểu Linh lúc này rất muốn tìm cái đọng chui vào. Trời ơi, nàng khi nãy nói gì vậy nè? "khi nãy tôi chỉ nói cảm giác của mình thôi, mọi người cứ xem như....ơ, chưa nghe thấy gì." Nàng vội vàng vẫy tay.

"thiên sứ à?" cảm giác được có âm thanh có hứng thú vang lên bên cạnh, Hàn Âm Diệc nhẹ nhàng nhấc mắt, "lần đầu tiên tôi nghe thấy có người nói tôi thích hợp đóng vai thiên sứ."

Tất cả mọi người đều bất giác nín thở, ánh mắt sạt sạt sạt nhìn về phía Hàn Âm Diệc.

"nhưng mà cô quên rồi sao, tôi nói rồi, cô nên gọi tôi là Âm Diệc." Hắn nói.

Âm Diệc? Không phải chứ! Ánh mắt của tất cả mọi người lại sạt sạt sạt nhìn về phía Phùng Hiểu Linh.

".....ò, Âm Diệc." Nàng líu lưỡi gọi."

"cô cảm thấy tôi thích hợp đóng vai thiên sứ?" hắn áp mặt sát nàng.

"ừ, rất.....thích hợp!" nếu như sắc mặt hắn ôn hòa hơn chút.

Gạt người, hắn rõ ràng thích hợp đóng ác ma, ‘dục vọng màu đỏ’ là biểu hiện rõ mồn một. Tất cả mọi người đều có ý nghĩ như thế.

Hắn hạ thấp ánh mắt, trầm tư một lúc, "nếu như là thiên sứ, thì cô sẽ không còn sợ tôi?"

"hả?"

"sợ thiên sứ không?"

Phùng Hiểu Linh theo trực giác mà lắc đầu, ấn tượng từ trước tới này của nàng thiên sứ luôn ôn nhu, lương thiện.

"vậy sao? Thì ra cô không sợ thiên sứ, cũng đúng, nữ nhân thường không sợ thiên sứ." Hắn tự nhủ, "vậy thì được, tôi sẽ đóng vai thiên sứ."

Không phải chứ! Việc này quyết định quá thảo thúy rồi!

"Hàn tiên sinh, ngài.....ngài có cần suy nghĩ chút."

"đúng vậy, dù sao ngài....cũng rất bận."

"hơn nữa thiên sứ trong MV lần này, tính cách khác với tính cách thường ngày của ngài rất nhiều."

Nhất thời, bốn phương tám phía âm thanh ập đến.

Hoàn toàn không quan tâm lời nói của nghĩ người nhiều chuyện này, Hàn Âm Diệc chỉ nhìn chằm chằm Phùng Hiểu Linh, "vậy cứ quyết định như vậy, tôi đóng vai thiên sứ, còn cô, sau này không được sợ tôi nữa."

Cái gì? Ai quyết định với ai hả?

Nàng mở to mắt.

Nàng——căn bản không quyết định gì mà!

"tớ thật không ngờ rằng cậu lại đóng vai thiên sứ trong đoạn MV." Trong biệt thự, Sái Dã đung đưa ly rượu vang, "tớ còn tưởng từ sau ‘dục vọng màu đỏ’, cậu không còn hứng thú đóng MV rồi chứ."

"đúng là không có hứng thú." Hàn Âm Diệc một tay đặt lên phím đàn, một tay viết các nốt nhạc phổ.

"vậy thì cậu diễn vai này chỉ vì để Phùng Hiểu Linh không sợ cậu?"

"đúng."

Sái Dã sửng sốt, thì thầm nói: "Hàn, bây giờ tớ cuối cùng cũng xác định cậu thực sự yêu người nữ nhân này."

"cho nên tớ không cho phép cô ấy sợ tớ." Bởi vì hắn không thể chấp nhận được ánh mắt sợ hãi của nàng khi nhìn hắn.

"nhưng mà tớ rất hiếu kì, tại sao cậu lại yêu người nữ nhân như vậy?" Sá Dã hỏi.

"tớ cũng rất hiếu kì, có lẽ là vì cô ấy khác với những người khác, rõ ràng là sợ tớ gần chết, nhưng có lúc lại to gan dám đến gần." Bất kể là vì trái bóng chày của người khác mà xông vào nhà của hắn, hay là bởi vì hắn đột nhiên bị ho mà hát, "có lẽ là vì cô ấy hát rat hay

Loading...

Đọc Tiếp Chương 19

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Bị Độc Chiếm Chương 18