Cảm giác không được, việc mấy hôm này làm xem như vô ích." Đạo diễn MV Tề Việt đã gần như đứng bên bờ vực của nộ hỏa.

"nhiều người như vậy, không lẽ không chọn được một người thích hợp đóng vai thiên sứ sao?" Âu Khải Ly bất giác hỏi.

"nếu như muốn đóng được một MV khiến người khác nhớ mãi thì tôi có thể nói là những người trước mắt đều không thích hợp." Tề Việt thẳng thừng nói.

"vậy thì khó rồi đây."

"có gì khó chứ, chẳng qua chỉ là một nhân vật phụ họa trong MV, không cần tiêu tốn chi phí thế." Ca sĩ của bản ‘thánh âm’ Đông Nghi Mai một thân yêu diễm bước vào văn phòng.

"là phụ họa nhưng mà là phụ họa rất quan trọng." Tề Việt liến nhìn Đông Nghi Mai nói, "còn nữa, Đông tiểu thư, nếu như cô thật sự muốn đóng tốt MV này, vậy thì từ bây giờ trở đi hãy thay đổi phong cách ăn mặc của cô đi, MV của tôi cần là một thiếu nữ thuần khiết như nước, chứ không phải một vũ nữ yêu diễm."

"ông—-" Đông Nghi Mai cắn chặt răng, nhưng không thể nào trút giận được vì đối phương là đạo diễn nổi tiếng. Còn cô ta chẳng qua chỉ là một ca sĩ hạng 2 vô danh, tài nghệ là điều cần thiết nhất lúc này.

Và tài nghệ mà cô ta nhận định chính là—– Hàn Âm Diệc.

Nhà viết nhạc thiên tài, giàu có, anh tuấn, tựa như là con cưng của thượng đế, cho nên mới có thể có được tất cả ưu điểm khiến cho nữ nhân đều phải nghiêng tâm, cho dù tính khí hắn không tốt nhưng mà—- ci6 ta tin rằng với mị lực nữ tính của mình, nhất định có thể khiến hắn cúi người dưới váy cô ta.

"Hàn tiên sinh, từ trước tới nay tôi đã rất mong được hát nhạc của anh, không ngờ rằng thật sự có cơ hội này." Õng ẹo đi đến trước mặt Hàn Âm Diệc, Đông Nghi Mai nở nụ cười đầy mị hoặc.

Người nhắm mắt giả ngủ không thèm quan tâm cô ta.

Đông Nghi Mai gặp phải đinh, cô ta vẫn không từ bỏ tiếp tục nói: "Hàn tiên sinh, bản nhạc lần này của anh thật sự là rất hay, tôi nhất định sẽ hát thật tốt. Đương nhiên, trong thời gian này anh tốt nhất có thể chỉ dẫn tôi một chút." Vừa nói cơ thể yêu diễm vừa dựa vào người Hàn Âm Diệc.

Sái Dã bắt đầu đồng tình với Đông Nghi Mai, bởi vì kết cục lát nữa của cô ta cơ hồ có thể dự đoán được.

Quả nhiên không sai, Hàn Âm Diệc nhíu mày, mùi nước hoa xộc mũi, còn có mùi phấn son, khiến hắn có cảm giác muốn lập tức đi khỏi!

Lười nhác mở mắt ra, hắn nhìn người nữ nhân đang đến gần, hỏi Sái Dã ngồi cạnh: "cô ta là ai?"

Thái độ của Đông Nghi Mai hóa thạch, "Hàn tiên sinh, tôi và anh mấy ngày trước có gặp nhau qua."

"không nhớ." Hắn sắc mặt không chút biểu cảm nói, "những nữ nhân như cô nhiều quá, tôi làm sao có thể nhớ hết vẻ mặt của từng người."

Biểu cảm của cô ta ngày càng hóa thạch, so với lời nói của đạo diễn Tề Việt khi nãy, những lời hắn nói mới thật sự là ‘cay độc’.

"cô ta là ca sĩ hát bản ‘thánh âm’." Sái Dã làm dịu bầu không khí nói.

"ờ." Hàn Âm Diệc lãnh đạm đáp.

Khóe miệng Đông Nghi Mai miễn cưỡng nở nụ cười, "hàn tiên sinh, nếu như anh cảm thấy không nhớ được tôi thì chi bằng chúng ta tiếp xúc với nhau một thời gian thì có lẽ anh sẽ nhớ được." Lời nói này cơ hồ đã ám chỉ rõ ràng.

Chân mày hắn nheo lên lộ vẻ không hài lòng, "Sái Dã."

"gì?"

"quăng cô ta ra ngoài!"

"...... "

"phiền phức quá. " hắn trước nay ghét nhất loại nữ nhân phiền phức này.

Không ngoài dự kiến, 30 giây sau, Đông Nghi Mai bị ‘mời’ ra khỏi phòng hội nghị. Âu Ly Khải vốn dĩ còn mong ca sĩ dưới trước có thể truyền ra chút phi tin với Hàn Âm Diệc, như vậy mới có thể tạo được tiếng vang. Và đương nhiên, nếu như ca sĩ có thể giữ được Hàn Âm Diệc thì càng tốt.

Nhưng mà theo tình hình trước mắt thì hy vọng này hoàn toàn tan biến.

Đang suy nghĩ thì bỗng nhiên cửa phòng hội nghị bị một thân hình nhỏ bé đẩy ra, hai tay bưng chồng tư kiệu nặng nề đi vào.

"Hiểu Linh, những tư liệu này....." Âu Ly Khải còn chưa nói hết, liền thấy Hàn Âm Diệc nhắm hướng nhân viên mình mà bước tới, giựt lấy tư liệu trong tay đối phương.

"ai để cô cầm nhiều rác như vậy?"

Hả? Rác? Có người xem những tư liệu chọn diễn viên là rác?

"còn nữa, cô không biết tìm người đi lấy cùng sao?" Hàn Âm Diệc tiếp tục nói.

"thời gian này, mọi người đều rất bận." Phùng Hiểu Linh đáp.

"tôi rảnh."

Nàng chớp chớp mắt, có chút ngờ hoặc đối với lời nói của hắn. "tôi biết anh rảnh, nhưng....."

"lần sau cần khiêng đồ thì cô có thể tìm tôi." Dứt lời, Hàn Âm Diệc cầm tài liệu đi đến bàn hội nghị hỏi Âu Ly Khải: "muốn để ở đâu?"

"bàn....trên bàn được rồi." Âu Ly Khải sửng sốt đáp.

Tư liệu đặt trên bàn hội nghị, Hàn Âm Diệc kéo Phùng Hiểu Linh ngồi xuống cạnh hắn, "tôi phải ra ngoài." Phùng Hiểu Lunh vùng vẫy.

"cô chỉ cần ngồi bên cạnh tôi là được." Hắn bắt ép nhấn nàng xuống ghế, "nhìn xem, tóc cô rối cả rồi."

"a? vậy à?" Phùng Hiểu Linh sờ tóc mình, hình như....có chút rối.

"đợi chút tôi chải lại là được."

"không cần phiền phức vậy." Hắn quay đầu nhìn chị Hoa trong phòng hội nghị: "cho tôi cây lược."

"ò, được...được" chị Hoa vô cớ đưa hắn cây lược.

Hành động tiếp sau đó của Hàn Âm Diệc khiến tất cả mọi người trong phòng hội nghị ngẩn người.

Hàn Âm Diệc......người nam nhân gây chấn động giới âm nhạc này, cư nhiên.....cư nhiên chải tóc ột nhân viên nhỏ.

Và nhân viên nhỏ này còn không biết tốt xấu kêu lên: "đau quá.....đừng có chải mạnh như vậy! I da.....đừng buộc chặt quá...."

5 phút sau, khi tất cả giày vò kết thúc, Phùng Hiểu Linh mới phát hiện ánh mắt của tất cả mọi người tập trung lên người nàng.....ơ, hay nói nghiêm túc hơn thì nên nói là tập trung lên người nàng và Hàn Âm Diệc.

"xin....xin lỗi, tôi lập tức đi ra ngoài."nàng vội vàng muốn chạy khỏi.

Nhưng chỉ một ánh nhìn của hắn khiến nàng ngoan ngoãn đông cứng.

"khục, khục, Hiểu Linh, tôi xem hay là cô ngồi xuống đi." Âu Ly Khải nói. Màn khi nãy khiến cho Âu Ly Khải quá chấn động.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 18

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Bị Độc Chiếm Chương 17