"a, Hàn tiên sinh!" Phùng Hiểu Linh quay người, nhìn thấy Hàn Âm Diệc không biết từ lúc nào đã đứng ở trong nhà bếp.

"gọi tôi Âm Diệc" hắn đưa tay mân mê lấy lọn tóc trên cổ nàng.

"hở?"

"gọi tôi Âm Diệc" hắn lập lại lần nữa.

"nhưng Hàn tiên sinh...."

"là Âm Diệc!" hắn cúi đầu xuống, đôi môi mỏng gợi cảm mở rồi lại đóng trước mặt nàng.

Không được, nàng sẽ khẩn trương mất!

".....Âm....Âm Diệc..." Phùng Hiểu Linh đỏ mặt gọi. Tuy nàng không hiểu tại sao hắn đột nhiên bảo nàng gọi tên hắn.

Từ miệng nàng nghe thấy tên của mình khiến hắn có cảm giác say đắm kì lạ. Cơ thể mà tay hắn ôm lại rất mềm mại, mềm mại đến mức khiến hắn rất muốn hòa nàng vào trong người hắn.

"tôi còn phải nấu thức ăn, anh ôm tôi như vậy sẽ......"

Tại sao nàng lại đáng yêu đến thế? Lại từ lúc nào trở nên đáng yêu vậy chứ? Rõ ràng là dung mạo y như lúc đầu gặp mặt nhưng lại đáng yếu đến mức hắn không muốn buông tay! Hàn Âm Diệc chăm chú nhìn Phùng Hiểu Linh, từ từ thu chặt cánh tay ôm lấy nàng.

Cảm giác muốn độc chiếm nàng ngày càng mãnh liệt! Muốn sự tốt đẹp của nàng chỉ thuộc về mình hắn.

Muốn tất cả sự "đặc biệt" của nàng chỉ dành cho hắn.

Đúng vậy, đích thực như Sái Dã nói, hắn yêu nàng, hơn nữa yêu quá đi rồi!

Cho nên mới không muốn giao nàng cho bất cứ một ai.

"Linh....." âm thanh thì thầm nhẹ nhàng ngân dài trong nhà bếp. Ngón tay hắn nhẹ nhàng lướt qua nửa bờ môi của nàng, "sẽ yêu tôi chứ?"

Hả hả hả?

Nàng không nghe nhầm chứ? Phùng Hiểu Linh cảm thấy mắt hoa đầu choáng, sắp ngất trong lòng Hàn Âm Diệc. Hắn——có thể không cần dùng sức ôm nàng như vậy được không chứ.

"nhưng mà, dù không được cũng không ích gì." Hắn tự nhủ, môi hắn cứ tự nhiên như vậy áp lên môi nàng.

Cả người nàng bị khóa chặt trong lòng hắn không cựa quậy được, cứ như thế mặc cho hắn ngấu nghiến lấy môi nàng. Hơi thở nam tính nóng rực bao quanh lấy mũi nàng, cơ thể nàng không nhịn được run lên, nhưng hắn càng hôn lại càng tham luyến. Đầu lưỡi tách khẽ răng nàng ra, bắt đầu phóng túng công thành.

Đầu lưỡi ướt át mang theo kích tình và hoang dã, kích thích mỗi giác quan của nàng.

Cái này là hôn sao? Khiến người khác không có khả năng chống cự, chỉ có thể bị động nhận lấy.....

Nhận lấy nụ hôn đậm mùi vị độc chiếm.

Mị hoặc, vì nụ hôn của hắn.

Hắn muốn nàng yêu hắn sao? Những lời này sao có thể nói ra từ miệng hắn? Người nam nhân như hắn, muốn người nữ nhân như thế nào cũng có hà tất lại cần một nhân viên bình thường như nàng yêu chứ?

Cho nên, nhất định là nàng nghe nhầm!

Có lẽ, hôn nhau cũng chỉ là một loại lễ nghi ở nước ngoài, bao gồm cả việc đưa lưỡi vào trong miệng. Phùng Hiểu Linh ngu ngơ nghĩ thế.

Nhưng khi nhìn thấy gương mặt của Hàn Âm Diệc, tim nàng không khống chế được bắt đầu loạn nhịp, sau đó bán mạng mà chạy trốn!

"nghe nói chưa? Nhạc lần này của Hàn Âm Diệc quyết định do Đông Nghi Mai hát đấy."

"mình thấy cô ta tám phần là nằm mơ cũng không ngờ mình có cơ hội hát nhạc của Hàn Âm Diệc."

"là bản ‘thánh âm’ phải không?"

"đúng, mình thấy qua nhạc phổ của bài ấy rồi, là một bài tuyệt đối sẽ nổi đấy!"

"công ty còn muốn đồng thời quay MV cho bài hát này, thậm chí còn ra tiền mời đạo diễn nổi tiếng Tề Việt tới chỉ đạo quay đó."

"Đông Nghi Mai lần này may mắn rồi!"

Bắt đầu từ hôm qua, nhân viên công ty vì tin tức này mà thảo luận rầm rộ. Dù sao thì ca sĩ nàng của công ty may mắn được hát nhạc của Hàn Âm Diệc thì đều có nghĩa là sẽ nổi tiếng."

Còn địa vị của Hàn Âm Diệc trong công ty hiển nhiên đã được xem như thần.

Do chọn người diễn trong đoạn MV cho nên phàm là nhân viên có liên quan đến bản nhạc này đều tụ tập ở hội trường chọn người diễn trong công ty, Phùng Hiểu Linh tự khắc không ngoại lệ.

Thở dài, nàng chán chường bước vào hội trường.

Muốn chọn nam chính, chủ yếu là đóng vai thiên sứ trong đoạn MV nên hôm nay đến quay thử toàn là những soái mĩ nam.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 16

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Bị Độc Chiếm Chương 15