Nhưng——có lễ nghi nào mà dùng lưỡi liếm mặt không?

"Hiểu Linh! Hiểu Linh!"

"a!" nàng hồi thần lại.

"đang nghĩ gì mà xuất thần thế?" Sái Dã hỏi

"không...không có gì." Nàng đỏ mặt lắc đầu.

"trong thời gian này, Hàn không làm khó cô chứ?"

"vẫn...ổn." Nếu như không tính việc hắn làm hư điện thoại nàng và cảnh trong phòng thử âm.

Sái Dã ngừng một lúc sau đó nói: "con người Hàn tương đối ngang ngạnh, nhiều lúc cậu ấy hoàn toàn làm theo những gì mình thích, hoặc là có thể nói cậu ấy là động vật hoang dã, luận đạo lí với cậu ấy thì không được gì."

"Sái Dã tiên sinh hình như rất hiểu Hàn tiên sinh."

"tôi và cậu ta từ trung học đã quen biết rồi." cho nên mới hiểu thấu được tính cách của Hàn.

Nói thật, Sái Dã cũng không ngờ, bạn tốt lại có hứng thú với người nữ nhân nhìn cứ như cừu non vầy. Được thôi, tuy cô ta nhìn có vài phần dễ thương, nhưng so với những nữ nhân vây quanh Hàn thì vẫn thua xa.

Gương mặt—–không hẳn là diễm lệ.

Thân hình——theo y thì miễn cưỡng cũng không qua cup A.

Hay nói cách khác, cô ta hoàn toàn giống như một học sinh cao trung chưa phát triển.

Trừ phi—–Hàn thích loại răng sữa này? Sái Dã chảy cả thân mồ hôi lạnh, vội lắc đầu phủ nhận, vì suy nghĩ lúc nãy của mình mà cảm thấy hổ thẹn.

Hay là thật sự chỉ vì âm thanh của cô ta? Âm thanh ấy có thể mê hoặc Hàn tới mức độ này sao?!

"mặt cô hình như rất đỏ." Sái Dã nhìn chằm chằm Phùng Hiểu Linh. "có phải trong người không được khỏe?"

"a...không....không phải."

Không phải trong người không được khỏe, không lẽ là do trời nóng quá? Nhưng cũng không đúng. Sái Dã ngờ hoặc nhìn đối phương, phát hiện mặt đối phương càng ngày càng đỏ.

Nghĩ lại thì những gì họ nói lúc nãy không có gì khiến người khác đỏ mặt chớ, trừ phi......

"không phải là Hàn dã làm gì với cô chứ?" y đoán mò.

Một câu trúng phóc!

Nhìn miệng nàng há hốc, biểu tình ngơ ngác, y biết là y đoán đúng rồi!

"Hàn thật sự đã làm gì với cô?"

"không có....không..." nàng vội vã lắc đầu phủ nhận.

"thật sao?" y rõ ràng không tin.

"thật mà, trừ việc hắn liếm mặt tôi ra, hắn thật sự không làm gì cả!" lời vừa nói ra, Phùng Hiểu Linh lập tức muốn lấy búa đập vào đầu mình. Cái gì gọi là chưa đánh mà khai, nàng bây giờ đã hiều rồi.

Hay là nói nàng trời sinh không biết nói dối?

Đợi chút, người nữ nhân này nói như, không lẽ.....là......

Sái Dã hít một hơi sâu, cẩn trọng hỏi lại: "Hàn liếm mặt cô?"

Cả người Phùng Hiểu Linh đỏ cứ như tôm bị luộc chín.

Bingo, đoán đúng rồi!

Xem ra, Hàn thật sự có hứng thú với nữ nhân này, nếu không tuyệt đối không làm ra chuyện như vầy, "Hiểu Linh, cái đó, xem như một loại lễ nghi đặc biết mà Hàn đối với cô đi nhé!" Sái Dã nhìn nàng chớp chớp mắt. Dù sao đi nữa, y sợ nói quá trực tiếp sẽ dọa chết người nữ nhân nhát gan trước mặt.

Nàng sửng sốt một lúc, lễ nghi—–đặc biệt?

"được rồi, cô đừng nghĩ ngợi nhiều, có nhiều việc cương quyết quá cũng không tốt, thả lỏng đi nào." Sái Dã vỗ vỗ vai Phùng Hiểu Linh.

Không biết tại sao, tâm trạng nàng bắt đầu buông lỏng.

"hôm nay bữa trưa cô định nấu món gì?" y chuyển đề tài sang việc khác.

"món chính là thịt bò hầm đậu." Phùng Hiểu Linh đáp.

"wa, món này không tệ, tôi thích ăn."

"thật sao?" nàng vui vẻ nói, "tôi cũng thích món này, còn có Huệ Huệ và Khả Chân cũng rất thích ăn......"

"họ là bạn của cô?"

"ừ ừ, bạn rất tốt!"

......

Một nam một nữ trong nhà bếp của biệt thự trò chuyện vui vẻ, cho đến một khắc sau (đại khái là 15 phút), Sái Dã mới rời khỏi nhà bếp, để lại Phùng Hiểu Linh một mình tiếp tục ngân khúc ca vừa tiếp tục nấu bữa trưa.

Một đôi mâu âm trầm nhìn chằm chằm Sái Dã, dọa y giật bắn người.

"Hàn, sao cậu lại ở đây?" Sái Dã kì lạ hỏi, tiếp đó phát hiện có gì đó không đúng.

Biểu tình tựa tu-la kia, tuyệt đối không phải là Hàn thường ngày, càng không càng nói đến luồng khí âm nhu phát ra từ toàn thân hắn, cư như muốn hủy diệt người khác vậy.

"cậu và cô ấy trò chuyện rất vui?" ngữ khó trầm thấp, khiến người khác có cảm giác nổi da gà.

"cậu nói Hiểu Linh?" Sái Dã hỏi ngược lại.

Hàn Âm Diệc không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm người trước mặt.

"đúng." Sái Dã nhún nhún vai, "kì thực là trò chuyện mới phát hiện cô ta cũng là một nữ nhân đáng yêu."

"cậu cảm thấy cô ấy đáng yêu?" sắc mặt hắn càng thêm âm trầm vài phần.

hắn không hy vọng người nam nhân khác phát hiện sự đáng yêu, sự mĩ lễ, sự hổ thẹn của nàng, thậm chí cả sự bi thương của nàng chỉ cần một mình hắn biết là được rồi!

"ừ, một nữ nhân rất đáng yêu." Sái Dã gật gật đầu, "cho nên trò chuyện với cô ta rất vui."

Bộp!

Một cánh tay dài xông tới! Hàn Âm Diệc dùng sức ép Sái Dã dựa vào bức tường kế bên, "tại sao cô ấy không sợ cậu, tại sao cô ấy bên cạnh cậu thì có thể lộ ra vẻ mặt vui vẻ như vậy?" thậm chí hôm qua, ở cùng những người khác cũng vậy. Chỉ duy nhất trước mặt hắn, luôn là bộ dạng xa cách đó.

Rất lâu rồi không thấy vẻ mặt lo lắng của Hàn! Sái Dã nhướn mày, "cậu đang ghen sao?"

Ghen? Hắn đang ghen? Hàn Âm Diệc giật mình sửng sốt.

"hoặc là nói bởi cậu yêu nữ nhân này cho nên mới có thể bởi vì sự thật cô ta có thể vui vẻ trò chuyện cùng người khác, chỉ duy nhất sợ cậu mà cảm thấy bất an?"

"bất an?" hắn với vì nữ nhân ngốc nghếch kia mà cảm thấy bất an? Hắn chỉ là rất rất rất ghét nàng trước mặt ni khác nở nụ cười tươi nhưng lại keo kiệt đối với hắn.

Sái Dã phủi phủi tay, "yên tâm, tuy tớ cảm thấy cô ta khá dễ thương nhưng mà tớ tuyệt đối không yêu cô ta đâu." Dù sao thì nếu yêu phải nữ nhân này thì e là y có mấy cái mạng thì cũng không đủ cho người nam nhân trước mặt này giết.

Kéo bỏ tay bạn tốt đang túm lấy cổ áo mình, Sái Dã thở một hơi dài, nhấc bước lên cầu thang lầu hai.

Hàn Âm Diệc nhìn chằm chằm bóng dáng nhân nhi trong nhà bếp, thân ảnh nhỏ bé khiến ánh mắt hắn không nỡ rời khỏi. Muốn có được toàn bộ sự chú ý của nàng, muốn nàng chỉ cười với hắn.

Có phải sẽ không thể không được?

Không! Đối với hắn, không có gì là không thể không được! Bước chân không tự chủ nhấc lên, hắn từng bước từng bước đến gần thân ảnh mà hắn muốn độc chiếm.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tình Yêu Bị Độc Chiếm Chương 14