Truyện Tĩnh Liên Chi Truyện

Chương 9: Ái Phi Của Ta Coi Bộ Thèm Nam Nhân Lắm Nhỉ ?

Tác giả Minh Minh

Lời tác giả : không cần những lời dài dòng, chap này bao gồm hai yếu tố : h nhẹ ngược.

Vì viết h quá nhiều, quá tỉ mỉ… nên tác giả quyết định h trong chap này sẽ viết thật nghệ thuật, thật đau đớn, làm nữ chính chìm sâu vào sỉ nhục.

(có nghệ thuật không thì không biết nhưng chắc chắn sẽ tiết chế tối đa, chỉ viết những điều cần thiết…)

Hắn ôm chặt lấy nàng không buông, hôn lấy từng mảng da thịt tuyết trắng trên người nàng.

Nữ nhân đang ngủ không khỏi tỉnh giấc rồi đỏ mặt quát nhẹ hắn :

- a cẩu… ngươi làm gì nha…

dụi dụi lấy cơ thể chỉ còn trơ trọi mỗi quần áo trong trên người nàng, hắn khẽ cười nói :

- …yêu nàng…

- … thật đáng ghét… đồ nam nhân giảo biện…

Nói xong nàng e thẹn chui đầu trốn vào chiếc chăn êm ái.

Cười khẽ một tiếng, hắn cúi đầu cần mẫn tiếp tục công việc để nàng phát ra những tiếng rên rỉ thỏa mãn.

Sau một hồi dạo đầu kích tình thì hắn cũng cởi nốt cái quần duy nhất còn tồn tại trên người hắn, khuỵa người xuống, giang chân nàng ra, muốn một đường thẳng hướng tiến vào thì một giọng nam nhân tức giận vang lên :

- các ngươi đang làm cái gì thế hả !!!???

Hắn mệt mỏi bước ra khỏi thư phòng rồi tiến đến tẩm điện nghỉ ngơi.

Aiz… mệt chết hắn rồi… sáng giờ thay phụ hoàng phê tấu chương, giải quyết việc của tứ bộ… còn phải đối phó với sự nũng nịu, phê phán tân thái tử phi của luyến tuyển như…

Tuy hơi khó chịu với tính cách quá đàn ông của thái tử phi nhưng hắn không thể không phủ nhận cảm giác khuây thỏa khi thấy ai kia gặp nạn…

Không biết sao tự nhiên bước chân hắn lại tiến đến một viện tử nho nhỏ nằm trong góc khuất mà hắn chưa bao giờ tiến đến…

Dằn vặt ư ? không phải… hứng thú ? cũng không…

Chẳng qua hắn chỉ muốn thấy dung nhan của nữ nhân mạnh mẽ kia thôi, nghĩ xong hắn lại cười cười xoay người lại đi khỏi viện tử bất đắc dĩ này.

đi khoảng một đoạn của hành lang thì hắn phát hiện có âm thanh rên rỉ giao hoan của nam nhân và nữ nhân.

Trong lòng hắn cảm thấy nghi hoặc...

Nửa đêm rồi mà còn ai có tâm tư tâm tình trong viện tử của ngọc thị thế nhỉ.

Hắn tò mò, nhanh chóng dùng khinh công không tiếng động bay lên rồi đứng trên mái nhà nơi hai người kia đang tâm tình.

(mm : ca nhiều chuyện quá nhé…)

Cầm một tấm ngói lên để quan sát thì đập vào mắt hắn lại là một hình ảnh hương diễm ngọt tình.

Cái phòng này… không phải giống căn phòng của tân thái tử phi mà quản gia đã vẽ ra rồi đưa lại cho hắn sao…

Hắn còn nhớ lúc đó hắn chỉ liếc qua một cái rồi rất nhanh nhìn lại tấu chương…tuy chỉ thoáng nhìn qua nhưng hắn từ nhỏ trí nhớ đã rất tốt nên đã lưu lại và nhớ rõ trong đầu…

Trong đầu không khỏi khí nóng tăng lên…

Hừ… chẳng lẽ không được hắn sủng ái nên phải tìm nam nhân khác để giải tỏa tình dục sao…quá sỉ nhục hắn rồi...

Cười lạnh hắn thả người xuống hành lang rồi nhanh chóng mở cánh cửa ra, tuy trong phòng rất tối tăm nhưng hắn vẫn nhìn rõ thấy hai bóng dáng đang dây dưa qua lại, hướng đến hai người đang âu yếm nhau hắn lên giọng nói:

- các ngươi đang làm cái gì thế hả !!!???

Hắn xoay người lại khó chịu nhìn người vừa phá đám chuyện vui của hắn, nhưng rất nhanh mở to mắt ngạc nhiên.

Đó không phải là tên nam nhân mặt dày tối qua cãi nhau với hắn sau.

(mm : vì ánh trăng chiếu vào nên anh dễ dàng nhìn hắn từ trong ra ngoài nhưng nhìn từ ngoài vào trong thì liệt ca lại không thể nhìn rõ vì bóng tối che mất nhân ảnh rồi…)

Còn đang bất ngờ thì một chưởng từ nam nhân vừa tiến vào hướng đến ngực hắn làm hắn không kịp đề phòng mà hứng trọn tất cả.

Nam nhân từ ngoài bước vào hiên ngang tức giận nói :

- ngươi là ai !!??

lau đi vết máu vướng bên miệng, hắn đứng dậy rồi bắt đầu công kích lại nam nhân kia.

Hình ảnh mang tính chất bạo lực…

Do bị chưởng kia làm bản thân nội thương nên hắn từ đầu đã có xu thế hạ phong, thụt lùi về phía sau mấy bước, trong đầu lóe lên tia bỏ trốn nhưng vẫn luyến tiếc giai nhân trong mộng đang nằm phía sau nên quay lưng lại ẵm nàng, nhưng còn chưa kịp chạm vào thì một đường kiếm nhanh chóng hướng lưng hắn mà đi, rùng mình hắn xông cửa sổ thoát ra ngoài, dùng khinh công rồi tức giận ai oán biến mất.

Ta sẽ nhớ thù này…

Hắn không đuổi theo mà vẫn đứng trong phòng nhìn bóng dáng nữ nhân đang co rúc sợ hãi nằm trong giường vì bị phu quân bắt gian.

Hắn cứ tưởng nàng sợ hãi mà không hề biết rằng…

Ngây ngốc… không thể tin nổi… khốn khổ… cười mình ngu ngốc…

Đều lần lượt hỗn loạn xuất hiện trong trí óc của nàng.

Không ngờ… thật không ngờ…

Cái nam nhân thái tử bấy lâu nay xa rời nàng, bỏ rơi nàng giường không phòng trống không ngờ lại là nam nhân luôn làm nàng nở những nụ cười hạnh phúc vui vẻ…

… một con người làm cho trái tim nàng rung động sau gần 18 năm tồn tại…

Hahahaha…rốt cuộc nàng đã suy nghĩ tưởng tượng ra những thứ vô liêm sỉ gì thế này… nàng nghĩ mình là ai… là nữ nhân sẽ được hưởng hạnh phúc thật sự… sẽ tìm được ý trung nhân đời mình sao…

Sai ! nàng chẳng qua chỉ là người bị người khác đem ra làm trò đùa thôi… là một con hề mang tiếng cười đến cho người khác… một con rối vô tri mặc cho người ta dày vò phá hoại…

Trái tim nàng như đông kết lại thật nhanh… yêu ư… nàng căn bản ông trời hoàn toàn không hề chú ý đến nàng…

Nàng muốn ngước mắt oán hận… muốn đâm xuyên qua người hắn… nhưng làm thế thì rốt cuộc cũng chẳng đạt được cái gì ra hồn cả…

Hắn chết nàng có vui không… không… thậm chí nàng càng hận hắn sâu thêm…

Chết quá dễ dãi cho hắn rồi… nàng muốn hắn phải chết tức tưởi… muốn hắn phải sống không bằng chết… muốn hắn cả đời bị dày vò… đúng… còn nữa… còn nữa…

Nghĩ đến đó nàng lại không khỏi cười đểu chính mình.

Nàng nhẫn tâm làm những điều đó sao… hắn bị một thì nàng sẽ bị gấp ngàn lần như thế…

Dẫu không biết hắn có yêu nàng hay không… dẫu biết rõ con tim nàng lại một lần nữa đóng băng… nhưng… yêu mà… tưởng quên một người sẽ rất dễ hay sao… không hề… không hề dễ chút nào…

Trong khi nàng đang suy nghĩ mà ngây ngốc cả ra thì không hề hay biết rằng hắn đã lại gần nàng từ lúc nào, nâng cầm nàng lên, cay nghiệt nói :

- ái phi thèm nam nhân đến thế sao ?

nàng giật mình tỉnh lại khi thấy bóng đen che lấp người nàng nhưng rất nhanh con tim trở nên đau đớn khi nghe thấy lời nói phũ phàng đó.

Đó là nam nhân vẫn hay đến bên cạnh nàng nói những lời tâm tình ngọt ngào, những lời trêu chọc đáng thương hay sao…

Rốt cuộc đâu là con người thật của chàng… đâu mới là nam nhân mà nàng phải lòng đây…

Nàng im lặng mím môi không phát ra tiếng động, chỉ nhìn hắn chầm chầm như muốn khắc sâu vào tâm khảm.

Hắn nghi hoặc khi thấy nàng ta không động đậy cũng không phát ra tiếng động.

Không phải chết rồi chứ…

Giả đò giơ tay lên trêu chọc má nàng nhưng vẫn như có như không lướt qua mũi nàng để thăm dò.

Tốt lắm… chưa chết…

Hắn trong lòng thõa mãn hư vinh, rồi mới cúi đầu xuống hướng đến lỗ tai nàng thì thầm :

- thái tử phi… ta sẽ không làm nàng phải chịu uất ức đâu…

nói xong hắn lấy bàn tay nắm chặt vai nàng rồi dùng sức đẩy xuống, bá đạo hôn lên môi nàng, tay gỡ ra từng lớp vải còn sót lại trên cơ thể nàng, cánh tay vòng lấy ôm eo nàng thật chặt ép thân thể nàng cọ sát, dính lấy thân thể hắn.

mũi không nhịn được mà ngửi lấy mùi hương nữ nhân trên người nàng rồi rất nhanh ngạc nhiên.

Mùi hương này rất quen... không phải là nàng chứ…

Nghĩ xong ý tứ thì trong lòng không khỏi cười khinh bỉ lấy thứ suy nghĩ ngu ngốc này.

Đùa hắn sao ! nàng ta làm sao có thể xứng mà so sánh với tiểu thê tử khả ái của hắn được.

Tuy đùa giỡn chà đạp nàng ta nhưng lòng hắn lại không khỏi ngứa ngáy ác độc mà muốn tưởng tượng nàng ta thành nàng.

Đúng rồi… chính thế… chẳng qua là trong lòng hắn ngập tràn hình ảnh của nàng nên nhìn nữ nhân nào cũng ra nàng thôi.

Trong lòng đã thông suốt nhưng nhìn đến bóng dáng bên dưới kia thì trong lòng không khỏi nở nụ cười lạnh.

Dù sao nàng ta cũng không phải nàng… chà đạp mạnh một lần chắc không sao đâu…

Nghĩ xong hắn liền lấy tay nhào nặn bóp mạnh lên hai ngọn núi của nàng ta, xoa xoa đỉnh nhụy một cách mạnh bạo, đôi tay dùng lực xé quần trong của nàng rồi lấy tay len lỏi vào.

Nàng giật mình rồi rên lên một tiếng nhưng rất nhanh lấy tay bịt miệng lại, đôi mắt chực khóc…

Sao… sao hắn lại đối xử với nàng như thế… thậm chí còn thành thạo làm chuyện này như vậy… hắn từng làm chuyện này nhiều lần rồi sao…

(mm : khẳng định là trai tơ nhé, nhưng huynh ấy tuy chưa từng thấy heo trèo cây nhưng cũng phải từng thấy heo chạy chứ, cũng như câu tuy không có kinh nghiệm nhưng vẫn nghiên cứu xuân hoa đồ như bình thường…)

Sau vài lần đưa ra đưa vào thì hắn liền rất nhanh rút ngón tay ra rồi với tay cởi dây quần ra làm vật to lớn nóng bừng lộ ra bên ngoài.

Mặc nữ nhân còn đang ngây ngốc bên dưới hắn rất nhanh hướng đến nhụy hoa mà tiếng vào.

Aaaaaaaaaa…

Loading...

Đọc Tiếp Chương 10: Lên Xe Hoa Lần Hai

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tĩnh Liên Chi Truyện Chương 9: Ái Phi Của Ta Coi Bộ Thèm Nam Nhân Lắm Nhỉ ?