Truyện Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 59: Vừa Rồi Ngươi Ở Đây Làm Gì?

Tác giả Nữ vương không ở nhà

Mai Tử kêu lên một tiếng lại làm cho đầu lĩnh tuần canh xung quanh chú ý, ngay lập tức có tiếng bước chân chạy lại đây, ở bên ngoài cung kính hỏi: "Phu nhân, có chuyện gì sao?"

Lúc này A Mang ở phía ngoài bị động tác của Mai Tử làm kinh hách, lập tức thiếu chút nữa đặt mông té lăn xuống đất, sau đó lại nghe thấy tiếng vệ binh tuần canh, sợ đến nỗi vội vã lấy hai tay níu chặt khe hẹp để nó hợp lại, tránh cho Mai Tử nhìn ra cái gì sơ hở.

Mai Tử nhìn bốn phía quanh doanh trướng, thấy không có gì xảy ra ngoài ý muốn, thế là vội vàng chưa kịp mặc quần áo, hướng đầu lĩnh bên ngoài nói: "Ta vừa nghe có chút âm thanh kỳ quái, nhưng khi nhìn xung quanh lại không thấy ai."

Đầu lĩnh tuần canh nghe vậy, lập tức nói: "Nếu như vậy, chúng ta lập tức phái người lục soát xung quanh."

Mai Tử nghĩ mình xác thực mới nghe thấy tiếng kêu, để bọn họ lục soát một chút cũng tốt, thế là liền gật gật đầu nói: "Như vậy cũng tốt." Vừa nói nàng vừa vội vã mặc quần áo chỉnh tề rồi đứng dậy, đem chăn gấp thẳng, nghĩ đến lỡ có chuyện gì, bộ dạng mình nằm trên giường cũng không tiện.

A Mang ở bên ngoài nghe Mai Tử nói với đầu lĩnh tuần canh như thế, biết nếu bị bắt gặp thì thật sự gặp phải kiếp nạn. Hắn sợ đến mức vội vã từ trên đất bò lên muốn tìm chỗ để trốn.

Hai má hai tai hắn đỏ lên xấu hổ, e sợ nếu thật sự bị người ta phát hiện thì sẽ nhận được một trận quở trách hoành tráng. Thế là bò lên muốn hướng ra phía ngoài, nhưng mới đi chưa tới vài bước quay đầu nhìn lại liền thấy chỗ vải bạc mình cắt ra kia đang bị gió thổi ra!

Hắn nghĩ nếu bị người phát hiện, việc này chỉ sợ bị làm loạn lên, đây là đồ háo sắc rình coi tướng quân phu nhân của người ta đi ngủ, phải làm sao bây giờ? Thế là hắn lại cuống quít quay lại, đem chỗ vải bạc doanh trướng bị mình cắt tung ra khép lại, ít nhất không để nó bị gió thổi ra trước đã.

Hắn đang làm thì nghe có từng trận từng trận tiếng bước chân bên cạnh, chợt ngẩng đầu nhìn, thì ra là một đám tướng sĩ tuần canh đang bao vây xunh quanh bắt đầu lục soát.

Thẹn thùng đỏ hồng trên mặt A Mang rút sạch, chỉ còn lại trắng bệch. Thật ra hắn vốn không sợ những người này, nhưng nếu bị bắt vì tội rình coi tiểu Mai Tử, hắn không còn mặt mũi nào! Hơn nữa đêm qua phụ thân giáo huấn một phen, trong lòng hắn cũng hiểu, bây giờ Thành vương phủ đang trên đầu sóng ngọn gió, những người kia bán mạng cho Tiêu Kinh Sơn và đương kim hoàng thượng tranh đấu giành thiên hạ, khó nói bọn họ sẽ làm ra chuyện gì.

A Mang đang do dự không biết làm thế nào cho phải thì thấy đã có người đang hướng chỗ mình đi tới. Lúc này hắn đã không còn đường để trốn, dưới tình thế cấp bách, hắn chợt độc ác nghĩ, sau đó dứt khoát cầm dao găm đem vải bố cắt ra, chính mình xẹt một cái chui vào.

Mai Tử ở bên trong đang cầm một quyển sách y, chau mày nghe động tĩnh bên ngoài. Chợt ngay lúc này, có một người chui đến bên cạnh làm nàng sợ hãi thật sự không ít.

A Mang thấy nàng muốn hô to, vội vã đi lên, một tay che miệng nàng lại, đồng thời nhỏ giọng nói: "Là ta, đừng sợ!"

Mai Tử trợn mắt sợ hãi nhìn người tới, quả nhiên thấy người đang che miệng mình chính là A Mang non nớt trong mắt mang theo kinh hoảng.

Nàng vội vàng lắc đầu lại gật đầu, lắc đầu là nói ngươi muốn làm cái gì, gật đầu là nói ta không kêu.

A Mang thấy nàng nhận ra mình, vội vàng rời khỏi nàng, lui về thuận tay tìm sợi dây thừng đem lổ hổng doanh trước bị rách cột chặt lại. Tay hắn hơi run, bận rộn cột chặt, nhưng dây thừng lại không nghe lời, vải doanh trướng cũng không nghe lời, hắn cột chặt không được.

Lúc này Mai Tử đã bình tĩnh lại, vội vã đi tới, cầm cây kim từ trong túi kim chỉ của mình tiếp lấy vải doanh trướng trong tay hắn, lưu loát khâu lại. Vừa khâu vừa hỏi: "Đây rốt cuộc là chuyện gì, sao ngươi lại ở đây?"

A Mang nhìn khuôn mặt Mai Tử trắng noãn hồng nhuận không khỏi nhớ tới cảnh xuân mình vừa mới thấy, trên mặt nhất thời đỏ hồng, ngại ngùng nói: "Hôm nay ta theo phụ vương lại đây gặp Tiêu Đại tướng quân, vừa hay đi qua bên này."

Lúc này Mai Tử đã nhanh nhẹn khâu xong khe hẹp trên doanh trướng, đang dùng răng cắn đứt đoạn chỉ lưu loát nút lại, lúc này nghe A Mang nói như thế, không hiểu hỏi: "Ngươi đi qua thì đi qua, sao lại kinh hoảng chạy trốn vào chỗ ta?"

A Mang bị Mai Tử hỏi như thế, ngay cả cổ cũng hồng, cà lăm một phen, cuối cùng nói: "Sao ta biết được, chính là bị người hiểu lầm ta là người xấu."

Mai Tử nhìn vải doanh trướng bị rạch dài một chút, lại nghĩ tới tiếng động mình nghe thấy trước đó, nghi ngờ nhìn A Mang, cau mày hỏi: "Có phải ngươi làm chuyện gì xấu đúng không?"

Vốn A Mang đang đỏ mặt, lúc này bị Mai Tử hỏi như thế, nhất thời không dám nhìn Mai Tử, chỉ đứng tại chỗ cúi đầu, lắp bắp nói: "Không. . . . . . Không có. . . . .."

Mai Tử trực tiếp đem "Không có" của hắn coi như " Có" , đánh giá hắn một hồi, hoài nghi chất vấn: "Vừa rồi ngươi ở đây làm gì?"

Nói xong, nàng đột nhiên ý thức được chuyện gì đó, nhìn khe hẹp đã được mình khâu lại dường như không còn hở một chút nào, lạnh giọng hỏi: "Vừa rồi ngươi ở đây thấy được cái gì?"

Lời này hỏi đến đây, A Mang ngay cả can đảm để nói "Không có" cũng không còn. Hắn đáng thương nhìn Mai Tử, nhỏ giọng biện giải: "Thật ra….thật ra cái gì ta cũng không thấy." Thật cái gì hắn cũng không thấy a, vừa chăn vừa tóc, đâu có nhìn thấy rõ cái gì, nhưng dáng vẻ nàng tùy tiện nằm ngửa ra như vậy cũng đủ để làm tim A Mang không thể đập nhanh hơn được nữa.

Lần này Mai Tử hiểu ra, trong nháy mắt mặt đỏ hồng, chợt đứng lên, tức giận nói: "Sao ngươi có thể làm như vậy? Thế mà làm ra cái chuyện này!"

Nàng nghĩ đến tình cảnh vừa rồi của mình, càng thêm thẹn thùng tức giận. Vừa rồi mình lộ ra hơn phân nửa bả vai, chẳng lẽ cái này cũng bị hắn nhìn thấy?

Mai Tử vừa nghĩ tới chuyện này, trong mắt nhất thời ẩm ướt, trong lòng lại vừa uất ức vừa xấu hổ tức giận: "Ngươi sao có thể làm vậy, ngươi làm ta còn mặt mũi nào để đi gặp phu quân nhà ta?"

A Mang thấy mắt nàng ngấn lệ, tâm cũng nhất thời xoắn xoắn, giải thích nói: "Ngươi đừng sợ, ta thật sự không thấy cái gì, ta thề ta không thấy cái gì! Ta…ta thề!" Hắn vừa nói vừa vội vã giơ tay lên: "Ta mà thấy được cái gì, liền để ta cả đời không cưới được nương tử, cơ khổ một người!"

Mai Tử thấy hắn thề độc đương nhiên cũng không đành lòng, cắn cắn môi nói: "Ngươi không cần như thế, ngươi không thấy gì thì nhanh nhanh đi đi, tránh cho hắn trở về bắt gặp lại sinh ra hiểu lầm."

A Mang khó xử nhìn bốn phía, cẩn thận nói: "Nhưng xung quanh tất cả đều là người đi tuần canh, ta đi ra ngoài thì khẳng định không có cách nào giải thích . Nếu như thế, cho dù chúng ta có một vạn cái miệng cũng không giải thích rõ được, hơn nữa chuyện này khẳng định ngay lập tức sẽ truyền đến tai Đại tướng quân nhà ngươi, đến lúc đó hắn tất nhiên sẽ hiểu lầm."

Mai Tử suy nghĩ một chút thấy cũng đúng, lập tức có chút bất đắc dĩ: "Vậy ngươi nói xem nên làm thế nào?"

A Mang cũng không biết, sờ sờ đầu cuối cùng nói: "Nói cách khác, ta núp ở đây một hồi trước, chờ bọn họ lục soát xong thì ngươi len lén thả ta đi."

Mai Tử cảm thấy cách này rất không ổn, mình vốn không làm chuyện gì xấu, bây giờ lại giống như người đi ăn trộm vậy. Nhưng nàng cẩn thận vén rèm nhìn ra bên ngoài một chút, quả nhiên xung quanh đều là người, lúc này nếu A Mang đi ra ngoài dĩ nhiên sẽ bị người hiểu lầm .

Nàng không có cách nào: "Cũng thôi, ngươi núp ở đây trước, nhưng không được lặp lại chuyện như vậy nữa!"

A Mang nghe vậy, mừng rỡ trong lòng: "Ta đang muốn nói chuyện với ngươi, bây giờ núp ở đây cùng ngươi nói một chút, vừa trúng ý ta."

Mai Tử không vui nhìn hắn một cái: "Có gì để nói đâu, trước kia ta là nữ giả nam trang, chúng ta đi đường cũng không chú ý tới cái gọi là ngại ngùng giữa nam và nữ. Bây giờ ta tìm được phu quân nhà ta rồi, ngươi lại nói với hắn những lời kia để hắn không được tự nhiên, sau này ta phải ít tiếp xúc với ngươi để tránh cho người ta hiểu lầm."

Nói xong, nàng lại cảm thấy mình có chút nhẫn tâm với A Mang, phải biết trên đường đi đến đây, người ta cũng xem như có giúp đỡ nàng. Nàng mấp máy môi, muốn nói thêm cái gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.

Mới đầu nàng xem A Mang giống như đệ đệ, trong lòng có chút vui vẻ với hắn. Nhưng kể từ ngày hắn nói những lời kia, Mai Tử mới đột nhiên ý thức được thì ra A Mang đối với nàng có tâm tư khác. Bất luận là nàng và Tiêu Kinh Sơn sau này như thế nào, Mai Tử cũng tuyệt đối không có khả năng cùng A Mang phát triển chuyện gì, thế là nàng lại nghĩ, không bằng quyết tâm dứt khoát tàn nhẫn một lần.

A Mang nghe nàng nói, thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng ngây ngô thật lâu, cuối cùng giống như đứa bé bị uất ức nói: "Ngươi tìm được phu quân của ngươi rồi thì không cần ta nữa sao?"

Mai Tử nghe hắn nói chệch qua chuyện khác thì vội vã: "Ngươi cũng không phải là gì của ta thì sao ta lại cần ngươi cơ chứ, ta từng cần qua ngươi sao?"

Khuôn mặt non nớt của A Mang toát ra vẻ thống khổ, hắn nhìn chằm chằm Mai Tử nói: "Ngươi biết không, ta vì có thể gặp ngươi một lần mà phải len lén chạy lại đây. Nếu chuyện này bị phụ vương ta hoặc phu quân ngươi biết, bọn họ khẳng định sẽ không tha thứ cho ta. Ta dốc sức để gặp ngươi, nhưng ngươi lại đối xử với ta như vậy sao?"

Mai Tử nghe lời hắn nói, cảm thấy lời này chọt trúng ngay chỗ áy náy của mình, nhưng nàng cũng chỉ có thể chịu đựng, xoay mặt cứng rắn nói: "Ta cũng không có cách nào, ngươi cứ đối xử với ta giống ta đối với ngươi là được."

Con ngươi trong sáng của A Mang toát ra tia tuyệt vọng, hắn thống khổ lắc lắc đầu, có chút khàn khàn nói: "Sao ngươi lại đối xử tàn nhẫn với ta như thế? Chúng ta từng đồng hành với nhau, lúc đầu ta xác thực luôn mắng ngươi cười ngươi, nhưng sau này ngươi cũng nhìn ra, ta thật lòng đối tốt với ngươi, ta còn từng muốn, muốn sau này ——"

Hắn nói tới đây thì nghẹn ngào, gian nan nói tiếp: "Mà thôi, ngươi đã có phu quân từ sớm, việc này ta không đề cập tới nữa. Bây giờ ta chỉ muốn hỏi ngươi một vấn đề cuối cùng, ngươi có thể trả lời ta không?"

Mai Tử cắn môi, cố gắng làm ra vẻ lạnh lùng nói: "Ngươi đừng hỏi nữa, chúng ta không còn gì để nói, phu quân của ta trở về nhìn thấy thì không được đâu."

A Mang lại cười lạnh: "Ngươi có thể yên tâm, hắn đang bàn luận đại sự với phụ vương ta, nhất thời nửa khắc sẽ không lại đây ."

Mai Tử rủ đầu xuống "À" một tiếng sau đó nói: "Có vấn đề gì, ngươi cứ hỏi."

A Mang nhìn chằm chằm Mai Tử đang gục đầu, hít sâu một hơi hỏi: "Ngươi rốt cuộc có bao nhiêu hiểu biết về Tiêu Kinh Sơn? Ngươi biết chuyện quá khứ của hắn sao?"

Ngày hôm trước Mai Tử mới nghe Tiêu Kinh Sơn nhắc tới chuyện quá khứ, biết cái gọi là quá khứ đối với Tiêu Kinh Sơn mà nói cũng không phải là hồi ức tốt đẹp gì, vì vậy nghe A Mang nhắc lại thì trong lòng có chút không vui, lạnh mặt nói: "Biết thì như thế nào, không biết thì như thế nào, dù sao hắn cũng là phu quân của ta."

A Mang lại không bỏ qua, tiếp tục truy vấn nói: "Ngươi quả nhiên không biết! Ngươi cái gì cũng không biết thì sao lại có thể gả cho hắn? Chẳng lẽ ngươi không sợ ——"

Loading...

Đọc Tiếp Chương 60: Không Thể Vào Kinh Thành Với Tiêu Kinh Sơn

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn Chương 59: Vừa Rồi Ngươi Ở Đây Làm Gì?