Truyện Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 54: Tiểu Mai Tử Người Này A

Tác giả Nữ vương không ở nhà

Hai người nói chuyện, Tiêu Kinh Sơn lại cầm tay Mai Tử lên: "Đi, đến doanh trướng của ta trước đã."

Mai Tử nhìn bốn phía xung quanh, biết đây là nơi làm việc nên liền lên tiếng "Ừ" rồi đi theo hắn ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa liền phát hiện bên ngoài đã sớm tụ tập đủ loại nhân vật. Có người lại đây xem náo nhiệt, cũng có người đi tuần canh nhìn trộm qua bên này. Lúc này những người đó thấy Tiêu Đại tướng quân dẫn theo tiểu nương tử đi tìm chồng trong truyền thuyết ra cửa, vội vã cúi đầu làm bộ đang bận rộn.

Tiêu Kinh Sơn đương nhiên biết bọn họ tò mò nhưng cũng không để ý. Hắn chững chạc đàng hoàng nghiêm mặt, một đôi mắt nghiêm nghị quét qua mọi người, làm cho bọn họ hoặc là nhanh chóng rút lui hoặc là vội vã tiến lên gật đầu chào hỏi.

Mai Tử da mặt mỏng, trước nhiều ánh mắt chăm chú nhìn như vậy lúc đầu có chút không tự nhiên. Sau này nàng lại cảm thấy bàn tay to đang dắt lấy mình truyền tới hơi âm ấm có lực cùng bao dung, trong lòng dần dần bình tĩnh, bước đi cũng tự nhiên hơn. Thế là nàng bắt đầu tò mò nhìn về phía bốn phía, gặp những ánh mắt kia nhịn không được lòng hiếu kỳ len lén quan sát mình thì sẽ lễ phép nở một nụ cười e thẹn, ngược lại làm cho người nhìn kia cười ngây người.

Thật vất vả lướt qua mọi người, Tiêu Kinh Sơn dẫn Mai Tử đi tới doanh trướng hắn nghỉ ngơi thường ngày, sau đó thuận tay thả tấm vải rèm doanh trướng lại, khiến chúng che lại mọi ánh mắt tò mò trộm hướng nhìn qua bên này.

Tiến vào phòng, Tiêu Kinh Sơn khác hẳn hình tượng Đại tướng quân mặt sắt bên ngoài, một phen ôm lấy Mai Tử không ngừng, lại áp sát thân mật một hồi. Mai Tử bị hắn mơn trớn dồn dập cuồng nhiệt đến không thở nổi, không khỏi né tránh lầm bầm nói: "Hôm nay sao chàng lại biến thành người khác như vậy, giống như mấy con gà trong nhà bị bỏ đói vài ngày ấy."

Tiêu Kinh Sơn nghe nàng ví dụ như vậy, thật là vừa buồn cười lại vừa bực, cái tay đang vuốt ve cái mông tròn đầy yêu kiều của nàng vỗ nhẹ một cái: "Nào có ai nói phu quân mình như vậy."

Mai Tử bị hắn đánh nhẹ, mặc dù không đau, nhưng vẫn làm nũng nhẹ nhàng non nớt nói: "Không cần đánh ta, đau."

Tiêu Kinh Sơn nhìn dáng vẻ này của nàng thật làm cho người ta yêu thương, lại không nhịn được đem thân thể mềm mại của nàng áp sát tựa vào ngực mình, cúi đầu ở bên tai, hai má nàng tinh tế gặm ăn.

Mai Tử cảm thụ lồng ngực rắn chắc ấm áp của hắn, né tránh hắn đang cắn gặm, cười đánh nói: "Ta đói chết rồi, chàng ngược lại lại ăn ta."

Tiêu Kinh Sơn ôm nàng, cúi đầu nhìn kỹ nàng, thở dốc có chút không vững vàng: "Ta cũng đói."

Lúc đầu Mai Tử còn chưa hiểu, sau này chợt phát hiện bên dưới có một vật cứng chống lấy mình, lập tức hiểu được, mắc cỡ nâng tay nhỏ bé lên đánh lồng ngực hắn: "Vừa mới gặp người ta, chàng liền nghĩ đến chuyện này!"

Tiêu Kinh Sơn khàn khàn nhỏ tiếng: "Bây giờ chưa chạm vào nàng, để nàng ăn cơm trước."

Hắn đặt nàng xuống, lại ôm lấy mặt nàng hạ giọng căn dặn: "Còn nữa, sau này nàng gặp đám người bên ngoài kia không cần phải khách khí, càng không cần cười với bọn họ."

Mai Tử cười liếc hắn, nhìn thế nào cũng cảm thấy trên mặt hắn mang theo vị chua, không khỏi trêu ghẹo nói: "Vừa mới nói chàng tính tình trẻ con trong lòng chàng còn không chịu thừa nhận? Bây giờ bằng chứng rõ ràng, quả nhiên là trẻ con. Ta thấy lạ, lúc đó sao chàng có thể nói ta đi tái giá hả."

Tiêu Kinh Sơn nhìn dáng vẻ đắc ý dí dỏm của nàng, bàn tay không nhịn được nhéo hai má nàng: "Bây giờ xem như ta bị nàng nắm hoàn toàn trong tay rồi."

Bên này đang nói, bên ngoài người phụ trách đưa cơm nước đã tới. Mặc dù vội vàng, vả lại đang hành quân ở bên ngoài, thế nhưng những người này cũng đoán được rốt cuộc tướng quân phu nhân muốn ăn cái gì. Vài món ăn có khuông có dạng, Mai Tử nhìn thấy không khỏi động đậy ngón trỏ.

Tiêu Kinh Sơn biết nàng đói cực kỳ, vội vàng cầm chén lên bới cơm đưa cho nàng rồi gắp cho nàng các loại món ăn. Lúc này Mai Tử cũng đành phải vậy, bưng chén qua lùa cơm ăn một trận, vừa ăn vừa hàm hồ nói: "Dọc đường này cả ngày ăn bánh bao với bánh bột ngô, ăn đến bây giờ ta ngửi thấy mùi bánh bao là muốn phun, vẫn là cơm ăn ngon a!"

Tiêu Kinh Sơn nghe vậy, không biến sắc nói: "Dọc đường này nàng chịu không ít khổ đi, sao nàng lại quen biết thế tử A Mang vậy?"

Mai Tử nhớ tới chuyện mình bị kinh hách phải mất lừa, không khỏi than thở nói: "Còn không phải. . . . . . Một nhóm người. . . . . . Đuổi theo. . . . . ." Nàng vừa ăn vừa nói không cẩn thận bị sặc, ho khan đến má cũng hồng.

Tiêu Kinh Sơn vội vàng vừa rót nước vừa đấm lưng cho nàng, ho khan đến khi Mai Tử rơi nước mắt, lúc này mới thuận khí một chút.

Nàng đáng thương nhìn Tiêu Kinh Sơn: "Thật vất vả mới ăn được bữa cơm ngon, còn bị sặc."

Tiêu Kinh Sơn nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nàng, giống như vỗ về một con mèo nhỏ đáng thương: "Trách ta, không nên hỏi nàng bây giờ. Nàng ăn chút nữa đi, nhìn nàng đói thành dáng vẻ này."

Mai Tử buông chén đũa xuống, lắc lắc đầu nói: "Không ăn, ta cũng no rồi. Chàng vừa mới hỏi chuyện trên đường của ta đúng không, thật ra một đường này mặc dù chịu không ít kinh sợ, nhưng mà khổ cực gì đó cũng không đến nỗi nào."

Tiêu Kinh Sơn lại rót một ly trà cho nàng: "Ừ, nàng uống chút nước trà trước, vừa uống vừa từ từ kể cho ta nghe."

Mai Tử nhìn dáng vẻ Tiêu Kinh Sơn vung áo khoác lên ngồi nghiêm chỉnh một chút, chợt nhớ tới lúc mình nhìn thấy hắn trong đại doanh hôm nay.

Lúc đó dáng vẻ hắn nhìn thật không giống phu quân thường ngày sẽ nói sẽ cười sẽ trêu chọc mình, hắn như vậy giống như một người hoàn toàn xa lạ, ngồi ở đó cao cao tại thượng vô cùng.

Tiêu Kinh Sơn cười ngẩng đầu nhìn Mai Tử: "Sao lại nhìn ta như vậy?"

Mai Tử nghiêng đầu quan sát hắn: "Ta chợt cảm thấy dáng vẻ này của chàng rất không thuận mắt."

Tiêu Kinh Sơn không hiểu nhíu mày: "Hả? Vậy muốn ta thế nào thì nàng mới có thể nhìn thuận mắt?"

Mai Tử nhíu đầu mi nhỏ suy nghĩ một chút, bỗng nhiên thò tay kéo một cánh tay Tiêu Kinh Sơn, sau đó đặt mông ngồi trên bắp đùi hắn.

Nàng ngẩng đầu nhìn dáng vẻ nghi ngờ của hắn, lè lưỡi cười nói: "Như thế này nhìn thuận mắt hơn nhiều."

Vừa nói nàng vừa cố hết sức kéo cánh tay to của hắn ôm vòng lấy mình, sau đó thoải mái dựa vào bả vai hắn: "Ta muốn dáng vẻ này."

Tiêu Kinh Sơn sủng nịch thở dài: "Được."

Hắn không biến sắc đem Mai Tử dời một chút xuống chỗ đầu gối, sau đó mới đưa một tay ôm lấy hông nàng, một tay kia ôm ấp bả vai, ở bên tai nàng hà hơi hỏi: "Nếu như ta bóp vai cho nàng nữa thì có phải nàng nhìn ta càng thêm thuận mắt hay không?"

Mai Tử thoải mái cọ cọ nhẹ trên hõm vai hắn: "Ừ, nếu như có thể bóp chân nữa thì tốt hơn."

Nhìn dáng vẻ đắc ý của nàng mà Tiêu Kinh Sơn cười ra tiếng: "Tiểu Mai Tử người này a, xem ra ta bị nàng nắm trong tay rồi."

Mai Tử quấn lấy Tiêu Kinh Sơn ngọt ngào một phen, lúc này mới chậm rãi từ từ đem kinh nghiệm một đường của chính mình nói cho Tiêu Kinh Sơn nghe. Nói đến đoạn mình bị một nhóm người đuổi theo phía sau thì Mai Tử huơ tay múa chân, còn Tiêu Kinh Sơn thì nhăn nhẹ cặp lông mày, cái tay đang giúp Mai Tử xoa bóp vai cũng một cái nặng một cái nhẹ.

Sau lại nói đến đoạn nửa đêm bị dọa tỉnh, lừa thì kinh hách chạy đi, Mai Tử uất ức nói: "Ta nghe động tĩnh, khi ấy liền nghĩ đám người xấu kia lại tới, bọn họ chính là muốn cướp lừa của chúng ta, cho nên ta chỉ có thể dắt lừa chạy a, kết quả lừa vẫn mất." Nhớ tới con lừa lông ngắn mình nuôi đã lâu, nước mắt Mai Tử lại lách tách rơi xuống.

Tiêu Kinh Sơn nghe đến lông mày nhíu chặt, cái tay đang giúp Mai Tử đấm chân dừng lại, ôm nàng nhẹ giọng nói: "Không sao, mất con lừa này, chúng ta mua con mới, còn mua ngựa cho nàng nữa, có được không?"

Mắt Mai Tử vương nước mắt chớp chớp, lắc đầu nói: "Không cần ngựa, chỉ muốn lừa thôi, muốn con lừa của chúng ta."

Tiêu Kinh Sơn giơ tay lên thay nàng lau lau nước mắt, nói cái gì chỉ muốn con lừa trước kia, đây dĩ nhiên là không thể nào. Hắn cũng biết nàng chỉ nói vậy thôi, nên liền chuyển đề tài: "Sau đó nàng lại gặp phải chuyện gì?"

Mai Tử thấy hắn hỏi, nhớ tới tình cảnh đêm đó, liền thu lại nước mắt, hết sức vui vẻ kể về A Mang, nói mình như thế nào kéo lấy hắn không thả ra đòi hắn trả con lừa. Sắc mặt Tiêu Kinh Sơn trở nên khó coi, bàn tay chặt chẽ nắm lấy tay nhỏ bé của Mai Tử không chịu thả.

Mai Tử dĩ nhiên cảm thấy được, liếc hắn một cái, oán giận nói: "Là chàng muốn ta nói nha, làm gì bây giờ sắc mặt lại trở nên như vậy, thật không thú vị, không nói nữa."

Tiêu Kinh Sơn trầm mặc một hồi, cuối cùng thu hồi sắc mặt khó coi của mình, bày ra một nụ cười, tiếp tục giúp nàng đấm nhẹ chân nói: "Không có không vui, nàng nói tiếp đi, sau đó A Mang dẫn nàng đến Vân Châu à? Buổi tối hai người ở đâu?"

Mai Tử thở dài nói: "Này A Mang cũng thật là, nếu hắn đã là con trai của Vương gia, vậy thì cần gì phải tiết kiệm đến thế, bình thường thế mà khách sạn cũng không chịu thuê, ta không thể làm gì khác hơn là phải cùng hắn ngủ ở bên ngoài."

Tiêu Kinh Sơn nhìn nương tử mình ngây thơ mà bất đắc dĩ thở dài, trên mặt là vẻ yêu tiếc cùng phức tạp đang xen.

Hắn nhíu mày bất mãn nói: "Tiểu thế tử này quả nhiên thật không hiểu chuyện, thế mà không biết cách chăm sóc nàng cho tốt."

Mai Tử nghe lời này, con ngươi chuyển chuyển: "A, lúc đầu ta cũng cảm thấy người này thật đáng giận. Nhưng sau khi nam tử áo trắng ấy xuất hiện, ta phát hiện A Mang vẫn tốt vô cùng."

Tiêu Kinh Sơn nghe vậy, nhíu mày hỏi: "Nam tử áo trắng? Đây là người nào?"

Mai Tử nhìn dáng vẻ hắn kinh ngạc, thế là đắc ý cười, đem chuyện nam tử áo trắng kia nói ra, bao gồm cả việc người ta cười thế nào thế nào với nàng, bao gồm cả việc người ta mời nàng ăn thịt nướng thế nào, đều nhất nhất nói ra. Càng nói Tiêu Kinh Sơn càng nhíu mày trầm tư.

Hồi lâu, Tiêu Kinh Sơn hỏi: "Nàng nói, trước kia hắn mua mười cân thịt heo của chúng ta?"

Mai Tử gật đầu: "Đúng vậy, một lần mua mười cân luôn đấy."

Tiêu Kinh Sơn lại hỏi: "Hắn vẫn mặc đồ trắng, vả lại còn nói quy củ trong núi lúc đi săn?"

Mai Tử không hiểu gật đầu: "Đúng vậy nha, hắn xác thực là có nói như thế."

Tiêu Kinh Sơn trầm tư một phen, lại nghiêm túc hỏi Mai Tử về tướng mạo người kia. Mai Tử nghiêng đầu miêu tả một phen, cuối cùng cảm khái nói: "Người kia thật là đẹp mắt! Giống như là. . . . . . Giống như là mây bay trên trời vậy!"

Khuôn mặt nghiêm túc của Tiêu Kinh Sơn mang theo điểm không vui: "Người thì làm sao có thể giống như mây, với lại mây cũng có loại tốt loại xấu, nàng không thấy ban ngày trên trời có mây trắng, cũng có khi mây đen phủ đầy đấy sao."

Mai Tử bị hắn phản bác, bất mãn nói: "Cái gì mà mây đen phủ đầy, người ta chính là một đám mây trắng trên núi bay giữa bầu trời trong vắt, đẹp vô cùng."

Tiêu Kinh Sơn nghe lời này, xụ mặt không hề nói gì nữa.

Mai Tử bất đắc dĩ liếc hắn, làm nũng kéo lấy tay hắn nói: "Được rồi, đừng nghĩ về hắn nữa, chỉ là một đám mây mà thôi, gió vừa thổi liền bay đi a. Nhìn chàng để ý thành dáng vẻ này kìa." Mai Tử nói xong, buồn cười nhìn hắn: "Sao bây giờ chàng lại trở nên con nít thế, nghe ta nói về nam nhân khác chàng liền xụ mặt."

Loading...

Đọc Tiếp Chương 55: Không Được, Muốn Làm

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn Chương 54: Tiểu Mai Tử Người Này A