Mai Tử mở đôi mắt to mọng nước không hiểu nói: "Vậy chàng muốn ta bồi thường thế nào?" Nàng suy nghĩ một chút nói: "Hay là ta đấm lưng cho chàng, có được không?"

Mai Tử chỉ có thể nghĩ tới đấm lưng thôi, mẹ nàng trước kia làm ruộng mệt mỏi, luôn muốn nàng đấm lưng bóp chân.

Tiêu Kinh Sơn thấy vậy, chỉ có thể gật gật đầu, cười nói: "Ừ, vậy thì đấm lưng cho ta."

Bàn tay Mai Tử nhỏ nhắn trắng trẻo nắm lại bắt đầu giúp Tiêu Kinh Sơn đấm lưng. Ai dè Tiêu Kinh Sơn cảm thấy giống như gãi ngứa, muốn nàng đấm mạnh hơn một chút. Mai Tử dùng hết sức đấm a đấm. Tiêu Kinh Sơn vẫn như cũ không hề có cảm giác, ngược lại Mai Tử mệt mỏi thở hồng hộc, tay bắt đầu đau.

Nàng đáng thương xoa tay oán trách nói: "Xương chàng cứng quá."

Tiêu Kinh Sơn cười đem nàng ôm vào trong lòng, hôn nhẹ lên cái miệng nhỏ của nàng, yêu tiếc nói: "Vậy thì không đấm lưng nữa, được không?"

Mai Tử chỉ cảm thấy mũi hắn phả hơi nóng bên cổ mình, tê tê dại dại, chịu không được liền xụi lơ, trong lòng ngứa ngày, liền dùng khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ trước ngực rộng rãi tráng kiện của hắn, nhẹ nhàng nói: "Không đấm lưng, vậy làm cái gì đây?"

Tiêu Kinh Sơn cười: "Tiểu nương tử của ta nhất định muốn bồi thường sao?" Đang nói bàn tay của hắn bắt đầu lục lọi, cầm lấy phần nhô ra của nàng, nhẹ nhàng xoa nắn.

Mai Tử nghe lời nói kia làm cho người ta suy nghĩ bậy bạ, không khỏi thẹn thùng. Nàng cái gì cũng không nghĩ, còn không phải là làm theo lời của hắn sao. Thế mà luôn bị hắn làm cho nàng cảm thấy như nàng đang có ý gì vậy! Lập tức nàng xấu hổ, vặn vẹo thân thể không cho hắn thăm dò vuốt ve.

Tiêu Kinh Sơn ôm nàng giống như ôm một con thỏ nhỏ. Không muốn nàng trốn tránh nhưng cũng không muốn miễn cưỡng nàng, cố ý dừng lại động tác, ôm lồng ngực, sắc mặt nghiêm trọng.

Mai Tử thấy vẻ mặt hắn không giống bình thường, sợ hãi giật mình, cũng không quấy không né, cuống quít hỏi: "Chàng sao thế?"

Tiêu Kinh Sơn chau mày nói: "Ngực phát đau."

Mai Tử nghe vậy nóng nảy: "Làm sao vậy? Sao lại như vậy? Chàng không phải là biết xem bệnh sao? Nhanh xem cho chính mình đi a."

Tiêu Kinh Sơn thấy nàng nóng lòng, vội vàng an ủi nói: "Kỳ thật không có gì, trước ngực ta có vết thương cũ, vốn không sao. Hôm nay làm việc nặng, có lẽ động đến vết thương, thế là đau."

Mai Tử vốn đã yêu tiếc vết sẹo trước ngực hắn, giờ nghe nói vết thương bị động, đau lòng nước mắt rơi xuống, lầm bầm nói: "Làm thế nào đây? Làm thế nào, có cần thuốc không, hay là xuống núi gặp đại phu?"

Tiêu Kinh Sơn vốn muốn trêu chọc nàng, thấy nàng sợ hãi như thế, còn đau lòng thành như vậy, cũng không đành lòng, có chút hối hận. Nhưng lời đã nói ra không thể thu lại, chỉ có thể tiếp tục nói dối: "Kỳ thật chỉ đau một chút thôi, bây giờ đã không đau nữa, không sao rồi."

Mai Tử lại không tin, lắc đầu nói: "Chàng không phải muốn lừa ta chứ? Ban ngày chàng làm việc mệt nhọc cũng không có nhíu mày một cái. Vừa rồi đau đến nhăn nhó thế kia, khẳng định rất khó chịu."

Tiêu Kinh Sơn không muốn tiểu nương tử nhà mình lo lắng, ôm nàng giải thích: "Thực sự không sao, vừa rồi chọc nàng thôi, là ta không tốt."

Mai Tử nửa tin nửa ngờ nhìn Tiêu Kinh Sơn: "Chàng nếu đau thật, không nên giấu ta, nếu không ta khó chịu chết mất."

Lúc này Tiêu Kinh Sơn thật sự dở khóc dở cười, chỉ có thể hận mình đùa quá đáng làm cho tiểu nương tử ngây thơ thật sự lo lắng. Hắn nghĩ nghĩ, nói: "Nếu nàng sợ ta khó chịu, vậy giúp ta chữa đi."

Mai Tử không rõ, kinh ngạc hỏi: "Ta làm sao chữa được!"

Tiêu Kinh Sơn buồn cười, nhưng như cũ nhịn được, làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Nàng giúp ta hôn đi, nàng nếu không giúp ta hôn, ở đây liền đau, hôn lên thì không có gì nữa." Lời này là sự thật, nhìn dáng vẻ nàng mềm mại non nớt, hắn hận không thể ăn nàng ngay. Nếu không ăn được ngực sẽ rất khó chịu.

Mai Tử nghe vậy đỏ mặt, cúi đầu nói: "Làm gì có kiểu chữa bệnh như vậy, ta không tin."

Tiêu Kinh Sơn thở dài: "Nàng lại không tin ta."

Mai Tử thấy hắn không vui, vội vã đáp ứng nói: "Ta giúp chàng hôn cũng được."

Tiêu Kinh Sơn nghe vậy, khuôn mặt nghiêm nghị từ từ tản ra vẻ nhu hòa cười. Hắn nhìn kỹ khuôn mặt hồng hồng của Mai Tử dưới ánh trăng, nhẹ giọng nói: "Như vậy rất giỏi."

Mặc dù ngoài miệng Mai Tử đồng ý, nhưng đây là lần đầu tiên nàng làm chuyện này, không biết phải bắt đầu thế nào. Con ngươi Tiêu Kinh Sơn tỏa nhiệt nhìn chằm chằm nàng, làm tim nàng đập nhanh vài phần. Tay chân nàng luống cuống một hồi, cuối cùng đỏ mặt cúi đầu xuống trước ngực hắn.

Tiêu Kinh Sơn mới tắm xong, trên ngực vẫn còn nước suối mát mẻ cùng mùi vị nam tính riêng của hắn tỏa ra, làm Mai Tử càng thêm không biết làm sao. Tiêu Kinh Sơn sờ lấy mái tóc hơi ướt của nàng, nhẹ nhàng nói: "Không muốn hôn thì thôi, sau này làm cũng được." Hắn biết tiểu nương tử của mình xấu hổ, không thể ép, nếu không cũng không nhẫn tâm .

Mai Tử lại tin cái gì mà hôn rồi sẽ hết đau, mặc dù mắc cỡ, khuôn mặt giống như bị lửa đốt vẫn như cũ lấy hết dũng khí cúi xuống, dùng cái miệng nhỏ của mình hôn lên vết sẹo kia.

Vết sẹo từ trên ngực kéo dài đi xuống, nàng bắt đầu hôn từ lồng ngực. Ban đầu chỉ thử chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước liền rời khỏi, sau này hơi thở yên ổn lại, không sợ, rõ ràng có một cỗ ham muốn dâng lên.

Lồng ngực nam nhân này cơ bắp cân đối, bắp thịt rắn chắc, vết sẹo kia thô tháo, lúc môi nàng mềm mại chạm vào chỉ cảm thấy chỗ đó nóng rực. Nàng đưa đầu lưỡi ra liếm, có vị ngọt của nước suối, còn có chút mặn mặn, không nhịn được ngẩng đầu nhìn Tiêu Kinh Sơn. Chỉ thấy con ngươi Tiêu Kinh Sơn càng phát bỏng nhìn chằm chằm mình, hơi thở cũng trở nên gấp rút.

Nàng chợt không sợ, mím môi cười, cúi đầu tiếp tục. Nàng cũng bắt đầu tìm hiểu nam nhân này, nhìn dáng vẻ này của hắn liền biết hắn vui vẻ, muốn nàng.

Mai Tử giống như được khích lệ, lại lần nữa cúi xuống, đưa ra cái lưỡi thơm bắt đầu liếm làn da của hắn. Cảm thấy làn da dưới tay càng thêm lửa nóng, đồng thời lồng ngực hắn phập phồng càng lúc càng kịch liệt. Nàng chợt cảm thấy rất có cảm giác thành công. Phải biết nam nhân này bình thường sét đánh cũng không động, luôn có thể nói ra những điều làm nàng e thẹn, hôm nay mới biết thì ra mình chỉ cần đưa đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm, hắn liền biến thành dáng vẻ này.

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn cười, đôi mắt ngây thơ mang theo nét mị hoặc hỏi: "Chàng vui vẻ như vậy?"

Tiêu Kinh Sơn đưa ra bàn tay vỗ về tóc nàng, thấp giọng nói: "Ừ, tiếp tục. . . . . ."

Mai Tử có lòng tin, cũng rất mau nắm giữ bí quyết, lần nữa cúi đầu xuống, đưa đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút. Tiêu Kinh Sơn bị nàng hôn khó có thể kiềm chế, không nhịn được khàn khàn nói: "Xuống chút nữa."

Mai Tử mềm mại "Ừ" một tiếng, môi lưỡi đi xuống. Dùng môi mềm mại của nàng cùng cái lưỡi ướt át từng chút từng chút mơn trớn vết sẹo của hắn, làm ẩm ướt cả lồng ngực hắn, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn: "Thế nào? Chàng cảm thấy thế nào?"

Kỳ thật nàng hỏi lời này ý là, làm như vậy có còn đau không. Nhưng hiển nhiên Tiêu Kinh Sơn căn bản không đem chuyện đau hay không để ở trong lòng, vì vậy ám ách nói: "Rất tốt, xuống chút nữa." Vừa nói đưa bàn tay ra, mân mê cặp môi ẩm ướt của nàng, dùng ngón tay cái cọ xát hai má mềm mại hồng hồng.

Mai Tử không thể làm gì khác hơn là lại cúi đầu, tiếp tục đi xuống, hôn hôn lấy vết thương, nghĩ đến khi ấy hắn bị thương rất đau. Chỉ tiếc lúc đó nàng còn chưa quen biết hắn, không thể an ủi trợ giúp hắn. Nghĩ như thế, môi nàng hôn xuống tăng thêm vài phần yêu tiếc, cẩn thận dịu dàng mơn trớn một đường đi xuống, mãi cho đến chỗ sâu nhất, tận thắt lưng của hắn.

Con ngươi tỏa nhiệt của hắn nhìn nàng chằm chằm, yết hầu chuyển động, thô ách hỏi: "Sao không hôn nữa?"

Mai Tử chớp mắt hỏi: "Còn muốn nữa à?"

Tiêu Kinh Sơn nhìn con ngươi ngập nước của nàng có vài phần khiếp đảm, không thể làm gì khác hơn nói: "Nếu không muốn thì thôi, lại đây." Vừa nói vừa vươn tay muốn đem nàng kéo đến nằm trên ngực mình.

Ai dè Mai Tử lại không chịu, nàng đau lòng Tiêu Kinh Sơn, cảm thấy mình nên dũng cảm một chút, thế là run rẩy lấy tay cởi nút thắt trên quần hắn.

Tiêu Kinh Sơn nhìn chằm chằm tay Mai Tử. Mặc dù nàng sinh ở nông thôn, ngày thường lại cẩn thận. Một đôi tay khéo léo động lòng người, liền linh hoạt cởi dây lưng của hắn ra, sau đó thẹn thùng giúp hắn cởi quần.

Con ngươi Tiêu Kinh Sơn bắt đầu trở nên sâu hơn, hô hấp càng bất ổn, trên cổ thậm chí bắt đầu đỏ lên, nhưng hắn vẫn khắc chế, nhìn chằm chằm tiểu nương tử của mình, xem nàng làm như thế nào "chữa bệnh" ình.

Lúc Mai Tử giúp hắn cởi dây lưng ra đã cảm thấy phía dưới giống như có cái gì ngăn cản. Thật may là quần rộng nên dễ dàng cởi. Nhưng đến khi cởi quần ra, tiểu Kinh Sơn phía dưới giương cao to lớn cứ như vậy nảy lên xuất hiện trước mặt nàng.

Nàng "A" một tiếng la lên, lập tức ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Kinh Sơn. Lại phát hiện con ngươi đen láy của Tiêu Kinh Sơn đang khẩn cầu nhìn mình. Nàng chợt nhớ đến hôm đó mình sờ qua túp lều, lại nghĩ tới mỗi buổi tối thỉnh thoảng vùi dập mình mệt nhọc, lập tức tỉnh ngộ, má nhất thời đỏ như ánh hoàng hôn, mắc cỡ buông tay đem quần để xuống, lập tức lùi lại.

Nàng không phải là không biết, chỉ là quên mất, lúc mới bỗng nhiên nhớ lại nam nhân và nữ nhân khác nhau. Tiêu Kinh Sơn cùng nàng thân mật cũng là hắn chủ động, mình thế nào có thể tùy tiện động bậy!

Tiêu Kinh Sơn lại không thẹn thùng không đỏ mặt, nhìn chằm chằm nàng e lệ né tránh ánh mắt hắn, hỏi: "Thế nào?"

Loading...

Đọc Tiếp Chương 25: Ban Đêm Sau Khi Đánh Lúa

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn Chương 24: Chữa Bệnh