Truyện Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 22: Sân Đánh Lúa Nhiều Người Như Thế, Chàng Lại Nghĩ Cái Gì Vậy?

Tác giả Nữ vương không ở nhà

Thời tiết mấy hôm nay rất tốt, mọi người trong thôn đều đi sớm về tối. Mai Tử và Tiêu Kinh Sơn muốn giúp nhà mẹ đương nhiên cũng không ngoại lệ. Mai Tử nương dậy sớm ra ruộng làm, Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn cũng không đến trễ chút nào. Như thế bận rộn hai ngày, cuối cùng cũng gặt xong hết lúa, bước kế tiếp là đem lúa đến sân đánh lúa.

(Lúc gặt lúa xong lúa còn nguyên trên cây. Phải đem đi đập để tách hạt lúa riêng, thân lúa riêng à rơm rạ. Sau khi tách hạt lúa, đem đi xay (hoặc giã) để tách vỏ và hạt, khi đó thu được được hỗn hợp hạt gạo và vỏ trấu (vỏ lúa). Sàng lọc (đãi) qua một lượt lúc đó mới thu được hạt gạo trắng chúng ta hay dùng, vỏ trấu thì đem đốt đi, còn vụn gạo nhỏ thường gọi là hạt cám thì cho heo ăn.)

Mai Tử nương từ sân sau lấy ra một cái xe bò cũ. Những người khác thì là sắp xếp lúa lại thành bó, sau đó cột chặt đem đặt lên xe.

Đến khi lúa chất lên xe đã cao, Tiêu Kinh Sơn lấy dây thừng trói chặt lại một lần. Cuối cùng khi đã chắc chắn lúa trên xe đã được cột chặt không rơi xuống, Tiêu Kinh Sơn liền giơ tay lên đẩy xe, thẳng hướng sân đánh lúa đi tới. Mai Tử nương nói A Thu đi theo, phòng trên đường có lúa rớt xuống, còn mình và hai con gái vội vã dọn dẹp trói lúa còn dư rơi rớt trên mặt đất.

Cả nhà bận rộn một buổi sáng, cuối cùng cũng đưa được tất cả lúa đến sân đánh lúa, chất thành đống. Trong lòng Mai Tử nương vui vẻ, năm nay may mà có con rể giúp sức, như năm ngoái không biết ba mẹ con phải đẩy xe bao nhiêu lần mới xong. Nhưng Mai Tử nương luôn luôn tiết kiệm, đến trưa lúc mặt trời thiêu đốt lợi hại mới nói con gái con rể về nghỉ trước, còn mình ở lại lấy ra một cái bao lớn nhanh tay lẹ mắt lượm lặt lúa rơi vãi trên đất. Mai Tử nương sợ mấy đứa bé nhà trong thôn chạy lại đây phá, tất cả nhà trong thôn đều kéo lúa mang đến đây đển đánh a, theo như lệ thường, con cái nhà họ cũng có thể đến đây.

Mai Tử biết điều đó, để làm ra được lương thực thật không dễ dàng chút nào. Giữa trưa nắng như vậy cũng không nhẫn tâm để mẹ mình một người bận rộn ở đây, liền muốn ở lại giúp bà dọn dẹp. Mai Tử ở lại, Tiêu Kinh Sơn đương nhiên cũng ở lại, thế là A Thu cùng Chu Đào đi về, ba người bắt đầu khom lưng lượm nhặt mấy cọng lúa rơi vãi trên đất kia.

Mặt trời dần ngã về tây, cuối cùng trên mảnh đất trống sạch bóng chỉ còn lại vài cọng rơm rạ. Lúc này Mai Tử nương mới cầm lấy bao lúa của hai người, cột chung một chỗ rồi nhìn nhìn, cười đến khép miệng không được, cuối cùng hạ lệnh nói: "Bận rộn hơn nửa ngày, cũng đói rồi đúng không? Mai Tử, Kinh Sơn cùng ta về nhà ăn cơm đi."

Lúc này Mai Tử đã mệt mỏi chân tay vô lực, đói đến bụng dính vào lưng rồi. Nàng nghĩ Tiêu Kinh Sơn định cũng mệt mỏi, thật sự không còn sức về nhà làm cơm nữa, liền nghe theo mẹ về nhà cùng nhau ăn cơm.

Mọi người về đến, bếp lò lạnh băng, cơm nước đều chưa có. Mai Tử nương vội vàng thay váy dài, chạy đến nhà bếp thổi lửa làm cơm, làm thêm một ít rau dại cùng vài món mang ra cả nhà cùng ăn.

Ăn cơm xong, Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn muốn ra về, Mai Tử nương không giữ lại lâu. Hai người liền đi về nhà.

Trên đường đi, trời lại mau tối, dãy núi xa xa đỏ rực ánh hoàng hôn, trong sân kia lúa chất thành núi tạo thành một khoảng màu vàng rực rỡ, chỗ đó còn có người bận rộn làm việc, nói cười. Mai Tử thấy vậy, cười nói: "Hàng năm ta ưa thích nhất lúc này."

Tiêu Kinh Sơn biết nàng mệt mỏi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nhẹ nhàng vuốt ve. Nghe nàng nói hắn nhíu mày hỏi: "Vì sao? Xem hôm nay nàng mệt mỏi thành ra như vậy có gì mà vui vẻ." Con ngươi hắn kiên định xen lẫn yêu chiều cùng thương xót.

Mai Tử ăn xong cơm chiều, có tinh thần hơn một chút, lúc này cười nhìn sân đánh lúa đằng xa nói: "Cả năm mọi người vội vội vàng vàng, còn không phải bởi vì chút lương thực này sao. Cày cấy trên ruộng bận rộn hơn nửa năm mong chờ nhất chính là lúc này. Chàng xem xem, sân đánh lúa đầy lúa, vàng óng vàng ả, cuộc sống của chúng ta tất cả đều trông cậy vào bọn chúng a!"

Tiêu Kinh Sơn ôm nàng vào lòng, cùng nhau nhìn sân đánh lúa đằng xa, một màu hồng hồng hòa lẫn cùng màu vàng óng ả của lúa, ánh mặt trời kéo dài bóng dáng của những con người bận rộn. Thời tiết mùa hè nóng nực cũng là thời điểm thích hợp nhất để thu hoạch.

Hắn cúi đầu xuống, bàn tay khô ráp nhẹ nhàng sờ sờ hai má của nàng, ôn nhu nói: "Chờ sau này chúng ta có bạc, mua lấy một mảnh ruộng để nàng có lúa mà thu hoạch, có được hay không?"

Mai Tử vươn tay cầm lấy bàn tay to của hắn, thanh âm trong trẻo cười nói: "Ta cũng không để ý chuyện này, chỉ là cảm thán một chút mà thôi, mệt mỏi một ngày, trở về tắm một cái rồi đi ngủ."

Tiêu Kinh Sơn cười nhìn nương tử của mình, ánh hoàng hôn dát mỏng một lớp hồng nhạt lên khuôn mặt của nàng, phủ xuống bộ quần áo làm bằng vải thô. Nàng cười đến thật vui vẻ thỏa mãn. Hắn có chút than thở nói: "Ừ, trở về tắm một cái rồi ngủ."

Hắn tùy miệng nói vậy nhưng Mai Tử nghe được trong câu "Tắm một cái rồi ngủ" kia của hắn có một chút thân mật cùng thâm ý, lọt vào trong tai, trong lòng liền suy nghĩ. Khuôn mặt chợt nóng bừng, may mà hôm nay ánh hoàng hôn cũng màu hồng, Tiêu Kinh Sơn không phát hiện ra điều gì.

Buổi tối Mai Tử tắm xong nằm xòa lên giường, mệt mỏi ban ngày ập đến, chỉ cảm thấy lưng cùng eo đều rã rời đau đớn, mí mắt muốn nâng cũng nâng không nổi. Lúc chiều Tiêu Kinh Sơn nói vậy xác thật là có ý khác, nhưng khi thấy nàng thật sự mệt mỏi, cũng không có động tác gì. Chỉ ôm lấy nàng, bàn tay lục lọi trước ngực nàng cầm lấy hai trái đào nhỏ. Mai Tử nửa mơ nửa tỉnh, cảm thấy tê dại, nhưng rất buồn ngủ, liền bất mãn đập xuống lồng ngực Tiêu Kinh Sơn một cái. Lúc này Tiêu Kinh Sơn mới an phận, ấm ức đem tay dời đến eo nàng, ôm nàng ngủ.

Trước kia Mai Tử có thói quen gối gối, nhưng lâu ngày ngủ cùng Tiêu Kinh Sơn, phát hiện cánh tay của hắn gối lên thoải mái hơn nhiều, cũng không sợ nóng, tối nào cũng muốn gối lên. Đáng thương nhất là Tiêu Kinh Sơn, trong lòng ôm ấp tiểu nương tử yểu điệu ngọt ngào, lại không dám có động tác gì, sợ quấy nhiễu giấc ngủ của nàng, thật là khó chịu!

Ngày hôm sau gà gáy lần thứ hai hai người liền thức dậy rửa mặt qua loa rồi tùy tiện ăn sáng, cầm hai cái khăn lớn hướng sân đánh lúa mà đi. Trong sân có nhiều người tham công tiếc việc đã đến từ sớm. Bọn họ vòng qua một ụ lúa, cẩn thận không dẫm lên lúa nhà người khác đi đến chỗ để lúa của nhà mình. Lúc đến liền thấy Mai Tử nương đã đứng đó, đang cúi đầu cẩn thận nhặt ra mấy cọng cỏ lẫn vào trong lúa.

Mai Tử nương thấy bọn họ tới, vừa gỡ cái khăn cột ở trên đầu xuống vừa vui mừng nói: "Ta lo ở đây nhiều người qua lại, sợ có chuyện gì nên sáng sớm đến đây xem. Bây giờ còn chưa có ăn sáng đâu. Các con nếu đã đến thì trông thay ta."

Mai Tử biết mẹ là người làm nông khó tránh khỏi lúc đói lúc no. Mai Tử xót bà, vội vã đồng ý. Mai Tử nương lại căn dặn một hồi, còn nói ăn cơm xong phải vội đến nhà họ Vương đầu thôn mượn cối xay. Hôm qua đã hỏi mượn nhà họ, bây giờ phải nhanh chóng đem lại đây để xay lúa nhà mình.

Trước khi đi Mai Tử nương lại đem khăn của mình đưa cho Mai Tử: "Khăn kia của con còn mới, cất đi. Dùng cái này của ta, khăn đã cũ nên có bẩn cũng không sợ." Bà chờ Mai Tử cột xong cái khăn lên mặt, lúc này mới xoay người nhanh chóng rời khỏi.

Tiêu Kinh Sơn nhìn Mai Tử nương rời khỏi, cười nhìn Mai Tử nói: "Kỳ thật mẹ nàng vẫn rất thương nàng."

Mai Tử gật gật đầu: "Lúc nhỏ mẹ đối với chúng ta rất tốt, nhưng sau khi phụ thân mất, tính tình bà liền thay đổi, cũng không có cách nào."

Vừa nói Mai Tử vừa đem cái khăn nàng mang theo ở trên người lấy ra rũ rũ, muốn Tiêu Kinh Sơn mang vào: "Mang vào đi, chút nữa đánh lúa, bụi đất nhiều, khó tránh bụi dính vào mặt."

Tiêu Kinh Sơn thấy nàng cầm khăn muốn mang ình, cũng không né tránh, cúi đầu xuống để nàng giúp mình cột vào.

Thân hình hắn cao lớn, Mai Tử ngày thường nhỏ xinh, không với tới. Tiêu Kinh Sơn phải nửa ngồi cúi đầu xuống thấp, tiểu Mai Tử nhón chân, cuối cùng cũng với tới. Nàng cẩn thận cột vào cho hắn. ( Cái này chắc giống như khẩu trang bịt mặt a ^^~)

Mai Tử vươn tay vòng qua đầu Tiêu Kinh Sơn, sáng sớm gió núi thổi thổi, mang hương thơm hơi thở của nàng quanh quẩn ở bên mũi Tiêu Kinh Sơn. Tiêu Kinh Sơn nhớ tới tối hôm qua muốn mà không được, ở dưới vòng tay nàng hơi hơi thở dốc. Lúc đầu Mai Tử không phát hiện ra, chỉ tập trung cột khăn cho hắn. Lúc sau cảm thấy hơi thở của hắn không bình thường, bây giờ là ban ngày ban mặt, khuôn mặt liền nóng lên, tay có chút run run.

Tiêu Kinh Sơn cúi đầu, trầm thấp khàn khàn nói: "Cột chặt chưa?"

Cái khăn trong tay Mai Tử vòng qua khuôn mặt nghiêm nghị của hắn, đầu ngón tay chạm nhẹ khuôn mặt nóng bỏng, tay run, vội vã thắt một cái nút ở phía sau tóc hắn: "Được rồi." Vừa nói vừa bỏ tay xuống giống như phải bỏng.

Tiêu Kinh Sơn thấy nàng bối rối, con ngươi nóng bỏng nhìn nàng, cúi đầu cười: "Sao thế?"

Mai Tử chỉ cảm thấy câu "Sao thế" của hắn mập mờ thâm ý, đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác, giẫm chân nói: "Sân đánh lúa nhiều người như thế, chàng lại nghĩ cái gì vậy!" Nói xong hừ một tiếng đi tới ngồi xuống chỗ mẹ nàng lúc nãy ngồi bắt đầu nhặt cỏ.

Tiêu Kinh Sơn đi tới bên cạnh nàng ngồi xổm xuống, giúp nàng lấy ra cọng cỏ trong đống lúa, nhẹ nhẹ cười nhìn nàng: "Đâu có nghĩ gì đâu."

Mai Tử trề môi, lườm hắn một cái, đỏ mặt cười, thừa dịp không có người nhỏ giọng nói: "Hôm nay chỉ đánh lúa mà thôi, sẽ không quá mệt mỏi."

Tiêu Kinh Sơn nghe lời này, nhướng mày, nhẹ nhàng "À" một tiếng rồi cúi đầu chọn lựa cỏ.

Mai Tử biết hắn tất nhiên hiểu ý nàng nhưng lại cố làm như không có chuyện gì, không khỏi vừa xấu hổ lại có chút giận, buổi tối không thèm để ý chàng.

Trời sáng rất nhanh, người trên sân dần dần nhiều. Có người đã dùng xe bò kéo cối xay đến, cho lúa vào cối xay nghiền nát.

Mai Tử ngó trái ngó phải không thấy mẹ đâu, trong lòng lo lắng không mượn được cối xay, muốn mở lúa ra sẵn nhưng vẫn phải đợi, lại lo lắng nếu như cối xay mang đến mà mình còn chưa mở lúa thì kéo dài công việc. Đang không biết làm thế nào cho phải thì Tiêu Kinh Sơn đề nghị: "Hai chúng ta đem lúa mở ra đi, dù sao sớm muộn gì cũng phải mở."

Mai Tử nhìn đống lúa của người khác, lo lắng nói: "Chỉ sợ bây giờ mở ra nhưng chưa có xay được ngay, chiếm sân nhà người khác làm họ khó chịu." Phải biết rằng cái sân này có hạn, mình mở ra nhưng chưa dùng, nhà người khác cần chỗ để mở lại không có, khó tránh sắc mặt họ khó coi.

Tiêu Kinh Sơn nhìn xem xung quanh, một là nhà họ Trần có ba người, một là nhà Diêm lão mổ heo. Nhà họ Trần hôm nay còn đang bận gặt lúa đem lại đây, mà nhà Diêm lão đã đánh lúa xong rồi, đang cùng con dâu dọn dẹp lại sân.

Tiêu Kinh Sơn đi tới bên cạnh Diêm lão, chắp tay chào. Diêm lão bởi vì chuyện thịt heo rừng lúc trước, cũng vội vàng để chổi xuống cười đáp lễ. Tiêu Kinh Sơn nhìn người ta đánh lúa trong sân, cảm khái năm nay thu hoạch không tệ, đúng là mùa bội thu. Diêm lão thấy hắn nói, cũng cười nói: " Đúng vậy đúng vậy, năm nay so với năm trước thu hoạch nhiều hơn một xe, lần này coi như ông trời có mắt."

Tiêu Kinh Sơn thấy thái độ hắn hiền hòa, thế là lại nói ra hoàn cảnh nhà mẹ vợ mình là cô nhi quả phụ, hôm nay lúa chồng chất ở đây không dám mở ra, sợ làm phiền hàng xóm.

Mai Tử đứng bên nghe hắn nói, vừa đúng lúc Diêm lão nhìn qua, vội vã chào người ta mỉm cười.

Diêm lão xem xung quanh một chút, khách khí nói: "Không sao, các ngươi cứ dùng. Chúng ta chỉ cần phơi lúa nữa là được nên cần một khoảng sân nhỏ thôi. Các ngươi nhanh mở lúa ra đi."

Tiêu Kinh Sơn nghe lời này, hướng người ta chắp tay cảm ơn rồi đi tới chỗ cha con nhà họ Trần bên kia.

Nhà họ Trần trong thôn Bích Thủy không giàu không nghèo. Nhưng được cái có nhiều đàn ông, hơn nữa cũng có gần mười mẫu đất, người trong thôn cũng không dám đắc tội. Lúc này Tiêu Kinh Sơn cười đi qua, chắp tay chào cha Trần. Cha Trần nghe người ta nói lúc trước Tiêu Kinh Sơn làm cướp đường nên luôn luôn khinh thường, quay mặt đi hừ một tiếng. Ngược lại con trai thứ hai của nhà họ Trần vội vàng đứng lên, cùng Tiêu Kinh Sơn chào hỏi.

Con trai thứ hai của nhà họ Trần đã sớm lấy vợ sinh được hai đứa con, nhưng nếu tính về tuổi tác thì cũng xấp xỉ Tiêu Kinh Sơn. Lúc Tiêu Kinh Sơn chưa rời đi hắn cũng có quen biết nên giờ cũng nhận ra. Lúc này Tiêu Kinh Sơn nói rõ hoàn cảnh, con trai thứ hai của nhà họ Trần liền vội nói: "Các ngươi cứ mở ra dùng trước đi, chúng ta còn chưa có dùng đến sân."

Cha Trần đứng một bên nghe nãy giờ, phồng má nói: "Lão Nhị, con nói cái gì vậy!"

Hắn vội vã nhìn cha mình cười: "Cha, bây giờ chúng ta còn chưa gặt xong, chưa dùng đến sân thì cứ để người ta dùng trước đi."

Cha Trần mặc dù tính tình bướng bỉnh, nhưng lại nghĩ đến nhà người ta quả phụ cũng khó khăn, nên cũng không nói gì. Chỉ hít một hơi thét lên xuy bò tiếp tục kéo xe đi chở lúa. Nhà hắn điều kiện khá hơn một chút, có bò có xe, không giống nhà Mai Tử phải dùng tay đẩy xe.

Con trai thứ họ Trần thấy vậy, cười nhìn Tiêu Kinh Sơn nói: "Cha ta đồng ý rồi, ngươi cứ dùng đi."

Tiêu Kinh Sơn đối con trai thứ nhà họ Trần chắp tay, nói cảm ơn huynh đệ.

Hắn thở dài nói: " Khách khí với ta làm gì??, chúng ta vốn quen biết mà, nhanh đem lúa của nhà mẹ vợ ngươi mở ra đi."

Tiêu Kinh Sơn cười không nói, vỗ vỗ bả vai hắn, trở lại đống lúa nhà mình. Mai Tử đứng một bên nhìn, thấy hắn đã bàn bạc với nhà hàng xóm xong, lúc này mới cầm lấy cái bừa cào gỗ, vội vã đứng dậy rải lúa ra sân.

Tiêu Kinh Sơn sợ nàng mệt, liền lấy bừa cào trong tay nàng, đem từng bó lúa rải ra. Mai Tử vội vã gỡ bõ bó lúa khác, Tiêu Kinh Sơn lại dùng bừa cào rải ra, thế là trong sân lúa đã được mở hết.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 23: Sóng Ngầm Ở Sân Đánh Lúa

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn Chương 22: Sân Đánh Lúa Nhiều Người Như Thế, Chàng Lại Nghĩ Cái Gì Vậy?