Truyện Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn

Chương 15: Buổi Sáng Hai Vợ Chồng Tâm Tình

Tác giả Nữ vương không ở nhà

Sáng ngày hôm sau lúc Mai Tử tỉnh lại, chỉ thấy ngoài trời âm u, không biết bây giờ là lúc nào rồi. Mai Tử cử động người muốn ngồi dậy, nhưng mà cả người chua xót đau đớn lợi hại, đặc biệt phía dưới, chỗ đó đau nhức giống như lúc chạy mấy chục cây đường núi.

Nàng nhớ tới tối hôm qua, khuôn mặt liền hồng. Tối hôm qua cùng Tiêu Kinh Sơn lăn lộn một phen, nàng khóc lóc cầu xin hắn, miệng hắn nói không cần sợ, nói ngay lập tức sẽ tốt hơn, nhưng mà động tác vẫn không hề ngừng. Mãi cho đến cuối cùng, lúc động tác của hắn trở nên nhanh chóng, làm cho thân thể nàng loạn run, giọng nói run rẩy cơ hồ phát không ra tiếng. Cuối cùng hắn rống lớn một tiếng, bắn một dòng nhiệt khí nóng bỏng vào chỗ sâu nhất trong người nàng rồi thở mạnh nằm úp sấp xuống.

Cái người kia, vừa nặng lại vừa cao lớn, nàng thiếu chút nữa bị đè đến mức thở không ra hơi. Nhưng thời điểm đó nàng không còn hơi sức đâu mà nói chuyện, chỉ lấy tay đẩy nhẹ để hắn dời xuống. Thật may là hắn còn tự giác, từ trên người nàng trượt xuống, nhưng mà vẫn dùng bàn tay to kia không ngừng ôm lấy hông nàng.

Chuyện sau đó Mai Tử cũng mơ hồ, chỉ nhớ mang máng là Tiêu Kinh Sơn lấy khăn lau người lau tóc giúp nàng, lau xong lại ôm nàng ngủ.

Trong mông lung, hắn lại để cái kia ép sát nàng, ôm thật chặt, hận không thể đem nàng tiến vào trong lòng. Nhưng lúc đó nàng không có chú ý tới, mệt mỏi đến mí mắt cũng mở không được.

Nàng nhìn bên cạnh, Tiêu Kinh Sơn đã sớm xuống giường rồi, không biết là đang làm gì ở đâu. Vậy là chỉ còn nàng nằm ngủ ở trên giường. Trong lòng tự chỉ trích bản thân một lần nữa rồi mới động tay động chân muốn xuống giường. Mở chăn ra mới phát hiện trên người cái gì cũng không mặc, hơn nữa làn da trước ngực vốn mềm mại hôm nay có máu ứ đọng, hồng đến dọa người. Nhớ tới ngày hôm qua miệng người kia cắn mút nàng lúc cuồng loạn, tim nhảy lên mấy cái.

Đúng lúc này, Tiêu Kinh Sơn đẩy cửa tiến vào, trong tay bưng một cái khay. Bên trong là thịt cùng vài cái bánh bột ngô, còn có chút ít rau dại. Tiêu Kinh Sơn thấy Mai Tử muốn xuống giường, liền hỏi: "Sao không ngủ nhiều thêm một chút?"

Hắn nói chuyện rất tự tại, nhưng trải qua chuyện tối qua, Mai Tử nhìn thấy hắn liền xấu hổ, cúi đầu nhỏ giọng hỏi: "Bây giờ là lúc nào rồi? Bên ngoài trời âm u quá."

Tiêu Kinh Sơn đem cơm nước đặt lên trên bàn rồi mới nói: "Bây giờ đã là buổi trưa rồi, nàng cũng nên dậy ăn chút gì đi."

Nghe thấy hắn nói bây giờ đã là buổi trưa, Mai Tử ngượng ngùng, áy náy nói: "Sao ta lại nằm ngủ không biết trời đất gì thế này, người khác biết chuyện sẽ cười chết a, đã vậy còn để chàng làm cơm nữa."

Tiêu Kinh Sơn tiến đến ngồi ở đầu giường, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Mai Tử: "Sợ cái gì, ai dám cười nàng nào? Nếu như cảm thấy mệt mỏi thì cứ ở trên giường nằm nghỉ đi."

Mai Tử suy nghĩ một chút thấy cả người thật sự đau nhức, cũng không kiên trì muốn ngồi dậy nữa, gật gật đầu nằm xuống. Nghĩ đến trên người mình cái gì cũng không mặc, lại vội vã kéo kéo chăn lên che kín người.

Bàn tay Tiêu Kinh Sơn ma sát tay nhỏ bé của nàng hỏi: "Đói sao, có muốn ăn cơm hay không?"

Mai Tử không đói, chỉ là có chút khát. Tiêu Kinh Sơn nghe vậy, vội vã bưng đến cho nàng chén trà ngon đã sớm được chuẩn bị. Mai Tử thấy hắn quan tâm, trong lòng có vài phần ngọt ngào, nhận lấy chén trà từ từ uống.

Hắn nhìn nàng vươn tay đón lấy chén trà..., cánh tay thon thả lộ ra ngoài, ngay cả khoảng mềm mại trước ngực cũng có thể thấy lờ mờ. Trên vùng da trắng mịn kia có máu ứ đọng, hiển nhiên là do hắn lưu lại tối qua.

Nghĩ đến tối hôm qua, cổ họng Tiêu Kinh Sơn thắt chặt. Hắn khắc chế mình nhìn đi chỗ khác, nhưng con ngươi lại sâu thêm vài phần.

Mai Tử uống hết nước, nhìn cổ họng Tiêu Kinh Sơn chuyển động lên xuống, cho là hắn cũng khát: "A, ta uống xong rồi, chàng cũng đi rót một ly uống đi." Nàng thấy tự trách vô cùng, không ngờ nam nhân của mình cũng khát, muốn uống trà.

Tiêu Kinh Sơn lắc lắc đầu, hắn có chút khát, nhưng mà uống nước không giải khát được.

Ai dè Mai Tử không có suy nghĩ sâu xa như vậy, cầm lấy cái ly trong tay đưa cho Tiêu Kinh Sơn, vô cùng áy náy nói: "Hôm nay ta ngủ quá mức rồi, để chàng cực khổ."

Tiêu Kinh Sơn cầm lấy ly trà, mắt lại không cẩn thận nhìn vào khoảng ngực mềm mại của Mai Tử lần nữa. Lần này bởi vì động tác đưa cái ly ra mà nàng làm rơi chăn xuống, hai khỏa đào nhỏ đã toát ra đỉnh hồng.

Tiêu Kinh Sơn thở mạnh, do dự một chút, lập tức nhận lấy ly trà bỏ qua một bên, chính mình cũng cởi giầy trèo lên giường.

Mai Tử thấy Tiêu Kinh Sơn lên giường, nhất thời cảm thấy bất an, ngơ ngác nhìn hắn. Đột nhiên phát hiện ánh mắt của hắn rơi xuống trước ngực mình liền cúi đầu nhìn. Lúc này nàng mới phát hiện chăn đã bị trượt xuống hết liền cuống quít kéo lên, hai tay ôm lấy chăn vây quanh thân mình.

Tiêu Kinh Sơn ngồi ở mép giường nhìn dáng vẻ bối rối của tiểu nương tử, cười nhẹ một tiếng.

Mai Tử thấy hắn cười, trong lòng có chút giận, vểnh miệng lên hỏi: "Cười cái gì vậy?"

Con ngươi của Tiêu Kinh Sơn giống như có ngọn lửa nhỏ: "Giữa ngày hè, lại là buổi trưa, đắp chăn kín như vậy cẩn thận rôm lên bây giờ."

Mai Tử tuy nóng nhưng dưới ánh mắt nóng bỏng của người này, nàng không thể không biết xấu hổ mà bỏ chăn xuống, chỉ có thể ôm lấy. Chỉ là ánh mắt của hắn thực sự quá nóng bỏng, hại má của nàng càng lúc càng nóng, đến cuối cùng nàng không dám nhìn hắn nữa, cúi đầu nhìn chiếu giường ở bên cạnh.

Tiêu Kinh Sơn nhìn chằm chằm hai má đỏ hồng của nàng, thấp giọng hỏi: "Bây giờ thực sự không đói?"

Mai Tử lắc lắc đầu: "Không có khẩu vị, không muốn ăn."

Tiêu Kinh Sơn cởi áo, chỉ mặc cái quần nằm xuống, hai tay làm gối thả phía sau đầu: "Ta có chút mệt, đang muốn ngủ trưa, nàng cùng ta ngủ một lát đi."

Trong lòng Mai Tử thẹn thùng, nghĩ thầm thường ngày hắn đâu cần ngủ trưa. Hôm nay thấy nàng nằm trên giường liền lấy ngủ trưa làm cớ mà thôi. Nàng nghĩ đến chuyện ngủ cùng người này, tim liền đập lợi hại, tránh né cầm lấy quần áo mặc vào. Nàng muốn xuống giường!

Tiêu Kinh Sơn dật quần áo trong tay nàng ném tới cái rương ở đầu xa, sau đó lôi kéo nàng nằm xuống trước ngực mình.

Mai Tử không đề phòng liền té nằm ở trên ngực hắn. Khuôn mặt nhỏ còn vừa đúng chạm phải vết sẹo hung ác kia, kinh hãi trừng đôi mắt lấp lánh nước không dám động bậy. Lồng ngực kia tỏa ra nhiệt năng làm bỏng hai tay nàng, nàng không biết nên đặt tay chỗ nào cho tốt.

Tiêu Kinh Sơn đột nhiên cười, bàn tay giữ lấy mông nàng, để ngực nàng vừa đúng chạm vào ngực mình, lại nắm tay nàng vịn hông mình.

Mai Tử nằm cứng đờ trên người hắn, cảm thụ lồng ngực hắn bởi vì cười mà rung lên. Chăn đã sớm bị kéo đến đâu không biết. Lồng ngực cứng rắn phập phồng, làm bộ ngực mềm mại như có như không đụng phải kia cứng ngắc, chọc cho nàng ngứa ngáy, hận không thể nằm xuống.

Đôi mắt hưng phấn của Tiêu Kinh Sơn nhìn nàng khẩn trương muốn tránh lại không tránh được, đem nàng ôm chặt lấy, bên tai nhỏ giọng nói: "Tối hôm qua ta đều đã chạm qua hết rồi, hôm nay sao vẫn còn thẹn thùng?"

Mai Tử nghe lời này, cảm thấy hắn đang trêu ghẹo mình, mắc cỡ má hồng giống như đánh phấn, tay nhỏ bé thẹn thùng đấm lồng ngực hắn: "Không được nói lung tung!"

Bàn tay to của Tiêu Kinh Sơn liền vững vàng nắm hai tay nàng, không để nàng nháo lên, tiểu Mai Tử bất bình vùng vẫy: "Để ta xuống để ta xuống."

Con ngươi Tiêu Kinh Sơn chợt u ám, một tay đem nàng ôm lấy, thấp giọng cảnh cáo nàng: "Đừng động, động nữa ta liền nhịn không được."

Mai Tử lập tức sửng sốt, nàng dừng động tác lại ngay. Tối qua nửa đêm ức hiếp nàng, cái kia lại bắt đầu cứng rắn đứng lên. Nghĩ đến tối hôm qua bị hành hạ, nàng luống cuống, thân thể không dám động, nước lấp lánh quanh con ngươi đáng thương nhìn Tiêu Kinh Sơn.

Tiêu Kinh Sơn thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, ôn tồn ở bên tai nàng nói: "Đừng sợ, ngày hôm qua làm nàng vất vả rồi, hôm nay sẽ không ."

Mai Tử nghe lời này, hiểu ý của hắn, trong tâm lại cảm động hắn quan tâm mình, liền khéo léo gật đầu một chút, nhỏ giọng nói: "Ta sẽ không động đậy."

Tiêu Kinh Sơn rất hài lòng, nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Ta chỉ muốn ôm nàng chút thôi."

Thanh âm của hắn trầm thấp dịu dàng ôn nhu làm cho tâm Mai Tử như muốn chảy nước, nàng mím môi cười, cúi đầu nhìn tay hắn.

Tiêu Kinh Sơn ôm lấy cả người Mai Tử, bàn tay sờ sờ hai trái đào nhỏ của nàng, làm cho Mai Tử vừa xấu hổ lại vừa sợ. Lúc này hắn mới bỏ ra, nhưng mà giọng nói mang theo ý vị sâu xa: "Sau này phải ăn nhiều một chút, biết không?"

Mai Tử không hiểu ý hắn, mê mang hỏi: "Vì sao?"

Ánh mắt Tiêu Kinh Sơn dời xuống, dừng lại trên hai trái đào nhỏ bị Mai Tử dùng chăn che chắn: "Nàng còn nhỏ, thân thể còn đang phát triển."

Mai Tử nhìn ánh mắt hắn, liền nhớ đến tư thái kiều mỹ của muội muội Chu Đào nhà mình, còn có bộ ngực nảy nở kia, nhất thời có chút buồn, nhỏ giọng oán giận: "Thì ra là chàng chê ta."

Mai Tử từ nhỏ ăn ít làm nhiều, so với nữ tử cùng tuổi thân thể có chút gầy yếu.

Tiêu Kinh Sơn thấy Mai Tử không vui, bàn tay thô lệ cẩn thận nâng gương mặt đang rũ xuống kia: "Mai Tử, ta không có ý đó, chỉ là nếu nàng đã là nương tử của ta, ta đương nhiên phải chăm sóc nàng cho đầy đặn một chút."

Ngón tay hắn nhẹ nhàng cọ lấy hai má mềm mại ấm áp của Mai Tử, làm Mai Tử cảm thấy rất thoải mái.

Mai Tử cắn môi gật gật đầu, hồi lâu cuối cùng nở nụ cười, nhu thuận nói: "Được rồi, ta biết rõ rồi."

Tiêu Kinh Sơn thấy Mai Tử cuối cùng cũng cười, lúc này mới yên tâm. Thế là thuận theo mồi lửa đang cháy, ôm lấy Mai Tử một phen, lại dùng vết sẹo trong lồng ngực mình cố ý cọ cọ ngực mềm mại của nàng, chọc cho nàng muốn né tránh. Nhưng tiểu Mai Tử đâu có chỗ nào để tránh, cuối cùng cả người run run mặt nhỏ đỏ hồng, thậm chí kêu lên một tiếng yêu kiều.

Tiêu Kinh Sơn nhìn thân thể mềm mại của Mai Tử bám vào người mình thở dốc, vật cứng rắn phía dưới liền rầm rĩ đứng nên. Nhưng hắn xót tiểu nương tử đêm qua bị vùi dập một phen, đoán chừng phía dưới bây giờ thật sự không có biện pháp nào chịu đựng hắn. Không có chọn lựa, chỉ có thể âm thầm nhịn xuống, tránh dọa sợ nàng. Trong tâm hắn muốn để nàng sờ sờ cái kia của mình, lại lo nàng chưa từng thấy qua, nhìn thấy sẽ sợ hãi, chỉ có thể để sau này từ từ thích ứng.

Ai dè tiểu Mai Tử mềm mại nằm nằm sấp trên ngực Tiêu Kinh Sơn lòng hiếu kì lại vô cùng nặng. Nàng duỗi bàn tay nhỏ bé ra chạm nhẹ vết sẹo kia. Thế là Tiêu Kinh Sơn liền nắm lấy tay của nàng để nàng xuôi theo vết sẹo từ trên sờ xuống dưới.

Đạo vết sẹo kia thô tháo tháo, Mai Tử đau lòng hỏi: "Khi ấy nhất định là rất đau?."

Tiêu Kinh Sơn nhớ tới chuyện cũ, ánh mắt ảm đạm, lập tức lắc lắc đầu nói: "Không sao, cũng đã là chuyện quá khứ." Vừa nói vừa kéo tay nhỏ bé kia xuống.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 16: Suy Nghĩ Một Chút Về Chuyện Đã Qua

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Nương Tử Nhà Thợ Săn Chương 15: Buổi Sáng Hai Vợ Chồng Tâm Tình