“Ta xin ngươi bình thường lại được không a?”

“Là ngươi muốn ta thay đổi mà! Hiện tại ta đã đổi nhưng ngươi lại muốn ta trở lại nguyên hình” Thiệu Đường cười gian

‘Ngươi biến thế nào cũng cùng một dạng, tốt nhất là đừng đổi”

“Hắc, nhưng ta yêu ngươi là được”

“Lúc nào ngươi cùng nói lời ngon tiếng ngọt vậy sao” Ngôn Nặc nằm trong lòng Thiệu Đường, tay đánh vào ngực Thiệu Đường

“Ngươi đừng khiêu khích ta! Ta sợ nhịn không được” Thiệu Đường bắt lấy tay Ngôn Nặc đang lộn xộn trước ngực mình

“Phải không?”

“Ta muốn uống nước” Thiệu Đường lúc này thật sự miệng khô lưỡi cũng khô

“Tốt lắm, không đùa nữa! Ngươi nghỉ ngơi đi” Ngôn Nặc xuống giường giúp Thiệu Đường rót nước

“Tốt rồi! Ngủ đi” Ngôn Nặc lấy li nước Thiệu Đường uống xong đặt lại chỗ cũ, lại hướng nằm vào lòng Thiệu Đường

“Ta thích ngày nào cũng ôm ngươi ngủ! Thân thể ngươi ôm mềm mềm nha, thoải mái quá” chỉ ngủ thôi cũng thấy thích

“Ân” Ngôn Nặc đã muốn đi vào mộng

“Nặc cám ơn ngươi đã đồng ý ở cùng chỗ với ta” Thiệu Đường ôm lấy Ngôn Nặc nhẹ giọng nói, đáng tiếc lời nói ngọt ngào như vậy Ngôn Nặc lại không nghe thấy

Thiệu Đường tĩnh lại sờ sờ chỗ bên cạnh. Ai! Người đâu? Đứng lên vội vàng tìm người hôm qua mình vừa ôm

“Nặc!Nặc!Ngươi ở đâu?”

“Sao vậy? Ta ở bên ngoài! Ta mới rời đi mà, ngươi nhớ ta sao” Ngôn Nặc đem bữa sáng tới

“Đúng a! Ai kêu ngươi đi không nói một tiếng”

“Ngươi ngủ như heo ta không đành lòng gọi ngươi dậy”

“Cảm ơn ngươi đối tốt với ta, cám ơn” Thiệu Đường ôm Ngôn Nặc cảm kích

“Ta chỉ mua bữa sáng mà làm ngươi cảm động sao! Tốt rồi! Ăn sáng thôi nếu không thức ăn nguội. Nhanh đi ta ăn xong còn phải đi làm” Ngôn Nặc đem đồ ăn bày ra

“Cám ơn ngươi” Ăn bữa sáng Nặc mang tới đặc biệt vui vẻ

“Ta không rõ ngươi vì cái gì cứ nói cám ơn”

“Ta yêu ngươi”

“Hôm nay miệng ngươi ngọt quá nga”

“Ân, vậy ngươi có yêu ta không?” Thiệu Đường cầm đồ ăn nhìn Ngôn Nặc

“Ân”

“Ân là ý gì” Thiệu Đường biết rõ vẫn cố hỏi

“Ngươi biết vậy là được, không cần nói thẳng ra” Ngôn Nặc liếc Thiệu Đường

“Ta đều nói câu đó rất nhiều lần nhưng ngươi chưa bao giờ nói, không công bằng”

“Ta không có bắt ngươi nói, tự ngươi muốn nói thôi”

“Nào có a” Thiệu Đường ngồi trên giường nghẹn lời nhìn Ngôn Nặc

“Thôi được rồi, đừng nóng! I…..”

“I? I cái gì nữa?”

“I LOVE YOU”

“Hắc hắc…. ta cũng yêu ngươi” Thiệu Đường cầm lấy li sữa đút Ngôn Nặc uống

“Tốt lắm, ngươi ăn nhiều chút, ta đi trước. Chào ngươi”

“Chào. Giữa trưa ta tới”

“Nhưng chân…?”

‘Chân ta không sao?” Thiệu Đường biết nàng muốn nói cái gì

“Nhưng đi đường không tiện, ngồi xe đi” Ngôn Nặc vẫn lo lắng cho nàng

“Đã biết! Ta sẽ đi taxi! An tâm đi làm đi” Thiệu Đường hôn gió

“Thực buồn nôn nga” Trùng hợp Thiệu Phong cùng Thiệu Hiền thấy các nàng nói chuyện liền trêu ghẹo

“Các ngươi chịu bỏ việc rồi sao, giờ mới đến thăm ta” Thiệu Đường cầm lấy cái bánh quẩy ném tới

“Vài ngày không gặp ngươi tốt quá! Biết chúng ta chưa ăn sáng cố ý đưa bánh quẩy nga” Thiệu Phong không chê

“Ách”

“Nhìn cái gì! Cũng không phải ta chưa ăn qua loại này” Thiệu Phong lấy li sữa của Thiệu Đường chuẩn bị uống. Nhưng bị Thiệu Đường cản

“Bánh có thể cho ngươi nhưng sữa đậu nành thì không được” Li này Nặc mới uống qua không thể cho hắn

“Ngươi nhỏ mọn, một li sữa cũng tiếc với ta. Ta đói”

“Hiền cũng chưa ăn nhưng cũng không như người” Thiệu Đường khinh bỉ nhìn

“Hắn có bạn gái mua cho hắn nên chắc là không đói”

“Vậy ngươi cũng tìm bạn gái đi”

“Bỏ đi, ta không chịu nỗi nữ nhân! Muốn tìm ta sẽ tìm Đường” Thiệu Phong vỗ Thiệu Đường

“Ngươi đừng ghê tởm vậy” Thiệu Đường đẩy tay Thiệu Phong ra

“Thôi các ngươi đừng có gặp nhau là đấu võ mồm được không” Thiệu Hiền giờ mới lên tiếng

“Ta không có cùng hắn cãi nhau, hắn chọc ta”

“Ta không có a”

“Thôi cái ngươi không có! Là ta ù tai nghe lầm” thật không chị nổi bọn họ

“Đương nhiên là nghe lầm, đúng rồi các ngươi vừa tan sở sao”

“Đúng vậy! Thực chịu không nổi những người đó” Thiệu Phong oán giận

“Cô gái kia chắc thích ngươi! Sao ngươi lại giận” Nếu không vì cô ta đã sớm được nghỉ ngơi

“Ta không thèm đâu a”

“Ngạch người khác thích ngươi, ngươi có thể ngăn cản nàng sao? Ai kêu ngươi nhìn phong độ quá, ta cũng có chút động tâm a” Thiệu Hiền trêu Thiệu Phong

“Ta không phải gay! Ta thích nữ nhân”

“KHông phải chứ, ngươi nghĩ rằng ta với ngươi thích hợp sao. Ta chịu không nổi”

“Thôi không nói với ngươi! Đường chân sao rồi? Ngày hôm qua sao không nói chúng ta biết? Nếu Văn không nói chúng ta cũng không biết” Tối hôm qua biết nàng bị thương nhưng chưa có thời gian vào thăm

“ta tốt lắm! Chỉ vì tên bác sĩ kia muốn ta ở lại bệnh viện! Ai nha hảo nhàm chán”

“Không phải chứ một tuần? Sinh nhật lão cha ngươi đến được không?”

“Đương nhiên, ngươi nghĩ ta sẽ ở bệnh viện 1 tuần sao?” Thiệu Đường nói
Loading...

Đọc Tiếp Chương 47

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Hỗn Đản vs Đại Tổng Tài Chương 46