“Muốn nói gì với ta sao?” Ngôn Nặc nằm Thiệu Đường đang nằm với cái chân bị treo lên

“Nói cái gì là cái gì???????”

“Ngươi vẫn còn muốn giấu sao?”

“Thật ra hôm qua ta uống rượu hơi nhiều, giữa đường tự nhiên gặp một đám người không biết vì sao lại vây đánh ta” Thiệu Đường vô tội nói

“Thật không?”

“Thật a” Thiệu Đường khẳng định

“Vì sao lại uống rượu?”

“Không biết” Thiệu Đường thấp đầu chính mình cũng không hiểu tại sao đêm qua lại như thế. Mà hôm qua uống có mấy li mà thôi

“Thôi được rồi nhưng về sau hứa với ta không được uống rượu nữa”

“Ta hứa. Nhưng mà hôm nay sao ngươi… Hôm nay tại sao cùng hắn đi ăn?”Tuy rằng tin tưởng nàng nhưng không nghĩ tới nàng vẫn còn dây dưa với tên kia

“Hắc, ghen sao???”

“Không có a”

“Thật không??”

“Ta, quả thật vừa rồi ta….” Thiệu Đường tính giải thích

“Ta biết lúc nãy ngươi xúc động là vì hắn nhục mạ ngươi” Nhớ tới vừa rồi Trương Ba bị đánh dồn vào góc tưởng không phản kháng được liền đặc biệt buồn cười

“Đường, ta biết ngươi đang nghĩ cái gì nhưng cho ta thời gian được chứ? Ta sẽ giải quyết chuyện này!”Cùng Đường bên nhau cũng được ba tháng nhất định phải giải quyết mọi chuyện

“Được, ta tin ngươi”

“Vậy ta về công ty trước, ta giúp ngươi gọi cho bạn nga?”

“Không cần đâu. Ta tự lo ình được. Nhưng ngươi không ở lại với ta sao?” Thiệu Đường giơ chân lên đáng thương

“Công ty ta còn có việc mà” Nhìn Thiệu Đường, Ngôn Nặc thật sự rất muốn cười. Thật không nghĩ tới nàng ta lại có dáng vẻ của tiểu hài tử

“Nga, ta đã biết” Chuyện công ty của nàng chắc là rất q uan trọng a.Nhưng Thiệu Đường nhíu mày chỉ vào miệng, ý bảo hôn

“Ngươi ngoan đi, tan sở ta đến chơi với ngươi được không?” Ngôn Nặc hôn hẹ môi Thiệu Đường

“Nhớ ăn cơm nha” Thiệu Đường nhắc nhở Ngôn Nặc

“Ân, ngươi cũng nghỉ ngơi đi”

Thiệu Đường nhìn bóng dáng Ngôn Nặc rời đi nhưng không phát hiện được khoé miệng của nàng cũng cười tươi hơn hằng ngày

Ai nha chán quá…….. Thiệu Đường dùng chân còn lại đá tới đá lui

“Phong a! Ngươi đang làm gì vậy?”

“……….”

“Ngươi sẽ không buồn chán a! Ngày nào cũng chỉ biết có pha rượu không nhàm à”

“…………”

“Ngươi đừng làm việc nữa, nói chuyện với ta đi”

“……….”

Thật ra nãy giờ Thiệu Đường tự kỉ, do Thiệu Phong đang làm việc nên chỉ ậm ừ, cuối cùng Thiệu Đường chịu không nổi đành cúp máy

Lát sau lại lấy điện thoại gọi cho Thiệu Hiền “Hiền a”

“Ta đang có việc, có việc gì chút nữa nói, chào” Thiệu Đường chưa có mở miệng thì Thiệu Hiền đã cúp máy

“Có lầm không đây” Thiệu Đường thực sự đang rất buồn tay buồn chân

Không biết từ khi nào có người đứng ngoài cửa “Ngươi không phải tới công ti sao” Thấy Ngôn Nặc nên Đường ngạc nhiên

“Ha ha, ta sợ ngốc tử ngươi chán a. Ngươi ăn chưa? Chắc là chưa phải không, vậy chúng ta cùng ăn” Ngôn Nặc khẳng định người này chưa ăn, vừa rồi tính đi ra ngoài chỉ để mua cơm mà thôi

“Ân, cùng nhau ăn”

“Ta giúp ngươi” Ngôn Nặc giúp Thiệu Đường nâng giường lên

“Ngươi thật tốt” Ngôn Nặc cúi xuống nên Thiệu Đường có dịp ngửi tóc Ngôn Nặc còn tham lam cạ mũi nữa chứ

“Ta phát hiện ngươi có bệnh dê nga” Ngôn Nặc vuốt lại tóc

“Ta làm gì có”

“Còn nói không, ngươi cứ thích ngửi tóc ta hơn nữa còn lấy đầu ngươi cạ vào cổ ta, có lúc ngươi lấy tay đặt ở eo ta……”

“Dừng lại! Ta biết rồi” Thiệu Đường không nghĩ tới chính mình có nhiều tật như vậy

“Hắc hắc, sao vậy! Đừng nói ngươi không biết thói hư của ngươi nhiều vậy nga?”

“Không có a, bất quá ta chỉ như vậy với một người thôi a” Trước kia đến giờ nàng chưa từng cùng người khác có hành động như vậy

“Phải không? Vậy ngươi có nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không” Lúc gặp nhau lần đầu, nàng ta cùng một nữ nhân khác có động tác giống a

“Quán bar sao?” a lúc ấy ta đã thấy nàng ta rất xinh đẹp nhưng có điều rất chảnh

“Ngươi lúc ấy đang làm gì?????”

“Ta chỉ uống rượu thôi mà”

“Uống rượu thôi sao, lúc ấy ngươi cùng cô gái kia làm gì nhớ không?’

“Ách” cẩn thận suy nghĩ lại hình như lúc ấy đang ôm eo Điền Ngọt. “hắc hắc” Thiệu Đường xấu hổ

“Ngươi nga! Ta nói cho ngươi biết nếu để ta bắt gặp ngươi ôm eo cô gái khác, đừng trách ta ác”

“Đã hiểu thưa đại tiểu thư” Thiệu Đường cười cười

“Ăn cơm đi” Ngôn Nặc trừng mắt

“Ân, Nặc! Cơm ngươi mua quả thực rất ngon nga” Thiệu Đường miệng ngọt nói

“Ăn không được nói, biết chưa?” Ngôn Nặc thấy nàng ăn nhanh vậy sợ bị sặc nên đưa Đường ly nước

“Tuân lệnh”

“Được rồi, chút nữa ta có việc phải đi, ngươi nghe lời ta ở trong này nga, xong việc ta quay lại”

“Ngươi phải nhanh về nha” Thiệu Đường giống như một đứa trẻ đòi mẹ, một giây một khắc cũng không muốn rời xa Ngôn Nặc

“Được rồi! Ăn hết cơm trước đi”

“Nhưng ngươi không ăn sao?” Thiệu Đường thấy Ngôn Nặc chưa hề động đến đồ ăn

“Ta đã ăn ở nhà ăn rồi nên không đói lắm”

“Thôi được rồi, ngươi có việc thì đi đi’

“Ân”

“Với lại…”

“Sao?” Lúc đi tới cửa nghe thanh âm của Thiệu Đường nàng quay đầu lại

“Với lại ngươi đã có ta đừng quá thân mật với người khác nga”

“Đã biết! Đồ keo kiệt! Hắc hắc” Ngôn Nặc liếc Thiệu Đường một cái mới rời đi

“Hắc hắc” lão bà của ai mà xinh đẹp vậy a, chắc nàng có nhiều người thích! Ngẫm nghĩ lại người bạn gái vừa thương yêu vừa đối tốt với mình, quả thật là khó tìm lắm!
Loading...

Đọc Tiếp Chương 45

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Hỗn Đản vs Đại Tổng Tài Chương 44