“Ta chỉ cảm thấy hơi nhanh!” Ngôn Nặc hơi ngẩng đầu người trước mặt mình

“Vậy ta tôn trọng ý ngươi” Thiệu Đường uể oải

“Đừng vậy a, ta cũng không phải nói sẽ không đáp ứng ngươi” Ngôn Nặc nhìn gương mặt có vẻ uỷ khuât của Thiệu Đường

“Vậy ý của ngươi là chấp nhận ta?” Thiệu Đường hưng phấn ôm lấy Ngôn Nặc, đây chính là lần đầu được ôm nàng ấy, cảm nhận được nàng thật thơm từ tóc cho tới người a

“Ân, vì nếu ta cự tuyệt thì ta sẽ không được ăn kẹo nữa”

“Hả? Thì ra chỉ vì được ta tặng kẹo mà thôi….” Thiệu Đường thấy mất mát

“Việc đó chỉ là lý do phụ thôi” Ngôn Nặc tiếp tục trêu Thiệu Đường

“Vậy lí do chính là gì a?”

“Chính là vì ta có vẻ thích một kẻ lưu manh đã từng giúp ta nhều lần, bị ta khi dễ nhiều lần nhưng hội vẫn giúp ta chọn quần áo, vì ta mà nghiêm túc nhảy cho ta xem, hơn nữa cũng không kể trời lạnh khoát áo cho ta. Cuối cùng là vì có người vừa nắm tay ta vừa đi dạo nữa” Ngôn Nặc nhẹ giọng nói ra cảm tình của mình

“Ý ngươi là ngươi cũng thích ta” Thiệu Đường một lần nữa ôm chặt Ngôn Nặc giống như cùng Ngôn Nặc hoà làm một

“Hắc hắc” Ngôn Nặc không nói gì mà đẩy Thiệu Đường ra rồi hôn nhẹ lên trán nàng ấy giống như lúc ở văn phòng nàng ta đã làm

“Vậy nơi này của ngươi chỉ có ta” Thiệu Đường chỉ vào tim Ngôn Nặc

“Vậy ngươi thì sao?” Ngôn Nặc tựa vào lòng Thiệu Đường ngẩng đầu hỏi

“Nơi này của ta từ khi có ngươi thì đã không thể có người khác được nữa” Thiệu Đường đem tay Ngôn Nặc để lên ngực mình

“Hắc hắc, của ngươi có vẻ rất lớn” tay Ngôn Nặc ở ngực Thiệu Đường cố ý rờ, Thiệu Đường mặt đỏ bừng bừng

“Ngươi thật là” Thiệu Đường buông Ngôn Nặc ra, đi đến ngồi ở ghế sau đó lại đem Ngôn Nặc mà ôm hưởng thụ hơi ấm từ nàng

“Không ngờ ngươi thẹn thùng nha” Ngôn Nặc vuốt ve gương mặt Thiệu Đường

“Ngươi đừng làm ta phát điên được không!” Thiệu Đường nãy giờ vẫn là nhẫn nại, bình thường thì rất bình tĩnh nhưng khi bên cạnh Ngôn Nặc lại phi thường xúc động

“Xe đến rồi, chúng ta đi thôi” Thiệu Đường bảo Ngôn Nặc đứng lên

“Đi đâu?” Ngôn Nặc tò mò hỏi

“Không biết, đi rồi tính”

“Được a, coi như là lần đầu tiên chúng ta cùng hẹn hò, hắc hắc” Ngôn Nặc theo Thiệu Đường lên xe, thấy Thiệu Đường đem tiền lẻ bỏ vào trong một cái rương thì mặt rất ngạc nhiên

“Ngươi vì sao lại tiền bỏ vào nơi đó?” Ngôn Nặc nhỏ giọng hỏi

“Hắc, lên xe không lẽ không trả tiền” Thiệu Đường đương nhiên trả lời, trong lòng cười vị đại tiểu thư ngốc này

“Thì ra là vậy, nhưng nếu như không có tiền lẻ, khi đưa một trăm đồng thì người ta có thối tiền lại cho ngươi không” Ngôn Nặc lúc này thắc mắc cho đến cùng

“Ngạch, nó chỉ là cái máy thì thế nào lại tự trả tiền cho ngươi! Người bình thường đi xe tự nhiên sẽ có tiền lẻ thôi” Thiệu Đường kiên nhẫn giải thích cho Ngôn Nặc. May mắn hai người đang ngồi ở cuối xe bằng không cũng không biết làm sao mà trốn

“Àh thì ra là như vậy” Ngôn Nặc tỏ ra mình đã hiểu biết. Nhưng vài giây sau lại tiếp tục hỏi “Vậy người ta không sợ người khác cướp lấy cái thùng đó sao?”

“Ách, Nặc a, ngươi xem xem cái thùng kia gắn với cái xe, nếu không có chìa khoá mở ra thì không thể mang đi, nhưng không có ai lại đi lấy mấy trăm đâu” Lúc này tay Thiệu Đường đã bên eo Ngôn Nặc

“Ta hiểu rồi” Ngôn Nặc chỗ hiểu chỗ không nhưng vẫn gật đầu

“Ân! Chúng ta đi xem phim nga?” Thiệu Đường chậm rãi đem nàng ôm vào trong lòng

“Không đâu, ta muốn nhìn ngươi nhảy nữa a” Ngôn Nặc vẫn còn nhớ lúc nãy

“Được thôi” Thiệu Đường ngây người một chút rồi lại hoàn hồn

“Chẳng lẽ ngươi tính nhảy trong này sao?”

“Hắc hắc, không đâu. Sư phụ cho xuống đây” Thiệu Đường hô to

“Được rồi, đệ tử a đi thong thả

“Ngài thực hài hước a” Thiệu Đường cảm thấy vị tài xế này cũng thực vui vẻ

“Vì sao ông ấy lại gọi ngươi là đệ tử a?” Ngôn Nặc xuống xe lại hỏi

“Cũng xuất phát từ một truyện cười mà thôi. Lúc trước ta đi làm, lúc gần tới trạm thì thấy xe đã chuẩn bị rời đi, vì thế liền đuổi theo, vừa chạy vừa hô to “Sư phụ, sư phụ, cho con theo với”. Sau đó vị tài xế kia quay đầu nói “Bát giới, sư phụ đi trước, đợi lát nữa gặp đại sư huynh sẽ mang ngươi đi”.


Ý Kiến

thời gian ra truyện ko đồng nhất, nếu chậm tg có thể đăng thêm vào hôm sau k? cốt bạn đã có rồi chỉ là đánh ra văn bản thôi. mình rất chờ.
tranhuutan2011

Truyện hay thật nhưng vẫn muốn xem phim hơn haizzzz
Nguyễn Ngọc Lâm

Đọc mấy chương đầu ko hiểu lắm=_=
Ton That Minh Khai

hay quá hay quá!! Thích quá đi, nhóm dịch ơi hoạt động đều đều nhaz, cho mỗi ngày đều có truyện đọc nhaz
null

Anh em chấm điểm truyện
Tui thấy 8/10
Trần Quốc Huy

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
pham minh tuan

Hay quá trời má ơi
tô quý bình

Con nua ko vay ad , Cau xin rep cmt
nguyen thi bao khuyen

Mọi người còn biết truyện nào main xây dựng thế lực giống vậy hoặc truyện main trong gia tộc(thế lực), tu luyện sau đó thành người đứng đầu...Mấy thể loại dạng như vậy giới thiệu cho mình với
thach279

Cuối cùng cũng xong
vũ đức sinh

Loading...

Đọc Tiếp Chương 37

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Hỗn Đản vs Đại Tổng Tài Chương 36