“Ha ha không có! Ta nói ta đã hoàn thành công việc, ngươi cũng đừng điều ta đi bộ phận khác” Ngôn Hằng cầu nguyện

“Ân! Nhưng ngươi chỉ là thực tập mới đến đây chưa được một tháng nếu chuyển ngươi đi thì không thích hợp” Ngôn Nặc nói

“Đúng vậy! Ngươi nói thực đúng! Thôi ta đi đây!” Ngôn Hằng nghe chị mình nói vậy thật cao hứng

“Chờ một chút, ta chưa nói xong. Nếu ta nghe lời thực tập sinh như ngươi thì ta không còn là tổng giám đốc! Ngươi là người nối nghiệp nên là phải quen thuộc với hoàn cảnh” Ngôn Nặc cười với Ngôn Hằng

“Cho nên….” Ngôn Hằng run run hỏi

“Cho nên ngày mai ngươi phải đi qua bộ phận nhân sự, tương lai ngươi là tổng giám đốc nên là phải biết rõ ràng từng người, mai đi phòng nhân sự, tháng sau phòng kỹ thuật và phòng hậu cần, cuối cùng phòng quan trọng nhất phòng kế toán” Ngôn Nặc nói rõ

“Không phải nhiều như vậy? Còn có hậu cần, ta là tổng giám đốc tương lai cũng không cần đi nơi đó a” Ngôn Hằng đặc biệt mất hứng

“Chính vì chức tổng giám đốc nên người càng phải đi, phòng đó coi vậy chứ cũng rất quan trọng! Lúc cần sẽ có người giúp ngươi chứ đừng hở ra là chạy đến ta” Ngôn Nặc nở nụ cười gian

“Ngươi a, ngươi gian quá” Ngôn Hằng nhỏ giọng nói

“Ngươi dám nói lại lần nữa không” Ngôn Nặc trừng mắt

“Ha ha không có gì! Ta đi phòng nhân sự báo danh, đi trước nha bà chị già, cúi chào” Ngôn Hằng nói xong liền chạy ra ngoài

Hôm nay sếp vui vẻ nên cho Thiệu Đường về sớm, vừa ra khỏi cửa liền tới khu trượt băng, lấy ra giày trượt của mình mang vào. Bình thường chỉ cần có tâm sự hoặc chuyện không vui đều đến đây hoặc là nằm ở hoa viên của cô nhi viện nhìn trời xanh. Chính mình đi trượt băng cũng thật nhiều năm, ba người kia cũng không biết sở thích này của mình, chỉ biết nếu mình không vui là sẽ ngẩn người. Hôm nay mình cũng không vui vì theo lời Văn nói thì Ngôn Nặc đã biết mình thích nàng ta, tuy Thiệu Văn ở đầu dây bên kia vẫn tự trách không nên nói lung tung. Nhưng cơ bản Thiệu Đường cũng không quá trách hắn, ngược lại có chút cảm giác thoải mái.

“Ai nha” Thiệu Đường đi vào một góc ngồi, đột nhiên có một nữ nhân ngã ở trước mặt Thiệu Đường

“Ngươi không sao chứ” Thiệu Đường vội vàng nâng nàng dậy

“Cám ơn” Cô gái kia dựa vào Thiệu Đường đứng lên

“Không cầm cám ơn, đau không? Muốn ta giúp ngươi qua kia không?” Thiệu Đường đứng khu nghỉ cách đó không xa

“Cám ơn ngươi! Thực ngại quá”

“Không cần khách khí, chỉ là giúp đỡ thôi mà. Đi! Chậm một chút” Thiệu Đường giúp đỡ nàng hướng tới khu nghỉ chân

“Ngươi thực sự là người tốt’ Cô gái nói câu đầu tiên khi đến khu nghỉ là cái này

“Ha ha ngươi ngồi một lát đi, muốn uống gì không?”

“Nước ngọt đi”

“Lấy hai lon nước ngọt” Thiệu Đường đi đến người phục vụ

“Đường đại tỷ, nhanh như vậy?” Vị phục vụ kia dường như quen biết Thiệu Đường liền hỏi

“Ta không phải là dạng người như vậy, người ta là thục nữ ta không dám đâu” Thiệu Đường trả tiền

“Nước ngọt của ngươi” Thiệu Đường giúp nàng mở nắp

“Cám ơn! Đúng rồi, ta là Lương Phàm có thể gọi Phàm Phàm”

“Nga, chào Phàm Phàm, kêu ta Thiệu Đường là được rồi!Ngươi hẳn là học sinh sao không đến trường?”

“Ngươi nhìn thế nào mà bảo tôi là học sinh hay vậy? Hôm nay có cuộc thi nên buổi chiều được nghỉ, ta hiện tại chán nên đi đến đây, ai biết được muốn trượt được thì thật gian nan” Lương Phàm oán giận nhìn trên tuyết

“Ha ha, kỳ thực rất khó” Nhìn nàng oán giận, nhớ tới trước kia lúc học trượt tuyết cũng bị té nhiều lần

“Vậy ngươi dạy ta được không?” Lương Phàm dùng ánh mắt cầu xin

“Ha ha, ngươi không sợ ta là người xấu sao?” Nhìn nàng tin người nhanh như vậy, Thiệu Đường không nhịn được hỏi

“Theo trực giác ta tin ngươi là người tốt” Lương Phàm khẳng định

“Được rồi, muội muội ta chỉ ngươi” Thiệu Đường đem khả năng của mình dạy cho Lương Phàm

“Cám ơn tỷ tỷ! Hôm nay ta rất vui” Lương Phàm cười tươi nói

“Ân? Sao ngươi biết ta là tỷ tỷ mà không phải ca ca?” Thiệu Đường nhìn nữ nhân này cho rằng mình tóc ngắn lại mặc quần áo của nam, như thế nào nhìn ra mình là nữ?

“Lại là trực giác đó tỷ tỷ. Nói cho chị biết, trực giác của em thực chuẩn a’ Lương Phàm cười rộ lên, bộ dáng thực đáng yêu

“Thôi em phải về nhà, cám ơn chị đưa em về. Thưởng chị một cái hôn” Lương Phàm nói xong không đợi Thiệu Đường phản ứng liền hôn vào má rồi biến mất

Thiệu Đường bất đắc dĩ lau dấu hôn xoay người chuẩn bị về nhà

Lúc xoay người trong nháy mắt, gặp được người mình mong muốn nhưng lại không nghĩ nhìn thấy lúc này. Thiệu Đường đem tay đang lau dấu son thả xuống.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 28

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tiểu Hỗn Đản vs Đại Tổng Tài Chương 27