Khi Khê Nhược xuất hiện trước mặt hắn, Vân Đạm Tình ngừng lại rồi tiếp tục hô hấp, tế bào trong cơ thể đều khẩn trương.

Trong ấn tượng của hắn Khê Nhược luôn thanh nhã, không thể tiếp cận, mà giờ này lại có vẻ …… mê người? Hắn có biết hay không ăn mặc như vậy vào phòng nam nhân là có ý tứ gì?

Tiểu Thúy như đọc được ánh mắt của chủ tử, lui thân đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa.

Trong phòng chỉ còn lại hai người cùng với bầu không khí đáng xấu hổ.

“Tình, ngươi rốt cuộc là loại người nào?” Khê Nhược tiến thẳng đến chủ đề.

Vân Đạm Tình nhìn mỹ nhân dịu ngoan lộ ra một mặt kiên định, không khỏi nhẹ nhàng cười:“Nếu ta nói ta là tướng công của ngươi, ngươi sẽ tin tưởng sao?”

Khê Nhược nóng nảy:“Ta đang hỏi nghiêm túc a.”

Vân Đạm Tình đi đến bên người hắn, quấn nhe vài lọn tóc vào đầu ngón tay, xuất thần nhìn thật lâu sau mới buồn bã nói:“Ta cũng nghiêm túc trả lời a.”

Khê Nhược tức giận xoay người muốn rời khỏi, lại bị Đạm Tình nắm chặt lấy.

“Giờ này khắc này ngươi ngay cả chính mình là ai cũng không biết, còn muốn biết ta là ai?” Đạm Tình ngữ khí như là đang thở dài, hắn tham lam dùng cái mũi vơ vét từng chút từng chút mùi thơm trên người Khê Nhược. Nội tâm thương cảm thế nhưng như là có thể xuyên thấu rơi vào tận trong tâm Khê Nhược.

“Thủy nhi, không cần rời khỏi ta.” thanh âm Đạm Tình có điểm nghẹn ngào, tăng lực đạo cánh tay thêm một chút, cơ hồ đang làm Khê Nhược bị đau “Chỉ cần ngươi biết thế giới này có ngươi, có ta. Đã đủ.”

Khê Nhược nghe được tim đập nhanh hơn nửa nhịp, nhìn ra được Vân Đạm Tình thực sự yêu chủ nhân của khối thân thể này.

Chính là, phần tình cảm này, không thuộc về mình.

Khê Nhược định thần:“Tình, sự tình trước kia ta toàn không nhớ rõ, cũng không có hứng thú biết. Nhưng là hiện tại……”

“Như thế nào?” Đạm Tình cảnh giác hỏi.

“Có thể hay không……” Khê Nếu muốn nói lại thôi “Có thể hay không……” Khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng.

“Nói.” Đạm Tình không dám lại nhìn mặt hắn, sợ chính mình cầm giữ không được, làm vỡ phiếm ngọc mỹ nhân.

“Giúp ta tìm chuyện gì làm a?” Khê Nhược như con chó nhỏ mở to con ngươi trong suốt nghiền ngẫm biểu tình của Đạm Tình, nghĩ rằng cũng như đang đi phỏng vấn xin việc đi.

Đạm Tình còn tưởng là việc đại sự gì, nhìn bộ dáng của hắn không tránh khỏi cười khẽ một tiếng:“Ngươi ở nhà không tốt sao?”

“Không được, cơ sở kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, ta là nam nhân, không muốn được người khác nuôi dưỡng.” Khê Nhược nghiêm mặt nói.

Đạm Tình đột nhiên sinh ra ngoạn tâm, hạ thắt lưng, ôm người lên hướng giường lớn đi đến.

“Ngươi làm gì?” Khê Nhược dùng sức giãy dụa.

“Không phải ngươi nói muốn làm việc sao?” Đạm Tình cắn cắn lỗ tai hắn.

“Ba.” Khê Nhược hung hăng cho hắn một cái tát,“Ta không nói đùa.”

Đạm Tình ngạnh sinh sinh tiếp được bàn tay hắn, trên mặt như trước vẫn giữ vẻ trêu chọc mê người:“Vậy ngươi nói ngươi có khả năng gì?”

Khê Nhược lập tức bắt đầu ngâm nga lý lịch sơ lược. Bao gồm cái gì tiếng anh cấp bốn, nhân viên công vụ linh tinh đều nói ra.

Cuối cùng, Đạm Tình nói, ngươi giỏi tính sổ đi?

Khê Nhược gật đầu, nghĩ rằng cuối cùng hắn cũng phát hiện ra ưu điểm của ta.

“Vậy ngươi đến phòng thu chi làm một tháng thử xem”

—||||

Quá phận.

Khê Nhược nhăn nhăn cái mũi. Tốt xấu chính mình cũng đã từng làm kế toán thực tập, hiện tại mình đến đây mỗi ngày chỉ làm những việc nhỏ nhặt, nhưng lại là không có thực quyền……

Bất quá, mình đang ở nhà người a……

Mở rộng tầm mắt đi, Vân Đạm Tình!

****************

Sau đó, Khê Nhược đem mười năm nợ khó đòi sửa sang lại, hơn nữa sử dụng tính toán của phương Tây sửa lại toàn bộ chế độ, Trương chưởng quầy cũng phải thất thần. Bởi vì lão Trương cho tới bây giờ chưa thấy qua con số Ả Rập. Hãn.

Xem quyển sổ thật dày trước mặt, Đạm Tình giật mình không nhỏ.

“Lão bản, công tác của ta như thế nào?” Khê Nhược vẻ mặt đắc ý.

“Cần thưởng cái gì sao?”

Khê Nhược trong lòng tính kế: tiền lương có hay không đều không sao cả, dù sao ăn dùng là đều là của Đạm Tình, phúc lợi cũng tốt. Hiện tại mấu chốt chính là nghĩ, vì thế thử nói:“Cái gì đều có thể?”

“Đương nhiên.” Vân Đạm Tình nhận định trên đời không có chuyện gì có thể làm khó mình.

“Thật sự?”

“Thật sự.” Đạm Tình giơ lên khóe miệng lộ ra răng trắng noãn. Chỉ cần là cùng Khê Nhược cùng một chỗ, vẻ mặt của hắn so với bình thường tốt hơn nhiều.

Khê Nhược cầm lấy ống tay áo Đạm Tình nói:“Mỗi tuần hai ngày, cho ta đi ra ngoài ngoạn được không?”

Đạm Tình mặt nhất thời trắng, trầm mặc thật lâu sau, cuối cùng vẫn là gật đầu:“Lúc có ta bên cạnh mới được ra ngoài.”

Khê Nhược khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời dưới ánh mặt trời chói mắt mỉm cười.

Đạm Tình nội tâm cũng tùy theo thoải mái đứng lên, hạnh phúc rất lớn càn quét toàn thân……
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thủy Nhân Duyên Chương 5