Được nghỉ ngơi thực sự là tốt đẹp. Nhớ lại lúc còn đi học, đến các nơi vui chơi giải trí, hiện tại có công việc thật là thân bất do kỷ– vì còn phải chờ tới ngày được nhận lương, phải cố làm việc cẩn thận, quan sát cuộc sống hàng ngày.

Lúc còn ở trường hắn luôn muốn có một cuộc sống thoải mái, loại cảm giác mà chỉ có thể dùng hai từ tiêu sái để hình dung, bởi vì khách hàng là Thượng Đế mà có ai lại có thể làm khó Thượng đế a. Nhưng mà hiện tại đã không giống, thời thế thay đổi, Khê Nhược giống như những người khác, hàng ngày phải giao tiếp, hắn bây giờ phải nhìn sắc mặc của Thượng đế mà làm việc, bây giờ mới phát hiện lúc chính mình còn ở trường thật đúng là không biết thế nào là trời cao đất rộng.

Dãy số điện thoại quen thuộc chạy trên màn hình, thanh âm Đinh Nho dễ nghe vang lên:“Khê Nhược?”

Nàng đúng là một cô gái đáng yêu, luôn luôn ở bên cạnh chỉ bảo hắn.

“Tiểu Nho, gần đây ngươi rất bận sao?”

“Ta đã kết thúc việc học rồi, vừa tìm việc trong một công ty thiết kế quảng cáo. Khi ta lãnh lương lúc đó chúng ta có thể cùng đi Đôn Hoàng rồi”

“Kia thật tốt quá.” Nếu so sánh với nàng, hắn thật có vẻ nhỏ bé không đáng nói đến. Trước đây nàng giải vây giúp hắn, sơ trung nàng giúp hắn viết thư tình, trung học nàng giúp hắn làm bài, đại học nàng giúp hắn cự tuyệt người theo đuổi. Hiện tại, hắn lãnh tiền lương còn không đủ trả ba tháng tiền nhà, thậm chí không được mời nàng đi đâu. Tôn nghiêm nam nhân quả thật bị đả kích nghiêm trọng, bất quá cũng đã muốn thành thói quen, huống hồ tuần rồi nàng vừa hướng hắn cầu hôn, cho nên cũng không cần phải so sánh nhiều.[ chúng thân giận dữ: Tiểu bạch kiểm, ngươi vẫn là nam nhân sao?]

“Khê Nhược……”

“Ân?”

“Ta nhớ ngươi.”

“Ta cũng vậy.” Khê Nhược chậm rãi nói. Hắn cùng Đinh Nho quan hệ từ bằng hữu tiến thêm một bước, cũng rất tình cảm. Những người khác, bao gồm cả bọn họ khi quyết định kết hôn – đều là không có gì ngoài ý muốn.

Tắt điện thoại, trong mục tiếp thị nhấp nháy:“Vật chất cùng năng lượng là có thể trao đổi, theo điều tra, sức nặng của linh hồn? Có thể chuyển thế, chuyển đến thời không là có khả năng ……”

Khê Nhược mỉm cười tiến vào mộng đẹp.

……

Không biết qua bao lâu, hắn mơ hồ mở to mắt, phát hiện chính mình cư nhiên phiêu phiêu ở giữa không trung.

“Sao lại thế này? Chẳng lẽ ta còn đang nằm mơ?” Khê Nhược nhéo nhéo, cảm giác đau càng khiến hắn thêm lo sợ nghi hoặc. Chung quanh huyên náo khiến hắn không tự chủ nhìn xem.

Trời ạ, hắn hấp một ngụm lãnh khí, phía dưới một đống người khóc nháo thành một đoàn. Trong đó có người hắn đã thật lâu không thấy là ba ba và mụ mụ, còn có tiểu Nho. Bọn họ biểu tình cực kỳ bi thương, thập phần quái dị.

Bọn họ đang làm cái gì? Khê Nhược rất muốn xem đến tột cùng là cái gì, ai ngờ cố duỗi cổ, thân thể liền lập tức nhẹ nhàng đi qua.

“““““““““

Không xem không biết, vừa thấy dọa nhảy dựng.

Trên cái giường màu trắng có người nằm bộ dáng cùng mình giống nhau như đúc.

Hình như từng nhìn thấy tình cảnh này ở nơi nào?

Khê Nhược còn thật sự mà gian nan nhớ lại.

~ tình, người và quỷ?

Hãn.

Khê Nhược vò đầu náo loạn kêu lên:“Đây là có chuyện gì?”

“Ta không tin Khê Nhượctự sát, thời điểm hắn nói chuyện điện thoại với ta cũng thực bình thường.” Đinh Nho nghẹn ngào, ngữ bất thành âm, ánh mắt đã muốn hồng thấu.

Tự sát? Đùa gì a?

“Hắn quên không tắt lò than?” Không ai hiểu con bằng mẹ, mẹ của hắn còn có thể xâu chuỗi phân tích sự việc.

Khê Nhược liền hiểu ra. Khí than? Quả thật, giống như, a, tựa hồ, có lẽ, khả năng, chỉ sợ…… Hắn là đang nấu mì ăn a……

“Ta không tin! Tuy rằng Khê Nhược thực hồ đồ, ngay cả kế toán khoa mượn tiền hắn cũng không nhớ, nhưng mà không có khả năng phạm vào loại sai lầm cấp thấp này!” Đinh Nho lớn tiếng phản bác.

Không hổ là vị hôn thê của ta, biết bảo vệ danh dự của ta, bất quá hình như không có độ tin cậy. Khê Nhược bi ai, đời này cái gì cũng chưa làm thế mà trong lúc ngủ lại mất đi cái mạng, thật sự là…… Nếu chân tướng là như vậy, chính mình cũng là không có mặt mũi mà sống trên đời a…… Không, …………5555

“Là có người mưu sát! Ta nhất định phải tìm ra hung phạm!” Đinh Nho đột nhiên đối với thi thể Khê Nhược một chữ một chút nói,“Vì hắn báo thù.”

Khê Nhược giống như nhìn thấy Conan, cảm động rớt nước mắt, bởi vì hắn không cẩn thận nên để lại cục diện rối rắm như thế này, giống như những lần gây sự của hắn lúc sinh tiền.

“Ha ha, lão huynh bạn gái của ngươi rất có ý tứ a.”

Khê Nhược chấn động, nhìn quanh bốn phía, đột nhiên phát hiện một thiếu niên tuấn mỹ không thể dùng từ để hình dung bay tới bên người hắn.

“Ngươi có thể thấy ta?” Khê Nhược thật cẩn thận hỏi.

Người nọ mỉm cười gật đầu.

“Ngươi là ngưu đầu mã diện?”

Người nọ té xỉu:“Mặt của ta không giống người sao?”

Khê Nhược cuống quít lắc đầu.

Người nọ thấy hắn dáng điệu thơ ngây khả, không tránh khỏi thất thần:“Ngươi không rời khỏi đây sao?”

Khê Nhược dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn hắn:“Có cách nào trở về thể xác của chính mình sao?”

“Không có.” Người nọ trả lời, như mũi dao đâm vào tim Khê Nhược, khiến hắn cảm thấy thống khổ không thôi – chết rồi không phải là sẽ mất cảm giác sau?

“Bất quá chúng ta có thể trao đổi thân thể.”

“Trao đổi?” Khê Nhược trừng lớn ánh mắt.

“Chúng ta là linh thể, cùng thân thể cũ của mình không xứng đôi cho nên bị đẩy ra khỏi thân thể đến thế giới khác, cho nên hiện tại biện pháp tốt nhất là đổi thân thể”

“Nếu không đổi thì sao?”

“Biến mất, diệt vong, hoặc là gì khác? Ta cũng không rõ ràng.”

Khê Nhược quyến luyến nhìn mọi người, mất hai phút tiêu hóa đề nghị cổ quái này, sau đó đưa ra đề nghị:“Ngươi nhất định phải đối tốt với bọn họ.”

“Tin tưởng chỉ số thông minh của ta.” Mỹ nhân cười đến cười run rẩy hết cả người,“Ta sẽ chiếu cố người nhà của ngươi, hơn nữa cam đoan sẽ không tự sát.”

Khê Nhược hung hăng lườm hắn một cái: người này tính cách như thế nào a? Bất quá cũng thông minh, có lẽ cha mẹ, Đinh Nho sống cùng hắn sẽ thoải mái, hạnh phúc một ít. Tâm ý đã định, nhưng Khê Nhược cảm thấy khó thở, giống như bị đẩy ra khỏi không khí, hắn nghĩ đến mọi người.

Cũng phải thế, duyên phận đã hết.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thủy Nhân Duyên Chương 2