Truyện Thiên Kim Sủng Tà Y Hoàng Hậu

Q.1 - Chương 1: Nam Nhân Nguy Hiểm

Tác giả Thiên Mai

Mở đầu

Đêm khuya không ánh trăng, trước cổng phủ hoàn toàn yên tĩnh, trên tấm bảng đề mấy chữ to “phủ tướng quân”. Chợt một trận gió lạnh thổi qua, cuốn đi những chiếc lá rơi trước cửa, mấy bóng người quỷ mị lướt qua tường cao vào viện, bước chân không tiếng động đi lại ở hành lang yên tĩnh.

Trước mắt chợt léo, gia đinh tuần tra ban đêm còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã mất mạng. Mà những ám dạ kia không vì vậy dừng lại, bọn họ tiếp tục đi tới hậu viện, đem lưỡi dao sắc bén trong tay cắt đứt cổ họng những người không một chút phòng bị. Trong hậu viện ngay cả phụ nữ cùng trẻ em đều không bỏ qua một người nào.

Đêm, vẫn yên tĩnh như cũ, nhưng trong phủ tướng quân lại tràn ngập máu tanh. Ngày đó sao băng rơi dày đặc, vong hồn vô tội của ai đang khóc?

Xác nhận tất cả mọi người đều đã chết những sát thủ kia mới rời khỏi. Nhưng bọn họ không biết rằng sau khi rời đi, một bóng dáng nho nhỏ của một đứa bé bước ra, ánh mắt lạnh lẽo của nàng lạnh lẽo vô hồn, trên cổ của nàng máu vẫn còn đang chảy, nhưng nàng vẫn đứng thẳng!

Chợt hình như có người “ah” lên một tiếng, sau đó khẽ cười nói nhẹ “Thú vị”, tiếp đó áo đen chợt lóe, bóng người nho nhỏ trên đất cũng biến mất theo.

Trong núi xanh có một trúc viện nhỏ, trức cửa viện phơi rất nhiều dược thảo, một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi đang thử những dược thảo này. Nàng diện mạo thanh tú nhưng vẻ mặt lại mệt mỏi, miệng không ngừng nói thầm: “Cam thảo cảm thảo lại cam thảo, ta ghét cam thảo!”

Nói xong, dùng cây kéo chuyên cắt thuốc cắt cam thảo đầy trong tay để phát tiết, một lục y nữ tử ôm kiếm đi tới, thấy bộ dạng chà đạp dược liệu của nàng, thật sự không nhìn được, không nhịn được mở miệng: “Mộc Hương, dược liệu này có thù oán với ngươi, nhưng tiểu thư không có thù oán với ngươi nha. Toeeur thư khổ cực trồng chúng ra không phải để cho ngươi chà đạp!”

Bị nói Mộc Hương vứt kéo xuống, hung hăng nhìn chằm chằm nữ tử kia: “Đường Trúc, ngươi cái người này nói chuyện không biết suy nghĩ, ngươi có biết ta đã bao nhiêu ngày cắt cam thảo rồi hả? Hiện tại ta tắm rửa ngủ cũng đều là vị cam thảo, ngươi cả ngày ôm kiếm chuyện gì cũng không làm. Nói ta như vậy, không phải nói ngươi võ công đặc biệt giỏi hay sao? Có bản lãnh dùng kiếm chặt đứt toàn bộ chỗ cam thảo này đi!”

Đường Trúc lạnh lùng dời đi, thanh âm không mặn không nhạt: “Không thể nói lý!”

Một nữ tử áo trắng tay xách giỏ tre từ bên ngoài đi vào, toàn thân áo trắng bị buộc lên, ống quần cũng xắn lên đến đầu gối, đi chân không dính đầy bùn đất. Nàng đứng ở trước giếng múc chút nước rửa trôi bùn đất trên đôi chân nhỏ, lập tức lộ ra mu bàn chân trơn bóng và mười đầu ngón chân khả ái.

Rốt cuộc cũng xối sạch bùn đất,nàng mới ngẩng lên, lộ ra khuôn mặt thanh tú đáng yêu, nhưng cũng không có vẻ ngây thơ, khiến cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu. Do đi quá nhanh nên trên mặt nàng có một tầng mồ hôi mỏng, da thịt trắng muốt thêm phần đỏ thắm mê người, ai nhìn thấy cũng muốn tiến lên cắn mấy cái.

Nàng đem dược thảo trong giỏ đổ ra mép giếng rồi mới nói: “Đường Trúc em đi lấy tam thất còn dư mang về, Mộc Hương mang Bạch Đậu Khấu* ra phơi, ta muốn làm một chút Kim Sang dược, chờ đến khi phụ thân trở lại thì mang đi dùng!”

Đường Trúc không nói tiếng nào liền đi, Mộc Hương cong môi, bất đắc dĩ đi dọn dược liệu. Sau đó dùng cây tăm bằng trúc gẩy từng chút từng chút đất trên số dược nữ tử áo trắng mang về.

Rất nhanh Đường Trúc đã mang về hai giỏ tam thất về, đeo kiếm trên lưng, múc nước giúp đỡ rửa sạch dược liệu, tiếp lại nói: “Hiện tại tình hình ở biên quan càng ngày càng phức tạp. Chỉ sợ đây là lần cuối cùng tướng quân hồi triều báo cáo tình hình, về sau chiến sự nổ ra, tướng quân sẽ rất khó trở lại, tiểu thư mới muốn làm thêm nhiều dược như vậy.”

Nàng, cũng chính là Mộ Dung Gấm, nhìn Đường Trúc tán thưởng cười một tiếng: “Đường Trúc thật thông minh!”

Mộc Hương ở bên cạnh trợn mắt: Nịnh hót!

Âm thanh nho nhỏ kia Đường Trúc nghe thấy, nhưng nàng cũng không để ý tới, chuyên tâm thay Mộ Dung Gấm rửa dược liệu. Dù sao đối với tính khí của Mộc Hương nàng đã sớm quen rồi, nếu không phải là tiểu thư thích, nói không chừng nàng đã sớm đem Mộc Hương đi mất!

Chủ tớ ba người mải mê ba ngày, rốt cuộc đem mười mấy bình kim sang dược hoàn thành. Mộ Dung Gấm cẩn thận để vào trong bao quần áo để Đường Trúc cầm, chính mình đi rửa mặt rồi đổi y phục chuẩn bị xuống núi!

“Ôi! Rốt cuộc xuống núi rồi……!” Rốt cuộc thoát khỏi những loại dược thảo kia, Mộc Hương là người vui vẻ nhất, là người xuống núi nhanh nhất. Chờ đến khi gần đến chợ càng giống như chim được sổ lồng, chạy tới chạy lui không ngừng.

Mộ Dung Gấm lắc đầu nhưng cũng không ngăn cản, mang theo Đường Trúc tới quán rượu ngon nhất. Vừa mới gọi một bàn món ăn Mộc Hương đã chạy tới, cặp mắt vụt sáng: “Món ăn ở đây chính là nhất, đã lâu không có được ăn nha!”

Vừa nói vừa lấy đũa gắp, gắp được nửa chừng thì bị một đôi đũa khác chặn lại. Mộc Hương căm tức nhìn: “Đường Trúc, ngươi làm gì đấy?”

Đường Trúc mặt lạnh đi: “Tiểu thư còn chưa động đũa!”

Mộc Hương không cam lòng thu đũa về, ánh mắt vẫn chằm chằm nhing món ăn trên bàn. Mộ Dung Gấm buồn cười nói: “Ăn đi! Ăn nhanh còn lên đường!”

“Hắc hắc! Tiểu thư tốt nhất!” Dứt lời, Mộc Hương lập tức cầm đũa gắp thịt gà để vào bát của mình. Nhất thời lại cảm thấy không đúng, lập tức gắp đùi gà ộ dung gấm, cười lấy lòng: “Tiểu thư! Người dùng!”

Mộ Dung Gấm cừi một tiếng, lại thấy Đường Trúc nhìn chằm chằm bên ngoài, theo ánh mắt của nàng nhìn ra, thấy hai người kỳ lại đang từ bên ngoài đi vào. Hai người một trước một sau, rõ ràng cho thấy là một chủ một tớ. Người phía sau tướng mạo khỏe mạnh, cà người đứng chỗ nào liền như lấp tường chỗ ấy, cơ bắp đầy người làm cho người ta thấy rất mạnh. Mà người chủ tử đi trước tướng mạo bất phàm, hắn một thân màu xanh dương thêu ám văn cẩm phục**. Mặc dù khiêm tốn nhưng lại lộ ra sự cquý. Mà trên người hắn còn tản ra khí tức bá đạo làm cho không người nào có thể bỏ qua nhưng cũng không nổi dậy để kháng lòng, nhưng hắn lại có một khuôn mặt rất bình thường. Bởi vì phong cách tuyệt trác kia, khuôn mặt bình thường cũng là hạc đứng trong bầy gà, huốn chi nàng khẳng định người kia dịch dung.

Hình như là nhận thấy được ánh mắt của Mộ Dung Gấm, người nọ chuyển con mắt qua. Mà cái nhìn kia khiến tam Mộ Dung Gấm hoảng sơ, không nhịn được cảm thán. Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào, tại sao có tròng mắt như vậy . Con ngươi giống tĩnh mịch, lại duy nhất màu đen nhánh, mang theo khí thế bễ nghễ thiên hạ, giống như chúng sinh đều là con kiến mà thôi. Trong con ngươi kia trừ lạnh lẽo chính là vô tình. Người như vậy không phải là trụ cột vương thất cũng là bà chủ một phương, nàng nhất định không nên chọc vào ngươi này.

Trong khi Mộ Dung Gấm suy tư, người kia liền đến trước bàn của nàng, âm thanh khiêm tốn: “Không biết cô nương có hay không đồng ý tại hạ ngồi cùng bàn?”

Mộ Dung Gấm sững sờ, nhìn chung quanh một vòng mới phát hiện quán đã đầy khách, tất cả các bàn cũng đã đầy người. Vừa muốn trả lời “hảo”, nhưng đối với đôi tròng mắt kia, Mộ Dung Gấm tay khẽ nắm gân tay nổi lên, không nhịn được khẽ cau mày: Đáng chết! Loại cảm giác này là như thế nào? Vì sao nàng cảm thấy ở trên người nam nhân tản ra hơi thở nguy hiểm?

Mộ Dung Gấm thu tay vào trong tay áo nắm thành quyền, trên mặt lạnh nhạt nói: “Chúng ta đã dùng xong, vị trí này để công từ ngồi!”

Dứt lời, lôi kéo Mộc Hương và Đường Trúc rời khỏi.

Nam tử nhìn bóng lưng chạy trốn của ba người, long mày nhẹ nhàng nhíu lại: “Bạch Sơn, cô vương là ác lang mãnh hổ sao?”

Người tên Bạch Sơn không trả lời, mà nam tử cũng chỉ là tùy tiện nói, căn bản không nghĩ tới hắn trả lời. Nam tử lúc này mới nhớ tới dung mạo nữ tử kia, phát hiện ra căn bản là không nhớ được. Thứ duy nhất khiến hắn nhớ chính là cặp mắt bình tĩnh như nước của nàng, giống như hiểu rõ tất cả. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ánh mắt đó trong người một tiểu cô nương! Chỉ là nàng rốt cuộc nhìn thấy cái gì, sao lại vội vàng tránh né như vậy?

Bên ngoài, Mộ Dung Gấm cùng hai người lên xe ngựa mới phát hiện Mộc Hương không nói gì, nghi ngờ nhìn sang, lại thấy nụ cười trên mặt nàng không còn, còn có một loại cảm giác kinh sợ “Thế nào?”

Mộc Hương ngập ngừng lắc đầu một cái, sau mới nói: “Tiểu thư, người mới vừa rồi là ai? Vì sao hắn vừa đi tới em liền có cảm giác sắp chết?”

Mộ Dung Gấm không trả lời, Mộc Hương thật ra rất nhát gan, vừa không có tâm tính gì, dễ dàng bị người làm cho kinh sợ. Mắt liễu hạ xuống, che đi ánh sáng, hi vọng về sau không cần gặp lại người này!

*Bạch Đậu Khấu

1. Tên dược: Fructus Amomi kravanh

2. Tên thực vật: a) Amomum kravanh Pierre ex Gagnep ; b) Amomum pactum Soland. ex Maton.

3. Tên thông thường: Bạch đậu khấu

4. Bộ phận dùng và phương pháp chế biến: quả chín vàng được thu hái từ tháng 10-12, phơi nắng cho khô rồi tán nhỏ.

5. Tính vị: cay, ấm

6. Quy kinh: phế, tỳ và vị

7. Công năng:

• Hành khí hóa đàm

• Ôn ấm tỳ vị và cầm nôn

** Ám văn cẩm phục: y phục bằng gấm thêu mây đen


Ý Kiến

Vui đó rồi cũng khóc đó. Có nhiều khúc không kiềm đọc nước mắt luôn
Nguyenthoa nguyenCD

Khi nào ra tiếp nửa vay
trần lan hương

hay quá hay quá!! Thích quá đi, nhóm dịch ơi hoạt động đều đều nhaz, cho mỗi ngày đều có truyện đọc nhaz
le

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
Nguyễn Chiến

đọc về sau thấy hay đấy chứ....
Trần Quốc Chính

Hay quá trời má ơi
nguyen kieu thanh uyen

1 ngày ra bn chap v
MAIXUANQUYEN999

có ai có truyện hay đọc ko vậy cho lick với
aFE

truyện hay. đã lọt hố ^^
Trần Ngọc Thắng

Chẳng hiểu sao rating cao, đọc chán v~
asd

Loading...

Đọc Tiếp Q.1 - Chương 2: Thiên Khải Đế Đô – Vân Đô

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thiên Kim Sủng Tà Y Hoàng Hậu Q.1 - Chương 1: Nam Nhân Nguy Hiểm