Truyện Thiên Hạ Đệ Nhị

Q.2 - Chương 25: Xấu Hổ

Tác giả Nhất Độ Quân Hoa

May là xe vẫn còn, tôi chưa từng phát hiện được hóa ra nhìn thấy anh lại khiến cho người ta vui vẻ như vậy.

“Lão… lão đại…” Tôi kêu từng chữ lắp bắp, không có cách nào, tôi đang thở hổn hễn mà: “Nhìn thấy anh không sao thật tốt quá, thật tốt quá…”

Vậy mà anh không để ý đến tôi, gục trên tay lái ngủ thiếp đi…..

Tôi nghĩ xem ra “cha mẹ” đang ình cơm áo ngủ trên xe một đêm không được tốt rồi. Nhưng để anh ngủ nhà mình thì tôi thật sự không dám nghĩ đến hậu quả. Ừ, Đông Phương Lạc buồn một mình không bằng thêm Trần Nhiên vào lo chung.

Lấy điện thoại di động ra, tìm tên: “Alo, Trần tổng? À, tìm được rồi, tìm được rồi, anh lập tức đến XXXX.”

Bình thường tôi chỉ biết Trần Nhiên xảo trá, nhưng hoàn toàn không biết được lại xảo trá đến nước này. Anh ta vừa nghe tìm được đã lập tức thở dài một hơi. Sau đó vô cùng nhanh nhẹn, vô cùng quyết đoán, lập tức nói: “Vậy thì tốt, cô xem làm sao thì làm.”

Sau đó còn nhanh chóng hơn, quyết đoán hơn, cúp điện thoại.

Tôi….. Mẹ kiếp!!

Tôi vắt hết óc suy nghĩ làm sao dìu anh lên lầu. Mùi rượu trên người anh còn rất nồng, người to lớn như vậy xem ra té ngã sẽ đè tôi còn nửa cái mạng đây.

Tôi thăm dò định đưa tay vỗ vỗ anh: “Tần tổng? Lão đại?”

“Hả?” Anh ngẩng đầu, trong mắt hoàn toàn mơ màng. Mặt tôi đầy vạch đen, không phải anh giả say chứ? Không phải nói người say sẽ ngủ như chết sao?

Có điều thử nghĩ xem ra mấy chai rượu trong phòng bao Rừng La Uy đã đổ vô ích rồi. Nói thật nếu như anh còn có mưu tính giả say thì cũng có phần thật đáng sợ.

“Nơi này dễ bị cảm, lên nhà em ngủ đi?” Tôi cố gắng duy trình hình tượng trung thần. Thế nhưng anh lại nhẹ nhàng gật đầu: “Ừ.”

Sau đó thật ngoan ngoãn cho xe vào tầng hầm, liền đi theo tôi, tôi nhìn ánh mắt anh thật sự không có giả, cuối cùng cũng tin. Khốn, có người say đến vậy mà vẫn cá tính.

Nửa dìu khuỷa tay anh đi lên lầu. Mẹ ơi — con đến đây…..

Nửa dìu anh mở cửa, anh rất yên tĩnh, tôi nghĩ không ra ông chủ ngồi trên ghế chỉ điểm giang sơn lại có dáng vẻ yên tĩnh đáng yêu như chú chó to lớn thế này.

Cửa mở ra, mẹ già đang ngồi trên ghế salon xem tivi, cũng không quay đầu lại nói “Bữa khuya ở trong nồi, tự hâm đi.”

“Chuyện kia…. Mẹ già….”

“Gì hả, trễ vậy mới về còn ấp a ấp úng, con ngứa mình phải….” Mẹ già nói đến đây liền quay đầu lại, cuối cùng dừng câu nói kế tiếp, nhìn chú chó to lớn ăn vận tây trang phẳng phiu phía sau tôi.

“Ơ, không tệ lắm.” Bà cười khiến tôi không cách nào suy đoán được có phải điềm báo mưa gió sắp nổi lên hay không. “Còn biết đưa con trai về, ừ, dáng vẻ cũng được đó.”

Tôi đầy vạch đen: “Mẹ già, mẹ dừng lại, dừng lại trước đã. Thứ nhất, anh ấy không phải là con trai… Ặc, ít nhất không phải là con trai giống như mẹ nghĩ…. Ôi trời, người này, anh ấy là lão đại của con, là Tần tổng công ty của bọn con.”

“Ồ, con đang làm thư ký cho cậu ta à?”

“Ừ, thứ hai là không phải con đưa anh ấy về, là do anh ấy uống say còn đưa con về, nhưng bản thân thì không thể về nổi.”

“Ờ, chính là con uống rượu với cậu ta đến hai giờ sáng à?”

“Là anh ấy và khách hàng, còn có một đám đồng nghiệp.”

“Ừ, cả đám các con uống rượu, nhưng cuối cùng là con đi cùng với tổng giám đốc về…”

“Mẹ già!!!”

“Được rồi, được rồi, thu dọn một chút rồi ngủ đi. Hơn nửa đêm rồi, con không mệt mẹ cũng mệt.”

“Đợi đã.”

“Còn việc gì?”

“Tối nay con muốn ngủ với mẹ.”

“Ơ, bà già như mẹ không muốn phá hư chuyện tốt của người ta, con thích ngủ đâu thì ngủ….”

Bà đóng sầm cửa lại, cho nên tôi không nói gì được. Đây là mẹ già của tôi đó, đây mới thật sự là một con sói bà ngoại sống sờ sờ mà…

Loading...

Đọc Tiếp Q.2 - Chương 26: Hoàng Thế Nhân

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thiên Hạ Đệ Nhị Q.2 - Chương 25: Xấu Hổ