Chương 30. Mạn Thiên Hoa Vũ.

Trước mắt, nhiệm vụ đối với Mạc Hi mà nói đã không còn quan trọng, việc cấp bách lúc này là đoạt thuốc giải tới tay.

"Bản thiết kế huynh vẽ có phải là Đường Môn trong lòng huynh hay không?" Mạc Hi hỏi việc này là định thả con tép, bắt con tôm.

Không nghĩ tới đánh bậy đánh bạ lại khiến Đường Hoan coi nàng là tri kỉ, nói: "Phải. Đường Môn không thể tiêu tan trên tay Đường Quân, Đường Lịch, người giang hồ cùng quan phủ cấu kết không khác gì bảo hổ lột da, tuyệt không có kết cục tốt!"

Muốn chính là những lời này của ngươi! Kẻ địch của kẻ địch chính là đồng minh tạm thời!

"Nhưng từ trước đến nay dân không đấu với quan, chẳng lẽ cánh tay vắt qua được đùi?" Mạc Hi cẩn thận tiến thêm một bước thử.

"Nhưng nếu là tranh vị trí mua bán kia thì sao? Dựa vào hoàng thượng đương nhiên có thể được ưu việt nhất thời, chỉ là tương lai còn chưa biết hươu chết vào tay ai. Thắng thì qua cầu rút ván, bại thì cả nhà bị giết."

"Cha con Đường Quân ký thác hi vọng vào người nào?" Mạc Hi cẩn thận xác nhận.

"Đương triều thất hoàng tử, Đoan vương Lý Kỳ."

Mạc Hi không muốn diệt Đường Hoan, giữ hắn lại chấp chưởng Đường Môn, cho cái tên Đoan vương không bạo lực không làm kia thêm vài bức tường chắn cũng tốt a. Dù sao theo tình hình trước mắt, năng lực mình càng nổi bật, càng không phải là chuyện tốt gì, còn không bằng thất bại nhiều một chút, vừa mờ nhạt đi trong mắt tổ chức, vừa che giấu được thực lực. Chỉ là nàng không nghĩ diệt người ta, người ta lại vị tất đồng ý buông tha nàng!

"Cha con Đường Quân giữ huynh lại, ngoại trừ che mắt người đời, đơn giản còn bởi vì huynh thông minh tuyệt đỉnh, có thể kiếm tiền cho bọn họ. Nhưng nếu nói huynh không âm thầm giấu nghề, ta không tin đâu. Bạo Vũ Lê Hoa Đinh hẳn không phải là ám khí mạnh nhất." Trước tiên bịa chuyện một trận, tâng bốc đến đỉnh. Nhưng đây cũng là sự thật, Đường Hoan có thể trở thành chủ quản hai ngành chính ám khí và cơ quan, toàn dựa vào tài thiết kế của hắn, mà tài hoa này lại càng khiến Đường Lịch kiêng kị sâu hơn, mới muốn tiêu diệt tâm phúc đại họa như hắn đi. Đường Hoan đứa nhỏ này cũng thật đáng thương, vừa phải cống hiến không được đền đáp thành quả nghiên cứu của bản thân để giữ mạng, vừa phải âm thầm giấu nghề, cũng là vì giữ mạng.

"Phải, kỳ thật ta đang nghiên cứu chế tạo một loại ám khí, tên là ‘Mạn Thiên Hoa Vũ’ (Mưa hoa đầy trời). Bạo Vũ Lê Hoa Đinh lấy cương mãnh thủ thắng, còn ‘Mạn Thiên Hoa Vũ’ lại lấy nhu chế cương, khiến người ta khó lòng phòng bị." Đường Hoan nghe Mạc Hi khen hắn thông minh lại có một chút nhảy nhót, không khỏi thành thật nói. Không biết khi Mạc Hi nói đến thông minh tuyệt đỉnh cũng đang bóp cổ tay: vị soái ca tuyệt thế này sau khi già đi nếu biến thành một tên bụng bự đầu hói thô tục cũng thật ứng với một câu - mỹ nhân tự cổ như danh tướng, bất hứa nhân gian kiến bạch đầu (Người đẹp từ xưa như tướng giỏi, chẳng hẹn chờ ai thấy bạc đầu). Bi kịch nhân gian a.

Mạc Hi thấy Đường Hoan đem chuyện cơ mật nghiên cứu phát triển quan trọng như vậy nói thẳng ra lại cảm thấy đại sự không ổn, chẳng lẽ chuẩn bị giết nàng diệt khẩu sao.

"‘Mạn Thiên Hoa Vũ’ chẳng lẽ là khinh như phi nhứ, vô khổng bất nhập (nhẹ nhàng lơ lửng, không lỗ hổng nào không vào được) à?" Mạc Hi tiếp tục tỉnh rụi ăn nói lung tung.

Không ngờ Đường Hoan hai mắt sáng ngời, nói: "Cô nương thật hiểu ta. Một lời đã nói rõ chỗ tinh túy của ‘Mạn Thiên Hoa Vũ’." Mạc Hi than thầm một tiếng, người này độ phối hợp cũng quá cao đi, chẳng lẽ cô nương ta khó giữ được cái mạng nhỏ này, hiện tại đã hồi quang phản chiếu rồi.

"Có thể nói đó là nguyên lý gì hay không." Mạc Hi tiếp tục cùng hắn vòng vo, trong lòng lại vắt óc suy nghĩ phải như thế nào đả động tên cuồng phát minh này, làm cho hắn xua đi ý niệm độc chết nàng trong đầu.

"Chính là dùng vật liệu cực nhẹ, sau đó dựa vào gió tự nhiên đưa đến trên người đối phương, chỉ cần vạch qua một vết cực mỏng, dưới tình huống đối phương chưa kịp phát hiện độc đã vào huyết mạch. Bây giờ còn chưa thành công, khó ở chỗ vật liệu kim loại đều quá nặng, không thể đạt tới hiệu quả nhẹ nhàng như bay. Hơn nữa loại ám khí này có yêu cầu rất cao về hướng gió, tính thực dụng không cao."

Mạc Hi hiểu được vết thương cực mỏng đại khái là giống như vết thương rất nhỏ khi bị trang giấy hay lá cỏ cắt trúng, loại vết thương này không dễ bị người phát hiện, hơn nữa ngay từ đầu phản ứng của cơ thể là ngứa chứ không phải đau. Kĩ năng giết người của ám khí này không nằm ở chỗ dùng lực cương mãnh đả thương chỗ yếu hại, mà vì nó nhẹ nhỏ không tiếng động, ngược lại khiến người ta khó lòng phòng bị.

"‘Mạn Thiên Hoa Vũ’. Gió tự nhiên. Bay lơ lửng." Mạc Hi lẩm nhẩm mấy từ này, từ từ hình thành ý nghĩ.

Bỗng nhiên nàng hai mắt sáng ngời, ngẩng đầu nhìn Đường Hoan, nghiêm nghị nói: "Nếu ta giúp huynh giải được vấn đề khó khăn này, lại giúp huynh ngăn chặn truy binh, huynh có thể không giết ta không?"

Đường Hoan âm thầm than nhẹ một tiếng, bản thân lúc ở thư phòng đặt chậu Lục Vân kia cũng từng nghĩ, nếu quả thật là nàng, chỉ cần nàng không ra tay trước, mình sẽ không ra tay với nàng. Chỉ là sau đó nàng triển lộ võ công lại là vì giúp mình, trong lòng không khỏi thay đổi suy nghĩ nhiều lần. Nếu bình thường hắn còn có thể cẩn thận chu toàn, nhưng lúc này không thể có chút sai lầm, bất đắc dĩ chỉ có thể ra tay trước. Lập tức gật gật đầu, cũng đưa mắt nhìn nàng, nghiêm nghị nói: "Ta sẽ cho cô nửa viên thuốc giải trước, có thể đảm bảo cô bình an ba tháng. Trong ba tháng này, nếu dựa theo cách làm của cô, thiết kế ‘Mạn Thiên Hoa Vũ’ có cải tiến, ta liền trị tận gốc cho cô."

Mạc Hi trong lòng oán hận, cho dù nàng buộc hắn đem thuốc giải ra ngay lúc này cũng không dùng được a, ai biết đó là cái gì, lại không thể ăn thử. Nếu cho chuột ăn, lỡ như thuốc giải là thật, hoặc đó căn bản không phải thuốc giải, chỉ dùng để lừa gạt nàng, nhưng không có độc tính thì sao. Hoặc là một loại độc dược khác, một hai năm sau mới phát độc thì sao. Thuốc giải lại là độc quyền của Đường Môn, nơi khác không có. Mà nàng ngay cả bản thân trúng độc gì cũng không biết.

Biện pháp của tên nhóc này thật đáng đánh đòn, khiến mình trong ba tháng phải làm bảo tiêu miễn phí của hắn. Hắn hiện tại bị người truy đuổi chạy trối chết, vạn nhất mình không chú ý, hắn đi đời nhà ma, nàng tìm ai khóc đây. Hoặc là tứ thiếu hắn vừa cao hứng liền chạy về đất Thục thu thập giang sơn cũ, chẳng lẽ nàng phải ngàn dặm xa xôi chạy đến địa bàn của người ta đòi thuốc giải sao? Đây là chuyện gì chứ!

"Làm sao ta biết được độc trên người mình đã được giải hoàn toàn?" Mạc Hi nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm Đường Hoan.

"Ta sẽ tìm Y Tử Nhân Bất Yếu Tiễn (chữa chết người không cần trả tiền) Tiết Đồng chẩn đoán để chứng minh có được không?" Giọng điệu của Đường Hoan có điểm giống như người lớn dỗ dành trẻ con, cực kỳ dịu dàng.

Kỳ thật Tiết Đồng vốn có ngoại hiệu là Y Bất Tử Nhân Yếu Cấp Tiễn (chữa không chết người phải trả tiền), nhưng vì rất khó đọc, dần dần đã được nhân sĩ giang hồ tự động sửa lại. Ý của nó là chỉ cần trị không chết người thì đều phải trả tiền, mặc dù là một gã lang băm vô lại, nhưng tốt xấu gì cũng coi như có chút đạo đức nghề nghiệp, ý nghĩa của ngoại hiệu bị sửa lại kia liền biến thành nếu bất hạnh trị chết người, hào phóng một chút, không cần tiền khám bệnh, giữ lại làm phí tang ma đi. Tên thầy lang giang hồ không chịu trách nhiệm này, mỗi ngày người cầu y hỏi bệnh lại nhiều như cá diếc qua sông. Nhưng vì ông ta thần long thấy đầu không thấy đuôi, muốn ông ta khám bệnh chờ mười ngày nửa tháng vẫn còn ngắn, đợi đến mộ phần dài cỏ cũng không có gì ngạc nhiên. Nhưng mà Đường Hoan cùng ông ta có giao tình cũng chẳng có gì lạ, hơn một trăm hiệu thuốc của Đường Môn không phải mở vô ích.

"Ta làm sao mà biết ông ta với huynh không phải cùng một phe?" Mạc Hi hỏi đến một vấn đề thuần kĩ thuật. Tìm kẻ thứ ba ra mặt quả thật là chủ ý không tệ, chỉ là ai có thể cam đoan lập trường của người đó công bằng.

Nhưng Đường Hoan nghe xong lại có một cảm thụ khác, nhẹ giọng nói "Tin hay không thì tùy." Đầu hơi nghiêng, môi nhếch lên, không thèm để ý tới Mạc Hi. Nếu Lục Vân thấy một màn này chỉ sợ tròng mắt cũng rớt ra luôn, thiếu gia đối với ai mà không tao nhã có lễ, cho dù nhìn người không vừa mắt cũng tìm thời cơ khác ngấm ngầm đâm một dao, có khi nào bày tỏ thái độ trước mặt người ta đâu?

Mạc Hi chợt cảm thấy khó hiểu, mình mới là người bị hạ độc, nàng còn chưa giận, vị thiếu gia này bực bội cái gì. Chẳng lẽ thực sự có vấn đề, Đường Hoan bởi vì chột dạ mới giả bộ tức giận, dụ nàng mắc câu?

Nhưng trong khoảng thời gian ngắn Mạc Hi cũng không nghĩ ra cách nào khác. Cũng không thể mỗi ngày đi theo hắn, một khi phát hiện có biến, dùng một hơi cuối cùng kéo hắn cùng xuống hoàng tuyền chứ. Tình thế mạnh hơn người, vẫn là trước kiềm chế một chút. Vô luận như thế nào, đàm phán xem như có tiến triển. Mạc Hi tự giác tạm thời bảo vệ mạng nhỏ, liền từ trong lòng Đường Hoan chui ra, sảng khoái giải huyệt đạo cho hắn.

Đường Hoan được giải huyệt lại vẫn ngồi yên, không biết tâm tư ở nơi nào.

Chương 31. Mưa gió sắp đến

Mất một lúc lâu sau Đường Hoan mới cảm giác được một ánh mắt sáng quắc như kẻ trộm đang nhìn chằm chằm mình, bỗng bừng tỉnh, bật cười nói: "Giải dược khi nào thuận tiện sẽ đưa cho cô. Thế nhân đều nói 'Túng tử hiệp cốt hương, bất tàm thế thượng anh' (kẻ hành hiệp có chết, cũng không thẹn sống trên đời). Chỉ riêng cô sợ chết à?" Ngữ khí trêu chọc, một câu liền loại bỏ cảm giác xấu hổ vừa rồi, không khí cũng thả lỏng hơn. Dù sao mình hạ độc nàng trước, ngày sau hai người còn phải hợp tác, lúc này vẫn nên lấy đạo quân tử để bàn chuyện. Mới vừa rồi chỉ là nhất thời trong lòng trống rỗng, không kịp phản ứng thôi.

Mạc Hi không cho là đúng nói: "Huynh đã trích dẫn của Lí Bạch sao lại không biết câu: 'Sự liễu phất y khứ, thâm tàng thân dữ danh (việc xong phất áo ra đi, kể gì thân thế tiếng tăm trên đời).' Ta vốn nghĩ mình không thể sống tiếp, có thể nhặt lại mạng này, đã là trời cao thương xót, đương nhiên phải coi trọng."

Nói xong nàng liền xoay người giải huyệt đạo cho Lục Vân.

Đường Hoan lại cảm thấy cảm giác hoảng hốt mới vừa rồi đã trở lại. Câu này vào những đêm hắn vì trị vết thương ở chân chịu đựng trăm ngàn đau đớn, trong hàng ngàn lần tuyệt vọng định cam chịu, đã tự nói với bản thân vô số lần. Ai ngờ hôm nay lại có người ở trước mặt hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói ra, một chữ cũng không sai!

(Đây thật đúng là sai một ly đi ngàn dặm, bạn nhỏ Đường à, người ta là người xuyên không, cậu cũng có thể nảy sinh đồng cảm sao! Huống hồ sao cậu lại không đồng cảm với câu trước chứ, lại nói về câu đó, không phải là chờ sau khi chơi đùa cái mạng nhỏ của cậu xong, người ta phất phất ống tay áo một mảnh kẹo đường cũng không mang đi sao. )

Lục Vân từ từ tỉnh lại, đập vào mắt chính là đôi mắt cười cong cong của Mạc Hi, lại thấy thiếu gia bình yên vô sự, chỉ là vẻ mặt khác lạ, mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm, an lòng. Nàng đứng lên rất không thục nữ mà vung vung cánh tay, lại giậm giậm chân, xoay xoay cổ. Chậm rãi khiến khí huyết quanh thân thông suốt. Nàng biết là thiếu gia động thủ trước, bởi vậy đối với cử chỉ vừa rồi của Mạc Hi cũng không oán không hận, ngược lại còn thầm thấy có lỗi.

Đường Hoan thấy Mạc Hi cười như không cười ánh mắt di chuyển qua lại trên người hắn và Lục Vân, lập tức sáng tỏ nàng đây là đang chờ mình cũng làm ra cử chỉ bất nhã. Không như ý muốn của nàng đâu! Nỗ lực thôi cung quá huyết (xoa bóp áu lưu thông), sau một lúc lâu mới đứng lên, từ trong lòng lấy ra một bình ngọc phỉ thuý loại lam hoa băng trong vắt như nước, đổ ra một viên thuốc thơm mát quăng cho Mạc Hi. Nhìn nàng không chút do dự nuốt vào, lòng có hai phần vui mừng.

Lúc này, A Ngân bên ngoài hắng giọng hai lần mới dám vén rèm lên một góc, lén lút nhìn vào trong khoang thuyền.

Đường Hoan ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Có tin tức?"

"Mới vừa rồi đã nhận được mật báo của tổ giáp trực ở ngõ Ô Y: đại thiếu gia dẫn hai trăm người dưới trướng bao vây Cơ Xảo Các ước chừng một canh giờ, cuối cùng không kiên nhẫn nỗi, hạ lệnh cường công. Tổng cộng tổn hại quá nửa nhân số, số người còn lại đang nghỉ ngơi hồi phục tại chỗ chờ lệnh."

Đường Hoan gật gật đầu, yên lặng tập trung suy nghĩ.

Mạc Hi biết ở Kim Lăng tiêu hao nhân mã của Đường Lịch chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng thời cơ lại hoàn toàn là mấu chốt của trận tranh đấu này. Đối với Đường Hoan tình huống có lợi nhất là trước khi Đường Quân phái tiếp viện tới, Đường Lịch chết, Đường Hoan có thể tạm tránh công kích, đứng ngoài cuộc xem trận đấu giữa Đường Môn cùng Việt Kiếm Môn. Đợi binh đao chém giết qua đi lại lấy thân phận huyết mạch dòng chính duy nhất may mắn còn sống sót của Đường gia ra mặt, hoặc ngăn cơn sóng dữ hoặc hóa giải can qua (đánh nhau, chiến tranh) hoặc dẫn dắt người trong tộc gầy dựng lại gia viên trọng chấn sĩ khí, vô luận là tình huống nào, hắn lên chức môn chủ đều dễ như trở bàn tay. Nhưng quan trọng nhất trong lúc này là Đường Quân phải chết. Cha con Đường Quân, Đường Lịch một khi chết đi, Đường Hoan có thể âm thầm phái người tung tin đồn, nắm dư luận trong tay, nói Đường Lịch vì thấy Đường Môn gặp họa khuynh tộc, nên xu lợi trốn tránh mặc kệ an nguy của toàn tộc, một mình bỏ chạy. Mà bản thân Đường Hoan chậm chạp không trở về Đường Môn là vì Đường Lịch không để ý đại cục, trong lúc sự tồn vong của toàn tộc đang hết sức nguy cấp lại chỉ nghĩ đến bản thân mưu toan mượn cơ hội diệt trừ đối thủ cạnh tranh là Đường Hoan. Hắn rơi vào đường cùng chỉ có thể tự vệ phản kích, đau đớn giết chết Đường Lịch để mong có thể mau chóng về bảo vệ Đường Môn. Như thế liền thiên y vô phùng (áo trời không vết, chỉ sự hoàn hảo, không chút sai lầm). Chúng trưởng lão Đường Môn cho dù trong lòng biết rõ ràng mọi chuyện, cũng chỉ đành một mắt nhắm một mắt mở. Đường Lịch chí lớn nhưng tài mọn, ghen ghét hiền tài, so với Đường Hoan trong cuộc chiến biểu hiện xuất sắc, bằng thiên tư thông minh, quả quyết ẩn nhẫn của hắn, lo gì không thể chấn hưng Đường Môn. Các trưởng lão sẽ không vì cái chết của Đường Quân, Đường Lịch dưới tình huống uy danh của Đường Môn đã bị tổn hại mà khiến cho Đường Hoan có vết nhơ nào, tự mình cắt đứt hi vọng tương lai của Đường Môn.

Thời đại vũ khí lạnh (vũ khí bằng kim loại) không thể giống ở hiện đại không kích ném bom, thời này đánh giặc dễ thủ khó công, huống chi Đường Gia Bảo bảo vệ nghiêm mật như vậy, bố trí cơ quan phòng vệ khắp nơi. Việt Kiếm Môn mặc dù võ công vượt trội, nhưng tác chiến ở đất khách vốn mệt mỏi, không thể so với Đường Môn dĩ dật đãi lao (đợi địch mệt rồi mới tấn công). Hơn nữa Đường Môn chiếm hết địa lợi, song phương hơn phân nửa thành cục diện bế tắc, nhất thời khó có thể kết thúc. Trừ phi Đường Hoan ở trong Đường Gia Bảo an bài nhân thủ, Đường Môn nội bộ tan tác trước, Việt Kiếm Môn mới có thể đánh thẳng một mạch khí thế áp đảo. Chỉ là tiêu chuẩn trong đó khó nắm chắc nhất. Một tòa thành trì có thể trong một đêm biến mất, nhưng phải tốn sức trăm năm để xây dựng lại. Đường Hoan phá huỷ là thành trì của chính hắn, huyết tẩy gia viên của hắn, quấy nhiễu anh linh liệt tổ liệt tông Đường Môn! Hắn đây là không ra tay thì thôi, đã làm thì sấm vang chớp giật! Bởi vì cái gọi là tổ chim bị phá thì trứng có còn nguyên vẹn hay không, đây rõ ràng là chiêu số giết một ngàn người tự tổn hại tám trăm!

Mà bản vẽ kia chính là bản kế hoạch xây dựng lại Đường Gia Bảo trong cảm nhận của hắn! Người này lòng dạ thâm sâu, làm việc tác phong tàn nhẫn, hoàn toàn không vô hại tao nhã như vẻ ngoài. Mạc Hi âm thầm hạ quyết tâm, đối với loại vũ khí tính sát thương siêu cấp mạnh mẽ này vẫn là mau chóng nhượng bộ lui binh thì tốt hơn.

Người ta thường nói không phá được thì không xây được, mượn tay người khác phá đi rồi xây dựng lại, không những có thể thanh trừng nội bộ Đường Môn, chỉ cần kết thúc mọi việc, còn có thể mượn cơ hội ở Đường Môn lập uy. Mà người Đường Quân phái ra tiếp viện Đường Lịch khi nào thì đến, đến bao nhiêu, điều kiện quyết định đầu tiên là Đường Lịch đứa con trai này trong cảm nhận của Đường Quân chiếm bao nhiêu phân lượng, điều kiện quyết định thứ hai là tình hình chiến đấu giữa Đường Môn cùng Việt Kiếm Môn. Nếu Việt Kiếm Môn dốc toàn bộ lực lượng vây công Đường Gia Bảo, có thể canh phòng nghiêm ngặt không để đội nhân mã của Đường Gia Bảo phá vây cứu viện Đường Lịch, thì Đường Hoan không cần lo lắng nhiều. Đường Hoan dẫn một bộ phận người Đường Môn mượn cớ truy tra việc bản vẽ mất trộm đi trước một bước rút lui khỏi Đường Môn, có thể bảo tồn thực lực. Mà Việt Kiếm Môn trải qua chuyện lần này nguyên khí đại thương, phần lớn sẽ lựa chọn nghỉ ngơi lấy sức, sẽ không gây khó dễ cho Đường Hoan. Huống chi trong cảm nhận của Tiêu Thanh Uyên con gái yêu của hắn là vì Đường Lịch mà chết thảm. Oan có đầu nợ có chủ, diệt cha con Đường Quân, hẳn là đã có thể tiêu tan mối hận trong lòng hắn. Dù sao người trong võ lâm cũng chú ý việc chừa lại một đường, ngày sau còn có thể gặp lại, thảm án diệt môn chân chính chó gà không tha hơn phân nửa là hai bên thực lực quá mức chênh lệch mà thành, bởi vậy cũng không gặp nhiều.

Nhưng lấy trình độ yêu thương của Đường Quân đối với đứa con trai bảo bối duy nhất của hắn mà xem, hắn quá nửa sẽ cùng người Việt Kiếm Môn bao vây Đường Môn hình thành thế giằng co ở phía trước rồi chia người đến Kim Lăng trợ giúp. Như vậy, sẽ diễn biến thành tình huống tệ nhất, Đường Hoan còn chưa kịp tiêu diệt Đường Lịch liền gặp phải người Đường Lịch cùng viện quân của Đường Quân hai mặt giáp công. Mà cùng lúc đó, trận đấu ở sân nhà Đường Môn với Việt Kiếm Môn sẽ bởi vì chia đi quá nhiều khiến nhân thủ không đủ mà thương vong nặng nề, cứ thế sau cuộc chiến tất cả Đường Môn thất bại hoàn toàn, vô cùng khó khăn để khôi phục nguyên khí.


Ý Kiến

Khi nào ra tiếp nửa vay
ád ád

Ad ơi khi nào phim ra phần tiếp theo vậy ad ???
Do Viet Ke

Dọc cug hap dan. Nhug co video xem se hay hơn
nguyen anh tuan

Hay quá trời má ơi
be bi

truyên hay lắm t/g ơi
Bui Hong Quoc

nhìu chap đọc về sau càng chán v~
tran tuyen

cac ban oi, may thang roi van chua co chuong moi roi
lenhatvi

Hong chap moi
njhijhjhj

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
Trần Hằng

chắc đợi full rồi mới đọc quátác giả cố lên - rán ra nhiều nhiều
tranthithuytrang

Loading...

Đọc Tiếp Chương 032

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thích khách vô danh Chương 030 - 031