Bàn tay run run cố với của ai đó vươn về phía Linh. Trong phút chốc, những ngón tay yếu ớt cuối cùng cũng níu được một mép ở tà áo khi Linh đang bước đi. Linh mở to mắt khó hiểu quay đầu lại nhìn hắn.

-Đừng…đi…

Hắn khó nhọc cất tiếng. Và nói xong cũng là lúc hắn thấy cả đầu hắn bừng lên gần như bốc hỏa. Hắn bị gì thế? Sao hắn có thể nói ra điều đáng xấu hổ đó chứ? Đúng là… khi ốm, người ta không kiểm soát được mình nói gì nữa. Linh nhướn mắt nhìn Tường Anh, tay Tường Anh vẫn không buông ra. Trông hắn hệt như thiếu nữ về nhà chồng. Thấy tồi tội, Linh mỉm cười quay lại cúi người xuống về phía hắn, vò vò mái tóc hắn.

-Vậy tôi ngồi thêm 4 phút nữa…

Nói rồi Linh gác chân lên ngồi cạnh hắn, lấy cuốn sách ra. Tường Anh khẽ hé mắt lên nhìn Linh. “Ngồi với tôi thêm một lúc nữa, liệu có được không?”. Tường Anh thầm nghĩ trong đầu, mồ hôi túa ra. Hình ảnh trước mắt Tường Anh mơ hồ không rõ. Để rồi khi hơi ấm đột nhiên xa dần, Tường Anh mới chợt nhận ra Linh đã đứng dậy và bước đi từ lúc nào… “Đừng đi…” “Đừng ….đi…” Tường Anh với tay về phía Linh nhưng lần này Tường Anh không níu được thứ gì nữa. Chỉ thấy một bóng người đi ra phía cửa xa dần, xa dần. Bàn tay Tường Anh buông thõng xuống đất trong vô thức. Cũng từ đâu đó, ở một góc tường. Huy đã vô tình nhìn thấy tất cả. Dù biết không có gì nhưng lúc Linh nắm lấy tay Tường Anh, vò tóc Tường Anh đầy thân tình thì lại có một cảm giác ghen tức xâm chiếm.

***

Tôi uể oải bước vào lớp. Chưa kịp ngồi xuống cho ấm chỗ thì lũ con gái bu lại, hỏi dồn dập:

-Tường Anh sao rồi?

-Tường Anh sao rồi hả bà?

-Sao bà bỏ Tường Anh lên đây?

-Linh!!!!

Tôi đập bàn một phát đứng phắt dậy ôm đầu gào lên:

-Mấy má ơi cho con hai chữ “bình yên” đi!!! Mấy má thích thì xuống mà coi, cô y tế chưa đi, ai có lòng hảo tâm thì xuống mà ở cạnh hắn! Tôi mệt mỏi lắm rồi!!!

Vừa dứt lời….

Ầm…ầm…ầm…

Lũ con gái đẩy nhau chạy chí mạng ra khỏi lớp. Mắt tôi giật giật, đàn quạ bay qua đầu tôi kêu quang quác. Đúng là, chết vì trai là cái chết tê tái thôi con ạ. Tôi thở dài định quay lên thì đột nhiên khựng lại. Chỗ ngồi của Huy trống không.

Một cái gì đó đánh “tách” vào lòng tôi thật khẽ. Sao đột nhiên tôi cảm thấy buồn hơn bao giờ hết. Nhớ lại cái hình dáng cô độc của cậu ta lách qua đám phóng viên xa khỏi tôi, tại sao Huy lúc đó trông có vẻ giận dữ và thất vọng đến thế? Tôi đã làm gì sai hay sao? Nhưng vốn cái tính cách không quan tâm chuyện gì nhiều nên tôi nhanh chóng gác đi và quay lên làm chuyện khác. Rồi cậu ta cũng phải lên lớp thôi, tính cậu ta là học sinh nghiêm túc mà.

Nhưng…

Hai tiết học trôi qua, cậu ấy không trở lại lớp. Lớp trưởng thì bảo Huy không được khỏe nên đã xin xuống phòng y tế, nhưng tôi vừa từ đó về mà. Cậu ta nói dối sao?

Không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng tôi không thể không thấy lạ được. Lần đầu tiên cậu ta cúp tiết, lại hai tiết liên tiếp. Cậu ta đi đâu thế? Không lẽ cậu ta bị bạn bè xấu rủ rê bỏ đi chơi. Không, không thể. Mình thân cậu ta mười mấy năm trời cơ mà. Mình biết rõ tính cách cậu ta như thế nào. Cậu ta chỉ có những hành động kì lạ như thế khi …. Bị tổn thương??? Đúng rồi, ngày trước….

---

-Hức..hức….

-Thôi nào, đừng khóc nữa..-Huy vỗ nhẹ vào đầu tôi –Do bà ôn bài không tốt, lần sau cố lên là được mà..

Tôi khụt khịt túm lấy áo cậu ta khóc tiếp, mếu máo:

-Không… hức hức… Lúc nào cũng thế… Điểm hơi thấp một chút thôi là bố lại đánh một trận nhừ tử.

Đột nhiên, ánh mắt Huy sa lại, Huy khẽ mỉm cười, gương mặt Huy gượng vẻ nỗi buồn khó giấu:

-Ít nhất.. Cậu còn hạnh phúc khi được bố mình quan tâm nhiều đến thế.

Tôi ngạc nhiên ngước lên nhìn Huy. Huy nhìn về hướng khác, tầm nhìn cậu ta dường như xa hơn, về một nơi xa xăm nào đó mà tôi không thể với tới:

-Khi bà buồn, tôi sẽ luôn bên bà. Nếu bà không có ở cạnh tôi, tôi sẽ đi tìm bà cho bằng được. Tìm bà, luôn là như thế. Tôi sẽ không bao giờ cho bà cô độc tự kỉ một mình.

Tôi giương to mắt nhìn Huy. Ôi, nghe những lời này của cậu bạn thân không hiểu sao xúc động quá. Mắt tôi long lanh nhìn Huy, cảm xúc dâng trào định bật tiếng thì giọng trầm ấm của Huy lại vang lên, đầy buồn bã:

-Nhưng, nếu có lúc, tôi bất chợt biến mất cạnh bà, biến mất một cách kì lạ, bỏ rơi bà một mình ở đâu đó mà không đến bên bà như thói quen nữa, thì lúc đó, bà phải hiểu rằng, tôi lúc đó cần bà hơn bao giờ hết.

Có chút ngạc nhiên, tôi nhìn sững cậu ta. Huy nhìn sang tôi và mỉm cười:

-Lúc đó, tôi đang bị tổn thươg rất nhiều…

Tôi biết, Huy là người nội tâm trầm tính. Gia đình cậu ta không hòa thuận như những nhà khác. Nhưng, đây là lần đầu tiên tôi nghe cậu ấy nói những thứ chân thành kì lạ đến thế.

-Vậy thì lúc đó…Tôi sẽ đi tìm cậu….Tôi cũng không để cậu chịu đựng một mình đâu….

---

Tôi chạy khắp hành lang, nhìn vào từng lớp học trống tìm cậu ta. Lời hứa từ năm lớp chín. Mới đây thôi. “Vậy thì lúc đó…tôi sẽ đi tìm cậu.Tôi cũng không để cậu chịu đựng một mình đâu….” Đó là lời hứa của tôi.

Giờ ra chơi náo nhiệt. Tôi chạy xuống sân trường tìm mọi ngóc ngách. Huy đang ở đâu? Rốt cuộc cậu ta đang ở đâu chứ?

Khi tôi gần như đã chịu thua, chuẩn bị quay bước về lớp thì đột nhiên dừng lại. Đám nữ sinh lớp dưới, khối 10, đang nhìn đắm đuối vào bên trong thư viện đầy si mê, ngưỡng mộ. Chân không muốn rời đi nhưng cuối cùng cũng kéo nhau đi. Cơ mặt tôi khẽ dãn ra. Tôi bước từ từ đến thư viện. Mở cưả bước vào, có chút khựng lại. Huy đang ngồi trên bàn cạnh khung cưả sổ nhỏ. Tấm rèm cưả phất nhẹ làm lộ ra những đường nắng chiếu nhẹ vào khuôn mặt mĩ nam công tử của Huy. Đẹp là thế, ngơ ngẩn là thế nhưng sao trông cậu ta cô độc đến lạ. Toi bước đến gần Huy, phát vào đầu cậu ta một cái:

-Cúp tiết này! Ôngto gan lắm! Trốn học để ngồi đây đọc sách cơ!

Huy không có vẻ gì là giật mình, lật nhẹ trang sách. Lạ, lạ quá. Rất lạ. Tôi ngồi xuống cạnh cậu ta:

-Ông sao thế?

-Không có gì… Chỉ là, muốn ngẫm lại cái thời gian ngồi cạnh cô gái nào đó trong thư viện như thế này thôi…

-Hể?

-Ngày trước, bà thích vào thư viện đọc sách lắm mà. Những lúc như thế tôi phải ngồi cạnh bà như thế này để lựa lúc bà đọc xong cuốn sách mà lôi bà ra. Nó dường như đã trở thành thói quen. Quen đến mức mà cô thủ thư còn nhớ rõ vị trí của chúng ta hay ngồi…

Tôi có chút thần người. Đúng rồi, cái bàn cạnh cưả sổ, quả không sai.

-Nhưng, thói quen đó gần như biến mất rồi…-Đôi mắt Huy khẽ rung. –Bây giờ bà đã quên mất thói quen này, mà thay vào đó là thói quen luôn ở cạnh Tường Anh…

Huy nhìn sang tôi. Một khoảng không gian im lặng ập đến. Đúng thế. Đã có quá nhiều chuyện xảy ra làm tôi quên mất nơi này.

-Bà có biết, nó cũng trở thành thói quen của tôi mất rồi không?

Huy nhìn sang tôi.

Ánh mắt tôi cụp xuống:

-Quên nó đi…Ông có biết tôi đã đi tìm ông vất vả thế nào không?

Huy có chút sững lại nhìn sang tôi, rồi nhẹ nhàng, giọng nói cậu ta vang lên ấm áp:

-Cuối cùng, bà cũng chịu đi tìm tôi….

Tôi mở to mắt nhìn cậu ta. Huy tiếp tục:

-Mười mấy năm trôi qua, tôi luôn là người đi tìm bà. Tìm bà đến phát điên, đuổi theo bà đến phát mệt nhưng chưa bao giờ bà tìm tôi khi tôi biến mất như tôi đã tìm bà. Đây là lần đầu tiên…

Sao hôm nay Huy lại nói những thứ kì lạ đến thế? Buồn đến thế. Có chút hối lỗi dâng tràn. Thì ra tìm một người khó đến thế. Vậy mà Huy luôn tìm tôi suốt thời gian dài cho đến giờ… Còn tôi thì…

Rồi đột nhiên, nhanh như cắt không để tôi kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Huy giữ lấy tay tôi rồi chồm người về phía tôi. Đến khi tôi kịp bình tĩnh và tiếp thu được chuyện gì thì cũng là lúc tôi phát hiện ra mặt Huy đã kề sát mặt tôi. Tim tôi đứng lại vì ngạc nhiên đến mức kinh hoàng. Nhung Huy đã khựng lại. Cả người tôi lạnh toát. Môi Huy sát môi tôi đến nỗi có cảm tưởng chỉ cần thôi nhúc nhích một chút là có chạm ngay. Tôi muốn bật tiếng nhưng không dám vì khoảng cách quá gần. Thở cũng không dám thở mạnh. Huy nheo mắt nhìn tôi. Hàng mi cậu ta rung lên một cái thật nhẹ. Tay chân tôi bủn rủn, mồ hôi túa ra. Rồi ánh mắt cậu ta se lại một cái thật buồn.

“Chụt!”

Cậu ta hôn vào má tôi một cái thật kêu làm người tôi thở phào một cái nhẹ nhõm rồi ngồi lại cười tươi.

-Ông làm tôi hú hồn.-Tôi nuốt nước bọt khẽ vuốt lại tóc. Huy chỉ mỉm cười, nhưng cười buồn.

Trống đánh tiếng hết giờ ra chơi, tôi quay sang Huy:

-Vào lớp..

Huy nhún vai đứng dậy rồi bước đi. Huy kì lạ, đúng là rất kì lạ. Tôi chưa bao giờ hiểu hết mọi hành động của cậu ta.

***

Bước tà tà phía sau Linh, Huy khẽ cười buồn. Chỉ một chút nữa thôi là hôn được làn môi ấy rồi, vậy mà…. Huy kiềm chế hết sức rồi. Đã rất kiềm chế để không hôn Linh, không để cho Linh biết Huy thích cô ấy rất nhiều. Vì Huy sợ, nếu lúc đó Huy tiếp tục làm tới,thì Linh và Huy sau này có đi chung với nhau như thế này nữa không? Có cười đùa nói chuyện như thế này nữa không? Có đi chung xe về nữa không? Hay đổi lại tất cả chỉ là sự gượng ép đến lạnh lùng. “Tôi thích bà”, câu nói chữ có ba chữ nhưng lại đánh đổi cả một tình bạn, một tình bạn nhưng đối với Huy, nó đã vượt lên trên thứ gọi là “tình bạn” đó mất rồi…

---------------------------------------

Xin lỗi các bạn vì sự chậm trễ vô biên của tác giả TT^TT Do dạo này bệnh lười có thâm niên tái phát lại bận một số chuyện TT^TT tác giả sau này sẽ ra nhanh hơn. :p

Loading...

Đọc Tiếp Chương 14: Ma!!!

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Thần Tượng, Tôi Liên Quan Gì Đến Anh? Chương 13: Đi Tìm Cậu