~ Sau khi lao ra khỏi trường ~ Kin đến 1 bãi đất trống ~ Thì thấy 2 bên đang diễn ra ẩu đả ~ 1 bên toàn những tên mặt mày hăm bợ cầm đủ các loại vũ khí có thể gây nguy hiểm như : dao, kiếm , súng,... ~ Còn bên kia thì chả thấy có vũ khí gì hết, trông số người thì ít hơn hẳn đám bên kia, mặc những bộ đồ màu đen ( T/g : Bên này có vẻ tốt, bên của anh Kin đấy ạ ) ~ Trông bề ngoài ai cũng đoán ra được là bên không cầm vũ khí sẽ là người tốt chắc chắn sẽ thắng thôi ~ Tiếc thật, đời lại không như là mơ, đám không cầm vũ khi kia lại bị tụi xã hội đen kia đánh bầm dập nằm la liệt dưới đất do tỉ lệ nghịch về số quân so với bên kia

~~Kin chạy đến hỏi han 1 người trong số đó đang nằm dưới đất, tay ôm vết thương

~ - Sao hôm nay lại chỉ đem có tưng đây người vậy ? Cả vũ khí cũng không có ? - Kin

- Tại.. hôm nay mấy người kia đi mua bán vũ khí. Để đảm bảo vũ khí về đến nơi vẫn an toàn thì hầu hết mọi người đều đi theo bảo vệ rồi. Chỉ còn số ít tụi em ở lại thôi - Tên này nói xong thì ngất xỉu luôn

~ Kin cũng lao vào hỗ trợ đám người ít ỏi còn cầm cự được ~ Nhờ những động tác nhanh và mạnh nhưng lại chẳng có bất cứ 1 sơ hở nào ~ Nhưng như vậy đâu có nghĩa là anh sẽ không bị thương chứ ~ Đánh bại được toàn bộ bên kia thì cũng là lúc đám người còn lại trụ được cũng lăn ra mà ngất xỉu ~ Có lẽ do họ đã quá mệt ~ Kin cũng rất mệt, cộng với những vết thương trên người anh thì anh có thể ngất xỉu ngay ấy chứ ~ Nhưng anh không cho phép bản thân mình yếu ớt nên anh cố kháng cự gọi cho Gin

~ - Alo ! - Gin

- Ê! Cậu đến bãi đất trống khu x đường y nha ! Hôm nay đám người Bang Shadow thách đấu với bang ta nhưng do tui đi vội quá mà quên không nói với cậu. Hiện tại do bất đồng về số lượng nên tụi nó lăn ra ngất xỉu hết rồi. Đến đây đưa tụi nó đi bệnh viện nha - Kin

- Vậy ông ...- Gin chưa kịp nói xong thì Kin đã cúp máy

~ Gin cũng vội vàng phóng xe lao ra khỏi trường đến bãi đất trống tại địa chỉ đó

~Nhưng chỉ thấy đám đàn em nằm la liệt chứ chẳng thấy Kin đâu hết ~ Thực ra là như vậy, hiện tại Kin đang nấp trong 1 lùm cây ~ Cơ bản là anh không muốn để Gin phải lo ~ Anh có thể đi, nhưng anh không nỡ bỏ lại đám đàn em nằm la liệt như vậy ~ Anh đành nấp trong lùm cây chờ đến khi Gin đến ~ Sau khi Gin đi cùng với đám đàn em thì Kin mới trở ra ~ Kin nữa tiếp, cố lết thân về đến nhà nhưng...anh đang bị lạc ~ Anh hiện tại không thể điều khiển được hệ thần kinh ~ Nên anh cứ tiếp tục đi tiếp và rồi ngất xỉu

~ ~ Kin vừa thức dậy ~ Thấy mình đang ở trong 1 căn phòng lạ ~ Căn phòng không hề nhỏ tí nào ~ Nhưng thực sự căn phòng chỉ đơn giản có 1 chiếc giường to và 1 chiếc tủ gỗ trống trơn ~ Điều đáng ngạc nhiên là căn phòng này có rất nhiều đèn ~ Trên tường, phía đầu giường có 1 chiếc đèn, không chỉ vậy bên cạnh giường cũng có 1 đèn nhỏ, trên trần nhà là 1 chiếc đèn chùm lớn

~~ Kin nheo mắt lại ~ 1 người con gái mở cửa bước vào

~- Ai thế ? Mà tôi đang ở đâu ? - Kin

- Nhà tôi !

~ Kin vẫn chưa nhận ra ai đang nói chuyện với mình vì quá nhiều đèn làm anh chói mắt tới mấy phút liền ~

- Lala hả ? - Kin

- Trần Hân Hân - Vẫn là cái giọng lạnh như băng Bắc cực đã lôi Kin về tới hiện thực

- Ồ ! Vậy ra là cô. Hả ? LÀ CÔ Ư ? - Kin

- Tiếc thật, tôi không phải là cô hotgirl xinh đẹp mà anh đang chờ đợi - Rick

- Sao tôi lại ở đây ? - Kin

- Ai biểu anh ngất trước cửa nhà người ta làm chi. Ha ? - Rick

- Khỏi phiền cô. Tôi về ! - Kin

~ Kin tính lết thân ra khỏi người nhưng vết thương trên người anh lại nhói đau

~- Ai biểu oánh nhau cho đã làm chi ... Haiz - Rick

- Tôi biết rồi. Không biểu cô phải chọc - Kin

- Thôi cởi áo ra - Rick

- Cô tính làm gì với tôi hả ? Tôi đường đường là 1 hotboy đấy , người xấu như cô tôi chả ham đâu - Kin

- Thay băng. Anh đang nghĩ đen tối cái gì vậy - Rick

~ Kin đành ngồi yên cho Rick thay băng ~ Nhưng để thay được băng Rick phải tiến sát lại gần ~ Lúc này đập vào mắt Kin là một đôi mắt màu xanh ngọc. Tuy đẹp nhưng lại ánh nên nỗi đau thương vô bờ ~ Lúc này, chả hiểu sao Kin muốn là người bảo vệ cho cô gái này, xoa dịu đi nỗi đau của cô ~

Uỳnh ! Tiếng cửa đập mạnh vào tường

( Cửa và tường : Ít gì hai ta cũng chết cùng nhau

Tường : Không có mày chết thôi !

Em cửa đã ra đi )
Loading...

Đọc Tiếp Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tạm Biệt, Cô Nàng Lạnh Lùng Chương 9