Tác giả sáng tác Mặc Bảo Phi Bảo


Cá Mực Hầm Mật

Nội Dung Truyện : Cá Mực Hầm Mật
Thể loại: Hiện đại, võng du, lãng mạn, nữ cường, HE...

Converter: Ngocquynh520

Editor: Misali

Đây là câu chuyện của một anh chàng cao lớn, muốn theo đuổi một cô gái nhỏ bé trong sáng, lại phát hiện đối phương là một người cực kỳ cổ hủ.

Lần đầu tiên cô giới thiệu mình là ca kỹ, anh... nghe không hiểu.

Cô còn nói nick name của mình là cá lội mật thất, anh nghe vẫn không hiểu, cô tiếp tục giải thích, cái tên này lấy tự trong thủ thuật lữ đoàn trung đoàn.

Anh.... không muốn nghe tiếp nữa.

Cô cho rằng mình đã ba lần theo đuổi một anh chàng đẹp trai, không ngờ, người này lại là nhân vật truyền kì trong giới game.

Nữ chính có chỉ số IQ cực cao nhưng EQ cực thấp, là một người mạnh mẽ (thích anime coser). Còn nam chính, một truyền kì trong giới game có chỉ số IQ và EQ đều rất cao, nhưng bởi vì quá cao nên đối với sinh vật giống cái không hề có hứng thú,luôn tránh như tránh sét.



Đọc truyện

Cốt Cách Mỹ Nhân

Nội Dung Truyện : Cốt Cách Mỹ Nhân
Sảnh đến và đi, sân bay.

Có người kéo hành lý, có người lại dắt theo con nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua tấm kính thuỷ tinh mười mấy mét hắt xuống mặt sàn, vô số những bóng người loang lổ lướt đi dưới nắng.

Châu Sinh Thần chỉ mang theo duy nhất máy tính xách tay của mình, không có hành lý nào khác, bước nhanh tới cửa đăng ký, trong đầu anh vẫn là những số liệu thực nghiệm, thống kê dài dằng dặc, rất nhanh chóng thông qua xử lý của đại não, loại bỏ, chỉ giữ lại những thông số hữu dụng...

Bỗng nhiên có người từ đằng sau, giữ lấy cánh tay anh, khiến anh bị bất ngờ

"Làm ơn chờ một chút, tôi có chuyện muốn nói với anh."

Anh chau mày, dừng bước, bất giác quay đầu lại nhìn.

Đó lại là... một cô gái trẻ.

Cô vận một chiếc quần dài màu xanh thẫm, đi chân trần, nắm chặt lấy cánh tay anh, ngực phập phồng, tựa hồ cô ý thức được rằng hành động của mình quá đường đột, lúc anh quay đầu lại, liền luống cuống buông ra: "Làm ơn chờ một chút, tôi đang kiểm tra ở cửa an ninh, còn phải quay lại làm nốt thủ tục nữa. Làm ơn đợi tôi, tôi chỉ muốn nói với anh vài câu thôi...".

Phía sau bốn nhân viên của sân bay đang chạy tới... hoàn toàn chứng thực lời của cô gái.

Cô gái này chạy ra đây từ cửa an ninh? Chỉ vì muốn giữ anh lại, nghe cô ấy nói mấy câu?

Châu Sinh Thần nghi hoặc nhìn cô gái.

Đôi mắt đen láy lấp lánh kia dường như nhìn thấu mọi sự, lặng lẽ rơi vào trong mắt cô. Cô dè dặt nhìn anh, chỉ sợ anh cự tuyệt, sợ anh thực sự cự tuyệt.

Khi ấy, họ sẽ không có cơ hội gặp lại nhau nữa...

Cô nghe thấy tiếng tim mình đập chậm, thật chậm, chậm vô cùng, dường như chỉ cần anh cất tiếng cự tuyệt thôi, ngay lập tức nó sẽ ngừng đập.

Em biết anh, anh có hay không?

Châu Sinh Thần, ngàn vạn lần xin đừng từ chối em. Ngàn vạn lần, xin đừng từ chối em.

Đọc truyện

Dễ Dàng Đến Gần

Nội Dung Truyện : Dễ Dàng Đến Gần
Converter: Ngocquynh520

Editor: hoa hồng

Số chương: 49 chương

Nhiều năm như vậy, nhiều người như vậy, từ Tây Tạng Kuala Lumpur, đến Hồng Kông Campuchia, em vẫn cho là cách anh rất nhiều thứ.

Cũng đang càng lúc càng xa thì mới chính thức hiểu được, từ đầu đến cuối, đáp án đều rất đơn giản:

"Anh có yêu em hay không? Nếu như yêu, vậy có yêu em nhiều hay không?"

Đọc truyện

Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo

Nội Dung Truyện : Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo
Khi gặp lại tình đầu là vào tám, chín năm sau, tôi đứng ở trạm xăng, thấy anh bước ra từ siêu thị.

Tôi nhìn anh không dám tin, thử hỏi, anh có còn nhớ em là ai không. Tay anh cầm chai nước suối, nhìn tôi rồi bình tĩnh trả lời, nhớ, dù có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhớ em.

Có một câu hát như thế này: “Hẹn ước kiếp này, thiếu nhau một lần gặp lại, từ nay về sau, vết thương không thể lành lặn như lúc đầu”.

Tên truyện là Đường về (Quy Lộ) được gộp từ họ của hai nhân vật chính, Quy Hiểu và Lộ Viêm Thần



Đọc truyện

Kẹo Dẻo Vị Quýt

Nội Dung Truyện : Kẹo Dẻo Vị Quýt
Giới thiệu vắn tắt:

Một thần tượng có một mối tình đơn phương không muốn để ai biết đến, bởi vì năm đó quá nghiêm túc chẳng biết dí dỏm nên không theo đuổi được. Mười mấy năm qua anh âm thầm tiếp tục theo đuổi, sao theo đuổi, theo đuổi mãi cũng không theo đuổi được, nhất định không theo đuổi được.

Đúng như ngài Tiền Chung Thư đã nói: Từ nay về sau, chúng ta sẽ không sinh ly, chỉ có tử biệt.

Nhân vật chính: Kiểm Biên Lâm, Sơ Kiến

Đọc truyện

Mãi Nhớ

Nội Dung Truyện : Mãi Nhớ
Các bạn có nhớ một câu nói trong Gossip Girl không? Nếu hai người nhất định phải ở bên nhau thì cuối cùng họ cũng sẽ tìm được cách để về với nhau thôi."

Đọc truyện

Một Đời Một Kiếp

Nội Dung Truyện : Một Đời Một Kiếp
Mexico: 6 đại gia tộc hắc bang cùng khống chế 3200 km đường biên giới giáp với Mĩ.

Mà tại Trung Quốc: tổng chiều dài biên giới lục địa là 2,2 vạn km, đường biên giới ven biển là 1,8 vạn km, giáp với 15 quốc gia.

Như vậy, chúng ta vốn phải sống bình an vô sự, đúng không?

Trình Mục Dương.

Cái tên này đối với hắc bang Nga mà nói, cũng chính là “Trung Quốc.”

Đối với những người Trung Quốc vất vả kiếm tiền ở vùng biên giới chết chóc của nước Nga mà nói, chính là “chúa cứu thế”.

Mà trong mắt cộng đồng gia tộc nắm trong tay đường biên giới Trung Quốc lâu dài, người này, chính là người đứng đầu “Quân hỏa thương nhân” (buôn bán vũ khí) Hoa kiều (người gốc Trung Quốc).

Duy chỉ có với cô mà nói

Hắn chính là người khi cười lên thì giống một con mèo Ba Tư, hoặc giống một con cáo. Là một người đàn ông xinh đẹp hỗn huyết.

Đọc truyện

Nhớ Mãi Không Muốn Quên

Nội Dung Truyện : Nhớ Mãi Không Muốn Quên
“Thách thức lớn nhất trong cuộc đời này là gì?”

“Tiếng Anh cấp 4, tớ thi bốn lần mới qua.”

“Chí hướng của cậu có thể cao hơn một chút… chăm chỉ hơn một chút không, độc giả của báo tớ đều là học sinh, phải chú ý đến sự ảnh hưởng chứ.”

“Tiếng Anh cấp 6, phòng thi cũng chưa dám vào…”

Vì vậy sự nhẫn nại của người trước mặt, kết thúc ở trong tâm tình oán giận sâu sắc của Tư Niệm đối với tiếng Anh cấp 6 đại học: “Tư Niệm, cậu cản trở tớ đúng không? Cẩn thận tớ o ép cậu.”

“… Tớ muốn bày tỏ, cho dù tiếng Anh không tốt cũng chẳng sao cả, có rất nhiều con đường kiếm tiền.”

Tư Niệm ngồi xổm trước kệ tivi, cố gắng mở đĩa CD.

Cái con bé Thẩm Úy Giác gần đây trở thành người say mê đĩa CD, thực sự không có người chia sẻ liền mua đầu DVD tặng cô, mỗi tuần copy ra đĩa rồi gửi tặng cô, cố gắng khiến cô cũng “phát sốt” (chơi chữ của từ say mê).

Đáng tiếc đối với cô mà nói, hình ảnh rõ nét hơn DVD thì cũng chỉ là rõ nét hơn mà thôi…

Lưu Hạ cuối cùng nhận thua, đổi một câu hỏi khác: “Tại sao muốn gọi là “Tùy Tiện Phóng Hỏa”.”

Tư Niệm nhìn cô ấy: “Không được cười tớ thương tiếc cảnh đẹp… Trước đây viết nhật kí đã từng viết một câu “Chẳng qua khách qua đường vội vã, hà tất tùy tiện phóng hỏa”, cảm thấy rất có cảm xúc, lúc đặt tên nhớ ra nên đã dùng nó.”

“Sao bỗng nhiên cậu nhớ đến viết tiểu thuyết chứ?”

Vì sao ư?

Thực ra nguyên nhân lúc bắt đầu rất đơn giản.

“Ban đầu chỉ là muốn viết một người, kết cục của tớ và anh ấy không được coi là đẹp đẽ, muốn được ngọt ngào trong tiểu thuyết một lần.”

Lưu Hạ cười giả: “Mối tình đầu hả?”

Tư Niệm không dám đắc tội cô ấy, chỉ đành nói: “Là mối tình đầu, cũng là yêu qua mạng, lúc đó mới lớp 9, cũng coi như là yêu sớm danh tiếng đúng với thực tế. Vỗn cũng không nhớ ra nữa, nhưng hai năm nay thỉnh thoảng thường có thể thấy được tin tức của anh ấy nên tình cảm tuôn trào,” Cô nói xong cảm thấy không an toàn nên lập tức thêm một câu, “không được phép hỏi là ai…”

“Yêu qua mạng? Đã từng gặp nhau chưa?”

“Cho đến lúc chia tay cũng chưa gặp nhau, cũng không đúng, tớ đã nhìn thấy anh ấy nhưng anh ấy chưa từng thấy tớ,” Tư Niệm nhe răng cười, “Lúc ấy mang niềng răng, rất xấu xí, còn phải gặp người mình thích, sao có thể chứ. Chỉ là nói chuyện qua màn hình, viết thư các kiểu thôi.”

Khi đó ôm ấp tình cảm thiếu nữ, mỗi lần đều sẽ viết tên hai người ở phần cuối: Tư Niệm Trình Thần.

Tư Niệm Trình Thần, nhớ mong sâu nặng. (Tư Niệm, Trình Thần là tên của nam nữ chính đồng thời cũng đồng âm với nhớ mong sâu nặng)

“Sao lại chia tay?”

“Còn có thể chia tay như nào nữa? Bị mẹ tớ phát hiện, cắt mạng cắt điện thoại cấm túc, tớ “bị biến mất””, tai họa ngầm của yêu sớm đương nhiên là lực cản của phụ huynh mà…. Cô thổn thức, nói một lời mang tính tổng kết, “Đợi đến qua một năm gỡ bỏ lệnh cấm thì cũng không thể tìm được anh ấy nữa.”

“Hiểu rồi,” Lưu Hạ gật đầu, “chính là anh ta cảm thấy mình bị đá một cách vô tình, cậu không chỉ thất tình mà còn phải chịu tiếng xấu cho người khác, cô nàng đáng thương,” Lưu Hạ nghĩ nghĩ, bỗng nhiên phát hiện câu hỏi chệch đường ray, “Vậy thì có liên quan gì đến tác phẩm phóng hỏa chứ?”

Cô đổ hết nước đầu của ấm trà, không nói năng gì.

“Sẽ không cẩu huyết như vậy chứ?” Lưu Hạ liên hệ tới bối cảnh của tiểu thuyết, lập tức hiểu ra, “Nhiều năm sau cậu phát hiện ra tình đầu của cậu, người cùng cậu yêu sớm, yêu qua mạng đã vào giới showbiz? ! Nghệ sĩ?’

Sớm biết thì đã không thành thật nói rồi…

Tư Niệm hàm hồ nói: “Đầu tiên làm diễn viên, sau đó làm đạo diễn.”

Mọi chuyện đều khó dự liệu, bản thân là người tốt nghiệp khoa luật, bây giờ cũng đã làm biên kịch…

Sau khi liên tiếp truy hỏi, Lưu Hạ lập tức ôm lấy cánh tay Tự Niệm: “Nói cho tớ là ai, nếu cậu không nói tớ liền nhảy xuống từ ban công, quá tò mò rồi, tớ muốn chuyển ngành làm phóng viên giải trí!”

“…Cậu nhảy đi.”

“Hai người đã gặp nhau chưa? Cậu là biên kịch lại là người quay quảng cáo, hai ngành nghề nhiều phương diện tiếp xúc với đạo diễn nha.”

“Chưa,” Cô thở dài một hơi, “Thế giới nào có nhỏ như cậu tưởng tượng chứ.”

Kết quả một cuộc phỏng vấn tốt đẹp bị sự hóng hớt tò mò phá hủy hoàn toàn.

Cô nói hết nước hết cái mới tiễn được Lưu Hạ đi, mới nghĩ ra chiều hôm nay cô phải tới công ty họp, công ty chế tác muốn đề cử đạo diễn quay phim.

Không ngờ tới lúc vào công ty, một nhóm các cô gái đang vây bên ngoài phòng họp, co đầu rụt cổ thấp giọng nói chuyện.

Cô đi qua vỗ vỗ bàn lễ tân: “Xem cái gì đấy? không bình tĩnh như thế, công ty không phải hôm nào cũng có người nổi tiếng đến sao hả?”

“Chị Miss, đây là đạo diễn còn đẹp trai hơn người nổi tiếng, đạo diễn của “Tình Mê”. Bộ phim ấy khiến em khóc chết mất thôi, đến mẹ em cũng khóc thảm thiết, lúc đó còn tường rằng đạo diễn này chắc chắn là một phụ nữ, có thể quay phim tình cảm tuyệt như vậy, nhưng không ngờ được lại là một người đàn ông, lại còn là anh đẹp trai hào hoa phong nhã ngọc thụ lâm phong ánh mắt mang điện…”

Trình Thần?!

Cô đang muốn đẩy đám người để đi vào liền hoàn toàn ngơ ngẩn.

“Tình Mê” hot nhiều như thế nào? Thì Trình Thần nổi tiếng nhiều như thế, đây cũng là nguyên nhân cô không dám nói với Lưu Hạ. Hai năm nay Tư Niệm có vô số cơ hội hợp tác với anh, nhưng đều viện vô số cớ lấy lệ, nhưng không ngờ quay một cái quảng cáo nhỏ cũng có thể đụng nhau.”

Thực ra chuyện ban đầu đặt ở hiện tại thì chỉ là chuyện nhỏ như con sâu cái kiến thôi.

Thế nhưng bỗng nhiên khiến cô và anh gặp mặt, nói : hi, em là Tư Niệm, mối tình đầu anh chưa từng gặp, còn đá anh nữa.

… Hãy cứ thôi đi vậy.

Cô lấy điện thoại đi tới hành lang, gọi điện thoại cho Thẩm Úy Giác.

“Ôi trời, sao bỗng nhiên tìm tớ thế?” Thẩm Úy Giác cười khanh khách, “Tớ đang ghi hình, nói nhanh nói nhanh đi.”

Tư Niệm thanh thanh cổ họng: “Cậu cảm thấy nhiều năm nay tớ… không thay đổi giọng nói chứ?”

“… Chắc là không.”

“Giọng của tới trong điện thoại và giọng bên ngoài có sự khác nhau không?”

“Chắc chắn là có,” Thẩm Úy Giác lẩm bẩm, “Tuy nhiên cũng không khác là bao. Có phải cậu làm sai chuyện gì không hả, hỏi mấy chuyện chẳng có tý hay ho gì, tớ không nói với cậu nữa, boss đang ở đây.”

Điện thoại nhanh chóng bị cúp, cô đấu tranh đúng mười phút, quyết định giả chết đến cùng.

Dù sao thói hư tật xấu của công ty nước ngoài chính là người khác chỉ biết cô tên là Miss, quen hơn một chút thì gọi cô là Tiểu M… Chẳng có ai để ý đến tên tiếng Trung của cô… Cô không ngừng xây dựng tâm lý cho mình, hít thở sâu rồi trực tiếp đi vào phòng họp.

Bởi vì trên đường bị trì hoãn cộng thêm sự dây dưa ban nãy ở ngoài cửa, lúc này đây đã bước vào giai đoạn giảng giải kịch bản gốc rồi. Trước mặt tất cả mọi người đều đặt một tập kịch bản gốc, người sản xuất đang cầm bút laser giảng giải cho mọi người.

Tư Niệm lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống.

Trình Thần ngồi chếch cô.

Rèm cửa sổ chặn ánh mặt trời, bởi vì không bật đèn nên cả phòng họp chỉ còn lại ánh sáng trắng của máy chiếu lóe lên, lặng lẽ biến đổi trên khuôn mặt anh. Không hề thay đổi, ngoại trừ thêm một cặp kính thì không có bất cứ thay đổi nào. Tư Niệm nhìn sườn mặt của anh, nhất thời không di chuyển ánh mắt, Trình Thần giống như có sự phát hiện bỗng nhiên quay đầu lại nhìn cô.

Ánh mắt giao thoa lướt qua, may mà ở chỗ tối che lấp đi sự xấu hổ của cô.

Mùa hè năm lớp 9 khi lần đầu tiên mở webcam nhìn anh cũng là tâm tình thấp thỏm như vậy.

Hình ảnh không được coi là quá rõ nét nhưng lại khiến cho tim đập nhanh kịch liệt, cái nhìn đầu tiên đó là kinh ngạc, sau đó không biết nên khóc hay nên cười, một lúc lâu sau mới nâng cằm lên, nghiêm túc ngắm nhìn người trong màn hình.

Giảng giải kịch bản gốc kết thúc rất nhanh, có người kéo rèm cửa sổ ra.

Trong căn phòng tràn ngập ánh nắng, người sản xuất cười cười chỉ người bên cạnh: “Đây là đạo diễn lần này của chúng ta, Trình Thần, chính là đạo diễn của bộ phim truyền hình “Tình Mê”, lịch trình tôi phải mất rất nhiều công sức mới định được. ”

Trình Thần hơi xoay người lại gật đầu với cô.

Cũng may đã nghĩ được cớ.

Cô thanh thanh cổ họng, dồn sức ho mấy tiếng, nén giọng nói với người bên cạnh: “Mấy ngày nay cổ họng mình không tốt, cậu nói hộ mình đi.”

Vậy là cả cuộc họp cô chỉ làm hai việc đó là cười và ho.

Không biết vì sao, anh cứ thỉnh thoảng lại nhìn cô.

Chắc là không có vấn đề chứ.

Chột dạ, chắc chắn là chột dạ.

Tư Niệm tiện tay lật kịch bản quay phim gốc, cố gắng khiến bản thân mình không hề quan tâm đến.

Nhưng không ngờ tới đang lúc thảo luật sôi nổi, Trình Thần từ đầu đến cuối không hề mở miệng bỗng nhiên nói một câu: “Chỗ tôi có kẹo ngậm ho, ăn một viên sẽ tốt hơn nhiều.” Giọng nói hơi thấp, rất trong trẻo cũng rất ấm áp.

Tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn anh rồi hiểu ra nhìn Tư Niệm.

Giọng nói của anh đương nhiên vẫn không thay đổi.

Tư Niệm hoảng hốt: “Cảm ơn.” Bởi vì ban nãy ra sức diễn quá nên cổ họng cũng khàn thật rồi.

Trình Thần đặt một hộp sắt nhỏ lên bàn, đẩy về phía cô.

Cô giơ tay muốn đón lấy lại nhìn thấy nhãn hiệu Kinh Đô Niệm Từ Am. Ngày trước lúc anh ho, cô liền mua ba hộp cao Tỳ Bà của Niệm Từ Am gửi cho anh, sẽ không trùng hợp thế chứ… Trong lúc suy nghĩ thì hộp sắt nhỏ đã trượt qua tay rơi xuống sàn nhà.

Âm thanh vang lên bất ngờ lại một lần nữa khiến tất cả mọi người ngừng lại.

Khóe miệng Trình Thần nhếch lên nhưng vẫn duy trì tư thế lật kịch bản, nhìn cô không nói tiếng nào.

Đọc truyện

Trọn Đời Bên Nhau

Nội Dung Truyện : Trọn Đời Bên Nhau
Đây là một câu chuyện về tình yêu thầy trò, nhưng không chỉ giới hạn trong tình cảm thầy trò đó.

Nếu bạn gặp được một người thầy giáo, đã từng là một bác sĩ ngoại khoa. Năm 13 tuổi đó, anh ấy là bác sĩ nơi mẹ bạn đang điều trị, lại ngoài ý muốn mà sau bảy năm sau anh không còn nghe thấy gì, cũng không thể làm phẫu thuật được nữa, lại bắt đầu học lại một lần nữa và trở thành một người thầy giáo bình thường.

Nếu anh cùng với bạn giống nhau, đều là những đứa con bị chính người mẹ sinh thành vứt bỏ, không thể nói chuyện được với cha mình.

Nếu anh bởi vì cứu sống người trong cơn dịch bệnh lan tràn mà mất đi sức khỏe vốn có của chính anh.

Nếu anh yêu bạn.

Bạn có thể bỏ qua anh sao, có thể không yêu anh sao?

“Cố Bình Sinh, bình sinh không có gì hối tiếc.”

Từ nay về sau, không cần nghĩ tới quá khứ đã qua, em chỉ muốn hướng đến tương lai mà anh đã trao cho em.

Đó là một câu chuyện xưa rất giản dị, kể về hai đứa trẻ đáng thương, sưởi ấm lẫn nhau.

Đọc truyện

Trọn Đời Trọn Kiếp

Nội Dung Truyện : Trọn Đời Trọn Kiếp
“Trình Mục Dương tôi, trước mười bốn tuổi chỉ tin Phật, sau mười bốn tuổi chỉ tin cô ấy!”

6 đại gia tộc hắc bang tại Mexico cùng nhau khống chế 3200 km đường biên giới giáp với Mỹ. Mà tại Trung Quốc, vùng đất với đường biên giới dài 2.2 vạn km, đường bờ biển dài hơn 1.8 vạn km, giáp với 15 quốc gia. Với sự rộng lớn như vậy, chúng ta vốn nên sống bình an vô sự, đúng không?

Trình Mục Dương

Tên này đối với hắc bang Nga mà nói, tương đương với “Trung Quốc”. Đối với những người Trung Quốc kiếm tiền vất vả ở vùng biên giới chết chóc tại Moscow mà nói, chính là “Đấng cứu thế”.

Trong con mắt của những gia tộc cùng nhau chi phối biên giới Trung Quốc lâu nay, người đàn ông này là một trong những Hoa Kiều “Quân hoả thương nhân” (buôn bán vũ khí) lớn nhất.

Nhưng đối với cô, hắn là một cậu bé lai xinh đẹp khi cười giống như một con mèo Ba Tư hoặc là giống như một con cáo.

Trích đoạn

Hồi nhỏ, người lớn trong nhà thường bảo anh có Phật duyên, nên hay kể những câu chuyện Phật giáo cho anh nghe. Hồi đó anh không quá tín ngưỡng, nhưng vẫn nhớ một điển cố: ‘Người muốn thành Phật phải trải qua một trăm linh tám kiếp nạn.’

Hắn cúi xuống, bắt đầu từ khóe mắt, thuận đường hôn sang tai cô. “Cả đời anh không thể hướng thiện, chính là vì em. Chỉ mình em, đối với Trình Mục Dương đã là một trăm linh tám kiếp nạn rồi.”

Lời lẽ khó hiểu, giọng điệu mơ hồ.

Nhưng trái tim cô đã yếu mềm từ khi nào mất rồi.

Đọc truyện

Tùy Tiện Phóng Hỏa

Nội Dung Truyện : Tùy Tiện Phóng Hỏa
Rạng sáng ba giờ, Giai Hòa đặt vé máy bay xong, đóng máy tính lại. Đã hợp tác cùng tổ biên kịch qua ba vụ, rốt cuộc cô cũng có thể ngẩng cao đầu mà viết kịch bản bộ phim này một mình. Ba tháng trời dầu sôi lửa bỏng, từ lúc bắt đầu phân vai đến khi hoàn thành kịch bản, đạo diễn mới thông qua. Cô thở hắt ra một hơi, đặt ngay vé máy bay đi Tam Á, chuẩn bị tinh thần để hoàn toàn nghỉ ngơi trong vài ngày tới. Dù sao tuần sau mới bắt đầu bấm máy, cô sẽ ăn dầm ở dề trong cái rét đông người kia của Hoành Điếm [1] ròng rã ba tháng trời. Bây giờ không tranh thủ lười được tí thì đợi đến khi nào? Bỗng nhiên di động chợt rung lên, cắt ngang cái ngáp của cô. “Một tin tốt và hai tin xấu, bây giờ em muốn nghe tin nào trước?” Nhà sản xuất Kiều Kiều phấn khích nói to. “Lại phá đám nữa.” Giai Hòa lại mở máy tính ra, bắt đầu nhanh tay tìm file kịch bản. Lúc này nhận được điện thoại của nhà sản xuất, không cần phải nói chi dài dòng, nhất định là có liên quan tới kịch bản. “Tốt. Lần này nhất định phải nghe cho hết đấy.” Kiều Kiều đương nhiên có năng khiếu khiến cô phải ức chế. “Vai nam lần này, là thần tượng em đó.” Giai Hòa bật thốt lên theo bản năng: “Justin Bieber hả?” “Mơ gì đó, chúng ta diễn cổ trang đó! Biên kịch đại nhân!” “Mấy bữa nay em mê cậu nhỏ này nha. Có một đoạn trên Grammy mà em cũng coi gần hai mươi lần.” Giai Hòa nhớ tới cậu nhóc mới mười bảy tuổi kia, hai mắt đều sáng bừng bừng, bắt đầu phun trào không ngừng với Kiều Kiều, “Chị không biết đâu, lúc thằng bé ở YouTube em đã thích rồi á——” “Dịch Văn Trạch.” Ba chữ, thành công bóp nghẹn cổ họng cô. Dịch Văn Trạch? Giai Hòa vừa mở kịch bản ra, hoàn toàn kinh ngạc: “Không phải nói giỡn với em chớ? Làm gì mà phải diễn như vậy nha?” “Chúc mừng em. Rốt cuộc em cũng đã ý thức được tầm cỡ của vụ này.” Kiều Kiều ở bên kia cười đến sung sướng. Giai Hòa không so đo việc cười cợt của cô nàng, lại truy hỏi tiếp: “Thật sự là Dịch Văn Trạch?” “Đương nhiên rồi, mới nói chuyện xong.” Kiều Kiều tiếp tục nói: “Bây giờ đến tin xấu. Anh ta có ý kiến với kịch bản, mới vừa rồi cũng nói với đạo diễn luôn. Cho nên tin xấu thứ nhất là ngày nghỉ của em tiêu rồi. Tin xấu thứ hai là em phải mở máy lên và sửa ngay lập tức. Nhân tiện tặng thêm một câu, anh ta chuyên nghiệp và cũng vô cùng kỹ tính, cho nên em với tổ của em, ba tháng là có chắc.” Ảnh nền trên màn hình máy tính chính là Dịch Văn Trạch. Anh ta nhìn Giai Hòa cười nhạt. Giai Hòa trừng mắt nhìn lại, căn bản không để ý đến câu cuối cùng của Kiều Kiều, cũng không ý thức được chị đã cúp điện thoại. Chỉ nhìn thấy mỗi thần tượng đã theo từ năm cấp Hai, đầu óc ngưng hoạt động luôn rồi. Cô có toàn bộ bài viết, tin tức cả tốt lẫn xấu của Dịch Văn Trạch, còn lưu thêm một đống thư mục trong word, tất cả đều bắt đầu từ lúc Dịch Văn Trạch mới vào nghề. Đương nhiên, cô đã không còn giống với những cô thiếu nữ, phát cuồng vì minh tinh thần tượng, đến đón ở sân bay, tham gia fan club này nọ. Hơn nữa, vì đặc thù công việc, đa số thời gian cô đều bận rối beng lên, cũng không còn hứng thú với ngôi sao nào nữa, biểu hiện vô cùng chuyện nghiệp…Mà sự thật là, ngoại trừ Dịch Văn Trạch, những người khác trong mắt cô vĩnh viễn là những đóa phù dung sáng nở tối tàn mà thôi. Góc phải màn hình đột nhiên hiện một ô cửa sổ nhỏ. Là một file mới gửi đến. Giai Hòa thuận tay mở ra, là của đạo diễn. File chuyển đến…là kịch bản Dịch Văn Trạch gửi lại.

Đọc truyện

Vĩnh An

Nội Dung Truyện : Vĩnh An
Truyện là lời tự sự về mối tình giữa 2 con người: Ta là Võ gia quý nữ, hắn là hoàng tôn Lý gia. Quen biết nhau ở Đại Minh cung, kết duyên ở Thái Sơ cung, thân phận tôn quý, lại khó cầu một đạo chỉ tứ hôn, cứ như vậy để vuột mất. Lại buồn cười, họ Võ độc chiếm thiên hạ, trong cung kiêng kị khó lường, ai có thể trách vì sao tình bạc ý đoản? Ta nguyện bản thân thành kẻ bạc tình, cũng vì bảo hộ ngươi cả đời bình an, không ngờ rằng, bức ngươi buông tay thiên hạ lại uổng phí cuộc đời này.

Không sợ niệm khởi, chỉ sợ giác chậm. Khi đã cầm tay nhau, cả đời này không phụ. Nếu các bạn đã từng đọc Tuỳ tiện phóng hoả của Mặc Bảo Phi Bảo thì sẽ biết hai nhân vật chính trong truyện quen biết và yêu nhau khi hợp tác làm bộ phim Vĩnh An. Và nội dung của bộ phim đó cũng chính là tác phẩm này.

Đọc truyện
Truyện của tác giả Mặc Bảo Phi Bảo
Truyện viết bởi tác giả Mặc Bảo Phi Bảo Có các truyện sau Cá Mực Hầm Mật, Cốt Cách Mỹ Nhân, Dễ Dàng Đến Gần, Đường Về - Mặc Bảo Phi Bảo, Kẹo Dẻo Vị Quýt, Mãi Nhớ, Một Đời Một Kiếp, Nhớ Mãi Không Muốn Quên, Trọn Đời Bên Nhau, Trọn Đời Trọn Kiếp, Tùy Tiện Phóng Hỏa, Vĩnh An,

glucosemeter

happylife app

STracking

driverplus