Chương 10: Đệ nhất tài nữ, trừng trị muội muội

Edit:Minh Nguyệt Linh Nhi ^_^

Hàn Mai cảm nhận được ánh mắt của Hồn Thiên, lập tức quay đầu lại, trừng mắt nhìn Hồn Thiên, “Nhìn cái gì vậy, dám nhìn nữa, bổn cô nương móc mắt của ngươi ra!” Hồn Thiên cảm thấy thật vô tội, người nào vừa rồi cảm thấy nàng thanh lệ thoát tục? Khẳng định không phải là hắn.

Nhìn bộ dáng khổ sở, nhíu mi đoán của hai tổ Tức Mặc Vãn Nguyệt và Tức Mặc Vãn Tinh, dân chúng đều tò mò không thôi, xem ra phần đố đèn năm nay rất khó, nhưng vì sao ngân y nữ tử kia và nhiếp chính vương không thèm nhìn một chút nào vậy?

“Ngươi vì sao không xem đèn?” Nhìn U Tà vẫn một bộ dáng bình tĩnh như nước, Liệt Hỏa Kình Thương không khỏi tò mò mà hỏi. Nghe thấy câu hỏi, U Tà nâng mắt lên nhìn lướt qua những chiếc đèn lồng trên bàn kia, lạnh nhạt nói: “Đang suy nghĩ chuyện khác, quên xem” Nghe được lời nói như vậy, tận sâu trong mắt Liệt Hỏa Kình Thương xuất hiện ý cười, cô nương này thật là thành thực.

Mắt U Tà quét qua vài lần những chiếc đèn lồng trên bàn xa kia, lập tức viết đáp án vào giấy, từng chiếc từng chiếc một. Khi Liệt Hỏa Kình Thương nhìn những đáp án trên giấy kia không khỏi ngạc nhiên, những đáp án này với đáp án hắn nghĩ ra giống nhau như đúc, nữ tử này quả nhiên không phải người bình thường, tài hoa như vậy nam tử cũng không dám so sánh.

Thời gian một nén nhang đã trôi qua, người chủ trì của sơn trang Ngự Long cũng mở miệng: “Thời gian một nén nhang đã hết”.

Sau đó lấy đáp án đã chuẩn bị từ trước ra so với đáp án của các tổ, tổ Tức Mặc Vãn Nguyệt trả lời đúng chín cái, tổ Tức Mặc Vãn Tinh tám cái, lần này đúng là ngọa hổ tàng long, mà tổ của U Tà và Kình Thương mười cái đều đúng!

“Không có khả năng, không có khả năng, nàng ta nhất định là đã biết trước đáp án!” Khi nghe được đáp án sắc mặt Tức Mặc Vãn Tinh lập tức trắng bệch, điên cuồng kêu lên, làm sao có thể, nàng làm sao có thể ở trước mặt hắn học cẩu kêu, không thể được!

Cũng như vậy Tức Mặc Vãn Nguyệt hung hăng nắm chặt tay, gắt gao cắn môi dưới, tuy rằng nàng cùng Tây Việt Tiêu đã đính ước, nhưng nếu bây giờ ở trước mặt dân chúng học cẩu kêu, thì về sau cho dù gả được vào trong hoàng thất thì đây cũng sẽ thành chuyện cười!

Nghe được lời nói của hai người, sắc mặt dân chúng đều là hèn mọn, vừa rồi tỷ thí bọn hắn đều nhìn, nói người ta biết trước đáp án chẳng phải nói mắt bọn họ có vấn đề sao?

Nếu nói sơn trang Ngự Long như thế thì vì sao họ không nói trước đáp án cho thiếu trang chủ của bọn họ mà lại cấp ột người ngoài? Cái này lại càng không thể, rõ ràng là ngân y cô nương kia tài hoa hơn người mới đúng.

“Hai vị cô nương là đang nghi ngờ sơn trang Ngự Long ta?!” Sắc mặt Long Tứ Thiên lập tức lạnh đi, tuy rằng hắn cũng vô cùng kinh ngạc, nhưng hắn tin tưởng nữ tử có đôi mắt đẹp kia thực sự là một tài nữ.

Mà ngay tại lúc mọi người im lặng không nói gì, Tức Mặc Vãn Nguyệt lại giống như đã biết cái gì đó, đôi mắt mở lớn, sắc mặt trắng bệch, nâng ngón tay lên chỉ U Tà, lắp bắp nói: “Ngươi. . . Ngươi là. . . Ngươi chính là Tức Mặc U Tà!” .

Vừa rồi, nàng đã cảm thấy dáng người của nữ tử này rất giống với phế vật, nhưng không xác định, vừa rồi lo sợ phải học cẩu kêu nhìn xuống phía dưới liền thấy Thanh Lan và Hàn Mai, thì đã chứng minh suy nghĩ của nàng là đúng.

Nữ tử tài hoa như vậy lại có thể là phế vật kia-Tức Mặc U Tà?!

Mà khi mọi người xung quanh nghe được lời nói của nàng ta thì đều ngạc nhiên mở to mắt nhìn, Tức Mặc U Tà? Đồng tử của Liệt Hỏa Kình Thương không khỏi co rụt lại, nhìn nữ tử mang khăn che mặt kia, tuy trên trán nàng không có vết chu sa, nhưng ánh mắt màu hổ phách kia cùng Khi Nhi giống nhau vô cùng!

U Tà nhìn bộ dạng không thể tin được của Tức Mặc Vãn Nguyệt và Tức Mặc Vãn Tinh thì mày liễu khẽ nhíu, sau đó thuận tay tháo khăn che mặt xuống, thản nhiên nói: “Ta là Tức Mặc U Tà, thì sao?”

“Ta đã thắng? Vậy nhóm các ngươi học cẩu kêu đi” Khi mọi người nhìn đến khuôn mặt xấu xí của Tức Mặc U Tà thì mới tin tưởng lời nói của Tức Mặc Vãn Nguyệt, hóa ra lần này danh hiệu đệ nhất tài nữ đã thuộc về đại tiểu thư của phủ Trấn quốc tướng quân!

Vào lúc U Tà cởi khăn che mặt xuống, con ngươi vốn kỳ vọng của Liệt Hỏa Kình Thương lại hiện lên tia thất vọng, không phải nàng, tuy sự việc đã trôi qua hơn mười năm, nhưng hắn vẫn còn nhớ rõ dung nhan của nàng, Tức Mặc U Tà không phải là nàng!

Sắc mặt Tức Mặc Vãn Nguyệt và Tức Mặc Vãn Tinh trắng bệch nhìn quanh bốn phía, dân chúng xung quanh thấy các nàng chậm chạp không mở miệng, không khỏi lớn tiếng ồn ào nói:

“Này, nghe đồn đại tiểu thư của phủ Trấn quốc tướng quân vốn không tài vô mạo, nhưng hôm nay tỷ thí ở trước mặt mọi người, đã chứng minh nàng tài hoa hơn người, nhóm các ngươi đã thua sao còn không mau học cẩu kêu đi!”

“Vậy thì, nói không chừng trước kia cũng là do hai người muội muội ác độc này đi ra ngoài nói xấu tỷ tỷ nhà mình nha!”

“Nha, Lý Nhị, những lời ngươi nói cũng có đạo lý đấy” Dân chúng xung quanh ngươi một câu ta một lời, làm ặt của Vãn Nguyệt cùng Vãn Tinh đen sì lại.

Đôi mắt Tức Mặc Vãn Nguyệt nhìn về phía Tây Việt Tiêu, mà giờ phút này sắc mặt của Tây Việt Tiêu cũng không tốt, nhưng vẫn nói, “U Tà, các nàng dù sao cũng là muội muội của ngươi, lần này có thể nể mặt ta tha cho các nàng không?”.

Nghe vậy, đôi mắt của Tức Mặc U Tà liếc hắn một cái, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Chúng ta không quen biết, sao lại nói với Tức Mặc U Tà ta như vậy, ngươi là ai, ta vì sao phải nể mặt ngươi, muội muội ư?Các nàng có bao giờ xem ta là tỷ tỷ chưa?” Vừa dứt lời, sắc mặt Tây Việt Tiêu xanh mét, hắn chưa từng tưởng tượng được, một nữ tử đã từng ái mộ hắn lại có ngạo khí bậc này!

Mà Long Tứ Thiên cũng không vì Tức Mặc Vãn Tinh mà mở miệng. Trước ánh mắt của mọi người, hai nàng xấu hổ vô cùng, hung hăng trừng mắt nhìn U Tà, sắc mặt trắng bệch, sau đó hai người lập tức che mặt, lấy khăn lau nước mắt, vội chạy đi, rời khỏi quảng trường, theo sau các nàng là thanh âm cười ha ha của dân chúng.

“Tức Mặc cô nương, muốn ta kêu không?”, Long Tứ Thiên nhìn U Tà hỏi, mà U Tà lại thản nhiên quét mắt liếc hắn một cái, sau đó xoay người rời đi.
Loading...

Đọc Tiếp Q.I – Chương 11

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Tà Y Ma phi của Nhiếp Chính Vương Q.I – Chương 10