Truyện Ta Chỉ Là Phường Nhan Khống

Quyển 1 - Chương 13: Kiếp đầu tiên 121-130

Tác giả Đào Hoa Tửu
121. Tôi vô cùng cảm động, sau đó vờ như không hiểu hắn định nói gì.

122. Có thơ ca làm chứng: Bạn giường tuy rằng quý – Sinh mệnh càng đắt hơn. Đem tự do đánh đổi – Cái trước có thể buông.

(*) Chế từ bài thơ nổi tiếng của nhà thơ cách mạng Hungary Petofi Sandor:

Sinh mệnh tuy rằng quý

Tình ái càng đắt hơn 

Đem tự do đánh đổi

Cả hai ta đều buông.

123. Nhưng tôi cũng không thể để Sở Duệ Uyên dăm ngày ba bữa phái thái giám đến nhà tôi gọi vào cung, rồi nửa đêm hoặc sáng sớm hôm sau mới trở về. Cha mẹ và anh tôi tuy nhất thời chưa nghĩ tới phương diện kia, nhưng nếu lâu ngày còn không đoán được ra thì một thừa tướng, một thị lang Lại bộ, một đương gia đích thực của phủ thừa tướng, chẳng hóa ra mù hết cả à.

124. Nói một câu ngoài lề. Mẹ tôi vốn dĩ đã định đem hết chuyện quản lí gia đình giao cho chị dâu, chính mình hưởng phúc thanh nhàn. Ai ngờ trời có sóng gió khó lường, người có họa phúc bất chợt, bà còn chưa bàn giao, người kế nhiệm đã sớm phải lìa đời. Đúng lí mà nói, người cai quản sự tình trong phủ nếu không phải chủ mẫu thì phải là con dâu trưởng, nhưng nhìn anh tôi ôm theo con trai con gái thủ tiết vì vợ 3 năm, hơn nữa còn có dấu hiệu sẽ thủ tiết cả đời, mẹ bèn dời ý đồ sang vợ tương lai của tôi. Tôi phát hiện đại sự không lành, vừa không​ muốn come out vừa không muốn lừa cưới con nhà người ta, bèn nhờ sư huynh của bạn tốt Quan Minh Nguyệt phối cho một phương thuốc. Phương thuốc này sau khi uống vào, trong thời gian ngắn sẽ xuất hiện tình trạng tinh huyết không đủ, thân dưới mềm oặt. Ờ, chính là cái bệnh tục gọi là liệt dương ysl đó đó. Cha mẹ tôi lần lượt gọi bốn năm vị đại phu có tiếng trong kinh thành đến khám, cuối cùng đành chấp nhận sự thật là thằng con thứ nhà mình không có năng lực hành vi, nhất thời gác lại ý định tìm vợ cho tôi, để tôi độc thân đến ngoài 20 tuổi – cái tuổi được người xưa coi là ế chỏng.

125. Làm một dzai ế cao tuổi có bạn giường, tôi mua một gian trà lâu hai tầng có kèm hậu viện ở phố mua bán trong kinh, sau khi tu sửa thì mở một “Trà Kinh Lâu” kiểu như cafe sách kết hợp với co-working space trong thời hiện đại. Tập khách hàng mục tiêu là người có học trong kinh thành, sĩ tử lên kinh ứng thí cùng với các danh sĩ muốn có một chỗ hội họp phong cách. Vì thế ông bố trạng nguyên tài trợ biển tên và đôi câu đối ngay trước cửa, ông anh thám hoa tài trợ đề tự trong các phòng VIP, mà bạn giường hoàng đế thì tài trợ một đống thư tịch hiếm, Trà Kinh Lâu từ lúc khai trương đến nay phất lên như diều gặp gió. Theo lẽ thông thường, người xưa khắt khe chuyện sĩ nông công thương, tôi đường đường một công tử tướng gia lại đi làm thương nhân tầng lớp thấp, bị coi là mất giá. Nhưng xét đến việc tôi trước đây luôn bị coi là tác phẩm thất bại nhất của cha tôi trên phương diện văn hóa, mà chuyến này lại làm một việc kinh doanh khá là phong nhã, vì thế hiện giờ quyền quý trong kinh đều giáo dục con cái: “Hoàn khố nhị công tử nhà tướng gia cũng biết cầu tiến rồi, mày còn không cố gắng học hành?!” Trà Kinh Lâu hoạt động theo hình thức mở cửa 24/7, buổi tối khách hàng có thể đọc sách, hội họp thâu đêm. Mà tôi với tư cách ông chủ thường lấy danh nghĩa lo việc làm ăn để không về nhà, đến chỗ Sở Duệ Uyên ngủ qua đêm.

126. Là một người xuyên không có gia đình tốt đẹp, sự nghiệp thành công, có tiền có cháu (not con), bạn giường tích cực, tôi thỏa mãn không thôi với cuộc sống hiện tại. Đáng tiếc việc không như ý trong đời chiếm tám chín phần mười. Chuyện không như ý của tôi, là bạn giường hoàng đế vô cùng tích cực của tôi, sắp phải kết hôn rồi.

127. Sở Duệ Uyên tháng trước vừa tròn 20 cập quán, muốn tiếp tục làm một thanh niên độc thân hậu cung trống rỗng là không thể được nữa. Xét cho cùng tôi ysl còn có anh tôi chống đỡ, gọi là huynh hữu đệ cung; hắn mà ysl, đợi thằng em thứ nay đã 7 tuổi do tiên hoàng quý phi sinh ra chống đỡ (tiên hoàng chết trên giường, bà tự nguyện bồi táng theo, nên chưa được thăng chức lên hoàng thái phi), đây phải gọi là sớm muộn cũng tèo. Vì thế, sau khi cân bằng triều cục, hắn cùng các đại thần quyết định ngày lành 3 tháng sau sẽ nghênh thú một hậu một phi.

128. Đối với kết quả này, tôi cũng chẳng bất ngờ. Hắn là một hoàng đế thời cổ đại, anh không thể lấy tiêu chuẩn đạo đức hiện đại ra ràng buộc hắn. Cho dù hắn thích hoặc là từng thích anh tôi, lại làm bạn giường với tôi bao lâu nay, khả năng cao là đồng tính luyến, nhưng hắn muốn cưới vợ sinh con, anh cũng không thể bảo hắn là thằng tra gei lừa cưới.

129. Đương nhiên, anh có quyền tự do gọi hắn như thế. Nhưng hắn cũng có quyền lấy tội danh đại bất kính thịt sạch cả nhà anh.

130. Ngày hôn sự được định ra, Sở Duệ Uyên triệu tôi vào cung, tôi đoán là hắn muốn ngả bài. Tuy rằng sắp mất đi một bạn giường hàng to chạy tốt, thể lực trâu bò lại đẹp dzai lai láng, tôi có phần tiếc rẻ, nhưng nghĩ đến việc từ nay anh tôi triệt để an toàn, lại không thấy tiếc gì cho lắm. Huống chi đàn ông 4 chân thì hiếm, chứ đàn ông chân thứ bự kĩ thuật cao nào có khó tìm; tôi đường đường là tướng phủ nhị công tử bản thân có tiền, phụ huynh có thế, tìm một bạn giường đâu có khó. Lại huống chi, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, cho dù người khác không rõ chuyện giữa tôi và Sở Duệ Uyên, hai vị nữ chủ nhân đích thực một trưởng một phó trong hậu cung còn không rõ được hay sao? Bất luận làm nam tiểu tứ xen vào vợ chồng đế hậu người ta (tiểu tam là vị phi tử kia), hay là làm nam tiểu tứ xen vào vợ chồng đế hậu người ta sau đó bị hoàng hậu mẫu nghi một nước tìm cách tiêu diệt… gần đây mỗi lần làm với Sở Duệ Uyên mà bất chợt nhớ đến chuyện đó, tôi đều không cứng nổi.
Loading...

Đọc Tiếp Quyển 1 - Chương 14: Kiếp đầu tiên 131 - 140

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Ta Chỉ Là Phường Nhan Khống Quyển 1 - Chương 13: Kiếp đầu tiên 121-130