_Thanks,mà cho hỏi ai đưa tui zị ? _Sandy nghiêng nghiêng đầu nhìn món quà lạ

_K biết nữa, người đó che kín mặt nhờ đưa tôi đưa bạn lúc ở cổng trường _Nhỏ đó lắc đầu

_Um, thanks nhiều nhé _Sandy cười, khẽ gật đầu cảm ơn cô bạn

Chào tạm biệt rồi nhỏ cũng bước đi, Sandy bê chiếc hộp về phía bàn mình trước những con mắt tò mò về chủ nhân của hộp quà cũng như bên trong chiếc hộp này chứa đựng cái gì?

Sandy từ từ tháo nơ lụa ra, mở nắp hộp quà và khi vừa mở ra thì lại làm cả lũ sock luôn khi bên trong hộp phát ra tiếng “meooooooo…..”

_Ặc, sao lại là mèo? _Ren nhăn mặt k hiểu

Sandy k nói gì, khễ nhấc con mèo khỏi hộp. Đó là 1 chú mèo nhỏ, lông đen tuyền, 1 bên mắt xanh lá 1 bên mắt mang màu xanh biển, ánh mắt của chú mèo này nhìn cực kì tình anh, lanh lợi. Khi vừa nhìn thấy Sandy nó đã nhảy phốc lê vai cô chủ nhỏ và dụi dụi vào mặt cô chủ của nps 1 cách cực kì lạ, như kiều là 1 cách chào hỏi hay 1 sự nhờ nhung của chú mèo dành cho Sandy………

_Mèo đen sao? Sao lại là đen? _Miak thốt lên, vô cũng ngạc nhiên trước màu lông của chú mèo (đừng lạ vì con người ra thường quan niệm rằng mèo đen là 1 con vật mang đến điểm chẳng lành, k may mắn )

_Wild….anh….._Sandy nhìn chú mèo , miệng cứ lẩm bẩm cái gì đó còn người thì cứ cứng đơ ra

_Cầm…..giữ….giữ dùm tớ con mèo….._Sandy lắp bắp nói rồi đặt con mèo vào tay Kyu Min rồi phóng đi mất hút chẳng kịp để mọi người hiểu truyện gì đang diễn ra cả..

_Sandy bị sao vậy nhỉ? _Kyu Min nhìn theo bóng Sandy đã khuất xa xa

_này Kevin sao im lặng thế?Này….nè…..Kevin…._Koon Ham lay lay Kevin khi tên này đang chới với trên mấy tầng mây…

_A….hả…..hả……._Kevin đã rớt xuống và trở lại bình thường (=~=)

_Mày bị làm sao vậy ?_Koon Ham nhăn mặt nhìn thằng bạn đang ngơ ngơ ngác ngác

_k sao _Kevin cười trừ

_Á…ui, đau quá _Kyu Min nhăn mặt khi bị chú mèo cào vì tội cố động vào nó

_Sao k Kyu Min _Koon Ham lo lắng cầm tay Kyu Min xem

_K sao ạ! Nhưng con mèo này kì ghê, nãy quấn Sandy vậy mà Sandy vừa đi khỏi thì k ai động được vào người nó luôn _Kyu Min nhăn mặt

_K cho ai động vào đã đành đã vậy nó cũng chẳng bỏ đi hay tỏ ra hoảng sợ người lạ gì luôn _Mika nhìn con mèo chăm chăm

Kevin nhìn con mèo 1 lúc rồi bất giác gọi:

_wild….wild phải k?...wild, lại đây nào!!

Khi con mèo vừa nghe thấy tên gọi mình và giọng nói đối với nó cũng rất quen thì bất giác quay lại và vừa mới chỉ nhìn thấy mặt Kevin thôi thi nó đã nhảy vào lòng Kevin bám dính luôn còn miệng thì cứ k nhừng kêu những tiếng “meo…meo….”làm cho cả lũ cứ mắt chữ A, mồm chứ O há hốc hết cả ra muốn rớt quai làm luôn….

_Ha, đúng là Wild thật rồi. Lâu lắm k gặp mà vẫn nhớ ta hả? trí nhớ tốt đó _Kevin bỗng dưng bật lên 1 nụ cười hiền, tay xoa xoa đầu chú mèo nhỏ đang cuộn tròn trong tay mình

Chú mèo thôi kêu nhưng đầu liên tục dụi dụi vào người Kevin như làm lúc này với Sandy trông rất là tình cảm

_Ke…..Kevin….thế thế này là sao? _Giọng Ren run run chỉ về phía con mèo đang cuộn tròn người rúc vào Kevin và theo Kyu Min nhận xét là đanh đá vậy mà trc Kevin lại k hề có chút đề phòng nào

_À! Thì tui trước cũng kể rồi đấy. Con mèo này hiện tại là thuộc quyền sở hữu của Sandy nhưng trước tui với nhà Sandy vốn quen nhau mà nên việc con mèo này nó biết tôi có gì lạ đâu. Chú mèo này thực chất là của anh trai Sandy _Kevin cười cười giải thích

_Hả, quen vậy sao Sandy kêu là k ?_Ren nhìn Kevin bằng ánh mắt đầy nghi ngờ

_Cô ta chỉ quấn chị thui thui. CÒn khi đấy trong mắt cô ta thì trừ anh trai mình ra thì chẳng có người đàn ông nào đáng để cô ta bận tâm nữa là nhớ mặt với tên _Kevin thở dài

_Chậc, vậy sao k cho Sandy biết đi _Mika hỏi trúng tim đen của Kevin luôn (đúng là thâm hiểm thật =~= )

_À…ờ…ùm…thì.,…thì chưa tới lúc thôi. Mà nói h cô ta cũng có nhớ ra được đâu chỉ tổ làm mọi truyện trở nên rối ren hơn thôi; mọi người cứ kệ đi_Kevin lúng túng 1 hồi mới tìm ra được câu trả lời thik đáng

Mọi người k ai nói gì nữa, tất cả đều chìm vào im lặng, mỗi người đều theo đuổi 1 suy nghĩ riêng nhưng có chung 1 điểm là đều hướng về phía cô bé có cái tên y như người _Lee Sandy

Còn lúc đấy Sandy đang chạy thục mạng tới cổng trường, đầu nó trống rỗng chỉ văng vẳng duy nhất 1 câu nói : “Khi mèo đen xuất hiện, anh xẽ tới đón em về bên anh” .

Sandy chạy nhanh tới mức chẳng để ý gì nữa nên cứ bị vấp ngã liên tục nhưng dường như cái đau đớn về thể xác này k bằng được thứ nó đang chờ đợi. và rồi cứ thế nó ngã rồi lại đứng dậy, ngã rồi lại đứng dậy khiến cho chân tay, quần áo nó sước sát, lấm lem 1 màu đất cái bẩn…Nhưng rốt cục khi chạy tới cổng trường thì nó mới thầm thí cái đau của những vết sước cái cảm giác hụt hẫng lại đang đong đầy trong tâm hồn nó. Nó dường như chẳng còn chút sức lực nào nữa, 2 chân khựu xuống đầy bất lực khi trước mắt cô k có bóng dáng của người ấy, chỉ có cánh cổng lạnh lùng đang đứng im làm, bóng dáng hờ hững của người người đi qua cùng những chiếc xe vẫn đang bon bon chạy…..tất cả mọi thứ đều k có vương chút bóng dáng nào của người ấy, cái người nó đã đợi mỏi mòn hơn 3 năm nay……

Lết cái thân xác mệt mỏi, tàn tạ chẳng còn chút sức sống nào bước vào lớp 1 cách nặng nhọc. Sandy chẳng thèm chào bà giáo đang tức nổ người Sandy bước thẳng vào trỗ và về bàn của mình. Chú mèo nhìn thấy cô chủ về nhưng thân hình thì đầy vết sước,ánh mắt vô hồn vậy liền nhảy phốc lên vai cô dụi dụi đầu tỏ ý lo lắng ……

_LEE SANDY _bà giáo hét lên

_Gì? _Sandy trán nản quay lại

_Cô…cô giám ăn nói thế với tôi à? _bà giáo giận run người

_muốn gì? Nói lẹ đi _Sandy đặt mình xuống ghế, tay vuốt vuốt tai chú mèo nhỏ

_Cô, đây là cái sở thú nhà cô à?tôi hỏi cô đây là cái sở thú hay là cái lớp họ hả? ai cho cô mang chó mèo vào lớp thế này hả? Mau vứt nó đi cho tôi _Bà giáo đập bàn quát ầm ĩ

_Thế cô là cô giáo mà k biết đây là cái sở thú hay lớp học à?Đây là mèo và ở đây cũng chẳng có con chó nào cả, em thấy cô nên về khám lại mắt đi _Sandy lạnh lùng và đáp trả bà giáo

_Cô …..cô……_bà giáo cứng họng

_Cô muốn gì? _Sandy nhíu mày nhìn nhìn bà giáo khinh khỉnh

_Cô đi ra ngoài ngay cho tôi _Bà giáo gõ thước cái “rầm” xuống mặt bàn

_Chậc, khỏi, về luôn. Chào _Nói rồi Sandy thản nhiên đeo cặp vào và đi về trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả

_Sandy à? Sao vậy ?_Kyu Min níu tay Sandy

_Tui k sao, mai tui xẽ đi học mà _Sandy cười mệt mỏi

Sandy bước đi trước những ánh mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của cả lũ sinh viên trong lớp đang nhìn nó 1 cách khó hiểu vì dù có là các đại tiểu thư mà lại thuộc cấp KING luôn được các thầy cô giáo kiêng nể nhưng lần đầu tiên trong lichj sử K.W lại có 1 học sinh ngang nhiên giám cãi tay đôi với giáo viên trước toàn thể lớp….Nhưng bà giáo đâu hiểu được đâu, chỉ có tụi bạn nó là hiểu được vì sao Sandy lại thế sau những sự việc đã diễn ra… và bá giáo đã thật là ngu ngốc khi k lại châm ngòi nổ cho 1 quả bom nổ chậm, quả bom mang tên Lee Sandy

Tâm trạng hụt hẫng và chán nản, mệt mỏi lại càng chẳng muốn về nhà vào lúc này nên Sandy quyết định tới nơi đấy, 1 thảo nguyên rộng lớn thênh thang ngoài Tokyo….cái nơi 5 năm trước hai nó tặng cho nó với lời cầu chúc: “nơi này cũng là anh, em hãy tới đây khi mệt mỏi hay gặp truyện khó khăn nhé. Gió xẽ giúp em kéo nỗi buồn đi xa,hương hoa nơi đây xẽ làm tan đi mệt mỏi của em, cây anh đào này là anh xẽ luôn cho em 1 trỗ dựa khi em cầm….”

Khẽ đẩy cánh cửa gỗ sơn trắng, Sandy bước vào trong, cảnh vậy dường như vẫn chẳng có chút thay đổi nào lắm so với lúc nó về đây mấy năm trước cả,nhưng dường như thảo nguyên mênh mông này vẫn luôn được bàn tay của con người nuôi dưỡng, chăm sóc hàng ngày nên nó k hề rậm rạp chút nào và quanh hàng rào cũng đc được trồng thêm những bụi hoa hồng đỏ rực rỡ…..

Đi dạo 1 vòng, Sandy tiến tới cây anh đào to lớn (thuộc dạng cổ thụ đó)đang nở những cánh hoa màu hồng phớt nhẹ nhàng khe sắc _1 sắc đẹp k quá nổi bật nhưng lại thu hút người ta bởi màu của nó khiến người ta cảm thấy thật nhẹ nhàng, và đây cũng là cây anh đào duy nhất được đặt ở giữ khu thảo nguyên này….Chú mèo Wild nhảy xuống đất 1 cách nhẹ nhàng, Sandy đặt mình nằm xuống tựa người ngả vào thân cây còn chú mèo wild thì đang nằm cuộn tròn trên người Sandy thiu thiu ngủ. Hít hà lấy hương vị của thiên nhiên, cuối cùng sau 1 lúc Sandy cũng thiếp đi khi tâm trạng đã khá hơn 1 chút

1 tiếng….

2 tiếng…..

3 tiếng…….

4 tiếng….. trôi qua

Trời thu trong xanh, ánh nắng như sưởi ấm cho Sandy, gió và cây hòa quyện vào với nhau tạo nên những tiếng xì xào như khúc hát ru đưa Sandy vào giấc ngủ bình yên

Wild đang ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy khi nó cảm thận thấy có tiếng bước chân người đang tiến tới ….. nhìn thấy người đó nó nhẹ nhàng nhảy ra khỏi người Sandy vẫn đang thiêm thiếp ngủ mà dụi dụi đầu vào chân người đó….nhận được 1 nụ cười hiền cùng ám hiệu im lặng, wild hiểu và nó nhẹ nhàng quay trở lại nằm cạnh Sandy

“tìm mãi hóa ra cô lại ngủ ở đây….nằm vậy cảm thì sao?”

Cở chiếc áo măng-tô dài của mình, nhẹ nhàng đắp lên người cho Sandy, khẽ mỉm cười và vuốt nhẹ lên đầu chú mèo nhỏ rồi người đó bước đi

Khi tỉnh dậy Sandy thấy chiếc áo khoác lạ trên người mình thì k khỏi ngạc nhiên . Cầm chiếc áo trên tay, mùi hương thơm trên chiếc áo tỏa ra khiến Sandy cảm thấy dễ chịu và cũng quen thuộc lắm nhưng tuyệt nhiên với cái trí nhớ ngắn hạn của mình thì Sandy k thể nào nhớ ra được chủ nhân chiếc áo này là ai….Cầm chiếc áo trên tay, Sandy cùng chú mèo nhỏ tên Wild đi về nhà…có lẽ cô nên về gặp cô em gái bé nhro của mình rồi….
Loading...

Đọc Tiếp Chương 26

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Siêu Quậy Trường K.w Chương 25