Mèo Hoang.

Sandy từ Việt Nam bay sang Nhật thì trời đã tối lắm rồi vậy mà khi về đến nhà vẫn thấy Kyu Min đứng đợi trước cửa khuôn mặt đang sị xuống , cái môi đỏ tự nhiên đang cong cong lên đầy hờn dỗi , má phúng phính phùng to nhìn nhỏ bạn của nó thế này thì đang tức lắm đây…..

_Lee Sandy ngu ngốc _Kyu Min chạy lại ôm chầm lấy Sandy

_Nè, sao lại ngồi đây zị? Lại còn mắng tui nữa chứ _Sandy nhăn mặt

_Hứ, đi về mun zị hả? làm người ta đợi ở ngoài trời tối sợ muốn chết luôn à _Mắt Kyu Min rưng rưng

_Ý, sao k vào nhà? Key,Rey, Jey, Leo đều ở nhà cả mà. Tui bận chút công truyện nên về muộn à _Sandy nghiêng nghiêng mặt

_Hixx…k thích,ngại lắm, tui đợi đón Sandy nhưng ai ngờ zìa mụn zị đâu chứ?Đã kêu là tối sang nhà bồ ngủ rồi mà_Kyu Min mặt xị ra

_Rui rùi, sorry tại tui quên béng mất , thui vào nhà lẹ đi, xương xuống rồi nè_Sandy cười trừ, lôi Sandy vào nhà

Và ngay lúc vào nhà Sandy đã đạp thẳng chân cho 4 thèng kia đang ngồi trên ghế xem tivi ngã lăn xuống đất 1 cách k thương tiếc vì cái tội 4 thằng ngồi hếch mõm lên coi tivi mà k để ý camera bên ngoài làm Kyu Min bướng bỉnh của nó vốn đã sợ tối rồi lại còn phải đứng đợi….

Vì vậy nên 4 thằng đành đau đớn chịu trận **** của Sandy mặc dù Kyu Min đã cố can ngăn và nói rằng k phải tại 4 tụi nó nhưng co phương…(=~=)

Sáng hôm sau khi Sandy bước chân vào K.W đã nhận thấy cái ngôi trường hôm nay xôn xao lạ thường và nhất là mấy thằng sinh viên hôm nay hình như k sợ chết hay sao mà cứ nhìn thấy cái mặt Sandy là bắt đầu chỉ chỉ, chỏ chỏ và nói mấy câu rất chi là kì quái như:

_Giống nhỉ? _Thằng thứ 1

_Giống quá, cứ như bản sao ý,….. _Thằng thứ 2

_Lạ quá, k biết là quen nhau k? hay là người nhà nhỉ _Thằng thứ 3

_hay là trò đùa nhỉ? _Thằng thứ 4

…..

Sandy nhăn mặt 1 cách cực kì khó chịu:

_Cái quái gì đang diễn ra thế này?

_Này, sang kia đi, cả 1 lũ túm tụm kia kìa,qua hỏng hớt tý đi _Kyu Min khểu nhẹ vai Sandy

Cả lũ kéo sang, khi Sandy tới k hiểu sao chẳng cần hét hay bon chen gì mà cả đám đông lại rẽ ra làm 2 phía tại thành 1 lối đi cho Sandy vào khiến tụi nó ngạc nhiên lắm….

Và như vậy chưa là gì khi mà trước mặt….người trước mặt tụi nó mới khiến cả lũ sock thật sự , chết đứng luôn…1 cô bé lúng túng đang e ngại đứng đó, cô bé có mái tóc ép dài tới ngang vai ôm lấy khuôn mặt xinh xắn,tóc vàng, mắt nâu,dáng người thanh mảnh diện 1 bộ đồ khác đơn giản với quần jean và áo phông nhẹ nhàng nếu nói thì chúng chẳng có truyện gì đặc biệt cả…. nhưng thứ khiến cả lũ sock tới vậy là dù có khác về tóc , về cách ăn mặc nhưng cái khuôn mặt đó trong hàng ngàn, hàng vạn các khuôn mặt khác cũng k thể giống tới mức đấy….giống như từ 1 khuôn đúc ra vậy…

Phải, khuôn mặt cô bé ngây thơ, đang bối rối vì đám đông lạ đó giống y hệt khuôn mặt của Lee Sandy…giống như 2 giọt nước vậy…

_Trương Mỹ Thanh Thanh…._Sandy gằn lên từng tiếng bước tới trỗ cô bé đang ngơ ngác và mừng rỡ

_Ch……_k để cô bé nói lên Sandy đã gắt ken

_TỤi mày đứng đấy hóng hớt cái quái gì hả? Biến, tao đập chết bây h _Sandy quát lên, đuổi tất cả lũ đang hóng tai lên kia đi

Lũ đấy biết thân biết phận và cũng biết trước hậu quả ra sao nên đành nuốt cục tò mò lại và tản ra về lớp mình chỉ còn lại những tiếng xì xầm xa xa….

Bọn chúng tản hết, chỉ còn lại 6 đứa tụi nó và cô bé lạ giống Sandy thôi, k khí bỗng im lặng, trùng xuống và ngột ngạt tới kì lạ vì k có ai lên tiếng và Sandy cũng chẳng nói gì cả chỉ nhìn cô bé kia chằm chằm…

_Chị…._Cô bé khẽ gọi Sandy và cách gọi đấy đang làm lũ kia dần hồi phục thì lại bị sock đợt 2

Sandy vẫn chỉ im lặng

_Chị à…_Giọng cô bé run run

_Người đâu? _Sandy hỏi, giọng lạnh tanh

_Um…tại em nghĩ chắc tới đây k sao nên…nên cho họ về rồi ạ _cô bé rụt rè, ấp úng nói

_ “Bốp” _Chị chiều mày quá rồi nên quen rồi à? Biết ở Nhật nguy hiểm như thế nào k hả?Muốn chị mày tức chết thì mới vui à? Ai? Ai cho mày sang đây? _Sandy tức giận quát cô bé và thẳng tay đánh cô bé 1 cái tát đỏ cả má

_Sandy , dừng tay lại đi _Mika ngăn Sandy lại

_Leo, đưa Thanh Thanh về đi _Sandy nói rồi bước đi

_Chị hai…_Thanh Thanh níu tay chị mình lại

_Đừng để chị nói lại câu nữa _Sandy hất tay Thanh thanh ra

_Chị Sandy, để 1 mình Leo đưa tiểu thư về nhà có được k? _Jey lên tiếng

_K sao, mình Leo ổn rồi. 3 đứa ở lại bảo vệ Kyu Min. Vào lớp thôi _Sandy bước đi

Mọi người biết Sandy đang rất khó chịu nên cũng chẳng có ai hỏi gì cả, im lặng đi theo Sandy vào lớp. Leo đưa Thanh Thanh về nha bằng moto, Thanh Thanh dù rất muốn nói chuyện với chị mình nhưng biết lần này làm Sandy cáu nên cũng chẳng giám hó hé gì nữa, đành về nhà đợi.Lúc đấy, chỉ có 1 người sock, sock toàn tập luôn khi chứng kiến truyện vừa rồi mới sảy ra…..

TRONG LỚP HỌC CỦA HỌC SINH BAN 2, NHÓM 1: CẤP KING

_Haizzz…được rồi, mấy người đừng có nhìn tui nhưu vậy nữa được k? Muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi _Sadny thở dài nhìn lũ bạn sau khi lấy lại bình tĩnh

_Cô bé lúc đó là ai? _Mika hỏi

_Trương Mỹ Thanh Thanh hay chính là em gái song sinh của tớ_Sandy trả lời

_Nè, tại sao lại đánh cô bé đó thế? Nếu là em cậu thì tui chẳng bao h nghĩ Sandy lại làm vậy đâu.Em ý đã cất công tới gặp Sandy mà, cũng vì muốn nói chuyện với cậu thôi à _Kyu Min bức xúc nói

_Hì, thực ra đây cũng là lần đầu tiên kể từ bé tới h tui đánh nó đấy. Thanh Thanh sinh ra thể lực đã rất yếu ớt nên nó hoàn toàn k thể có 1 chút thể lực nào để học võ công nên truyện nó gặp nghuy hiểm là rất cao. Mà mọi người cũng thấy rồi đấy, điều k đáng nhất là nó lại mang 1 khuôn mặt giống y hệt tui nên việc nó xẽ gặp nguy hiểm lại càng cao hơn, nhất là ở Nhật này.Vậy nên 1 mình tới trường này mà k mang theo vệ sĩ là 1 việc quá liều lĩnh với nó _Giọng Sandy trùng xuống, đôi mắt hướng ra xa xăm, vô định

_Nói vậy thì trước h mọi người chỉ biết tới sự tồn tại của cậu thôi à?K ai biết tới sự hiện diện của em gái cậu ngoài gia đình sao ?_Mika nhìn thẳng vào mắt Sandy hỏi

_Um, thực ra thì nó vẫn được sinh hoạt bình thường như người khác thôi nhưng lúc đi đâu đó thì phải có ít nhất 5 vệ sĩ được rèn luyện tốt nhất đi cùng và những việc cần tới sức lực hay nói thẳng ra là nguy hiểm như đánh nhau thì là tui làm còn việc đi dự tiệc tùng, ăn uống, dạ hội là do nó đảm nhiệm _Sandy cười hiền

_Sao lại phải thế? _Kyu Min mặt đần ra

_keke thì tui với nó là chị em song sinh mà. Từ bé đã toàn đổi trỗ cho nhau thui, nó ghét mấy việc hoạt động mạnh như võ nên tui toàn đi học thay hộ nó còn mấy cái sến sến như nhảy nhót, múa ba lê, học phép tắc thì tui cực kì ghét nên nó đi học thay tui à, hehe _Sandy cười tinh nghịch

“RẦM…..OẠCH……..”

Kevin nghe tới đó thì k hiểu sao lại té ghế ngã cái “Rầm” luôn (=”=). Tên nay k hiểu sao từ lúc vào lớp tới h cứ lơ nga lơ ngơ như bò đội nón ý, xong h k hiểu sao đang yên đang lành lại té ghế mới nản…..đúng là mất mặt quá…..

_Này, sao thế? _Ren đần mặt nhìn thằng bạn đang lồm cồm bò dậy, k thể cười được luôn

_K sao _Kevin lắc đầu

_Hơ, hôm này tên này ăn phải thức ăn quá hạn à hay uống nhầm thuốc sổ roài _Sandy cũng nghệt mặt ra luôn

_Xì_Kevin chẳng thèm quan tâm tới lời chêu ghẹo cực kì khích bác của Sandy luôn

_Đúng là có vấn đề thật rồi _Ren gật gù công nhận

_Bạn Lee Sandy , ban 2, nhóm 1, cấp KING ra lấy quà này _1 nhỏ giọng lanh lảnh vang lên

_ủa? Là Sandy đó _Koon Ham quay lại nhìn Sandy

_Chậc, ai zị ta? Mềnh quen ai nhể? _Sandy nhíu mày, miệng lẩm bẩm bước về phía của lớp

_Là bạn hả? _Nhỏ hỏi

_um, Lee Sandy là tui _Sandy nở nụ cười xã giao

_của bạn nè _Nhỏ đặt vào tay Sandy 1 hộp quà khá là to được gói rất cần thận, hộp quà màu đen được buộc thêm 1 chiếc nơ mày trắng bằng lụa ở trên
Loading...

Đọc Tiếp Chương 25

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Siêu Quậy Trường K.w Chương 24